Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi

Chương 56: Dấu răng


Lúc này Vu Dư Hạnh mới biết lời tỏ tình của mình lại có thể để lại dư âm lớn như vậy cho Tịch Dương.


Cậu cứ tưởng hôm qua Tịch Dương lén cười thế là đủ rồi, không ngờ trên giường lại nhắc tới nữa.


Hơn nữa, Vu Dư Hạnh đã chắc chắn rồi, hôm qua Tịch Dương không nói chuyện không phải vì ít lời, mà là vì ngại.


Có lẽ còn do lần đầu, nên căng thẳng.


Bây giờ quen rồi, thuần thục rồi, bắt đầu ríu rít nói không ngừng.


"Làm sao mà thích anh sớm thế?"


"Tại sao không nói sớm hơn?"


"Vu Dư Hạnh, hửm? Vu Dư Hạnh."


Hắn không chỉ tự hỏi, mà còn nhất định bắt Vu Dư Hạnh phải trả lời.


Thế nhưng rõ ràng bắt trả lời, lại chẳng quan tâm cậu sẽ trả lời thế nào.


Nói "thì chính là sớm như vậy" cũng được, nói "không thèm nói" cũng được.


Tịch Dương hình như chỉ muốn nghe Vu Dư Hạnh mở miệng, Vu Dư Hạnh không nói thì hắn sẽ không động, thật sự thong dong, thật sự rất hư hỏng.


Thanh niên mà, khí lực sung mãn đúng là khỏe.


Cậu vừa nói chính mình, cũng vừa nói Tịch Dương.


Người này sức lực đúng là dồi dào.


Dĩ nhiên, cơ bắp người này cũng rất tốt.


Rất đã khi sờ.


Ê hê.


Trong lúc âu yếm, Tịch Dương lại cầm tay Vu Dư Hạnh nghịch tiếp.


Thật sự là mấy ngày nay chơi quá nhiều rồi, Vu Dư Hạnh không nhịn được hỏi: "Tay em nghịch vui đến vậy sao?"


Tịch Dương cười: "Đặc biệt nghịch vui."


Vu Dư Hạnh: "Ở chỗ nào?"


Tịch Dương chạm vào ngón trỏ cậu: "Chỗ này vui," rồi lại chạm vào ngón giữa: "Chỗ này cũng vui."


Vu Dư Hạnh ừm ừm hai tiếng, rồi nhắm mắt lại.


Cậu thật sự quá buồn ngủ rồi.


Nói cho rõ thì, hai người bọn họ là sau khi đi dạo phố, dạo thâu đêm để ngắm mặt trời mọc, xong rồi lại tiếp tục.


May mà là cơ thể mười chín tuổi, thật sự chịu được.


Vu Dư Hạnh diễn ngay một màn "ngủ trong một giây" cho Tịch Dương xem, dường như Tịch Dương còn đang nói chuyện, nhưng cậu hoàn toàn không phân biệt nổi hắn đang nói gì, trực tiếp bắt đầu mơ màng.


Trong mơ toàn những thứ lộn xộn, rất nhiều người, rất kỳ quái nhưng lại cực kỳ nhập tâm.


Khi tỉnh dậy lần nữa, đầu Vu Dư Hạnh đau kinh khủng.


Trong tiềm thức cậu tưởng mình đang ở ký túc xá trường, nên vừa động đậy, lại chạm ngay vào tay một người, suýt nữa kêu thành tiếng.


Tịch Dương ngủ rất nông, rõ ràng bị động tác của cậu làm phiền, mở mắt nhìn thoáng qua.


Rồi lại nhắm mắt.


Vu Dư Hạnh cũng nhắm mắt theo, nhưng lần này cậu không ngủ nổi.


Nằm không được mấy phút, chiếc điện thoại bị vứt đâu đó bỗng rung ù ù. Vu Dư Hạnh lười biếng bò về phía có tiếng, cuối cùng lần mò được điện thoại trên thảm.


Nhưng khi cầm lên thì cuộc gọi đã ngắt, Vu Dư Hạnh trượt mở xem, hiện ra là Lương Thừa Hạo gọi.


Không chỉ thế, còn có mười cuộc nhỡ, cùng một đống tin nhắn WeChat.



