Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Chương 112: Ngoại truyện 10
—— Đàn chị Tiểu Hồng tiến lên rồi, Không phải là muốn cưỡng hôn đó chứ?
Nói thật, nếu như lúc này trong tay Lão Đại có kim có chỉ, cô ấy nhất định sẽ khâu miệng Lan Lan lại.
Cô ấy thật sự không nhìn ra trong mắt Nhan Chỉ Lan lửa giận sắp phun trào rồi sao?
Tiêu Nhược Yên bị ép lùi lại một bước, cô nhìn đàn chị Tiểu Hồng, trong mắt mang theo một tia ảm đạm và thở dài. Cô không phải là người có EQ cao, bạn bè cũng không nhiều, nhưng với mỗi một người, cô đều rất trân trọng. Nhưng mà chỉ cần vượt qua ranh giới kia, về cơ bản từ đó về sau sẽ như người dưng.
Khi còn cách cô mấy centimet, đàn chị Tiểu Hồng dừng lại. Cô ấy đã hiểu ánh mắt của Tiêu Nhược Yên.
Khoảnh khắc đó, cô ấy có chút buồn, có chút thất vọng, nhưng nhiều hơn là một loại tự hào mơ hồ.
Đây chính là người mà cô ấy thích.
Kiên định như vậy.
Không giống những người khác, có chút năng lực là không biết khoe khoang thế nào, trêu hoa ghẹo nguyệt, nhưng Tiêu Nhược Yên thì không. Con người cô giống như âm nhạc của cô, sạch sẽ và thuần khiết.
"Xem ra chị không có lấy một chút cơ hội rồi."
Đàn chị Tiểu Hồng khoanh tay, lặng lẽ thở dài một hơi. Tiêu Nhược Yên nhìn vào mắt cô ấy: "Em rất khâm phục đàn chị."
Đó là lời thật lòng.
Thái độ sống phóng khoáng, không gò bó của đàn chị Tiểu Hồng, luôn là điều mà Tiêu Nhược Yên yêu thích và hướng tới.
Cô từ nhỏ đã luyện nhạc, tuy là vì yêu thích, nhưng bao năm qua lại giống như bị xiềng xích trói buộc. Nếu không có Tiểu Nhan xuất hiện, cô sẽ rất cô độc.
Tiểu Hồng khoanh tay cười cười, bĩu môi: "Em sợ người đó sao?"
Vừa nãy cô ấy vậy mà lại nhìn thấy trong mắt Tiêu Nhược Yên một tia hoảng sợ.
A Yên nghe vậy lập tức đỏ mặt, trái tim của đàn chị Tiểu Hồng khẽ trầm xuống, cô ấy đã thích A Yên rất lâu rồi, từ khi nào ư? Có lẽ là từ cái nhìn đầu tiên đã bị kinh diễm. Chỉ là cô ấy biết, trong lòng cô đã có người.
"A Yên."
Không biết từ lúc nào, Nhan Chỉ Lan đã đi tới phía sau bọn họ. Lan Lan cũng xuống theo, lén lút nháy mắt với Tiêu Nhược Yên.
Khi đó, cô ấy mơ hồ cảm thấy Lão Nhị và Lão Tứ có chút khác thường, dường như cả hai đều có tính chiếm hữu rất mạnh.
Nhưng trên đời này, tình cảm vốn là như vậy. Không chỉ là tình yêu, ngay cả tình thân, tình bạn cũng đều có sự chiếm hữu.
Ba mẹ của cô ấy từng vì cô ấy rốt cuộc yêu ai hơn mà suýt nữa cãi nhau.
Cô ấy không nghĩ nhiều.
Tiêu Nhược Yên nhìn thấy Nhan Chỉ Lan trong khoảnh khắc đó, thật sự là tóc gáy sắp dựng đứng cả lên.
Nhan Chỉ Lan nở nụ cười mang tính biểu tượng của nàng, gật đầu với đàn chị Tiểu Hồng: "Chào đàn chị."
Tiểu Hồng không phải lần đầu gặp Nhan Chỉ Lan, chỉ là bình thường đều thấy nàng mặc đồng phục. Hôm nay nàng mặc một chiếc váy dài trắng tinh, tóc dài buông xõa, mặt mày tuy rằng đang cười, nhưng lại phảng phất một luồng lạnh lẽo không thể xóa nhòa.
Tiểu Hồng gật đầu, nhìn Tiêu Nhược Yên: "Vậy nhé, A Yên, lần sau lại nói chuyện."
Tiêu Nhược Yên cứng đờ gật đầu: "Được."
