Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi

Chương 55: Dịu dàng ân ái


Vu Dư Hạnh mệt rã rời.


Hiện trường có thể nói là hỗn loạn đến tơi bời.


Không chỉ là thị giác, mà cả khứu giác cũng thế.


Gối ở homestay rất mềm mại và dày, Vu Dư Hạnh vùi mặt vào, giữ một góc độ vừa đủ để thở, không muốn nhúc nhích.


Trên người cậu là chăn, trên chăn là bàn tay của Tịch Dương.


Sau khi kết thúc, họ đã yên lặng như vậy hơn mười phút.


Tim Vu Dư Hạnh vẫn chưa đập trở lại bình thường, trên người còn nóng, tóc mái trước trán vì mồ hôi mà dính bết, nhắm mắt lại, đầu óc bay loạn, chín phần còn ở nhân gian, một phần lạc vào mơ mộng.


Hơi thở của Tịch Dương lúc này phả lên cổ cậu, hắn toát ra rất nhiều mồ hôi, giờ có lẽ đã khô, cũng có lẽ chưa, chỉ biết hơi thở phả tới mang theo cảm giác mát lạnh.


Xung quanh yên tĩnh hơn, chỉ còn nghe tiếng máy lạnh.


Vù vù vù vù....


Là Tịch Dương động đậy trước, bàn tay hắn từ khuỷu tay Vu Dư Hạnh trượt xuống, đặt tay cậu vào lòng bàn tay mình.


Vu Dư Hạnh vì thế mà mở mắt.


Cậu cảm giác Tịch Dương lại sát thêm chút, cảm giác trên cổ trở nên mềm mại, chắc là hôn lên rồi.


Tịch Dương lại bắt đầu nghịch tay Vu Dư Hạnh.


Hắn dường như rất thích trò này, tuy hai người im lặng không nói gì nhưng lại không hề nhàm chán. Tịch Dương luôn thích đặt tay cậu vào lòng bàn tay hắn, sờ chỗ này sờ chỗ kia.


Tuy Vu Dư Hạnh chẳng hiểu tay cậu thì có gì hay ho, nhưng cậu rất thích để anh chơi, thế nào cũng được.


Trong phòng không bật đèn, rèm cửa cũng không quá dày, qua khe hở vải, ánh sáng bên ngoài hắt vào.


Đủ để thấy rõ mặt nhau.


Một lúc sau, Tịch Dương lật tay Vu Dư Hạnh lại, lòng bàn tay áp lòng bàn tay.


"Đang nghĩ gì vậy?" Tịch Dương mở miệng hỏi.


Vu Dư Hạnh như lần đầu nghe Tịch Dương nói chuyện, giọng trầm thấp ngay bên tai, cánh tay cậu lập tức nổi da gà.


Cậu mới nhớ ra, cả quá trình ban nãy, họ không hề dùng lời nói, tất cả chỉ có hành động.


Vu Dư Hạnh không biết phải nói gì, cậu có chút xấu hổ, cảm thấy nói gì cũng không thích hợp.


Những tiếng rên vừa nãy cậu đến giờ còn không dám nghĩ tới, cũng không hiểu sao chính mình lại phát ra được.


Nhưng may là Tịch Dương cũng gằn giọng, khiến cậu thấy cân bằng hơn, không phải chỉ mình cậu đắm chìm.


Chỉ là, tại sao cả quá trình Tịch Dương cũng không nói lời nào, Vu Dư Hạnh không biết.


Đương nhiên, giờ cậu cũng không định hỏi.


"Anh đang nghĩ gì?"


Vu Dư Hạnh trả lại câu hỏi.


Tịch Dương bất ngờ nắm chặt tay cậu: "Nghĩ muốn thêm lần nữa."


Vu Dư Hạnh sững lại: "Hả?"


Tịch Dương cười khẽ, bỗng áp sát, chôn mặt vào tóc cậu.


