Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi

Chương 16: Tịch Dương đang móc ngón út với cậu


Chiếc ghim cài áo này trên người Tịch Dương lại có vẻ đáng yêu khác thường. Vừa hay hôm nay Tịch Dương mặc áo thun màu xanh nhạt, con cá lắc lư như đang bơi trong dòng sông nhỏ.


"Cậu đi đâu vậy?" Vu Dư Hạnh hỏi Tịch Dương.


Tịch Dương chỉ tay về hướng ngược lại với Vu Dư Hạnh.


Vu Dư Hạnh gật đầu: "Vậy tạm biệt nhé."


Tịch Dương: "Không tạm biệt."


Nắng rất gắt, Vu Dư Hạnh đưa tay che trán: "Hả?"


Tịch Dương: "Chơi kịch bản sát (*) không? Bản offline ấy."


(*) Là một loại game nhập vai xã hội rất phổ biến ở Trung Quốc. Tương tự như ma sói hoặc Among Us, người chơi sẽ dựa theo kịch bản để suy luận hung thủ.


Vu Dư Hạnh: "Ngay bây... giờ?"


"Không phải," Tịch Dương cười: "Khi nào cậu rảnh?"


Vu Dư Hạnh nghĩ một lúc: "Ngày mai đi, mai là thứ bảy, chiều tôi rảnh."


Tịch Dương: "Được, vậy chiều mai."


Vu Dư Hạnh bật cười, có chút khó hiểu: "Cái gì thế, sao đột ngột vậy."


"Không đột ngột," Tịch Dương nói: "Cậu đã từ chối tôi năm lần rồi."


Vu Dư Hạnh thề thốt: "Tôi thật sự bận mà."


Tịch Dương khẽ ừ một tiếng: "Tôi còn tưởng mình làm sai gì, khiến cậu không vui."


Vu Dư Hạnh bật cười phì một tiếng.


Người này...


Người này thật sự là...


Sao có thể mang khuôn mặt đẹp trai thế này mà nói ra những lời vô tội đến thế chứ.


Vu Dư Hạnh: "Lại nữa rồi."


Tịch Dương mỉm cười, hiển nhiên là chính hắn cũng rất vui với trò đùa này.


"Hai người các cậu nói chuyện gì mà lâu thế."


Tiểu Nghệ, người đang đợi Vu Dư Hạnh bên kia, tiến lại nói: "Đi ăn cơm thôi, Tịch Dương đi cùng không?"


Vu Dư Hạnh: "Cậu ấy có việc rồi."


Lần này mới thật sự là tạm biệt.


Trên đường tới căn-tin, Tiểu Nghệ tò mò hỏi Vu Dư Hạnh, Tịch Dương là dân học Tài chính, sang khu Khoa học - Kỹ thuật có việc gì được chứ.



Vu Dư Hạnh biết sao được.


Cùng đi còn có hai bạn cùng phòng khác, khi biết người vừa rồi chính là Tịch Dương, Lâm Khải Sâm bỗng kích động: "Cậu ta chính là tình địch tin đồn của cậu đúng không?"


Vu Dư Hạnh đành cam chịu: "Ừ."


Lâm Khải Sâm: "Chưa tan học mà tôi đã thấy cậu ta ở dưới lầu rồi, còn tưởng đang đợi bạn gái."


Vu Dư Hạnh: "Cậu ấy không có bạn gái."


Lâm Khải Sâm lại hỏi: "Thế cậu ta đang theo đuổi ai à?"


Vu Dư Hạnh bị hỏi vậy, nghẹn lời: "Tôi không biết."


Tiểu Nghệ nghe vậy liền tiếp lời: "Nếu Tịch Dương muốn theo đuổi ai, chắc cũng dễ lắm nhỉ."


Lâm Khải Sâm: "Cao ráo, đẹp trai thế này, sao lại khó cho được."


Tiểu Nghệ bổ sung: "Hơn nữa cậu ta còn là người tốt, chắc chắn nhiều cô gái thích."


Lâm Khải Sâm hỏi: "Thế cậu ta từng yêu ai chưa?"


