Ngày Mai Mưa Rất To - Cảnh Phong
Chương 29
Lâm Tòng Chỉ từng tặng hắn rất nhiều món đồ kỳ lạ quái gở, chiếc thắt lưng da màu hồng phấn này chỉ là một trong số đó.
Nói cho cùng, thứ này thực ra là do anh muốn trêu chọc Tiêu Kinh Văn. Với thứ đồ như thắt lưng, muốn không để lộ ra ngoài cũng đơn giản, cứ không cởi áo khoác ra là được. Năm năm trước, Tiêu Kinh Văn đeo thắt lưng màu hồng đi làm, chỉ hận không thể dán chặt vạt áo vest lại; năm năm sau Tiêu Kinh Văn lại đeo chiếc thắt lưng này, anh lại hận không thể để gió thổi mạnh thêm chút nữa.
"Anh đúng là..." Lâm Tòng Chỉ hít mạnh một hơi, hồi lâu không tìm được từ ngữ, "Đúng là..."
"Đúng là" mấy bận, cuối cùng anh cũng buông tay ra, sau đó nghiến răng nghiến lợi nói: "Năm tháng khiến anh càng thêm ung dung điềm tĩnh rồi nhỉ."
"Ừ." Tiêu Kinh Văn tùy ý chỉnh lại cà vạt. Hôm nay gió quả thực rất lớn, tuy nói rằng chẳng có ai cố tình đi soi mói xem người khác đeo thắt lưng gì, nhưng Lâm Tòng Chỉ bắt đầu để ý rồi!
Cảm giác này rất mâu thuẫn, một mặt đây là cách ăn mặc của riêng Tiêu Kinh Văn, một người đàn ông trưởng thành 33 tuổi có quyền lựa chọn mình mặc cái gì; mặt khác, Lâm Tòng Chỉ lại trào dâng một cảm giác xấu hổ to lớn không rõ nguyên do...
Chuyện này làm anh nhớ lại hồi mới lên cấp hai, dì anh dẫn anh đi dạo trung tâm thương mại. Khi đó trong trung tâm có một cơ sở mỹ thuật đang tuyển sinh, mời những đứa trẻ trong độ tuổi phù hợp đến dùng họa cụ vẽ tranh miễn phí. Dì anh vui vẻ vô cùng, dắt tay Lâm Tòng Chỉ đi tới đó, cực kỳ kiêu ngạo nói với người ta: "Cháu nhà chúng tôi là họa sĩ nhí đấy!"
Lúc đó Lâm Tòng Chỉ vô cùng hy vọng có một con quái vật kiểu như thú hợp thể Belial xuất hiện, một chân đạp bằng cái trung tâm thương mại này... không, đạp phẳng cả cái thành phố này luôn đi.
Đại khái chính là loại cảm giác xấu hổ đó đã khiến anh nhìn chằm chằm Tiêu Kinh Văn với ánh mắt chẳng mấy thiện lành.
Người đằng kia thì dửng dưng như không, ánh mắt đong đầy ý cười nhìn lại anh.
Vé máy bay về nước của Lâm Tòng Chỉ là vào buổi sáng ngày thứ hai sau hôn lễ, nhưng ngay tối hôm đó Tiêu Kinh Văn đã phải rời đi.
Sau khi hôn lễ kết thúc, Tiêu Kinh Văn lấy lý do "Em tiễn anh một đoạn nhé", đưa Lâm Tòng Chỉ về khách sạn mình ở.
Nghe thì có vẻ là một lý do mập mờ không rõ, nhưng Tiêu Kinh Văn quả thực đang gấp rút về nước, Gleam còn một đống việc cần xử lý. Cho nên sau khi đến khách sạn, đúng thật chỉ là nhìn hắn thu dọn hành lý một chút, sau đó đợi taxi tới.
Trong khoảng thời gian đó, Tiêu Kinh Văn thay một bộ quần áo, không tránh mặt anh, anh cũng chẳng né tránh. Dáng người đẹp như thế, không nhìn thì phí.