Đã là một giờ chiều.


Vu Dư Hạnh lập tức tỉnh hẳn, chân đạp một cái, ngồi bật xuống đất.


"Sao thế?"


Có lẽ hành động này hơi buồn cười, Tịch Dương cũng ngồi dậy một chút.


Vu Dư Hạnh đưa điện thoại cho Tịch Dương xem: "Hơn một giờ rồi."


Tịch Dương lập tức hiểu Vu Dư Hạnh đang nói gì, tỉnh táo đáp một tiếng: "Ồ."


Đám bạn học cùng Lương Thừa Hạo và Tịch Dương đều xuống xe từ hơn mười hai giờ.


Vu Dư Hạnh thật sự không ngờ mình ngủ tới lúc này, rõ ràng còn đặt chuông báo lúc mười hai giờ, vậy mà cả hai chẳng hề phản ứng.


"Xong rồi," Vu Dư Hạnh lập tức gọi lại: "Lương Thừa Hạo giết em mất."


Chuông reo hơn năm mươi giây, rồi lại tắt.


Vu Dư Hạnh mặt mày rối rắm: "Không bắt máy rồi," cậu quay đầu hỏi Tịch Dương: "Bạn anh đâu?"


Tịch Dương nhìn tin nhắn nhóm: "Sắp đến rồi."


Vu Dư Hạnh: "Sắp đến đâu cơ?"


Tịch Dương đặt điện thoại xuống, vỗ bên cạnh: "Em ngồi lên trước đi."


Vu Dư Hạnh vừa gọi lại cho Lương Thừa Hạo, vừa ngồi lên giường.


"Họ đến đâu rồi?" Vu Dư Hạnh tiếp tục hỏi.


Tịch Dương: "Đến dưới lầu rồi, Lương Thừa Hạo cũng ở đó."


Vu Dư Hạnh kinh ngạc: "Hả?"


Cuộc gọi kết nối.


"Vu Dư Hạnh!"


Bên kia hét một tiếng thật to.


Vu Dư Hạnh bật cười: "Haha xin lỗi xin lỗi, tôi ngủ quên mất."


Lương Thừa Hạo: "Tức chết tôi rồi!"


Vu Dư Hạnh: "Đừng tức đừng tức, tôi xuống ngay đây."


Lương Thừa Hạo: "Tốt nhất là cậu xuống ngay đi."


Cuộc gọi vừa ngắt, Vu Dư Hạnh gần như tức tốc mặc đồ, đánh răng, cũng giục Tịch Dương nhanh chút.


Trong lúc này Tịch Dương kể, bạn của hắn khi chờ nhau ở bến xe thì gặp Lương Thừa Hạo, thế là cùng nhau kéo tới đây chờ.


"Mọi người chia hai xe đi tới" Tịch Dương vừa thong thả đánh răng: "Không sao đâu, chắc cũng đang làm thủ tục nhận phòng hết rồi."


Vu Dư Hạnh trừng mắt: "Tất cả tại anh."


Tịch Dương: "Sao lại đổ cho anh?"


Tịch Dương miệng đầy bọt xà phòng mà nói câu này, thật sự buồn cười không chịu nổi.


Vu Dư Hạnh muốn nghiêm túc cũng không được, trực tiếp bật cười.


"Dù sao cũng tại anh." Vu Dư Hạnh chọc vào tay Tịch Dương, mỗi chữ chọc một cái: "Tại – anh – hết."


Tịch Dương ngoan ngoãn gật đầu: "Được được, tại anh tại anh."


Vu Dư Hạnh: "Anh nhanh lẹ lên đi."


Tịch Dương súc miệng: "Xong rồi."


Nhưng Tịch Dương vừa quay người lại.


Vu Dư Hạnh: "Ây da da da."



Tịch Dương nhìn theo ánh mắt cậu.


Tất nhiên, hắn không nhìn thấy.


"Cái này em làm à?" Vu Dư Hạnh hỏi.


Tịch Dương biết cậu nói gì: "Không thì sao?"


Dấu răng sâu bên cổ, y như bị cắn hụt.


Vu Dư Hạnh chớp mắt: "Răng em đều lắm."


