Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Chương 15: Cá nhỏ của tôi
Dĩ nhiên là Vu Dư Hạnh cũng để ý, từ lúc bắt đầu chơi đến giờ, Tịch Dương vẫn luôn chẳng nói gì nhiều.
Cậu tưởng rằng Tịch Dương chơi game vốn dĩ là như thế, nhưng lúc này Hà Hữu Hữu hỏi vậy, rõ ràng là không phải.
Chỉ là Vu Dư Hạnh cũng không tiện hỏi, bầu không khí chẳng có gì bất thường, hơn nữa, cậu với Tịch Dương cũng chẳng thân thiết gì cho lắm.
Rất nhanh, Thái Tiểu Minh và Ngô Huy cũng rớt khỏi chế độ song đấu.
Gần như ngay khoảnh khắc vừa rớt xuống đất, Tịch Dương đã bấm ngay qua ải tiếp theo, liền mạch không gián đoạn.
Tổng cộng bốn ải, bọn họ phối hợp cũng không tệ, loại bỏ được tất cả đối thủ ghép cặp, cuối cùng đều trốn thoát khỏi nồi thành công.
Kết thúc ván đầu tiên, Lưu Xuyên liền thoát khỏi chế độ chờ.
"Xin lỗi mọi người, tôi phải đi trước, lớp trưởng tìm tôi có việc."
Có vẻ là thật sự có việc gấp, nói xong liền nhanh chóng thoát mạng.
Hà Hữu Hữu: "Vậy giờ sao? Gọi thêm người nữa hay chúng ta giải tán?"
Ngô Huy: "Vu Dư Hạnh, bên cậu còn ai không?"
Vu Dư Hạnh còn chưa trả lời, Tịch Dương đã mở miệng: "Tôi gọi."
Ngô Huy: "Thì ra Vu Dư Hạnh cậu cũng giỏi trò này vậy à."
Hà Hữu Hữu: "Cậu ấy cái gì mà chẳng giỏi."
Vu Dư Hạnh cười: "Trò này mới ra mình đã chơi rồi."
Ngô Huy: "Cùng với Lưu Xuyên à?"
Vu Dư Hạnh: "Ừ."
Ngô Huy: "Ồ~"
Hà Hữu Hữu: "Vu Dư Hạnh, găng tay đen của cậu ngầu ghê."
Vu Dư Hạnh: "Tháng trước đăng nhập nhận thưởng đấy, chắc các cậu cũng có mà?"
Hà Hữu Hữu: "Có có, vậy để tôi đeo."
Vu Dư Hạnh: "Được thôi."
Ngô Huy: "Thế tôi cũng đeo."
Thái Tiểu Minh: "Vậy tôi cũng đeo."
Hà Hữu Hữu: "Tịch Dương, cậu đeo không?"
Hà Hữu Hữu: "Tịch Dương?"
Tịch Dương lại chẳng trả lời.
Nhưng trên màn hình, tay Tịch Dương lóe sáng, hạt đậu nhỏ của hắn cũng đã đeo găng vào.
Nhưng không phải găng đen, mà là màu khác.
"Ha ha ha ha ha."
Không rõ có gì buồn cười, nhưng cả ba người kia đều cười.
Chắc là một cái "meme" riêng trong nhóm bạn của họ.
Vu Dư Hạnh liền im lặng.
"Vu Dư Hạnh."
Tịch Dương bất ngờ gọi cậu.
Vu Dư Hạnh: "Ừ?"
Tịch Dương: "Nhận đi."
Vu Dư Hạnh: "Nhận..."
Còn chưa hỏi thì giao diện game của cậu đã nhận được một bức thư.
Mở ra xem, thì ra Tịch Dương tặng cậu một món quà.
Chính là đôi găng tay cùng loại hắn đang đeo.
Màu xanh vàng, sang trọng, phải bỏ tiền mua.
Tịch Dương: "Cảm giác dùng tốt lắm, cậu thử đi."
