Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Chương 42: Kiểm chứng xem rốt cuộc tôi có biết yêu đương hay không
Nói mấy chuyện này ngay trước mặt Tiểu Nghệ, đúng là k*ch th*ch không hề nhẹ.
Thêm vào đó, ánh mắt ngơ ngác của Tiểu Nghệ lúc này lại khiến sự k*ch th*ch ấy càng thêm thú vị.
Tất nhiên Tịch Dương biết cách làm trò.
Một bên, Vu Dư Hạnh bị cảm xúc kéo đẩy lên xuống vì Tịch Dương. Một bên, cậu lại muốn bật cười vì gương mặt ngơ ngác của Tiểu Nghệ.
"Vu Dư Hạnh. Đến câu tôi đi."
Vu Dư Hạnh ngẩng đầu nhìn trời, chỉ trong chốc lát, trên bầu trời đã xuất hiện thêm rất nhiều rất nhiều ngôi sao.
"Có người sao lại thẳng thắn thế nhỉ." Vu Dư Hạnh nói.
Tịch Dương cười nhẹ: "Mới chỉ bắt đầu thôi mà."
Thực ra Vu Dư Hạnh có chút ngượng, không dám nhìn Tịch Dương, thậm chí còn lùi lại, dựa sang phía Tiểu Nghệ.
Nhưng miệng thì vẫn phải nói: "Cậu còn muốn làm gì nữa?"
"Còn nhiều lắm," Tịch Dương đáp.
Vu Dư Hạnh chợt thấy may mắn vì có Tiểu Nghệ ở bên cạnh, như vậy dopamine trong người cậu mới không bùng nổ dữ dội đến thế.
Khi cả hai im lặng, Tiểu Nghệ cuối cùng cũng lên tiếng.
"Hai người nói gì thế?" Tiểu Nghệ hỏi: "Sao tôi nghe chẳng hiểu gì cả."
Vu Dư Hạnh: "Cậu không cần hiểu đâu."
Tiểu Nghệ nhìn chằm chằm Vu Dư Hạnh một lúc, rồi lại nhìn sang Tịch Dương: "Hai người kỳ lạ thật đấy, thật sự rất lạ."
Tịch Dương hỏi: "Lạ chỗ nào?"
Tiểu Nghệ suy nghĩ rất lâu: "Không nói rõ được," rồi cậu hỏi: "Rốt cuộc hai người đang nói gì vậy? Câu cá à?"
Tịch Dương gật đầu: "Ừ, là câu cá."
Vu Dư Hạnh bật cười khúc khích.
Đây mới thật sự là cái gọi là đỉnh cao của lái chuyện.
"Các cậu như thế khiến tôi trông ngốc quá." Tiểu Nghệ cười.
Vu Dư Hạnh gật đầu: "Cậu đúng là khá ngốc thật."
Tiểu Nghệ tặc lưỡi: "Cậu nói kiểu gì vậy hả," nói xong lại liền đổi chủ đề: "À đúng rồi, cậu làm xong bài tập tin học chưa?"
Vu Dư Hạnh: "......"
Đúng là ngốc thật.
Vu Dư Hạnh: "Chưa."
Lúc này họ đã xuống đến dưới lầu.
"Lúc sáng tôi có làm một chút, hơi khó," Tiểu Nghệ vừa nói vừa lấy thẻ ra quẹt cửa: "Còn định xem đáp án của cậu nữa."
Cửa mở, Tiểu Nghệ đi vào trước.
Vu Dư Hạnh theo sau.
Nhưng vừa mới bước vào, cổ tay cậu đã bị Tịch Dương nắm lấy.
Hắn còn kéo cậu lùi lại mấy bước.
"Hửm?" Vu Dư Hạnh khó hiểu.
Tịch Dương: "Không về đâu."
Vu Dư Hạnh: "Đi đâu?"
Tịch Dương nói: "Đi ngắm sao."
Vu Dư Hạnh: "Bây giờ à?"
Tịch Dương: "Bây giờ."
Vu Dư Hạnh chậm rãi cười, mắt cong cong: "Được thôi."
"Ê!"
Tiểu Nghệ, người vừa đi vào một mình, lại mở cửa ra: "Hai người đi đâu đấy?"
Vu Dư Hạnh, đang bị Tịch Dương kéo đi: "Đi chơi."
"Sao giờ này lại đi chơi."
Tiếng của Tiểu Nghệ họ đã không còn nghe thấy nữa, cậu ta chỉ lẩm bẩm: "Chuyện gì thế này."
Chỉ nửa phút sau, họ đã đi được mấy chục mét.
