Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi

Chương 41: Đến câu tôi đi


Màn "không rảnh tay" của Ngô Huy diễn suốt một hồi lâu.


Từ lúc Tịch Dương cảnh cáo, tới lúc nhìn cậu ta biểu diễn, rồi tới lúc chẳng buồn để ý nữa.


Nước trên tay Vu Dư Hạnh vừa đi rửa đã khô, Ngô Huy mới chịu yên.


Không ngờ khi thấy cậu vào trong, Ngô Huy lại bất ngờ cười lên.


"Cậu về rồi à?"


Một câu rất bình thường, vậy mà Vu Dư Hạnh lại nghe ra được ý trêu chọc Tịch Dương trong đó.


Vu Dư Hạnh đành giả vờ không hiểu, xem thử cậu ta định làm trò gì: "Ừm."


Ngô Huy: "Đi lâu ghê nhỉ."


Vu Dư Hạnh: "Cũng bình thường thôi, sao vậy?"


Ngô Huy liếc về phía Tịch Dương.


Nhưng còn chưa kịp nói gì, Tịch Dương đã mở miệng: "Nói cho tử tế."


Ngô Huy kêu ối dào: "Tôi làm sao cơ?" cậu ta chỉ vào đĩa trước mặt Vu Dư Hạnh: "Chỉ là muốn nhờ Vu Dư Hạnh lấy hộ quả quýt, tôi với không tới."


Vu Dư Hạnh nghe vậy bèn đưa cho cậu ta một quả.


Ngô Huy bắt đầu giở trò, một tay cầm cốc một tay cầm giấy: "Để đây đi, tôi không rảnh tay mà."


"Ha ha ha ha."


"Hahaha."


Từ Kiệt và Trịnh Đào cùng phá lên cười, còn vỗ tay phụ họa.


Vu Dư Hạnh cũng cười theo một cái, rồi ngồi lại bên cạnh Tịch Dương: "Họ đang cười cậu đó."


Tịch Dương nói: "Bọn họ ghen tị tôi thôi."


Nói xong liền cầm một quả quýt, ném vào lòng Ngô Huy: "Đừng có ghen tị quá."


Ngô Huy đón gọn gàng: "Được được được."


Cá nướng được dọn lên, mọi người lại bắt đầu nhắc lại chuyện sáng nay.


Từ Kiệt nói lúc đi trên đường cậu ta vô cùng phấn khích, từ nhỏ đến lớn chưa từng tham gia việc gì như thế, về sau ngồi trong lớp chẳng tập trung nổi, trong đầu toàn hiện lên cảnh bốn người bọn họ oai phong đi ngang qua hành lang ký túc.


Ngô Huy bảo yên tâm đi, có người quay lại rồi, hôm nay lan truyền khắp trường, tên kia mất mặt chết đi được.


Trịnh Đào nói trước đây anh ta thấy một nhóm người hùng hổ đi tìm một người thế này chỉ có trong tiểu thuyết, giờ tự mình trải qua mới biết cái cảm giác k*ch th*ch ấy, sướng thật.


"Chuyện nhỏ thôi mà."


Ngô Huy làm như hai người kia đang khen mình, mặt mày đầy tự hào: "Anh tôi ấy à, mấy chuyện oanh liệt như này, đếm không hết trên đầu ngón tay đâu."


Tịch Dương hừ một tiếng: "Giờ mới biết gọi anh à?"


Ngô Huy nhướn mày: "Anh vẫn luôn là anh của em mà hahaha"


Tiếp đó là tiết mục kể chuyện của Ngô Huy, cậu ta nói từ hồi tiểu học Tịch Dương đã có nhiều người đi theo, bọn họ chính là truyền thuyết "nam sinh ngồi bàn cuối", người không chọc thì thôi, đã chọc thì khỏi yên.


Lên đại học thì thu liễm nhiều rồi, chứ trước kia thì thật sự kiêu ngạo hết chỗ nói, cái gì cũng khinh thường.


Thái độ như thế, nên một khi có chuyện xảy ra, Tịch Dương xử lý cực kỳ thành thạo, chẳng sợ bị mách phụ huynh hay thầy cô, một kiểu "kệ đời", vô cùng tùy ý.