Tiểu Nghệ liền quay sang hỏi Vu Dư Hạnh: "Cậu ta từng yêu ai chưa?"


Vu Dư Hạnh: "......"


Sao cái gì cũng phải hỏi cậu thế.


Khoảnh khắc này, Vu Dư Hạnh bỗng nhớ tới chuyện Ngô Huy từng nói Tịch Dương hay ghen, nhưng Tịch Dương lại phủ nhận.


Vu Dư Hạnh: "Tôi không biết."


Sao hôm nay trời lại nóng thế.


Không có kết quả, đám bạn cùng phòng lại chuyển chủ đề sang trưa nay ăn gì.


Đến khi biết ngày mai Vu Dư Hạnh sẽ đi chơi kịch bản sát với Tịch Dương, Tiểu Nghệ nói cậu ta cũng muốn tham gia.


Vu Dư Hạnh bèn nhắn: giơ tay"Tiểu Nghệ cũng muốn chơi kịch bản sát cùng."


sunset: "Được."


Vu Dư Hạnh: "Có những ai?"


sunset: "Ngô Huy, Từ Kiệt, ba bạn cùng phòng của tôi."


Vu Dư Hạnh: "Vậy là bản 8 người."


sunset: "Ừ."


Tịch Dương nhắn WeChat rất ngắn gọn.


Không trách nhiều người nói trò chuyện qua WeChat không nhìn ra cảm xúc. Thử hỏi ai có thể tưởng tượng nổi, một người chẳng buồn gõ thừa một chữ, lại chính là người nói ra câu: "Tôi còn tưởng mình làm sai gì, khiến cậu không vui."


Lướt lại tin nhắn phía trên, Vu Dư Hạnh chợt bật cười.



Mỗi lần Tịch Dương tìm cậu, cậu đều bận, trả lời qua loa rồi để đấy. Thì ra cái "từ chối năm lần" chính là năm lần liên tiếp bị khước từ.


Mà lời từ chối lần nào cũng na ná nhau.


Thứ bảy hôm đó thời tiết rất đẹp.


Rất thích hợp để chơi kịch bản sát.


Họ hẹn nhau ở cổng khu ký túc xá nam. Khi Vu Dư Hạnh và Tiểu Nghệ đến nơi, Tịch Dương cùng nhóm bạn đã có mặt, Ngô Huy cũng ở đó.


Hôm nay Tịch Dương cũng mặc quần đùi, khiến Vu Dư Hạnh khó mà không chú ý tới chân hắn.


Ừm.


Vừa đến gần, Ngô Huy lập tức nói: "Ê, cậu cũng đeo cái ghim này à."


Ngô Huy nhìn ghim cài áo của Tịch Dương, lại nhìn ghim của Vu Dư Hạnh: "Ồ, hơi khác nhỉ. Ghim của Vu Dư Hạnh là đang câu cá, còn ghim của Tịch Dương thì con mèo đã câu được cá rồi."


Tịch Dương: "Cậu ấy tặng tôi đó."


Ngô Huy bất lực: "Biết rồi, cậu nói cả trăm lần rồi."


Tịch Dương đưa tay đặt lên cổ Ngô Huy.


Ngô Huy cười né đi: "Không thể không nói, cậu đeo cái ghim áo này nhìn dịu dàng hẳn ra."


Từ Kiệt gật đầu đồng ý: "Tôi cũng thấy vậy, tôi còn bảo hôm nay Tịch Dương có gì đó khác khác mà."


Tịch Dương: "Chẳng lẽ bình thường tôi không dịu dàng à?"


Ngô Huy: "Cậu còn không tự hỏi mình bao giờ mới dịu dàng thì hơn."


Từ Kiệt tiếp lời: "Cậu ấy đối với Vu Dư Hạnh cũng khá dịu dàng mà," rồi lại nói: "Nhưng thật ra Vu Dư Hạnh vốn dĩ đã là người khiến người khác muốn đối xử dịu dàng."


Tiểu Nghệ: "Chứ sao, Vu Dư Hạnh của chúng ta ai gặp cũng thích mà."


Vu Dư Hạnh chỉ có thể nặn ra một nụ cười giả lả với Tiểu Nghệ: "Cảm ơn ngài đây nhiều nhé."