Vu Dư Hạnh: "Ồ."
Vu Dư Hạnh không biết giữa nhóm người này có chuyện gì, hoặc Tịch Dương với đôi găng tay đen kia có ẩn ý gì, nhưng đã là Tịch Dương bảo đeo thì cậu cứ nghe lời thôi.
Nhận.
Thay trang bị.
Một giây là xong.
"Tịch Dương cậu tặng à?" Hà Hữu Hữu lập tức phát hiện.
Tịch Dương: "Ừ, tôi tặng. Sao?"
Hà Hữu Hữu cười: "Không sao không sao, rất hợp với hai cậu đấy."
"Ê, có bạn mới nè."
Màn hình bất ngờ xuất hiện thêm một hạt đậu nhỏ, hắn hỏi: "Tôi quen không vậy?"
Tịch Dương: "Vu Dư Hạnh."
Người mới rõ ràng kinh ngạc: "Ai, ai ai ai cơ?"
Tịch Dương: "Tai nghe hỏng rồi hay tai cậu hỏng rồi?"
Người mới bật cười: "Không hỏng không hỏng, ha ha, bắt đầu thôi bắt đầu thôi."
Ngoài màn hình, Vu Dư Hạnh khẽ c*n m** d***.
Xem ra, vụ "tam giác tình yêu trên núi" này quả thật cũng có chút lý do.
Không thể không nói, đồ bỏ tiền ra thì đúng là xài sướng thật.
Hai ván tiếp theo, trải nghiệm game của Vu Dư Hạnh rõ ràng được nâng lên chút ít, chơi mượt mà hẳn.
Dần dần, Tịch Dương cũng bắt đầu nói chuyện nhiều hơn.
"Đi theo." "Vòng bên này." "Qua chỗ tôi." "Đá nó đi, nghĩ gì vậy?"
Không dư thừa, rất ngầu.
Mà phải nói, mấy người anh em này của hắn nghe lời ghê, tin tưởng vô điều kiện.
Tịch Dương không hề ra lệnh cho Vu Dư Hạnh, quan hệ của họ là cùng nhau chiến đấu.
Vu Dư Hạnh vẫn luôn ít nói, nhưng lại thấy rất vui.
Đặc biệt là mỗi lần quay đầu nhìn thấy Tịch Dương ngay bên cạnh, niềm vui nhân đôi.
Khoảnh khắc vui vẻ lúc nào cũng ngắn ngủi, sắp đến giờ ngủ rồi.
Mọi người chào tạm biệt rồi tản đi, Vu Dư Hạnh cũng tắt game.
Tình bạn con trai vốn đơn giản lắm, cùng nhau chơi bóng, cùng nhau chơi game, là có thể thành bạn.
Nhưng nếu có người trong lòng không ngay thẳng thì sao?
Nếu có người dễ nghĩ nhiều thì sao?
Nếu có người...
Thôi, đừng có thêm người nào nữa.
Trên giường, Vu Dư Hạnh cắn răng một cái, quyết định tự tìm chút "ngốc nghếch" để xả bớt tâm trạng.
Cậu lại mở WeChat của Lương Thừa Hạo.
Gửi qua hai tấm ảnh chụp màn hình, chưa nói gì cả.
Vài giây sau.
Lương Thừa Hạo: [Wow, cái nhiệm vụ ngớ ngẩn đó cậu làm rồi à.]
Lương Thừa Hạo: [Vãi, cậu còn mua găng tay nữa à, dùng được không?]
Vu Dư Hạnh: [Nào, cho cậu biết nguồn gốc long lanh luôn.]
Vu Dư Hạnh: [Đều là...]
Vu Dư Hạnh: [Chồng tôi tặng cả đấy.]
Lương Thừa Hạo: [???]
Lương Thừa Hạo: [Cậu ta tặng cậu mấy thứ này á?]
Vu Dư Hạnh: [Sao cậu biết chồng tôi là Tịch Dương?]