Còn rất nghĩa khí, miệng hơi chua, nhưng việc gì cần làm thì nhất định làm.


"Thật m* nó," Ngô Huy vừa hậm hực vừa ngưỡng mộ: "Rất ngầu."


Nói xong lại quay sang Vu Dư Hạnh: "Cậu không biết có bao nhiêu nữ sinh thích anh họ tôi đâu."


Vu Dư Hạnh kéo dài một tiếng "à", vậy chẳng phải là: "Kể chuyện tình cảm của cậu ấy đi."


Ngô Huy chẳng cần nghĩ: "Cậu ấy thì có chuyện tình gì chứ, nếu có thì cũng là..." Nói đến đây, đột nhiên ho khan: "Wow, ốc này ngon thật."


"Ha ha ha," Từ Kiệt đang chăm chú nghe chuyện cười phá lên: "Cậu chuyển đề tài lộ liễu quá rồi đấy, bạn tôi."


Ngô Huy cười: "Thế à? Hahaha"


Trịnh Đào: "Cậu nói như vậy chẳng khác nào làm chuyện tình của Tịch Dương trở nên quá mức mờ ám."



Ngô Huy cũng cười: "Em có nói gì đâu."


Trịnh Đào liền quay sang Tịch Dương: "Vậy tự cậu kể đi."


Tịch Dương đang gỡ xương cá: "Kể gì cơ?"


Trịnh Đào: "Kể chuyện tình cảm của cậu ấy."


Tịch Dương cực kỳ thẳng thắn: "Trắng tinh như giấy."


Trịnh Đào: "Chưa từng yêu đương à?"


Tịch Dương: "Chưa."


Trịnh Đào: "Vậy từng thích ai chưa?"


Rõ ràng, cuộc trò chuyện vốn rất trôi chảy đến đây thì khựng lại.


Ngay lập tức, cả bàn đều nhìn Tịch Dương.


Tịch Dương cười: "Sao thế, nhìn tôi làm gì."


Trịnh Đào nhướn mày: "Có người cậu thích rồi à?"


Câu hỏi này...


Hỏi thì cũng hỏi rồi, nhưng hỏi xong lại liếc nhìn Vu Dư Hạnh một cái.


Trịnh Đào nhìn Vu Dư Hạnh thì thôi đi, đến Từ Kiệt với Ngô Huy cũng nhìn Vu Dư Hạnh.


Ba người nhìn thì thôi, Tịch Dương cũng nhìn sang làm gì chứ?


Nhân vật trung tâm bỗng chốc biến thành Vu Dư Hạnh, thế là cậu không kiềm được, mặt đỏ bừng.


"Nhìn tôi làm gì?" Vu Dư Hạnh.


Từ Kiệt bật cười trước tiên: "Ăn ốc ăn ốc."


Ngô Huy: "Ừ ừ, ốc ngon nhỉ."


Trịnh Đào: "Chuẩn vị, đủ cay."


Thế là cả bàn tiệc náo nhiệt phút chốc trở nên lặng thinh.


Không hiểu sao lại có sự ăn ý kỳ lạ, không ai nói thêm câu nào, tất cả đều cắm cúi ăn ốc.


Ăn xong còn cười, cái kiểu cười mà ai cũng biết mình cười cái gì, nhưng không ai nói ra.


Vu Dư Hạnh hoàn toàn không dám ngẩng đầu.


Ốc thì đúng là ngon thật.


Các món khác lần lượt được bưng lên, ba cái "máy nói" đối diện lại bắt đầu tán chuyện khắp nơi.


Nói bóng đá, nói địa lý, nói thiên văn, toán học, vật lý, triết học, nghĩ ra gì là nói nấy.


Ban đầu Vu Dư Hạnh cũng hòa vào bầu không khí đó, nhưng không may, dần dần cậu lại bị bàn tay đặt trên bàn của Tịch Dương thu hút sự chú ý.


Phải nói là thuộc về tâm lý học hay sinh học đây? Tất cả mọi thứ thuộc về Tịch Dương, đều có sức hấp dẫn chí mạng với Vu Dư Hạnh.