Đến nơi rồi, thông qua lời giới thiệu của cô nhân viên, bọn họ mới biết trong kịch bản này có vai nữ.


"Vai nữ?" Tiểu Nghệ ghé sát nhìn: "Còn tận hai vai nữa."


"Ừ, tôi quên nói rồi, có hai nhân vật nữ," Ngô Huy – người mua kịch bản cười: "Toàn vai nam thì hết rồi."


"Vậy ai trong chúng ta làm nữ?" Từ Kiệt cười nói: "Hay là Ngô Huy cậu đi, phạt vì không nói trước."


Ngô Huy hít nhẹ một hơi: "Được thôi, còn một vai nữa thì sao?"


Vu Dư Hạnh: "Tôi có thể."


Từ Kiệt: "Tôi còn định oẳn tù tì mà."


Tiểu Nghệ bật cười: "Cái vận chó ngáp phải ruồi của Vu Dư Hạnh, kiểu gì oẳn tù tì cũng là cậu ta thua."


Vu Dư Hạnh chấp nhận số phận: "Đúng vậy."



Vu Dư Hạnh: "Không phải đâu, chỉ là muốn thử thôi, chứ tôi không thích cái này."


Kịch bản lần này là bối cảnh Dân Quốc, có thể chọn mặc trang phục hóa trang, hoặc mặc đồ của chính mình.


Nhưng để được xem Ngô Huy và Vu Dư Hạnh mặc đồ nữ, mọi người nhất trí chọn hóa trang.


Vai mà Vu Dư Hạnh rút được là một tiểu thư du học về nước, nên bộ đồ gồm áo váy kiểu Âu, kèm theo chiếc mũ nhỏ có tóc xoăn.


Thay đồ xong, người đầu tiên trầm trồ trước Vu Dư Hạnh chính là Từ Kiệt.


"Cậu mặc cái này trông cũng hợp phết," Từ Kiệt chạm vào lớp ren ở tay áo Vu Dư Hạnh: "Chả trách đàn anh gọi cậu là tiểu tiên nam."


Tiểu Nghệ: "Tiểu tiên nam gì cơ?"


Từ Kiệt giải thích: "Đàn anh bảo, hồi cấp ba Vu Dư Hạnh từng đóng một vở kịch tiên hiệp, đẹp cực luôn," rồi quay đầu: "Có chuyện đó không, Tịch Dương?"


Tịch Dương lúc này ngồi trên ghế, vắt chân, cũng mặc Âu phục, đeo kính gọng tròn, phong độ như một quý công tử văn nhã.


Hắn nói: "Mộ Dung Nguyệt."


Vu Dư Hạnh khẽ cười.


Từ Kiệt: "Mộ Dung Nguyệt là gì?"


Vu Dư Hạnh: "Tên vai tôi diễn trong vở tiên hiệp đó."


Từ Kiệt lại tặc lưỡi: "Vu Dư Hạnh, cậu đúng là đẹp trai thật, may mà bộ này khá trung tính, cậu mặc lên không kỳ cục, ngược lại còn đẹp theo kiểu lạ."


Vu Dư Hạnh hơi khụy gối, chắp tay cúi người cảm ơn.


Ngay giây sau, Ngô Huy đi ra.


Đúng lúc từ sau lưng Vu Dư Hạnh bước ra, tạo thành một sự đối lập rõ rệt.


"Ha ha ha ha ha ha ha ha."


"Ha ha ha ha ha ha."


Vai của Ngô Huy là một nha hoàn, giờ cậu ta mặc sườn xám xanh đậm, còn đội tóc giả ngang vai.


"Mắt cậu sao thế kia, kẻ mắt à?" Từ Kiệt ghé sát nhìn: "Sao mà lẳng lơ thế hả."


Ngô Huy giả giọng the thé: "Người ta có thế đâu~"


Từ Kiệt: "Ọe."


Mặc đồ xong, mọi người ngồi vào chỗ.


Vị trí được sắp sẵn, bên trái Vu Dư Hạnh là Từ Kiệt, bên phải là Tịch Dương.