Khi thay đồ, hắn cởi áo khoác vest ra trước, thế là chiếc thắt lưng màu hồng phấn kia tự nhiên hiện ra trọn vẹn trước mặt Lâm Tòng Chỉ. Thật ra trông cũng khá khôi hài, sơ mi trắng quần tây đen, thắt lưng màu hồng Barbie. Lâm Tòng Chỉ ngồi trên chiếc ghế sofa đơn, nghiêng đầu cười khẽ một tiếng.
"Cần anh vào nhà vệ sinh thay không?" Tiêu Kinh Văn hỏi anh.
"Không cần." Lâm Tòng Chỉ đổi tư thế, tùy ý dựa vào ghế, chống cằm nói, "Thừa thãi."
"Vậy được."
Hắn liền tiếp tục cởi áo sơ mi. Đầu tiên là nới lỏng cà vạt, một tay giật nó xuống, kéo phần dây hẹp ra, tiếp đó rút cả dải cà vạt khỏi cổ áo, cuộn lại tùy tiện ném vào vali hành lý.
Mấy năm gần đây hắn không hề lơ là việc rèn luyện, vị tổng giám đốc kỷ luật vẫn duy trì thói quen tập gym. Thật ra lần trước lúc chuyển tranh ở phòng triển lãm, Lâm Tòng Chỉ đã nhìn ra rồi. Dáng người vẫn rất đẹp.
Lần trước là áo sơ mi ướt đẫm dán chặt vào da thịt, lần này là trực tiếp nhìn thấy. Áo sơ mi của hắn được kéo ra khỏi cạp quần, mỗi động tác c** đ* của Tiêu Kinh Văn đều tràn đầy sức lực, kéo một cái là xong ngay. Tiếp đến là cởi cúc áo, hai người bốn mắt nhìn nhau. Chiếc vali hành lý mở toang lộn xộn, cũng giống như tâm cảnh của hai người lúc này.
Áo sơ mi cũng bị ném vào, chiếc áo trắng như tuyết rơi vào trong vali, nửa thân trên cường tráng của Tiêu Kinh Văn hoàn toàn lộ ra trước mắt Lâm Tòng Chỉ. Hắn không phải kiểu cơ bắp cố tình luyện tập, không có hiệu ứng do bột protein đắp lên, mà trông giàu cảm giác sức mạnh hơn.
Trong căn phòng khách sạn có hiệu quả cách âm thượng thừa, tiếng nuốt nước bọt của Lâm Tòng Chỉ vang lên rõ ràng lại đầy xấu hổ. Hai người nhìn nhau trong sự im lặng kéo dài, ánh mắt dần trở nên mông lung. Trong khoảnh khắc mặt trời sắp lặn, thành phố chuyển mình từ quang minh sang u tối, bóng nắng ngả về Tây, bọn họ trong phút chốc dường như đều nhìn thấy đối phương của năm năm về trước.
Năm năm có thể thay đổi quá nhiều thứ, con người ta luôn muốn theo đuổi một loại "vĩnh hằng" ổn định nào đó, nhưng bất lực thay, vạn vật trên thế giới này đều đang thay đổi.
Trước kia, Tiêu Kinh Văn bình thản chấp nhận chia tay, bởi vì hắn cảm thấy bất kỳ ai cũng không thể bắt Lâm Tòng Chỉ phải gọt chân cho vừa giày, bản thân hắn lại càng không thể.
Hôm nay, Tiêu Kinh Văn bình thản c** q**n áo trước mặt anh, bây giờ hắn đã có năng lực để Lâm Tòng Chỉ vẽ những thứ anh muốn vẽ, sống cuộc sống lý tưởng hóa của anh, có được tất cả những gì anh muốn.
Tàn dương nơi chân trời trông có vẻ rất bỏng tay, Tiêu Kinh Văn trước mặt anh cũng vậy.
Hắn đi tới trước ghế sofa, một chân quỳ lên bên cạnh chân Lâm Tòng Chỉ, cúi người xuống thấp, hai tay nâng mặt anh lên, hôn xuống đôi môi anh.
Tiêu Kinh Văn quả nhiên rất nóng, anh cảm nhận được.
Khác với nụ hôn đầy xúc động lần trước, nụ hôn này dịu dàng đến mức khiến tứ chi bách hài của anh mềm nhũn như kẹo mạch nha không thể nhấc lên nổi.