Không phải lần đầu quan sát tay của Tịch Dương, nhưng hôm nay Vu Dư Hạnh lại chú ý đặc biệt đến móng tay và những ngón tay dài của hắn.


Thật sự rất đẹp.


Đang nhìn thì ngón trỏ dưới tầm mắt bỗng lắc lắc.


Vu Dư Hạnh hơi ngẩn người.


"Nhìn gì vậy?" Tịch Dương hỏi cậu.


Vu Dư Hạnh chỉ vào móng tay Tịch Dương: "Mới cắt à?"


Tịch Dương: "Chiều nay mới cắt."


Vu Dư Hạnh: "Đẹp ghê."


Vì câu nói này, Tịch Dương cũng đưa mắt nhìn tay mình, như thể muốn tìm xem trong móng tay vừa cắt có chỗ nào đẹp.


Tịch Dương dĩ nhiên không hiểu.


Vu Dư Hạnh hiểu là được rồi.



Tịch Dương quan sát mấy giây: "Đẹp ghê."


Vu Dư Hạnh bật cười: "Không cần khen gượng đâu."


Tịch Dương dùng ngón trỏ khều ngón trỏ của cậu: "Sao lại gọi là khen gượng, tôi khen thật mà."


Vu Dư Hạnh ngẩng cằm lên: "Thế cậu nói xem, đẹp ở chỗ nào?"


Tịch Dương không chỉ khều, mà còn đặt hẳn ngón tay Vu Dư Hạnh vào lòng bàn tay mình.


Nắn nắn, xoa xoa, ấn ấn, lật qua lật lại.


"Tay cậu sao nhỏ thế này." Tịch Dương nói.


Vu Dư Hạnh không phục: "Chỉ nhỏ hơn cậu một chút thôi," rồi nói tiếp: "Là tay cậu quá to thì có."


Tịch Dương xoè lòng bàn tay Vu Dư Hạnh ra, đặt chồng lên bàn tay mình.


Vu Dư Hạnh phản công: "Cậu đen thật."


Tịch Dương: "Cậu trắng quá."


"Hello?"


Bên kia bàn bỗng nhiên truyền đến tiếng động.


Vu Dư Hạnh ngẩng đầu lên, chạm ánh mắt với sáu con mắt đối diện.


Lúc này cậu mới phát hiện không biết từ lúc nào tiếng bàn luận đã biến mất, giờ lại yên lặng đến lạ thường.


Vu Dư Hạnh vội vàng rụt tay về.


Ngô Huy cười: "Hai người làm gì đó?"


Tịch Dương cầm ly trên bàn lên: "Tán tỉnh chứ còn gì, nhìn không ra sao?"


Vu Dư Hạnh: "......"


Vu Dư Hạnh: "???"


Ngô Huy cười càng lớn: "Đã thẳng thắn vậy rồi, tai cậu đừng đỏ nữa chứ."


Vu Dư Hạnh quay đầu nhìn sang Tịch Dương.


Quả nhiên, cả vành tai đỏ rực, thậm chí đỏ lan cả xuống da dưới tai.


"Ăn ốc của cậu đi," Tịch Dương nói: "ok?"


Ngô Huy gật đầu cười: "Được được, hai người cứ tiếp tục đi, tụi này coi như không thấy gì cả."


Tịch Dương: "Câm miệng."


Ngô Huy: "U..u..u."


Hiển nhiên Ngô Huy vì có được nhiều cơ hội trêu chọc Tịch Dương mà rất vui vẻ.


Lúc tạm biệt, cậu ta còn liên tục hẹn Vu Dư Hạnh lần sau chơi game, bắt cậu nhất định phải gọi cậu ta khi có thời gian.


Một bữa cơm, ai nấy đều rất vui vẻ. Ra khỏi quán, Ngô Huy bắt taxi về trước, còn lại bốn người cùng về ký túc.


Đến ký túc của Trịnh Đào, còn lại ba người.


Đến ký túc của Từ Kiệt và Tịch Dương, còn lại hai người.