Tịch Dương: "Trình diễn nghệ thuật đấy à?"


Vu Dư Hạnh cười: "Chuẩn."


Tịch Dương chỉ vào dấu răng: "Giờ tính sao?"


Vu Dư Hạnh nghĩ nghĩ, vung tay: "Không xử lý nữa."


Tịch Dương: "Anh tất nhiên là thấy không sao."


Vu Dư Hạnh giơ tay đầu hàng: "Em thì thấy không ổn đâu."


Cậu nghĩ tới nghĩ lui, vẫn chẳng ra cách gì, thì chuông cửa vang lên.


Vu Dư Hạnh ngẩng đầu đối diện ánh mắt Tịch Dương: "Không phải chứ?"


Tịch Dương: "Em ra mở hay anh?"


Vu Dư Hạnh lập tức: "Để em ra."


Nói xong quay người đi mở cửa.


Vừa mở cửa ra, ngoài cửa có mấy người đứng thành hàng, năm người, ba người, hai người.


Dẫn đầu chính là Lương Thừa Hạo, vừa thấy Vu Dư Hạnh liền cau mày.


Vu Dư Hạnh cười: "Xin lỗi, xin lỗi, tôi có đặt báo thức rồi mà."


Lương Thừa Hạo rõ ràng bất lực: "Sao mười hai giờ rồi còn ngủ hả."


Đằng sau Ngô Huy bỗng chen lời: "Cậu nói xem vì sao."


Sắc mặt Lương Thừa Hạo thay đổi liên tục, hình như chợt hiểu ra: "Ồ~."


Để xua đi ngượng ngập, Lương Thừa Hạo mỉm cười với phía sau Vu Dư Hạnh:


"Chào cậu."


Vu Dư Hạnh quay đầu, thấy Tịch Dương đang bước tới: "Chào."


Khó mà không bị dấu răng kia thu hút, Vu Dư Hạnh vội dịch sang một bước, che đi nửa người của Tịch Dương.


Lương Thừa Hạo vốn có chút "khủng hoảng xã giao" khi đối mặt Tịch Dương, hắn vừa xuất hiện, thái độ của cậu ta rõ ràng tốt lên nhiều.


Thế là mấy người cứ đứng ngay hành lang, cậu một câu tôi một câu, líu ríu kể chuyện gặp nhau ở bến xe.


Vì quá thú vị, chẳng ai chịu nhích vào trong phòng, chiếm nguyên cả cái hành lang.


Đang nói, Lương Thừa Hạo bỗng cười: "Vu Dư Hạnh."


Vu Dư Hạnh: "Ờ? Gì thế?"


Lương Thừa Hạo bất lực: "Cậu đừng che nữa, càng che tôi càng thấy rõ."


Vu Dư Hạnh sững lại: "Hả? Gì cơ?"


Lời vừa dứt, Hà Hữu Hữu bật cười, Ngô Huy cũng cười.


Thế rồi mấy ánh mắt hàng đầu đồng loạt nhìn về cổ Tịch Dương.


Vu Dư Hạnh: "......"


Cậu cúi đầu, lùi thẳng một bước lớn: "Tạm biệt."



Gió biển tháng mười một đã không còn quá oi nóng, hơn hai giờ chiều, người ăn cơm chẳng có mấy. Cả đám bọn họ tìm một nhà hàng, thuê luôn một phòng ăn ngoài trời nhỏ.


Là một bàn tròn, mọi người ngồi xuống, Vu Dư Hạnh liếc quanh một vòng, có chút cảm giác như xa lạ lại tựa như đã thân quen từ kiếp trước.


Tổ hợp hôm nay, thực ra hai bên đều quen biết đã lâu, nhưng lại chẳng mấy khi có dịp đụng mặt hay giao thiệp.


Mối liên hệ duy nhất, lại là lần trước Vu Dư Hạnh có thêm WeChat của Hà Hữu Hữu.


"Thật lạ nhỉ, hôm nay chúng ta lại tụ được với nhau." Ngồi đối diện Vu Dư Hạnh, Tiểu Chính bỗng nói.


Bên cạnh cậu ta, Hà Hữu Hữu lập tức phụ họa: "Đúng đúng, tôi cũng có cảm giác này."