Vu Dư Hạnh cũng: "Hả?"


Thế thì...


Được thôi.


Thực ra Vu Dư Hạnh rất dễ bị khiêu khích.


Tịch Dương gần như chẳng cần làm gì, chỉ cần hôn nhẹ là cảm xúc đã tới.


Huống chi Tịch Dương lại càng dễ động lòng.


Chỉ cần người bên cạnh là Vu Dư Hạnh, thế là đủ.


Lần này hai người vẫn không nói gì, nhưng rõ ràng khá hơn trước, Vu Dư Hạnh đã thả lỏng hơn.


Tịch Dương dường như nhanh chóng nắm được cách đối phó với sự kìm nén của cậu, vào khoảnh khắc quan trọng thì cúi đầu hôn. Không nhiều, chỉ một cái hôn đã phá vỡ phòng tuyến của cậu, rồi ngẩng đầu, thế là Vu Dư Hạnh có thể thoải mái buông thả bản thân, trao cho hắn những cảm xúc chân thật nhất.


Lần này xong, Vu Dư Hạnh thực sự, thực sự cảm thấy rất mệt. Cả người như bị xe tải cán qua.


Bây giờ cậu là sáu phần ở nhân gian, bốn phần trong mơ màng.


Tịch Dương âu yếm một lúc rồi đi xử lý hậu quả.


Vu Dư Hạnh buồn ngủ đến nỗi không biết mình dùng cơ quan nào để cảm nhận sự tồn tại của Tịch Dương. Cậu chỉ biết lúc thì hắn ở trên giường, lúc thì vào phòng tắm, lúc thì lại về hôn lên mặt cậu, lúc thì bế cậu đặt xuống.


Ngay khi tám phần thần trí của Vu Dư Hạnh đã chìm vào mơ, điện thoại bỗng reo.



Là nhạc chuông dành cho gia đình, cậu mở mắt, Tịch Dương đã cầm lấy điện thoại.


"Là mẹ em." Tịch Dương nói.


Vu Dư Hạnh tỉnh táo hơn chút, lấy điện thoại, vuốt để nghe.


"Alo," Vu Dư Hạnh dụi mắt: "Mẹ."


Mẹ: "Con đang làm gì thế?"


Vu Dư Hạnh thoáng chột dạ, nhưng ngoài miệng vẫn bình thản: "Ngủ."


Mẹ: "Ồ? Giờ này mà ngủ."


Giờ này, tức mười một giờ rưỡi.


Quả thực bình thường Vu Dư Hạnh hiếm khi ngủ sớm đến thế.


Mẹ lại nói: "Sao giọng con nghe kỳ vậy."


Vu Dư Hạnh nghi hoặc: "Kỳ chỗ nào?"


Mẹ không nói thêm, chỉ bảo: "Hôm nay sinh nhật mà, sinh nhật vui vẻ nhé con trai."


Vu Dư Hạnh khẽ cười: "Giờ mẹ mới nhớ ra sinh nhật con à."


Mẹ: "Ôi chao, mẹ gửi quà cho con rồi, nhưng bên chuyển phát tính nhầm thời gian, mai mới tới, tức chết đi được."


Vu Dư Hạnh: "Vậy cũng được ạ."


Mẹ: "Con cũng biết ba mẹ dạo này bận mà. Quán trà của mẹ sắp khai trương rồi."


Vu Dư Hạnh: "Chúc mừng mẹ nhé, cuối cùng cũng có thể tám chuyện miễn phí với mấy chị em rồi."


Mẹ: "Khai trương xong con về nhớ dẫn bạn đến nhé."


Vu Dư Hạnh: "Chắc chắn rồi, con sẽ gọi toàn bộ loại trà đắt nhất."


Mẹ bật cười: "Mẹ con là người nhỏ nhen thế sao? Bạn con đến mẹ nhất định tiếp đãi chu đáo."