Người đàn ông này quả thực rất gấp, Vu Dư Hạnh không hề nói đùa.
"Cậu không thấy bản thân đi nhanh quá à?" Cuối cùng Vu Dư Hạnh cũng nói.
Bước đi của Tịch Dương rất dài, làm Vu Dư Hạnh có cảm giác mỗi bước hắn đi, cậu phải chạy mười bước mới theo kịp.
Ngay giây sau khi nói xong, Vu Dư Hạnh trực tiếp đâm sầm vào lưng Tịch Dương.
Vu Dư Hạnh cười: "Cũng không cần dừng lại ngay chứ thiệt là..."
Lúc này Tịch Dương mới đứng lại ngay bên cạnh cậu: "Tôi hơi gấp."
Vu Dư Hạnh than: "Gấp gáp cái gì chứ?"
"Gấp để..." Tịch Dương dừng lại một chút: "ngắm sao."
Vu Dư Hạnh bật cười: "Không thể nào có người nửa đêm, gấp gáp chạy xa như thế, chỉ để nhìn mấy ngôi sao vớ vẩn chứ."
Tịch Dương lắc đầu: "Tất nhiên là không."
Vu Dư Hạnh cười mắt cong: "Thế thì là gì?"
Tịch Dương: "Sao có thể gọi là sao vớ vẩn được."
"Ồ?" Vu Dư Hạnh nghiêng đầu nhìn hắn: "Thế là gì?"
Tịch Dương: "Là heo."
Vu Dư Hạnh bật cười thành tiếng.
Cứu tôi với, đây chính là cái trò "đẩy kéo" mà không ai chịu nói toạc ra sao?
Sao chỉ có hai người bọn họ thôi mà cũng có thể diễn tả trọn vẹn cái gọi là bẻ lái chuyện đỉnh cấp thế này.
Cứu mạng, thật sự quá đã!
Bước chân của Tịch Dương rõ ràng chậm lại, đi thêm vài bước, Vu Dư Hạnh chạm nhẹ vào tay hai người: "Cứ kéo tôi đi thế này à?"
Tịch Dương vẫn như lúc khởi hành vẫn luôn nắm cổ tay Vu Dư Hạnh.
Hắn cúi đầu nhìn, rồi gật: "Cũng có lý."
Ngay sau đó, tay Tịch Dương trượt xuống, nắm lấy tay Vu Dư Hạnh: "Thế này được không?"
"Ừ," Vu Dư Hạnh nghiêm túc gật đầu: "Rất đúng bài."
Tịch Dương: "Cảm ơn."
Vu Dư Hạnh: "Không có gì."
Hì hì.
Hê hê hê.
Ha ha ha.
Tai Tịch Dương lại đỏ lên.
Bị Vu Dư Hạnh phát hiện.
Vì sắp được ở một nơi yên tĩnh, chỉ có hai người, nên dọc đường họ chẳng nói thêm gì nữa.
Vu Dư Hạnh hoàn toàn nghe theo sự sắp xếp của Tịch Dương, không hỏi bất cứ điều gì, để mặc hắn dẫn đi. Lên xe buýt, rồi bắt taxi, xuống xe, vào một tòa nhà, đi thẳng lên tầng thượng.
Từ đầu đến cuối, tay Tịch Dương luôn nắm chặt tay Vu Dư Hạnh.
Điểm đến là một nơi ánh sáng mờ ảo, bầu không khí tuyệt đẹp.
Vu Dư Hạnh nhìn vào bên trong: "Quán bar à?"
Tịch Dương lắc đầu: "Không hẳn," anh nói: "Tầng dưới là homestay, chỗ này cũng là của bà chủ."
Vu Dư Hạnh lại nhìn: "Chẳng có khách gì cả."
Tịch Dương: "Bà chủ mở để chơi thôi, chỉ tiếp đãi người có duyên."
Vu Dư Hạnh tò mò: "Cậu làm sao mà có duyên được vào quán vậy?"
Tịch Dương: "Bà chủ là chị của bạn tôi."
Vu Dư Hạnh: "À......"
Đi tiếp vào trong, Vu Dư Hạnh cảm nhận được, đúng là không giống quán bar thật.
Nơi này rất có ý cảnh, trồng nhiều hoa rất đẹp, có sự giao hòa giữa thơ mộng và hiện đại.
"Đến rồi à."
Cánh cửa bên trái bất ngờ mở ra, một cô gái mặc sườn xám bước ra: "Lâu rồi không gặp, Tịch Dương."
Tịch Dương: "Lâu rồi không gặp chị."