Ngô Huy: "Thì ra mấy người cũng thấy thế à."


Thái Tiểu Minh: "Tôi cũng vậy."


Vu Dư Hạnh quay sang nhìn Lương Thừa Hạo.


Lương Thừa Hạo rõ ràng ngẩn ra: "Vậy... tôi chắc cũng thấy thế đi."


Vu Dư Hạnh cười: "Gọi món đi, tôi đói chết rồi."


Không nhắc thì thôi, vừa nói xong Lương Thừa Hạo đã bực: "Tôi đúng là đói chết thật, bữa sáng còn chưa ăn đây này."


Vu Dư Hạnh: "Ăn ăn ăn, muốn ăn gì thì gọi."


Ngô Huy hỏi: "Sao mọi người lại thấy thế nhỉ? Thực ra lần trước vừa gặp Vu Dư Hạnh tôi đã có cảm giác ấy rồi. Hôm nay cả nhóm cùng tới, đặc biệt là Lương Thừa Hạo cũng có mặt, cảm giác này càng rõ ràng."


Hà Hữu Hữu nghĩ một chút: "Bởi vì tôi có WeChat của Vu Dư Hạnh chăng."


Lời vừa dứt, ba người bạn còn lại của Tịch Dương đồng thanh: "Ồ ồ ồ."


Ngô Huy giải thích với Vu Dư Hạnh: "Thằng này có WeChat của cậu, nó vênh váo lắm."


"Không vênh mới lạ," Hà Hữu Hữu nhướng mày với Tịch Dương, "Vu Dư Hạnh chỉ thêm mỗi tôi thôi mà."


Nghe ra được, việc Vu Dư Hạnh chỉ thêm WeChat một mình Hà Hữu Hữu, trong nhóm bọn họ giống như có vị trí ngang ngửa "bài hát Thủy Tinh Ký" vậy.


"Tôi còn nhớ hôm đó..." Hà Hữu Hữu bắt đầu hồi tưởng: "Vu Dư Hạnh, lúc cậu đến, Tịch Dương căng thẳng lắm."


Tịch Dương lập tức phản bác: "Tôi căng thẳng sao?"


Không nói thì thôi, vừa cãi liền chọc giận cái mồm của cả nhóm.


"Cậu mà không căng thẳng?"


"Chải tóc, chỉnh quần áo liên tục mà bảo không căng thẳng?"


"Tựa cột giả vờ ngầu thì tính là gì?"


Tịch Dương: "... Được rồi, đủ rồi."


Cả bọn: "Ha ha ha."


Hà Hữu Hữu: "Dù lúc ấy cậu chỉ thêm tôi, Tịch Dương không nói mấy câu, nhưng tôi nhìn ra, cậu ta cực kỳ hối hận."


Vu Dư Hạnh thắc mắc: "Sao cậu ấy không chủ động thêm tôi đầu tiên?"


Không ngờ bốn người bạn đồng thanh: "Vì cậu ta nhát."


Vu Dư Hạnh cười: "Thật hả."


Ngô Huy: "Không phải nhát vừa đâu, hồi cấp ba chúng tôi xúi bao lần cho cậu ta đi tìm cậu, một lần cũng không dám."


Hà Hữu Hữu: "Ngày nào cũng giả vờ tình cờ gặp, nhưng không dám nói nửa câu."


Tiểu Chính: "Khắp nơi dò hỏi tin tức của cậu."


Thái Tiểu Minh: "Hễ có chuyện gì liên quan đến cậu là dựng thẳng tai lên nghe."


Tịch Dương bất lực: "Sao, hôm nay quyết tâm bóc hết tôi ra vậy hả?"


Chắc vì họ có bốn người, nên khí thế càng lúc càng mạnh, đồng loạt đáp: "Đúng thế."


Nhưng Hà Hữu Hữu vẫn thêm một câu: "Vu Dư Hạnh thích nghe mà."



Tịch Dương nhìn về phía Vu Dư Hạnh.


Vu Dư Hạnh khó mà không chọn đứng đối lập: "Tôi quả thật thích nghe."


Tịch Dương ngửa mặt than trời, trực tiếp diễn một màn "tôi oan ức lắm" cho Vu Dư Hạnh xem.