Khoảnh khắc đôi môi áp vào nhau, Lâm Tòng Chỉ nhắm mắt lại, rồi lại mở ra. Anh xác nhận lại lần cuối, là Tiêu Kinh Văn. Là Tiêu Kinh Văn 33 tuổi, người đã hôn tới sau năm năm chia tay.
Do hắn quỳ một chân lên, đệm sofa mềm lún xuống một mảng, Lâm Tòng Chỉ buộc phải thẳng lưng dậy để hùa theo hắn. Tiêu Kinh Văn thuận thế ôm lấy thắt lưng anh, tiếp tục làm sâu thêm nụ hôn này.
Khi hắn ngậm lấy đầu lưỡi Lâm Tòng Chỉ, tay Lâm Tòng Chỉ cũng chạm vào cơ bụng hắn. Không khó để nhận ra, anh vừa muốn sờ lên trên, lại vừa muốn sờ xuống dưới.
Năm năm trước khi hôn nhau lần đầu tiên, Tiêu Kinh Văn căng thẳng giống như một tên trai tân... mà đúng là lúc đó hắn là trai tân thật.
Hôm đó là tuần thứ hai của triển lãm tốt nghiệp, nước đọng trước cửa phòng triển lãm đã ngập qua bậc tam cấp thứ hai, màn hình điện tử trong khuôn viên trường hiện lên thông báo khẩn cấp: Cảnh báo mưa lớn màu đỏ, xin chú ý đề phòng.
Thời gian là ba giờ chiều, triển lãm tốt nghiệp của trường họ không cần vé vào cửa, chỉ cần đặt hẹn miễn phí là có thể tham quan. Mưa to đến đáng sợ, kèm theo gió lớn, trên mặt nước đọng còn trôi lềnh bềnh chiếc dép lê lẻ loi không biết của ai.
Vốn tưởng rằng thời tiết thế này sẽ chẳng còn ai đến tham quan nữa, kết quả là những người dân nhiệt huyết vẫn vượt mọi khó khăn gian khổ, thậm chí có người còn bế theo con nhỏ, những đứa trẻ chừng ba đến năm tuổi.
Cũng vì triển lãm tốt nghiệp không thiết lập bất kỳ rào cản nào, nên giáo viên đã thông báo trước cho họ, cố gắng túc trực trong phòng triển lãm, trông coi tác phẩm của mình. Khoa Sơn dầu còn đỡ, tranh được đóng khung, lồng kính treo trên tường, các khoa khác thì hơi xui xẻo một chút.
Tác phẩm tốt nghiệp của một cô gái khoa Tranh tường là bia mộ thú cưng. Cô gái đó từ nhỏ trong nhà đã nuôi rất nhiều động vật nhỏ, có con là do thú cưng nhà người khác đẻ rồi tặng, có con là nhặt được ngoài đường. Sinh mệnh của động vật nhỏ rất ngắn ngủi, cô gái đã trải qua rất nhiều lần từ biệt thú cưng trong đời. Thế là cô làm những tấm bia mộ nhỏ cho những thú cưng đã qua đời từ nhỏ đến lớn của mình.
Lúc tác phẩm của cô gái vừa được trưng bày, Lâm Tòng Chỉ và các bạn học khác đã qua tham quan một lần, chụp rất nhiều ảnh. Không ngờ rằng, hôm đó vì mưa lớn ngập nước, cô gái đến muộn, tác phẩm đã bị người ta lấy mất hết.
Nói là "lấy" chi bằng nói là "trộm". Sau này xem camera giám sát, những bậc cha mẹ dắt theo con nhỏ này trực tiếp lật lồng kính ra, lấy đi những tấm bia mộ phù điêu hình chó mèo nhỏ bên trong, rồi nhét vào tay con mình.
Một nam sinh viên đại học như anh làm sao mà "lý lẽ" lại đôi vợ chồng trung niên.
Lâm Tòng Chỉ chất vấn họ tại sao lại trộm tác phẩm triển lãm.
Đối phương lập tức xù lông: Cái gì gọi là "trộm" hả? Mày nhìn thấy tao "trộm" bằng con mắt nào? Chúng nó đâu có khóa, cũng đâu có nói là không được lấy! Mày phỉ báng! Mày vu khống! Con tao còn nhỏ thế này!
... Tóm lại vẫn là cái bài đó.