Cô lấy lòng đưa tay ra muốn nắm tay Tiểu Nhan. Nhan Chỉ Lan đón lấy, nắm chặt rồi véo mạnh một vòng vào làn da mịn màng trên tay cô.
Tiêu Nhược Yên hít vào một ngụm khí lạnh, chấn kinh nhìn Nhan Chỉ Lan.
Làm gì vậy? Cô có làm gì đâu!
Nhan Chỉ Lan căn bản không thèm nhìn cô, vẫn như thường lệ hàn huyên vài câu với đàn chị. Lan Lan cũng theo đàn chị Tiểu Hồng nói mấy câu, ba người không có gì khác thường cùng nhau về ký túc xá.
Chỉ là lúc rời đi, đàn chị Tiểu Hồng không nhịn được mà xoa xoa cánh tay.
Đáng sợ thật.
Cô ấy hiểu vì sao A Yên lại sợ hãi như vậy rồi.
Trước kia cô ấy cũng nghĩ Nhan Chỉ Lan giống như trong truyền thuyết, dịu dàng hòa nhã. Nhưng trong đôi mắt mỉm cười kia, cô ấy đã nhìn thấy sát khí cuồn cuộn lan tràn.
Thật sự rất mạnh...
Chỉ hy vọng hôm nay A Yên sẽ không sao.
Tiêu Nhược Yên lúc trở về cũng rất thấp thỏm.
Nhan Chỉ Lan càng tỏ ra như không có chuyện gì, cô càng căng thẳng. Vừa vào ký túc xá, cô lập tức đi tắm, giả vờ nói mình rất mệt, rồi nhanh chóng lên giường nằm quay lưng lại với mọi người.
Nhan Chỉ Lan ngồi trên ghế, yên lặng nhìn chằm chằm Tiêu Nhược Yên. Đôi mắt dài hẹp nhìn không ra vui giận.
Nàng biết mà.
Chỉ cần ở gần Tiêu Nhược Yên lâu một chút, bất kể là đàn ông hay phụ nữ, đều sẽ yêu cô.
Nên là tức giận mới tốt, hay là nên khen A Yên nhà nàng quá có sức hút đây?
Sao lại không biết thu liễm một chút chứ?
Lan Lan đang ngồi trên giường Lão Đại xem phim, cười khanh khách. Nhan Chỉ Lan thấy vậy liền đi qua.
Vì Lão Đại và Lan Lan ở cùng nhau, bên đó đã chật chỗ, nàng dứt khoát ngồi phịch xuống đùi Tiêu Nhược Yên, ngẩng đầu lên cùng họ xem phim.
Tiêu Nhược Yên giả vờ ngủ bị đè đến cắn môi, một câu cũng không dám nói.
Cứ thế xem phim hơn mười phút, chân của A Yên sắp tê luôn rồi. Cuối cùng vẫn là Lão Đại có lương tâm, cô ấy nhìn Tiểu Nhan, lúng túng hỏi: "Cậu có phải đang ngồi trên đùi Lão Nhị không? Có muốn nhích ra không?"
Cô ấy vừa nói vừa dịch người sang bên, ra hiệu Tiểu Nhan có thể ngồi cạnh cô ấy.
Nhan Chỉ Lan mỉm cười: "Được thôi."
Nàng nhấc người lên, tiến về phía trước một chút, rồi ngồi thẳng xuống ngực Tiêu Nhược Yên.
Ưm...
Tiêu Nhược Yên cuối cùng cũng không nhịn được, khẽ rên một tiếng. Nhan Chỉ Lan "ngạc nhiên" cúi đầu nhìn cô: "A, A Yên, cậu còn chưa ngủ à? Xin lỗi nha, tớ đè lên cậu rồi."
Lão Đại: ......
Tiêu Nhược Yên: ......
Khi đó, Nhan Chỉ Lan đã mơ hồ có xu hướng phúc hắc, chỉ là chưa đen như sau này.
Tiêu Nhược Yên lúc này cũng không giả vờ được nữa, cô ngồi dậy, nhìn Nhan Chỉ Lan: "Chân tớ tê rồi."
"Ngủ rồi mà chân còn tê sao?" Nhan Chỉ Lan cười mà không cười. Tiêu Nhược Yên nghẹn một cái, cứng đầu nói: "Thật sự tê rồi, không còn cảm giác nữa."
Lúc này cô chỉ có thể thử dùng khổ nhục kế để đổi lấy chút thương cảm từ Tiểu Nhan.