Việc Tịch Dương muốn đưa Vu Dư Hạnh về, Từ Kiệt chẳng lấy làm lạ chút nào, thậm chí còn nhờ Tịch Dương khi quay lại ghé cửa hàng tiện lợi trên núi mua giúp một chai nước.


Hoàn toàn không khách sáo.


"Hôm nay có sáu ngôi sao."


Trên đường về, Vu Dư Hạnh nói.


Tịch Dương cũng ngẩng đầu nhìn trời: "Bảy ngôi."


Vu Dư Hạnh lại đếm một lần, vẫn chỉ có sáu.


"Còn có tôi nữa." Rất nhanh, Vu Dư Hạnh hiểu ra.


Tịch Dương nói: "Ngôi sao trên mặt đất."


"Ồ~ à." Vu Dư Hạnh giấu hai tay ra sau lưng.



Vu Dư Hạnh lập tức hiểu, Tịch Dương đang nói đến ID trong game.


Nhưng cậu giả vờ: "Thấy gì cơ?"


Tịch Dương cười: "Thấy rồi."


Vu Dư Hạnh nheo mắt: "Sao cậu biết?"


Tịch Dương cũng học theo, giấu tay ra sau lưng: "Chỉ là kỹ năng nhìn thấu lời nói dối của ngôi sao Vu thôi mà."


Vu Dư Hạnh chọc vào hông Tịch Dương: "Ghê gớm ha."


"Được rồi," đúng lúc bầu không khí vừa hay, Vu Dư Hạnh hỏi: "Nói chuyện cái phần mềm kia đi."


Tịch Dương cười: "Nói gì cơ?"


Vu Dư Hạnh: "Tôi hỏi cậu trả lời."


Tịch Dương: "Cậu hỏi tôi trả lời."


Vu Dư Hạnh: "Khi nào đăng ký tài khoản?"


Tịch Dương nghĩ nghĩ: "Kỳ nghỉ hè."


Vu Dư Hạnh gật gật: "Khi nào phát hiện ra tôi?"


"Trước tiên là phát hiện Trịnh Đào," Tịch Dương nói: "Hè đã nghe đến rồi, vì chuyện bạn trai cũ mà anh ta đăng nhiều trạng thái, khó mà không thấy."


Vu Dư Hạnh khó hiểu: "Vậy cậu sao biết là anh ấy?"


Tịch Dương: "Ảnh đại diện."


Vu Dư Hạnh: "Ờm, được thôi."


Tịch Dương tiếp: "Là sau chuyện ở quán bar hôm đó với Trịnh Đào, mới phát hiện ra cậu."


Vu Dư Hạnh nhíu mày: "Phát hiện kiểu gì?"


Tịch Dương cười: "Lục trong danh sách theo dõi của Trịnh Đào."


Vu Dư Hạnh nhướng mày: "Anh ấy theo dõi hơn ngàn người đấy."


Tịch Dương bất lực: "Đúng vậy."


Vu Dư Hạnh: "Sao cậu lại nghĩ đến việc tìm tôi?"


"Chỉ muốn thử thôi," giọng hắn có chút đắc ý: "Không ngờ lại thật sự tìm được."


Tịch Dương lại nói: "Những chuyện sau đó, chắc cậu cũng đoán ra rồi."


Vu Dư Hạnh lại nhíu mày.


Đúng thế!


Đều đoán ra cả rồi!


Vào trang chủ liền thấy cái bài viết gì mà "bẻ cong trai thẳng", thế là trả lời thôi.


Rồi cứ thế nhìn thẳng cảnh Vu Dư Hạnh cư xử với mình như thế này thế kia.


"Xong rồi," Tịch Dương bỗng cười: "Cậu sẽ không lại tức giận chứ."


Vu Dư Hạnh hừ một tiếng: "Đâu dám, ân nhân cứu mạng ơi."


Tịch Dương gật đầu: "Ừ, đúng là tôi đã giúp cậu giải quyết một phiền phức lớn."


Vu Dư Hạnh nghiến răng: "Thật sự cảm ơn cậu quá đi."


Tịch Dương: "Chỉ là tiện tay thôi."


Cái người này! Người này!


Nhưng nói đi cũng phải nói lại.