Vu Dư Hạnh: "Được rồi được rồi ạ."


Mẹ bỗng hỏi: "Con đang ở đâu?"


Vu Dư Hạnh khựng lại, rồi vẫn quyết định trả lời: "Ra ngoài chơi ạ."


Mẹ "à" một tiếng: "Với bạn gái à?"


Vu Dư Hạnh: "Gì cơ?"


Mẹ cười: "Có yêu đương thì phải nói chứ, con lớn rồi."


Vu Dư Hạnh: "..."


Mẹ: "Thật sự có à?"


Vu Dư Hạnh im lặng chốc lát, mới đáp: "Ừm."


Mẹ bật cười, giọng kiểu "mẹ biết ngay mà": "Còn định giấu, con giấu nổi mẹ chắc."


"Vâng vâng vâng," Vu Dư Hạnh lại nói: "Con có giấu đâu."


Mẹ: "Dẫn bạn gái đi đâu vậy?"


Vu Dư Hạnh liếc nhìn "bạn gái" đang cúi nhặt áo trên sàn: "Đi ngắm biển."


Mẹ: "Cũng hay đó."


Vu Dư Hạnh: "Ừm, cũng khá hay."


"À đúng rồi," mẹ ở đầu dây bên kia bật cười: "Mẹ xem cái kia rồi."


Vu Dư Hạnh: "Cái gì?"


Mẹ: "Người sống là để vì Vu Dư Hạnh."


Vu Dư Hạnh: "..."


Vu Dư Hạnh: "......"


Vu Dư Hạnh: "Mẹ nhìn thấy ở đâu vậy?"


Mẹ: "Một người bạn cho mẹ xem, vừa có Đại học Lam Thành vừa có Vu Dư Hạnh, gửi qua hỏi mẹ có phải con trai mẹ không."


Vu Dư Hạnh cạn lời: "Bạn con đùa thôi."


Mẹ: "Tịch Dương mẹ biết."


Vu Dư Hạnh: "Mẹ biết?"


Mẹ: "Không phải là cái tam giác tình yêu trên núi gì đó à."


Vu Dư Hạnh: "...... Sao cả cái này mẹ cũng biết thế?"



Vu Dư Hạnh: "Bọn con không có tình tay ba gì đâu."


Mẹ: "Mẹ biết chứ, con trai mẹ có thích người ta hay không, mẹ nhìn không ra chắc?"


Vu Dư Hạnh: "Mẹ con thì đỉnh quá rồi."


Mẹ: "Cái bạn học nhỏ Tịch Dương này, mẹ tưởng hai đứa không quen thân."


Vu Dư Hạnh: "Trước đại học thì đúng là không thân."


Mẹ: "Tốt lắm, mẹ thấy cậu chàng này cũng đẹp trai, lần trước thấy ảnh hai đứa con được treo trên bảng vinh danh, nhìn rất bắt mắt."


Vu Dư Hạnh liếc nhìn "bạn học nhỏ" đang gấp quần áo bên cạnh: "Ha ha."


Mẹ: "Bây giờ quan hệ hai đứa tốt như vậy, sau này gọi cậu ấy đến quán trà của mẹ chơi nhé."


Vu Dư Hạnh cười: "Nhất định, nhất định."


Mẹ: "Sao mẹ thấy như đang làm ăn buôn bán vậy."


Vu Dư Hạnh: "Có rảnh con sẽ ghé, Tổng giám đốc Trần."


Mẹ bật cười, rồi bất ngờ hỏi: "Có ảnh bạn gái con không?"


Vu Dư Hạnh buột miệng: "Cô ấy ngại."


Mẹ như thể hiểu ra: "Vậy được, vậy thì cho mẹ xem ảnh bạn nhỏ Vu Tinh Tinh tươi mới đi."


Vu Tinh Tinh trần như nhộng nhíu mày: "Được thôi."