Không cần đoán, chắc chắn là chị gái của người bạn kia.
Người chị này khi nhìn thấy Vu Dư Hạnh thì rõ ràng sững lại.
Đến khi thấy tay hai người còn đang nắm chặt nhau, thì càng sững sờ hơn.
Tiếp đó chị gái cười lên: "Trên lầu không có ai đâu."
Tịch Dương gật đầu: "Ừm, cảm ơn chị."
Chị gái bặm môi, rồi nói: "Sớm đã dặn trước với chị rồi, sợ có ai làm phiền hai đứa."
Rõ ràng câu này là nói với Vu Dư Hạnh.
Dạo gần đây được gặp "wingman" quá nhiều, Vu Dư Hạnh cũng quen rồi.
Cậu cười với chị gái một cái: "Cảm ơn chị ạ."
Chị gái hỏi Tịch Dương: "Tiểu Chính biết chưa?"
Tịch Dương: "Mọi người đều biết cả."
Chị gái dài giọng "à" một tiếng, liếc nhìn Vu Dư Hạnh: "Khá đẹp trai đó."
Tịch Dương: "Vâng, rất đẹp trai."
Vu Dư Hạnh nhéo tay Tịch Dương một cái.
Đừng nói nữa, đừng nói nữa, ngượng chết đi được.
"Được rồi, hai đứa lên đi, lát nữa chị bảo người mang rượu lên." chị gái nói.
Vu Dư Hạnh ngạc nhiên: "Còn có rượu nữa sao?"
Tịch Dương đáp: "Tôi uống một mình."
Vu Dư Hạnh bật cười: "Tôi có nói là tôi không uống đâu."
Thế là hai người cùng đi lên cầu thang.
Cầu thang rất hẹp, chỉ đủ cho một người đi, Vu Dư Hạnh đi trước, Tịch Dương theo sau.
Nói về Tiểu Chính kia.
"Là Tiểu Chính mà tôi biết đó hả?" Vu Dư Hạnh hỏi.
Tịch Dương: "Cậu cũng biết Tiểu Chính à?"
Vu Dư Hạnh: "Có lần tan học, tôi gặp một nam sinh đứng trước cổng trường đợi cậu, rủ cậu đi dự tiệc sinh nhật cậu ta. Cậu gọi cậu ta là Tiểu Chính."
Tịch Dương lại không trả lời ngay, mà chỉ siết chặt tay cậu.
"Vu Dư Hạnh." Tịch Dương gọi tên.
Vu Dư Hạnh: "Sao nữa?"
Tịch Dương: "Cậu là trí nhớ tốt, hay là nhớ lâu vậy?"
Vu Dư Hạnh cười khẽ: "Cậu đoán xem?"
Tịch Dương khẽ thở dài, như đang tự giải quyết tâm sự gì đó: "Ừ, chính là cậu ta."
Vu Dư Hạnh lại nói: "Sau đó có lần tôi đi xe buýt cũng gặp cậu ta nữa."
Tịch Dương: "Tôi có biết."
Vu Dư Hạnh ngạc nhiên: "Sao cậu biết?"
Tịch Dương: "Cậu ta vừa xuống xe đã gọi điện khoe với tôi."
Vu Dư Hạnh im lặng vài giây: "Ồ?"
Tịch Dương cười.
Đến khúc ngoặt cầu thang, Vu Dư Hạnh vừa vặn quay đầu nhìn Tịch Dương.
Nhưng vừa nhìn thì...
"Ơ?"
Vu Dư Hạnh thấy trước mặt đột nhiên xuất hiện một bó hoa nhỏ: "Cái gì đây?"
Tịch Dương nói: "Hoa."
Vu Dư Hạnh tất nhiên biết là hoa.
Nếu vừa rồi câu "khoe với tôi" khiến trái tim Vu Dư Hạnh khẽ run lên. Thì bó hoa này, khiến tim cậu đập mạnh hẳn một nhịp.
"Ở... ở đâu ra hoa vậy?" Vu Dư Hạnh ngơ ngác nhận lấy.
Thích chứ.
Tất nhiên là thích.
Bó hoa nhỏ vừa tay, gói trong giấy tím trắng, bên trong là những bông hoa đang nở rộ mà Vu Dư Hạnh không biết tên.
Dù sao cũng không phải hoa hồng.
"Hey."
Không thể nào có người nhận hoa mà không vui được, lại thêm bây giờ do chênh lệch chiều cao trên cầu thang, cậu cầm bó hoa chạm nhẹ hai cái lên trán Tịch Dương: "Cảm ơn."