Lâm Tòng Chỉ mặc kệ nhiều lời như vậy, trực tiếp cúi người, giật lại tấm bia mộ nhỏ cỡ bàn tay trong tay đứa bé, không nói thừa một câu.
Đứa bé kia òa khóc, hai vợ chồng kia hoàn toàn phát điên, giơ tay định đánh anh.
Cũng khéo thay, có hai bạn học khoa Điêu khắc đi ngang qua. Nói trắng ra một chút, sinh viên khoa Điêu khắc... đặc biệt là sinh viên khoa Điêu khắc vừa làm xong tác phẩm tốt nghiệp, bất luận là sức bền hay sức bật, đều cực kỳ mạnh.
Hơn nữa bình thường mọi người chung sống rất tốt, mắt thấy bạn học sắp bị đánh, sao có thể đứng nhìn. Bạn học khoa Điêu khắc sải bước đi tới, lao lên tung ngay một cú đấm móc kiểu Nga.
Còn chửi một câu: "Ôi đệch dám giở thói lưu manh ở trường tôi à? Hỏi qua ông chưa!"
Kết quả là báo cảnh sát.
Khi Tiêu Kinh Văn chạy tới, Lâm Tòng Chỉ vẫn còn hơi ngơ ngác.
"Bạn em đánh người ta rồi."
"Đánh ai?" Tiêu Kinh Văn bị ướt sũng, nước từ mái tóc mái chảy ròng ròng xuống cằm.
Hắn tưởng bạn học đánh anh, đã chuẩn bị gọi luật sư từ phòng pháp chế rồi.
"Không quen." Lâm Tòng Chỉ chớp chớp mắt, "Người đó trộm vật phẩm triển lãm của một bạn học khác của em..."
Tại đồn cảnh sát, Lâm Tòng Chỉ kể lại đầu đuôi câu chuyện cho Tiêu Kinh Văn, hắn mới yên tâm.
Dù thế nào thì người anh em khoa Điêu khắc kia cũng là thấy chuyện bất bình rút dao tương trợ. Lúc đó đã là hơn bảy giờ tối, cô gái bị mất trộm vật phẩm cũng đã đến đồn cảnh sát, sau đó giảng viên hướng dẫn cũng tới, mang theo băng ghi hình giám sát từ phòng triển lãm.
Trong video giám sát có thể thấy rõ ràng trong hai vợ chồng xem triển lãm, gã đàn ông giơ tay định tát Lâm Tòng Chỉ, Lâm Tòng Chỉ theo phản xạ rụt vai lại. Hình ảnh đó khiến Tiêu Kinh Văn phải bấm móng tay vào lòng bàn tay mình mới nhịn được không bồi thêm một cú đấm.
Trong đồn cảnh sát, đôi vợ chồng kia vẫn hùng hồn lý lẽ, chỉ vào tác phẩm trong tay cô gái, nói thẳng: "Cô nói sớm đó là cái bia thì tôi cũng chẳng thèm lấy cho con tôi chơi, thứ xui xẻo, đáng giá mấy đồng chứ? Có cần thiết phải làm quá lên không?"
Cô gái kia vốn tính tình mềm yếu, nghe đối phương nói vậy, đỏ hoe mắt phản bác từng chữ một: "Trong phần giới thiệu tôi đã viết rõ ràng là bia mộ thú cưng, ông bà không biết chữ sao? Không hỏi mà tự lấy tức là trộm... ồ, tôi quên mất ông bà không biết chữ, vậy chắc cũng chẳng có ai dạy ông bà đạo lý làm người, tôi hiểu rồi."
Lời này vừa nói ra, hai bên lại chửi nhau ầm ĩ.
Nhưng thực ra là, sau khi Tiêu Kinh Văn xuất hiện, anh mới từ từ thả lỏng hơn nhiều.
Không biết tại sao, dù khi đó mới vừa ở bên Tiêu Kinh Văn, thậm chí còn chưa quen biết bao lâu, chưa hiểu biết sâu sắc, nhưng lúc đó anh cảm thấy Tiêu Kinh Văn rất đáng tin cậy.
Một sự tin cậy không rõ tên, có lẽ là do Tiêu Kinh Văn đã đi làm vài năm, cũng có thể là vì câu nói đầu tiên hắn nói với anh sau khi đến đồn cảnh sát là: "Được rồi, anh tới rồi, không sao nữa rồi."