Mẹ: "Được rồi, sinh nhật vui vẻ nhé, ba con vừa gửi cho con bao lì xì to, nhớ nhận, mẹ đi làm việc đây."


Vu Dư Hạnh: "Mẹ đi đi."


Cúp máy, Vu Dư Hạnh ngẩng đầu lên: "Mẹ em muốn xem ảnh của anh."


Tịch Dương lập tức đứng thẳng, giơ tay làm dấu chữ V cho Vu Dư Hạnh.


Vu Dư Hạnh: "Ủa con trai, chẳng phải con bảo con gửi ảnh bạn gái à?"


Nói xong còn nhướng mày với Tịch Dương.


Tịch Dương rất phối hợp: "Bác gái, con chính là bạn gái của con trai bác đây."


Vu Dư Hạnh liền nói: "Vợ ơi."


Tịch Dương bật cười: "Biết ngay em sẽ gọi thế mà."


Diễn xong một màn này, Vu Dư Hạnh vội vàng giật lấy quần áo Tịch Dương vừa gấp, mặc vào. Cậu đứng dậy kéo rèm ra, lấy cửa sổ làm phông nền, lúc này mới thật sự chụp một tấm gửi cho mẹ.


Xong nhiệm vụ, cậu nhanh chóng kéo rèm lại, nằm lăn ra giường.


Cậu tưởng chuyện thế là xong, không ngờ mẹ lại gửi lại tấm ảnh đó.


Còn khoanh đỏ một chỗ.


Vu Dư Hạnh phóng to bức ảnh, hít một hơi lạnh.


Trong hình ảnh mà kính phản xạ, người đang đứng bên giường chẳng phải chính là Tịch Dương sao?


Mẹ: "Đây là Tịch Dương hả?"


Vu Dư Hạnh cứng ngắc trên giường.


Cậu còn chưa nghĩ ra giải thích thế nào, mẹ lại gửi thêm một tin: "Thì ra nó cũng đi cùng con à."


Vu Dư Hạnh nghĩ đến ngày mai đám đông bạn bè sẽ đến: "Đúng vậy ạ, bọn con đi đông lắm."


Mẹ: "Chơi vui vẻ nhé!"


Vu Dư Hạnh đáp: "Chúc mẹ làm ăn phát đạt!"


Mẹ: "Được!"


Vu Dư Hạnh: "Được!"


"May quá!" – đặt điện thoại xuống, Vu Dư Hạnh cảm thán: "Anh mặc quần áo rồi."


Tịch Dương: "Sao thế?"


Vu Dư Hạnh: "Suýt nữa em tháo luôn cửa."


Khả năng liên tưởng của Tịch Dương thật ghê gớm, liếc qua cửa sổ đã hiểu ra trò ngốc nghếch vừa rồi của Vu Dư Hạnh.


Hắn hỏi: "Nếu cửa bị tháo thì sao?"


Vu Dư Hạnh: "Thì sẽ bị, chia rẽ uyên ương?"


Tịch Dương: "Vậy cứ đóng lại đi."


Vu Dư Hạnh: "Được."


Thể lực tiêu hao quá nhiều, kết quả là... đói.



Đêm khuya ở Sa Thị lại cực kỳ náo nhiệt, quán trà sữa cũng mở. Uống liền một cốc to, hai người lại đi ăn cá nướng, bánh bạch tuộc, đậu hũ thối.


Ngày đầu tiên tuổi mười chín của Vu Dư Hạnh lặng lẽ trôi qua, chớp mắt đã là hai giờ sáng.


"Về phòng thì buồn ngủ."


Tìm một chỗ nghỉ chân, đầu óc Vu Dư Hạnh phấn khích đến mức chính cậu cũng không tin nổi: "Sao thế nhỉ, rõ ràng mệt mà lại tỉnh táo thế này."


Tịch Dương: "Gọi chồng đi."


Vu Dư Hạnh sững lại: "Gì cơ, bảo em gọi chồng á?"