Mở trang đầu tiên, Vu Dư Hạnh biết ngay vì sao cạnh mình là Từ Kiệt.


"Ồ, hôm nay tôi với tiểu thư Tri Ý đại hôn rồi." Từ Kiệt cũng nhìn thấy.


Dòng đầu tiên, ngay giữa trang, in hoa in đậm: Hôm nay là ngày đại hỉ của tiểu thư Tri Ý và Từ Tiểu Long.



Từ Kiệt vươn tay ôm lấy Vu Dư Hạnh: "Vợ ơi."


Vu Dư Hạnh dùng cùi chỏ đẩy ra: "Biến đi."


Từ Kiệt: "Đừng thế mà, vợ."


Cốt truyện là như vậy: Tri Ý không thích Từ Tiểu Long, nhưng vì cha cô mấy năm gần đây làm ăn nợ nhà họ Từ rất nhiều tiền, nên phải gả con gái sang để trừ nợ.


Màn ghẹo nhỏ qua đi, mọi người tiếp tục xem kịch bản.


Căn phòng yên tĩnh, chỉ còn tiếng Tịch Dương bấm bút bi trong tay.


Âm thanh này lúc đó đặc biệt chói tai, từng tiếng một.


Nhưng rất nhanh, Tịch Dương ngừng lại.


Phòng lại chìm trong tĩnh lặng.


Đọc đến dòng thứ ba, Vu Dư Hạnh biết lý do vì sao Tịch Dương ngồi bên phải mình.


Dòng này xuất hiện một cái tên: một người bạn học cùng du học về nước với Tri Ý, đồng thời là bạn trai cô.


Vu Dư Hạnh nhướng mày, nhìn sang phía Tịch Dương.


Chiếc bút trong tay Tịch Dương xoay vài vòng, rồi dừng lại.


Hắn cũng đang nhìn Vu Dư Hạnh.


Thu lại ánh mắt, Vu Dư Hạnh tiếp tục đọc chữ.


Viết rằng đêm trước ngày cưới, hai người hẹn nhau dưới gốc cây đa ở ngõ XX, Tri Ý không thể thoát khỏi số phận nhưng lại không cam lòng, vô cùng đau khổ mà khóc trong vòng tay Diệu Giác, nói rằng mình không muốn lấy Từ Tiểu Long, đời cô coi như chấm hết rồi.


Diệu Giác ôm chặt Tri Ý, ngẩng đầu cắn răng, như thể đã hạ quyết tâm gì đó.


Dù sao đây cũng là mối tình vụng trộm chẳng ai biết.


Vu Dư Hạnh liếc nhìn bàn tay Tịch Dương đặt trên ghế, rồi cũng đặt tay chính mình xuống, khẽ dịch sang, dùng ngón út chạm nhẹ ngón út của hắn.


Khóe mắt thấy, đầu Tịch Dương hơi ngẩng lên.


Rất nhanh, hắn lại cúi xuống.


Ngay giây sau, Vu Dư Hạnh cảm thấy trên ngón út của mình có một thứ ấm áp phủ lên, đè một nửa móng tay, chạm đến khớp ngón.


Đó là ngón út của Tịch Dương, là Diệu Giác đang đáp lại Tri Ý.


Mọi người vẫn đang đọc kịch bản, trong phòng chỉ có tiếng bút viết và tiếng lật giấy.


Trong không khí phảng phất mùi hương dịu nhẹ của nước xịt phòng, Vu Dư Hạnh cúi đầu giả vờ chăm chú, nhưng toàn bộ sự chú ý lại đặt ở đầu ngón tay.


Ngón tay của Vu Dư Hạnh lạnh hơn Tịch Dương một chút, nhiệt độ khác biệt từ bên ngoài truyền qua lớp da, sưởi ấm những mao mạch của cậu.


Được k*ch th*ch còn có cả hệ thần kinh của Vu Dư Hạnh.


Tịch Dương đang móc ngón út với cậu.


Tê rần cả người.


Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi Truyện Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi Story Chương 16: Tịch Dương đang móc ngón út với cậu
10.0/10 từ 15 lượt.
loading...