Hôm đó Tiêu Kinh Văn vừa khéo xách túi máy tính tới, cũng trùng hợp thay, khi họ nói đến câu "đáng giá mấy đồng", Tiêu Kinh Văn nảy ra một kế.
Hắn lấy máy tính từ trong túi ra, mượn máy in của đồn cảnh sát, in một bản hợp đồng mua bán đấu giá của Gleam. Lúc đó hắn nói: "Không phải nói 'đáng giá mấy đồng' sao? Khéo quá, tại hạ là người của công ty đấu giá, tôi thấy tác phẩm của bạn học này, từ độ hoàn thiện đến giá trị nghệ thuật đều rất khá, chi bằng bây giờ tôi định giá khởi điểm luôn nhé."
Mọi định tính đều phải nói chuyện bằng giá trị.
Lập án trộm cắp còn phải hỏi xem mất bao nhiêu tiền.
Thật ra nguyên nhân thế nào đã rõ mười mươi, cảnh sát cũng bất mãn với cách làm của đôi vợ chồng kia. Xem triển lãm thì cứ xem, lại còn động tay lấy, lấy xong đến đồn cảnh sát còn to tiếng quát tháo, cho nên khi Tiêu Kinh Văn nói những lời này, họ giả vờ xem tài liệu, không lên tiếng.
Giằng co một hồi, đối phương mềm lòng, xin lỗi bồi thường để giải quyết riêng. Lúc xin lỗi còn có một chuyện bên lề. Khi ấy Lâm Tòng Chỉ đang ngồi ở ghế dài ngoài hành lang, đôi vợ chồng kia bảo Tiêu Kinh Văn gọi Lâm Tòng Chỉ vào nghe họ xin lỗi.
Tiêu Kinh Văn cười đến mức khiến người ta lạnh gáy, nói: "Nhầm rồi đấy, là các người đi ra đó."
Sau đó rời khỏi đồn cảnh sát, ngồi vào trong xe của Tiêu Kinh Văn, anh vốn định ngồi ghế phụ, Tiêu Kinh Văn lại mở cửa ghế sau. Anh không hiểu tại sao, nhưng vẫn ngồi vào.
Tiếp đó Tiêu Kinh Văn lấy chiếc áo vest dự phòng từ cốp xe, bản thân cũng ngồi vào ghế sau, cởi giày và tất của anh ra, dùng áo vest của mình bọc lấy đôi chân anh lau khô.
Thời tiết oi bức, cái mùa đó ở thành phố Dữ thật dở dở ương ương, vừa lạnh lại vừa nóng. Vì quá oi, không bật điều hòa sẽ rất khó chịu, nhưng bật điều hòa thì lại lạnh.
Cho nên trong xe bật hơi lạnh, Tiêu Kinh Văn lại cởi chiếc áo vest trên người mình ra khoác cho anh.
Trước khi họ rời đồn cảnh sát, cô gái khoa Tranh tường không quên đến cảm ơn Lâm Tòng Chỉ, cô không biết xưng hô với Tiêu Kinh Văn thế nào, chỉ đành nói thẳng thắn: "Cũng cảm ơn người yêu của cậu nhé, thật sự quá cảm ơn, chúc hai người trăm năm hòa hợp!"
Cuối cùng, khi trong xe chỉ còn lại hai người, Lâm Tòng Chỉ phì cười thành tiếng.
"Hôm nay làm phiền anh rồi." Lâm Tòng Chỉ nói.
"Em khách sáo với anh làm gì." Tiêu Kinh Văn ghé mặt mình sát lại, "Hôm nay nếu còn thấy hài lòng thì thưởng một cái đi."
Ý định ban đầu của hắn là để Lâm Tòng Chỉ hôn lên má mình một cái. Lâm Tòng Chỉ không thuần tình như hắn, đưa tay xoay mặt hắn lại, hôn lên môi hắn.
Đó là nụ hôn đầu tiên của họ.
Tám giờ tối, bên đường cạnh đồn cảnh sát, mưa như trút nước, ở ghế sau xe ô tô.