Tịch Dương cười: "Nhanh lên."


Vu Dư Hạnh nghĩ một chút: "Chồng ơi."


Tịch Dương khẽ nâng cằm Vu Dư Hạnh: "Ngoan."


Vu Dư Hạnh chờ mong nhìn hắn, hai giây sau: "Hết rồi à?"


Tịch Dương bật cười: "Em muốn gì?"


Vu Dư Hạnh: "...... Thì ra chỉ lừa em."


Tịch Dương lắc đầu: "Anh đâu có lừa."


Vu Dư Hạnh: "......"


Quả thật không lừa, nói thẳng thế thôi.


Chỉ là tên ngốc Vu Dư Hạnh còn tưởng sau khi gọi "chồng" thì sẽ được lợi lộc gì đó.


Cậu lườm Tịch Dương một cái, định quay đi không thèm nhìn, nhưng miệng lại bị Tịch Dương bịt lại.


Ngay sau đó, một thứ cứng cứng bị nhét vào miệng cậu.


Rất nhanh, vị ngọt lan tràn, miệng cậu đầy ắp vị đường.


"Một tiếng 'chồng ơi' được một viên kẹo hả?" Vu Dư Hạnh vừa cười vừa hỏi.


Tịch Dương gật đầu, còn rất đương nhiên: "Một tiếng chồng, một viên kẹo."


Vu Dư Hạnh: "Xem em là ăn mày chắc."


Tịch Dương lại lấy thêm một viên trong túi ra bóc ăn.


Vu Dư Hạnh: "Thế là thành hai thằng ăn mày rồi."


Dù là rạng sáng, họ vẫn thong dong vui vẻ.


Lúc thì buồn ngủ, lúc lại tỉnh táo, thấy chỗ nào đông vui thì chạy tới, gặp xe bar di động thì uống một ngụm, đi qua con chó cũng phải tán gẫu vài câu.


Làm sao mà không vui cho được, ở bên Tịch Dương làm gì cũng thấy vui: ngắm trăng lại đột nhiên ngâm nga hát hoặc bất ngờ che mắt Tịch Dương bắt đoán màu áo người phía trước, đoán đúng cũng chẳng thưởng.


Đoán giá hàng quán vỉa hè, sát giá cũng không thưởng.


Đoán sau đèn đỏ xe này là rẽ trái hay rẽ phải, đúng cũng không thưởng.


Họ mặc nhiên kéo thời gian cho đến khi trời hửng sáng, quay lại bờ biển.


"Em nghe nói leo lên ngọn núi phía sau ngắm bình minh sẽ đẹp hơn." Vu Dư Hạnh nói.


Tịch Dương: "Muốn đi không?"


Vu Dư Hạnh cười: "Giờ chúng ta đi còn kịp không?"


Tịch Dương: "Chạy thì kịp."


Vu Dư Hạnh lắc đầu: "Thôi thôi, em mệt lắm rồi."


Hơn nữa lúc này hai người đã ở tầng thượng homestay, ngồi trên ghế dài. Vu Dư Hạnh tựa vào lòng Tịch Dương.


Thoải mái thế này, ai mà muốn nhúc nhích nữa.


"Em phát hiện một vấn đề." Vu Dư Hạnh bỗng nói.


Tịch Dương: "Vấn đề gì?"


Vu Dư Hạnh: "Em thấy anh hình như quá chiều em rồi."


Tịch Dương lại nắm lấy tay cậu: "Nói rõ xem nào?"


Xem ra tên này lại muốn nghịch tay cậu rồi.


Tay thì có gì chơi vui nhỉ?


"Ví dụ như lúc nãy em nói ngọn núi kia ngắm bình minh đẹp hơn." Vu Dư Hạnh nghĩ nghĩ: "Nhiều khi, một ý tưởng bất chợt của em nói ra, phản ứng đầu tiên của anh luôn là, làm đi!"