Lương Thừa Hạo: [Hy vọng cậu biết trân trọng tôi, người bạn duy nhất mà cậu có thể chia sẻ.]
Vu Dư Hạnh: [Hạo Hạo~]
Lương Thừa Hạo: [Cả hai thứ đều là Tịch Dương tặng à?]
Vu Dư Hạnh: [Ừ.]
Lương Thừa Hạo: [Hừmmmm...]
Vu Dư Hạnh: [Muốn chửi gì thì cứ nói đi.]
Lương Thừa Hạo: [Không chửi nổi nữa.]
Lương Thừa Hạo: [Thậm chí còn thấy hơi xấu hổ.]
Rồi Lương Thừa Hạo lại hỏi: [Không đúng, tại sao cậu ta lại làm thế?]
Lương Thừa Hạo: [Ý của cậu ta là gì vậy?]
Lương Thừa Hạo: [Cậu ta đối xử tốt với ai cũng thế sao?]
Lương Thừa Hạo: [Cậu ta còn thiếu bạn bè chắc (không đúng lắm).]
Vu Dư Hạnh: [Cậu đừng làm tôi cười chết chứ.]
Vu Dư Hạnh: [Đã nói với cậu nhiều lần rồi mà, cậu ấy thật sự rất tốt.]
Lương Thừa Hạo: [Thôi được.]
Gửi xong câu đó, Lương Thừa Hạo bỗng im re.
Thật sự không nói gì nữa sao?
Vu Dư Hạnh thừa nhận cậu có chút "biết mềm nắn rắn buông", hôm nay Lương Thừa Hạo dịu dàng thế này, ngược lại cậu thấy hơi áy náy.
Đang nghĩ nói gì đó để làm dịu không khí, Lương Thừa Hạo lại nhắn tới.
Lương Thừa Hạo: [Cậu có nắm được bí mật gì của cậu ta à?]
Lương Thừa Hạo: [Hay cậu ta nhờ vả cậu việc gì?]
Vu Dư Hạnh cười khẽ một cái.
Mẹ kiếp, cái gì mà dịu với chả không dịu chứ.
Vu Dư Hạnh: [Không có, hoàn toàn không, cậu ấy chỉ đơn giản là...]
Vu Dư Hạnh: [Đang yêu tôi thôi.]
Lương Thừa Hạo: "Coi như tôi chưa từng hỏi gì đi.]
Tốt rồi.
Thế là thoải mái hẳn.
__________
Đại học là một cuộc sống mới, mỗi tân sinh viên đều đang dần thích nghi.
Khác với cấp ba, nhân lúc còn mới mẻ, Vu Dư Hạnh tham gia mấy câu lạc bộ có hứng thú, bận rộn với đủ loại hoạt động của trường.
Cũng đã lâu cậu không gặp Tịch Dương.
Tịch Dương từng mời cậu chơi game năm lần, nhưng chẳng may là lần nào Vu Dư Hạnh cũng bận.
Sau đó thì không có tin tức gì nữa.
Dù online, cậu cũng chưa bao giờ tình cờ gặp Tịch Dương. Ngôi sao trời rực rỡ, chỉ một mình cậu ngắm.
Không biết chuyện này có tính vào cái "vận đen" của Vu Dư Hạnh không, nhưng cũng chẳng phải lần đầu.
Năm lớp 12, để giảm áp lực, thầy cô tổ chức ba lần đổi chỗ giữa các lớp, học sinh bốc thăm ngồi xen, thầy cô cũng bốc thăm chọn người giảng.
Chỉ có mấy lớp thôi, mỗi lần được đổi với hai lớp khác, nhưng cuối cùng, lớp Ba của Tịch Dương lại là lớp duy nhất chưa từng đổi với lớp cậu.
Haizz.
Vu Dư Hạnh chép lại công thức cuối cùng trên bảng, xoay bút rồi cất vào cặp.
Tan học.