Quả nhiên, Tiểu Nhan đầy mắt đau lòng, nàng đưa tay xoa bóp an ủi, nắm lấy chân Tiêu Nhược Yên, xoay một vòng: "Thật sự không còn cảm giác sao?"
Tiêu Nhược Yên: ..................
Lão Đại không nỡ nhìn, nhắm mắt lại.
A Yên biết hôm nay cô gái nhỏ nhà mình thật sự tức giận rồi. Không còn cách nào, cô kiếm cớ kéo nàng lên sân thượng.
Thời học sinh, sân thượng không lớn ấy luôn là nơi ấm áp nhất trong lòng Tiêu Nhược Yên và Nhan Chỉ Lan.
Hai người ở đó có rất nhiều kỷ niệm đẹp đẽ, lãng mạn.
Có lúc hai người chỉ ôm nhau ở đó, thổi gió, ngắm sao, ngồi một tiếng đồng hồ, yên lặng hít hà mùi hương của đối phương, hít mãi cũng không đủ.
Hôm nay trăng vẫn dịu dàng như cũ, gió đêm cũng không quá lạnh.
Tiêu Nhược Yên ôm eo Tiểu Nhan, nhìn bộ dạng giận dỗi của nàng, dỗ dành: "Tớ và chị ấy không có gì cả."
Nhan Chỉ Lan bĩu môi, không nói tiếng nào.
Ồ.
Tiêu Nhược Yên thấy có chút buồn cười, còn làm nũng nữa chứ. Nhan Chỉ Lan ở trước mặt người khác và ở trước mặt cô luôn là hai bộ mặt khác nhau.
Đối với người khác, là ấm áp như thiên sứ.
Đối với cô, là sự kiêu kỳ của một cô gái nhỏ.
Tiêu Nhược Yên rất hưởng thụ, cô ôm lấy vòng eo thon thả của nàng: "Có thể chị ấy hơi có ý với tớ, nhưng tớ đã b*p ch*t từ trong trứng nước rồi."
Nhắc tới chuyện này, Nhan Chỉ Lan liếc cô một cái: "Có phải cậu không tuân thủ phụ đức, đi câu dẫn người ta không?"
Tiêu Nhược Yên: ......
Trời ơi.
Cô người chính trực như vậy, thật sự chẳng dính dáng chút nào tới hai chữ "câu dẫn".
Nhan Chỉ Lan nhớ tới cảnh tượng chói mắt kia, trong lòng rất tức giận. Nàng dứt khoát vùi đầu vào bên cổ Tiêu Nhược Yên, cắn một cái cho hả giận.
Tiêu Nhược Yên khẽ động người, nhẫn nhịn nhìn nàng.
Cảm giác đó, không chỉ là đau, mà còn là... một loại rung động sâu thẳm không thể diễn tả.
Tiểu Nhan xả giận xong, đôi mắt sáng rực nhìn cô, cuối cùng cũng chịu nói ra bất mãn trong lòng: "Cậu đã hứa với tớ điều gì?"
Tiêu Nhược Yên ngẩn người, mờ mịt nhìn nàng.
Nhan Chỉ Lan dùng giọng mũi khiến người ta lập tức mất hồn mà thì thầm: "Chị ấy gọi cậu là A Yên, còn gọi thân mật như vậy. Sao chị ấy có thể gọi cậu là A Yên được? Chỉ có tớ mới được gọi."
A Yên, A Yên, A Yên...
Là của nàng.
Chỉ là của một mình nàng.
Không cho phép người khác chạm vào dù chỉ một chút.
Tiêu Nhược Yên đâu phải thánh nhân, sao chịu nổi sự câu dẫn như vậy.
Tay cô siết chặt, đè Nhan Chỉ Lan xuống ghế dài, hôn lên môi nàng.
Ánh trăng lan tỏa, rơi lên gò má Nhan Chỉ Lan, sắc hồng ấy cũng trở nên sáng ngời. Tay nàng vòng lên cổ Tiêu Nhược Yên, mặc cho cô chiếm lấy.
Tình cảm thời niên thiếu, thuần khiết như vậy.
Không chỉ là Tiểu Nhan.
Tiêu Nhược Yên cũng cảm thấy mình không thể rời xa Tiểu Nhan. Mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút, thậm chí mỗi giây, ánh mắt của cô đều không thể rời khỏi nàng.
Ba năm đó, gần như trừ cuối tuần thỉnh thoảng về nhà, hai người đều ở bên nhau.