Vu Dư Hạnh vỗ vai Tịch Dương: "Rồi sẽ qua nhanh thôi."


Tịch Dương buông xuôi: "Được thôi, các người muốn nói gì thì nói hết đi."


Ngô Huy: "Ôi, tôi sợ quá cơ."


Hà Hữu Hữu: "Vu Dư Hạnh, cậu xem cậu ta kìa."


Thái Tiểu Minh: "Quản cậu ta đi."


Vu Dư Hạnh vỗ ngực: "Các cậu cứ thoải mái nói. Tôi bảo kê"


Tiểu Chính vỗ tay, đột nhiên reo: "Hình như Tịch Dương từng lấy được tài liệu ôn tập do Vu Dư Hạnh soạn?" Nói xong cậu ta hơi thấy không chắc chắn: "Có thật vậy không?"


Thái Tiểu Minh rít lên một tiếng, vội thúc khuỷu tay vào Tiểu Chính.


Vu Dư Hạnh hiểu ra, Lương Thừa Hạo cũng hiểu.


"Đã vậy thì..." Lương Thừa Hạo đứng ra: "Chuyện này để tôi kể."


Cậu ta liếc Vu Dư Hạnh: "Được chứ?"


Vu Dư Hạnh gật đầu, tỏ ý đồng ý.


Tịch Dương đã bị bóc đến mức này rồi, cậu ta góp thêm một chuyện cũng chẳng sao.


"Chuyện này vốn từ bên các cậu truyền sang." Lương Thừa Hạo chỉ tay về phía nhóm bạn kia: "Nghe nói Tịch Dương muốn tài liệu ôn tập vật lý."


Thái Tiểu Minh bật cười, giơ tay: "Tôi nói đấy," cậu ta ngồi thẳng lên: "Chẳng phải Tịch Dương bỗng dưng phát điên muốn học hành, bảo có vậy mới tăng cơ hội. Thế là tôi hét mấy câu."


Lương Thừa Hạo búng tay: "Vậy nên mấy lời đó bị Vu Dư Hạnh nghe thấy."


Tịch Dương là người đầu tiên hiểu ra ý trong câu nói đó, quay đầu hỏi Vu Dư Hạnh: "Tài liệu đó cậu soạn cho tôi à?"


"Không thì sao?" Vu Dư Hạnh cuối cùng cũng bày tỏ bất lực: "Cậu tưởng thật là cho Tử Đồng chắc?"


Tịch Dương: "Không phải cho cô ấy à?"


"Đương nhiên không, tôi làm cho cô ấy làm gì," Vu Dư Hạnh rất bất mãn: "Không biết sao tin đồn lại thành làm cho cô ấy."


Tịch Dương ngẩn ra.


Rồi bật cười.


Bốn người bạn kia cũng nghe ra được, nhưng hình như vẫn chưa tiêu hóa nổi.


"Vu Dư Hạnh, tài liệu đó là cậu soạn cho Tịch Dương?" Hà Hữu Hữu kinh ngạc.


Vu Dư Hạnh: "Ừ."


Ngô Huy hít mạnh: "Hả? Nhưng lúc đó..."


Thái Tiểu Minh chen lời: "Mới đầu lớp 12 thôi mà."


Bốn người đồng loạt nhìn về phía Tịch Dương.


Còn Tịch Dương thì làm gì? Tựa vào ghế, nâng cốc rượu, vẻ mặt nửa cười nửa không, cả gương mặt như đang nói: 'Đúng rồi, chính là như mấy cậu nghĩ đấy.'


Cái dáng vẻ vênh váo đáng ghét chưa kia.


Tịch Dương mỉm cười: "Các cậu sao mà biết được, lúc đó Vu Dư Hạnh đã thích tôi rồi."


Mọi người: "......"


Ngô Huy: "Ai nói thế?"


Tịch Dương: "Đúng vậy, từ lớp 10 đã thích rồi."


Bốn người: "......"


Cả đám đồng thanh: "Xong rồi, cái đuôi sắp vểnh lên trời mất thôi."


Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi Truyện Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi Story Chương 56: Dấu răng
10.0/10 từ 15 lượt.
loading...