Vu Dư Hạnh hỏi: "Cậu lấy ở đâu ra vậy?"
"Không nói cho cậu biết." Tịch Dương nói thêm: "Chỉ cần cậu thích là được."
Vu Dư Hạnh khẽ cười, lại hừ một tiếng: "Không nói thì thôi."
Hoa có mùi hương nhè nhẹ, dù cửa hàng của chị gái đầy hoa, nhưng bó hoa trong tay Vu Dư Hạnh là đẹp nhất.
Không chấp nhận phản bác.
Lên đến tầng trên, Vu Dư Hạnh hiểu vì sao nơi này Tịch Dương bảo là chỗ rất thích hợp ngắm sao.
Tầm nhìn vô cùng thoáng đãng, ngẩng đầu là bầu trời bao la, cúi xuống là phần lớn quang cảnh đêm của Lam Thành.
"Wow," Vu Dư Hạnh đi đến bên lan can: "Đẹp thật đấy."
Tịch Dương gật đầu: "Ừ, rất đẹp."
Vu Dư Hạnh tặc lưỡi: "Nếu giờ tôi nhắc chuyện kiểm tra phòng buổi tối, có phải sẽ phá hỏng không khí không?"
Tịch Dương cười: "Tòa của các cậu sẽ kiểm tra ký túc xá à?"
Vu Dư Hạnh lắc đầu: "Ngẫu nhiên, có thể thôi."
Tịch Dương: "Không sao, nhiều lắm là trừ hai điểm."
Vu Dư Hạnh: "Cậu nói nghe hay nhỉ, vốn dĩ điểm đâu phải của cậu."
Tịch Dương điềm nhiên: "Ký túc xá của tôi thì chắc chắn bị kiểm tra."
Vu Dư Hạnh nhướng mày, bật cười: "Quả nhiên là cậu."
Đêm nay bầu trời rất hợp tác, chỉ cách hơn một tiếng so với vừa rồi, sao trên trời đã nhiều hơn hẳn.
Dù chưa thể gọi là "tràn ngập sao trời", nhưng đã vô cùng, vô cùng đẹp rồi.
Vu Dư Hạnh chụp mấy tấm, bầu trời, cảnh đêm.
"Muốn tôi chụp giúp không?"
Phía sau, Tịch Dương mở lời.
Vu Dư Hạnh lập tức gật đầu, vốn cũng muốn thế, chỉ là trước mặt Tịch Dương thì hơi ngượng.
Nhưng: "Kỹ thuật chụp của ai đó, hừm?"
Tịch Dương: "Xấu thì xóa đi, không sao."
"Yo yo yo," Vu Dư Hạnh cười: "Nghe đáng thương ghê."
Tịch Dương làm động tác mời cậu đứng vào vị trí.
Có vẻ lần này hắn thật sự nghiêm túc, lúc Vu Dư Hạnh đứng yên, Tịch Dương còn mím môi lại.
Thế thì Vu Dư Hạnh cũng không đùa, nhìn trời, nhìn xa, nhìn vào ống kính.
"Xong rồi." Tịch Dương nói.
Vu Dư Hạnh nghi ngờ lấy điện thoại về, nhưng vừa xem ba tấm chụp, lập tức kinh ngạc.
Đúng vậy, rất tự tin, chỉ có ba tấm.
"Được phết," Vu Dư Hạnh liếc Tịch Dương, rồi phóng to ảnh: "Đẹp thật."
Tịch Dương kiêu ngạo: "Hừ."
Vu Dư Hạnh: "Sao thế?"
Tịch Dương lại hừ một tiếng, như muốn nói: Chút chuyện nhỏ này làm khó được tôi chắc?
Vu Dư Hạnh nhướn mày: "Nói rõ ra xem nào?"
Lúc này Tịch Dương mới đáp: "Tôi đã đi luyện rồi."
Vu Dư Hạnh: "Ở đâu ra mà luyện?"
Tịch Dương: "Tôi có một cô em họ học nhiếp ảnh."
Vu Dư Hạnh "à" một tiếng thật dài.
"Còn không phải vì có người nào đó chê tôi chụp xấu sao." – Tịch Dương véo tai Vu Dư Hạnh.
Vu Dư Hạnh đôi mắt cong cong: "Chỉ vì thế mà đi học à?"
Tịch Dương thở dài: "Chứ sao, dạy có mười phút, mất hết hai bữa cơm."
"Đâu phải lỗi của cậu, tại Tịch Dương nhà ta học nhanh quá thôi. Vu Dư Hạnh giả vờ kinh ngạc, che miệng: "Không thể nào, không thể nào, thật sự có người chỉ mười phút đã học được kỹ thuật chụp siêu đỉnh thế này sao!"