Càng yêu sâu đậm, trong lòng Tiêu Nhược Yên lại càng sợ hãi. Cô vốn không phải là người lạc quan, luôn không nhịn được mà hỏi Tiểu Nhan: "Chúng ta sẽ tách ra sao?"
Đối với ngày mai, dường như không nhìn thấy ánh sáng.
Nhan Chỉ Lan chỉ nhẹ nhàng dựa vào vai cô, kiên định trả lời: "Không đâu. Chỉ cần chúng ta yêu nhau, không ai có thể chia cắt chúng ta."
Nàng sẽ nắm chặt bàn tay bất an của Tiêu Nhược Yên, nhìn thẳng vào mắt cô: "A Yên, cậu nhớ kỹ, tớ sẽ mãi mãi yêu cậu."
Bất kể người khác nói gì, bất kể thế sự thay đổi ra sao, bất kể tương lai hai người phải đối mặt với điều gì.
Nàng đều sẽ không bao giờ buông tay.
Nhưng ông trời dường như chưa bao giờ chiều lòng người.
Mười năm xa cách đó.
Đã khắc lên tim hai người những vết thương sâu hoắm.
Chỉ là, Tiêu Nhược Yên vẫn luôn nhớ lời hứa của mình, còn Tiểu Nhan luôn ghi nhớ những lời nàng đã nói với cô.
Về sau nữa...
Lan Yên từng hỏi hai mẹ: "Lúc đó hoàn cảnh khắc nghiệt như vậy, hai mẹ không nghĩ tới cách nào đó dung hòa hơn sao?"
Thời đại bé con đang sống bây giờ đã khác rồi, môi trường lớn đối với tình yêu đồng giới đã bao dung hơn rất nhiều.
Nhưng cho dù như vậy, trong chính phủ, trong các đơn vị sự nghiệp, đồng tính luyến ái vẫn không dám công khai. Ngay một đại lão trong giới giải trí như Tần Thi Mộng cũng không dám quá phóng túng công khai xu hướng của mình. Nghệ sĩ dưới trướng nếu muốn come out, cho dù có sự che chở hết sức của cô ấy, con đường sự nghiệp gần như cũng coi như tắt lịm.
Bây giờ đã như vậy, bé con không dám tưởng tượng thời đại của hai mẹ sẽ ra sao.
Nhan Chỉ Lan mỉm cười nhìn con gái: "Dung hòa kiểu gì?"
Năm đó, có rất nhiều người vì áp lực xã hội, áp lực gia đình, mà chọn kết hôn kín hoặc giả kết hôn.
Một lời nói dối, phía sau luôn kéo theo vô số lời nói dối khác, huống chi còn có thể vô tình làm tổn thương người mình yêu, tổn thương tình cảm.
Hậu quả đó, nàng không thể chịu đựng.
Tiêu Nhược Yên đi tới, ôm lấy Nhan Chỉ Lan. Hai người cùng nhìn con gái: "Bây giờ có lẽ thế tục vẫn chưa thể chấp nhận chúng ta, chấp nhận loại tình cảm này. Nhưng luôn sẽ có một số người phải đứng ra, luôn sẽ có những chông gai cần phải trải qua. Giống như chỉ có những năm tháng u ám của chúng ta ngày trước, mới có môi trường tương đối nhẹ nhàng của các con bây giờ. Cũng giống vậy, mami và mẹ con luôn tin rằng, sau này, sẽ có một ngày, tất cả mọi người đều có thể đường đường chính chính bước đi dưới ánh mặt trời."
Nhan Chỉ Lan quay đầu, nhìn Tiêu Nhược Yên tràn đầy yêu thương, nàng hôn nhẹ lên môi cô.
Đây mới là A Yên của nàng.
Hai người chính là đã đi tới ngày hôm nay như vậy.
Mười năm xa cách.
Đau thấu tim gan, thậm chí hô hấp cũng đều hít thở không thông.
Nhưng bây giờ, tất cả đều đã ổn rồi.
Mọi người cũng sẽ như vậy, cuối cùng cũng có một ngày sẽ cùng nhau nghênh đón một mùa xuân hoa nở.
Chỉ cần tình yêu còn ở trong tim, chưa từng thay đổi.
-----
Tác giả có lời muốn nói:
Ngoại truyện của Tiểu Nhan và A Yên kết thúc rồi nha~
Lát nữa Diệp Tử sẽ đăng một chương về mấy đứa nhỏ, sẽ rất ngắn thôi.
Đột nhiên có chút không nỡ.
Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Story
Chương 112: Ngoại truyện 10
10.0/10 từ 48 lượt.
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Story
Chương 112: Ngoại truyện 10