"Đúng là phải cảm ơn cậu," Vu Dư Hạnh chân thành: "Nếu không nhờ cậu giúp xử lý, chắc giờ ngoài kia không biết người ta đồn tôi thành cái dạng gì rồi."


Tịch Dương cười xoa đầu Vu Dư Hạnh: "Vậy hãy báo đáp tôi cho tốt."


Vu Dư Hạnh bật cười: "Ai lại tự đi đòi quà báo đáp chứ."


Tịch Dương: "Chính là tôi đây."



Tịch Dương đương nhiên: "Tại sao tôi phải nói thế?"


Vu Dư Hạnh nghiêng đầu nhìn: "Cậu muốn gì?"


Tịch Dương im lặng một lúc: "Cậu biết rồi mà."


Vu Dư Hạnh mỉm cười: "Tôi không biết đó."


Tịch Dương: "Ý tôi cậu nhìn không ra sao?"


"Ối giời."


Đằng sau bỗng truyền đến một giọng quen thuộc: "Hai người kia là ai vậy?"


Vu Dư Hạnh và Tịch Dương quay đầu.


Ơ kìa, không phải kẻ phá bĩnh Tiểu Nghệ thì là ai?


"Nghe nói tối nay hai người đi ăn cá nướng hả," Tiểu Nghệ chạy lại: "Cũng không gọi tôi đi với!"


Vu Dư Hạnh: "Cậu không đi hẹn hò à?"


Tiểu Nghệ: "Thì vẫn có thể gọi tôi mà."


Vu Dư Hạnh: "Từ khi yêu đương, gần đây tôi chẳng thấy bóng dáng cậu đâu."


Tiểu Nghệ: "Ây da, thông cảm đi, đang yêu mà."


Vu Dư Hạnh: "Hứ."


Tiểu Nghệ hỏi: "Tịch Dương cậu lên đây làm gì, sang ký túc bọn tôi chơi sao?"


Vu Dư Hạnh: "Cậu ấy đưa tôi về."


Tiểu Nghệ ồ một tiếng: "Cậu còn muốn đưa về nữa à."


Vu Dư Hạnh hừ một tiếng: "Thế sao cậu lại đưa Đình Đình về?"


Tiểu Nghệ: "Cái đó sao giống nhau được?"


Vu Dư Hạnh: "......"


Vu Dư Hạnh liếc Tịch Dương ánh mắt "người này sao ngốc thế".


Tịch Dương cũng đáp lại một ánh mắt.


Hình như đang nói: "Chuẩn bị sẵn sàng chưa?"


Vu Dư Hạnh còn chưa kịp thắc mắc, Tịch Dương đã mở miệng.


"Cái bài đăng đó của cậu."


Vu Dư Hạnh khựng một chút, nghe Tịch Dương nói tiếp: "Bên dưới nhiều ý kiến lắm."


Vu Dư Hạnh: "Ờm... thì sao?"


Tiểu Nghệ tò mò: "Bài gì? Ý kiến gì?"


Vu Dư Hạnh: "Một bài đối phó người khác thôi."


Tiểu Nghệ: "Đối phó ai?"


Vu Dư Hạnh: "Đối phó một tên đại ngốc."


Bên tai truyền đến tiếng cười của Tịch Dương.


Tiểu Nghệ càng hiếu kỳ: "Ngốc nào? Ai là ngốc? Sao cậu gọi nghe ngọt thế?"


Vu Dư Hạnh: "Cậu nghĩ xem?"


Tịch Dương lại nói: "Cậu còn nhớ bình luận được nhiều like nhất dưới bài đó nói gì không?"


Hoàn toàn không cần nhớ, nhắc đến bài đó, cái bình luận ấy lập tức hiện ra trong đầu Vu Dư Hạnh.


Vu Dư Hạnh: "Nhớ chứ."


Tịch Dương nói: "Tốt."


Vu Dư Hạnh: "Tốt cái gì?"


"Vu Dư Hạnh." Tịch Dương gọi thẳng tên cậu.


"Đến câu tôi đi."


Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi Truyện Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi Story Chương 41: Đến câu tôi đi
10.0/10 từ 15 lượt.
loading...