Tịch Dương cười, đưa tay nhéo mặt cậu.
Người phục vụ mà chị gái sai lên cũng vừa đến, Tịch Dương và Vu Dư Hạnh ngồi xuống bên bàn.
Khá mát mẻ, có chút gió.
"Chỉ có chút rượu này thôi à?"
Người phục vụ vừa đặt xuống, Vu Dư Hạnh buột miệng nói.
Nói xong cậu bật cười, đúng là hơi ngông.
"Không không," Vu Dư Hạnh vội xua tay: "Tôi không có ý đó."
Trên bàn chỉ có hai ly cocktail, mỗi ly đều có màu sắc lãng mạn riêng.
Tịch Dương đẩy ly xanh nhạt về phía Vu Dư Hạnh: "Uống giỏi ghê."
Vu Dư Hạnh bật cười: "Không, không đâu."
Tịch Dương: "Không đủ thì gọi thêm."
"Không phải, ý tôi là," Vu Dư Hạnh giải thích: "Tôi tưởng cậu định cùng tôi làm vài chầu cơ."
Tịch Dương cầm ly tím nhạt cho mình: "Chuốc say tôi rồi muốn làm gì?"
Vu Dư Hạnh mím môi cười: "Cái này thì khó nói lắm."
Tịch Dương nâng ly: "Đừng có dụ dỗ tôi, Vu Dư Hạnh."
Vu Dư Hạnh ngẩn người: "Tôi đâu có..."
Lời còn chưa dứt đã bị cái cụng ly bất ngờ của Tịch Dương cắt ngang.
Thôi thì cùng uống một ngụm.
Thực ra uống nhiều chẳng hợp với bầu không khí nơi đây, nhịp điệu vừa vặn, chút ồn ào từ dưới đường phố, nhạc nền khẽ vang, và men say vừa phải.
"Ngon thật." Vu Dư Hạnh lại nhấp thêm.
Tịch Dương cũng đẩy ly của mình sang.
Vu Dư Hạnh tiện thể uống một ngụm: "Oa, ly của cậu ngon hơn."
Tịch Dương cười khẽ, trực tiếp đổi ly với cậu.
Vu Dư Hạnh: "Thế này sao dám nhận."
Miệng thì nói thế, nhưng chẳng hề có ý đổi lại.
"Vu Dư Hạnh."
Đang nghịch hoa văn trên ly, cậu nghe Tịch Dương khẽ gọi.
Vu Dư Hạnh ngẩng đầu: "Ừm?"
Tịch Dương: "Có căng thẳng không?"
Vu Dư Hạnh ngạc nhiên: "Căng thẳng gì cơ?"
Tịch Dương: "Tôi thì đang căng thẳng."
Vu Dư Hạnh: "Hả? Cậu căng thẳng gì vậy?"
Tịch Dương khẽ vuốt miệng ly: "Hôm tôi bấm lỗ tai, cậu bảo tôi trông rất đào hoa."
Vu Dư Hạnh chớp mắt, chậm rãi cắn vào viền ly thủy tinh.
"Ừm," giọng c** nh* xíu: "Vậy thì sao?"
Hay quá, Vu Dư Hạnh cũng bắt đầu căng thẳng rồi.
Cậu mơ hồ đoán được Tịch Dương muốn nói gì, lại sợ đoán sai.
Tịch Dương vẫn nhìn cậu, ánh mắt dịu dàng đến mức làm người ta tim đập loạn.
Phông nền là bầu trời sao, làn gió nhẹ, tiếng violin chậm rãi.
"Được không?" Tịch Dương nói: "Để tôi chứng minh xem tôi có giỏi yêu đương không."
Tim Vu Dư Hạnh như nhảy lên tận cổ họng: "Hả?"
Tịch Dương hỏi: "Có muốn ở bên tôi không?"
Editor có lời muốn nói:
"Mình có thấy trên một bài trên confesstion về vấn đề không thích thụ với công cùng tuổi mà xưng hô anh-em sau khi yêu nhau. Nên mk đặt cảnh báo ở đây cho những bn nào ko thích kiểu xưng hô này có thể drop luôn nhé. Vì chương sau mk sẽ dịch đổi xưng hô sang anh-em. (Cảm ơn mn vì đã đọc dòng lưu ý này?)
Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Story
Chương 42: Kiểm chứng xem rốt cuộc tôi có biết yêu đương hay không
10.0/10 từ 15 lượt.