Hôm nay cũng lại bận rộn, chiều tập hợp xướng, tối câu lạc bộ guitar có hoạt động, giữa chừng cậu còn phải ghé một đàn anh — bảo là có vở kịch sân khấu muốn cậu đóng vai ma cà rồng.
Vu Dư Hạnh tuy đôi lúc lười biếng, nhưng cũng thích bận rộn. Cậu rất thích cuộc sống hiện tại, thật phong phú.
"Đó có phải Tịch Dương không?"
Xuống dưới lầu, Tiểu Nghệ bất chợt hỏi.
Vu Dư Hạnh nhìn theo hướng cậu ta chỉ, quả nhiên thấy Tịch Dương đang đi tới, vừa đi vừa nhìn điện thoại.
Giữa dòng người tan học, vai rộng người cao, rất dễ nổi bật, một cái liếc mắt là thấy ngay.
Đã đến khá gần, Vu Dư Hạnh gọi: "Tịch Dương."
Tịch Dương ngẩng đầu.
Ánh mắt chạm nhau, Vu Dư Hạnh bỗng có cảm giác như thời gian quay ngược.
Ở bên Tịch Dương, vận khí của cậu cũng không đến mức quá tệ.
Thời cấp ba, bọn họ vẫn thường tình cờ gặp nhau trong trường.
Đôi khi là ở hành lang.
Đôi khi là sân vận động.
Đôi khi là cổng trường.
Tất nhiên chuyện này cũng chẳng có gì đặc biệt, cùng trường mà, gặp nhau là bình thường.
Nhưng thường xuyên có người gọi tên Tịch Dương, và Vu Dư Hạnh rất dễ bắt gặp ánh mắt hắn lướt qua cậu, nếu cố ý thì cũng có thể gọi là đối diện ánh nhìn.
Đi tới gần, Vu Dư Hạnh hỏi: "Sao cậu lại ở đây?"
Tịch Dương: "Có chút việc thôi."
Vu Dư Hạnh gật đầu.
Tịch Dương đã nhuộm lại tóc đen, giờ là một soái ca đứng đắn rồi.
Không đứng đắn chỉ còn lại mỗi Vu Dư Hạnh, cậu nghe theo lời Tịch Dương, nhuộm highlight kiểu bất cần, còn uốn xoăn nữa.
Thấy Tịch Dương nhìn tóc mình, Vu Dư Hạnh lắc đầu một cái: "Thế nào?"
Tịch Dương: "Rất nổi loạn."
Vu Dư Hạnh bật cười.
Tịch Dương lại nói: "Rất đẹp trai."
Vu Dư Hạnh lắc đầu thêm lần nữa: "Cảm ơn."
Tịch Dương cúi xuống: "Cái gì đây?"
Vu Dư Hạnh nhìn xuống: "Ghim cài áo."
Ngữ khí của Tịch Dương như thể lần đầu thấy thứ này: "Ghim cài áo?"
Ghim áo của Vu Dư Hạnh là một con mèo đang câu một con cá, vô cùng đáng yêu.
Thế thì...
Vu Dư Hạnh tháo ghim xuống, bước lên một bước, nắm lấy áo Tịch Dương, gắn vào, cài chắc.
Cả quá trình cậu không nhìn hắn, cài xong mới vỗ nhẹ một cái.
Tịch Dương: "Tặng tôi?"
Vu Dư Hạnh: "Ừm, không cần khách sáo."
Tịch Dương nâng tay, đặt con cá bị sợi xích kim loại "câu" lên lòng bàn tay.
Tịch Dương: "Cá con."
Vu Dư Hạnh vẫn gật đầu: "Ừ."
Tịch Dương dùng tay kia khẽ chạm vào con cá: "Được, là của tôi rồi."
Vu Dư Hạnh khẽ chớp mắt.
Sao con cá này, lại giống như tự dâng mình lên để bị câu vậy.
Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Story
Chương 15: Cá nhỏ của tôi
10.0/10 từ 15 lượt.