Mà nhiều lần Tịch Dương thật sự dẫn cậu đi làm.


Thực thi vô cùng vô cùng tốt. Nuông chiều cậu đến vô pháp vô thiên.


Tịch Dương thắc mắc: "Không tốt sao?"



Tịch Dương: "Thích gì thì làm đó."


Vu Dư Hạnh gật đầu: "Chuẩn."


Cậu bắt đầu thấy buồn ngủ.


Không khí lúc này thật sự quá dễ chịu.


Bờ biển và bầu trời dần nhuộm sắc cam vàng, làm biển cả vốn đã đẹp lại càng trở nên đẹp hơn.


Ngắm bình minh có thể nhanh, cũng có thể chậm.


Như chớp mắt, nó đã ló nửa đầu.


Nhưng cứ chăm chú nhìn, nó lại chầm chậm bò lên.


"Anh uớc đi."


Vu Dư Hạnh dụi đầu vào cổ Tịch Dương.


Tịch Dương: "Ước à?"


Vu Dư Hạnh gật đầu: "Cái gì cũng có thể ước."


Tịch Dương: "Được."


Vu Dư Hạnh: "Ước trong lòng nhé."


Tịch Dương: "Được."


Hai người lại yên lặng, cùng nhìn ra mặt biển.


Khi mặt trời hoàn toàn nhô lên, Vu Dư Hạnh hỏi: "Anh ước gì thế?"


Tịch Dương: "Không phải ước trong lòng à?"


Vu Dư Hạnh: "Thì có phải không được nói đâu."


Tịch Dương bật cười: "Được thôi."


Ba tiếng "được", tiếng nào cũng như đang nói: 'Được, Vu Dư Hạnh nói gì tôi làm nấy.'


"Ước của anh là, Vu Dư Hạnh ngày nào cũng vui vẻ." Tịch Dương nói.


Vu Dư Hạnh quay đầu: "Là ước cho em à?"


Tịch Dương: "Ừ."


Tịch Dương: "Còn em?"


Vu Dư Hạnh: "Em ước là, lát nữa Tịch Dương sẽ dẫn em đi ăn bún," cậu nghiêng đầu: "Đột nhiên thèm bún quá."


Tịch Dương bật cười: "Thì ra là ước kiểu này."


"Đương nhiên," Vu Dư Hạnh nói: "Những điều dễ dàng như vậy mới đáng ước chứ."


Tịch Dương: "Hay là nói ước để cho người bên cạnh nghe."


Vu Dư Hạnh cười: "Cũng đúng."


Tịch Dương: "Vậy anh sẽ đổi."


Vu Dư Hạnh nhướng mày: "Đổi được nữa sao?"


Tịch Dương chỉ về phía mặt trời: "Nhìn kìa."


Vu Dư Hạnh: "Nhìn gì cơ?"


Tịch Dương nói: "Khoảnh khắc sóng biển vỗ lên lần đầu tiên, có thể ước một điều."


Vu Dư Hạnh bật cười khúc khích.


Hai giây sau.


Tịch Dương: "Ước xong rồi."


Vu Dư Hạnh: "Ồ, được."


Cậu cố tình không hỏi.


Tịch Dương véo má cậu.


"Ha ha ha," Vu Dư Hạnh cười phá lên: "Được rồi, em hỏi, thưa ngài, vừa nãy ngài ước điều gì vậy?"


Tịch Dương cúi đầu, nói một câu bên tai Vu Dư Hạnh.


Vu Dư Hạnh nhíu mày: "Sao anh lại thế chứ."


Tịch Dương: "Có thực hiện được không?"


Vu Dư Hạnh nhíu mày chặt hơn, nhưng miệng lại nói:


"Đi thôi."


Hết rồi, có người "ăn mặn" xong thì nghiện mất rồi.


Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi Truyện Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi Story Chương 55: Dịu dàng ân ái
10.0/10 từ 15 lượt.
loading...