Hôm đó, tiếng sấm rền nơi chân trời tựa như tiếng pháo nổ bị trùm trong chăn bông, cũng giống như nhịp tim của Tiêu Kinh Văn, ầm ầm không dứt.
Hôm nay, chút tàn dương cuối cùng đã rời khỏi Seville, thành phố bước vào giờ xanh, đèn đường đã có chút thâm niên, chớp nháy hai cái rồi mới sáng lên.
Lâm Tòng Chỉ đẩy hắn ra, đứng dậy khỏi ghế sofa, hơi thở rối loạn, * l**n t*nh m* đẩy hắn ngã xuống giường, đè lên hắn, lòng bàn tay ấn lên cơ ngực hắn, cúi đầu một lần nữa hôn lên môi hắn.
Từ trước đến nay anh đều biết Tiêu Kinh Văn có một sự chiếm hữu b*nh h**n đối với mình, bản thân anh cũng chẳng kém cạnh gì, anh cũng luôn có một d*c v*ng chinh phục b*nh h**n đối với Tiêu Kinh Văn.
Hôn đến mức anh đã có phản ứng rõ ràng, chiếc quần tây mùa hè không có bất kỳ khả năng che chắn nào. Anh đưa tay giải thắt lưng của Tiêu Kinh Văn, chiếc này là do anh tặng lúc trước, giải ra rất nhanh.
Tuy nhiên ngay sau đó Tiêu Kinh Văn lật người đè lại, một tay nắm lấy hai cổ tay anh, khống chế anh.
"Anh không còn thời gian nữa." Tiêu Kinh Văn nhanh chóng điều chỉnh lại nhịp thở, "Đừng hiểu lầm, không phải là anh không muốn."
"..." Lý trí của Lâm Tòng Chỉ cũng quay trở lại, "Ồ, xin lỗi."
"Em xin lỗi làm gì?"
"Em cũng không biết." Lâm Tòng Chỉ th* d*c, hai mắt không tiêu cự nhìn hắn.
Tiêu Kinh Văn cười một cái: "Anh phải đi rồi."
Hắn xuống giường, nhân lúc Lâm Tòng Chỉ vẫn còn nằm ngửa ngẩn người trên giường, nhanh chóng thay quần tây ra, mặc một chiếc quần thể thao vào. Tiếp đó vừa mặc áo phông vừa đi tới bên giường, nửa quỳ xuống, hôn lên trán anh một cái, nói: "Anh đi trước đây, về nước anh sẽ đến đón em."
"Em tiễn anh." Lâm Tòng Chỉ chống tay ngồi dậy, tự mình hít sâu một hơi, muốn để bản thân bình tĩnh lại chút, nhưng chẳng có tác dụng gì.
Tiêu Kinh Văn liếc nhìn chỗ đó của anh, vẫn còn cộm lên, nói: "Đừng tiễn nữa, em ở lại đây tiếp tục ngây người thêm một lúc đi."
Lâm Tòng Chỉ "ừ" một tiếng, cảm giác này đã cách biệt quá lâu, nhất thời không xử lý được trạng thái của mình, nó không xẹp xuống được.
Tiêu Kinh Văn đóng vali hành lý lại, hắn gọi xe đi sân bay, thời gian cũng sắp đến rồi. Tuy nhiên ngay khi chuẩn bị nói câu "anh đi đây" cuối cùng, lại nghe thấy người trên giường dường như nức nở một tiếng.
Hắn sững sờ, hỏi: "Em khóc à?"
Hỏi xong liền nói một câu "đợi anh một chút", quay sang định gọi một cuộc điện thoại hủy bỏ công việc.
"Không phải!" Lâm Tòng Chỉ bật dậy cái rụp, "Em không khóc, không đến mức đó, là chậu hoa trên bệ cửa sổ kia kìa."
Anh chỉ tay về phía cửa sổ.
Rồi cười cười: "Đi đi Tổng giám đốc Tiêu, kiếm nhiều tiền chút, sớm ngày nghỉ hưu."
Tiêu Kinh Văn nhìn anh, nghiêm túc nói: "Được."
Ngày Mai Mưa Rất To - Cảnh Phong
Đánh giá:
Truyện Ngày Mai Mưa Rất To - Cảnh Phong
Story
Chương 29
10.0/10 từ 36 lượt.
