Ngày Mai Mưa Rất To - Cảnh Phong

Chương 28


Lâm Linh Ngọc và Hannah sở hữu một căn nhà nhỏ hai tầng riêng biệt tại Seville. Ngôi nhà không quá rộng rãi, nhưng ở nơi tấc đất tấc vàng như châu Âu, không gian ấy đã là quá đủ đầy cho hai người chung sống.


- Thế nhưng, với hai đại gia đình cùng tụ họp thì có phần hơi chật chội!


Lâm Tòng Chỉ phải giơ cao ly rượu quá đầu, len lỏi qua người cậu ruột bụng bia và ông chú của Hannah với chiếc bụng cũng "kẻ tám lạng người nửa cân", rồi lại bước qua chú chó Corgi đang nằm xoài trên sàn, dời chiếc xe đẩy em bé của nhà ai đó sang một bên, cuối cùng mới đến được bên cạnh mẹ mình.


"Phù." Lâm Tòng Chỉ cảm thấy lần tắm gội vừa rồi coi như công cốc, "Mẹ."


"Hửm?" Lâm Linh Ngọc đang tiếp đãi bạn bè bên quầy bar bếp, "Chà, nhìn con mặt mày hồng hào rạng rỡ thế kia!"


"Do điều hòa nhà mình yếu quá đấy ạ, con nóng muốn chết."


"Là do đông người quá thôi, nhưng đúng là điều hòa cũng cũ thật." Lâm Linh Ngọc cười nói, "Hahaha vốn định để hai nhà đến lệch ngày nhau, kết quả lại cùng ập đến vào một ngày. Con ăn no chưa? Nếu thấy chán thì ra ngoài đi dạo chút đi, Tiêu Kinh Văn đâu rồi?"


"Ơ, chắc anh ấy đang ở khách sạn." Lâm Tòng Chỉ hắng giọng, "Mà này, ngày mai con mặc bộ nào đây ạ?"


Cậu vừa nói vừa lấy điện thoại ra cho mẹ xem album ảnh. Cậu mang theo hai bộ âu phục, phân vân không biết nên chọn bộ nào.


Lâm Linh Ngọc chọn cho cậu bộ màu đen kẻ sọc xám, đồng thời len lén mách nhỏ rằng anh trai của Hannah sẽ diện vest hồng, đến lúc đó có thể mong chờ một chút. Lâm Tòng Chỉ bật cười, giả vờ tiếc nuối: "Đáng ghét, con cũng có mang theo một bộ màu hồng đấy!"


"Con đang nói đến bộ có cái nơ bướm sau lưng ấy hả, đừng có diễn nữa, con đời nào chịu mặc nó ra đường."


"Cũng đúng." Lâm Tòng Chỉ gật đầu.


Đây là một thú vui nho nhỏ của Lâm Tòng Chỉ, Tiêu Kinh Văn có một chiếc thắt lưng màu hồng do cậu tặng. Có một lần Tiêu Kinh Văn thực sự đáp ứng yêu cầu của cậu, thắt chiếc đai lưng màu hồng ấy đi làm, đôi khi Tiêu Kinh Văn cũng thật sự không phân định được giữa hắn và Lâm Tòng Chỉ rốt cuộc ai mới là kẻ "b**n th**" hơn.


Thực ra trước đây Lâm Tòng Chỉ rất thích bắt nạt hắn. Năm họ ở bên nhau cũng là mùa mưa lớn ở thành phố Dữ. Mưa tuôn xối xả khiến giao thông bất tiện, có mấy ngày mọi người chỉ có thể họp trực tuyến.


Hắn đang họp qua video trong thư phòng, Lâm Tòng Chỉ lén lút bưng thứ gì đó, khom lưng lẻn vào, hạ người thấp hơn ống kính camera rồi chui tọt xuống gầm bàn làm việc.


Học viện Mỹ thuật là một nơi rất thần kỳ.



Họ biết vẽ tranh, biết sửa sang nhà cửa, biết gọt chì kẻ mày và cũng biết tráng bột làm bánh kếp. Khi đi khám bệnh, họ sẽ nói chính xác với bác sĩ rằng "phần từ xương chẩm xuống đến xương cổ của tôi rất đau", rồi bị lầm tưởng là sinh viên y khoa, sau đó mới đính chính mình là sinh viên mỹ thuật.


Cho nên hôm đó Tiêu Kinh Văn họp tại nhà, trong khi hắn vẫn duy trì tư thế nửa thân trên bất động đầy chỉnh tề, thì bàn tay trái đặt trên đầu gối lại bị Lâm Tòng Chỉ hí hoáy nghịch ngợm dưới gầm bàn.


Kết quả họp xong đưa tay lên nhìn thử, năm ngón tay trái đã bị sơn màu hồng Barbie, còn điểm xuyết vài bông hoa trắng xinh đẹp... Khi ấy hắn cũng chẳng lấy làm ngạc nhiên lắm.


Lúc đó hắn bảo: Hóa ra định hướng nghề nghiệp của sinh viên mỹ thuật lại rộng mở thế này, để anh quy hoạch khu đất trống cạnh quán cà phê ở sảnh tầng một Gleam cho em mở tiệm làm móng nhé.


Lâm Tòng Chỉ nói vâng cảm ơn Tổng giám đốc Tiêu, rồi ôm hộp sơn móng tay của mình chạy biến khỏi thư phòng. Tiêu Kinh Văn xác nhận lại lần cuối cuộc họp video đã ngắt kết nối, liền đuổi theo, đè cậu xuống ghế sofa trong phòng khách.


Lâm Tòng Chỉ tưởng hắn đuổi theo bắt cậu lau sạch móng tay cho hắn, nào ngờ người này ấn cậu xuống sofa rồi bảo: Mới sơn có một tay là sao chứ hả? Làm nốt cả hai tay cho anh.


Sau bữa tối, hai đại gia đình cùng nhau trang trí căn nhà nhỏ, Lâm Tòng Chỉ cũng ra sân trước giúp một tay. Bóng bay, ruy băng, dây đèn, hàng xóm láng giềng cũng ghé qua trò chuyện và trao nhau những cái ôm.


Về đến khách sạn Lâm Tòng Chỉ mới xem WeChat, Tiêu Kinh Văn đã gửi vài tấm ảnh sang. Gửi bữa tối hắn ăn, pizza và nước khoáng có ga; gửi cảnh đêm thành phố chụp từ cửa sổ phòng khách sạn hắn ở. Còn có một tấm chụp màn hình máy tính, bảo rằng đột nhiên có việc, ngày mai phải họp trực tuyến với công ty.


Lâm Tòng Chỉ trả lời: Được, anh cứ làm việc đi.


Do chênh lệch múi giờ, Tiêu Kinh Văn dậy từ bảy giờ sáng họp với vài bộ phận của Gleam, kéo dài mãi đến năm giờ chiều. Thế nên ngày hôm sau Lâm Tòng Chỉ không liên lạc lại với hắn.


Hôm nay Lâm Tòng Chỉ đi thăm một vị giáo sư.


Nguyên do là lúc cậu đến nhà Lâm Linh Ngọc ăn sáng, mọi người đang rà soát lại lần cuối chỗ ngồi của khách mời đám cưới. Khi xem sơ đồ chỗ ngồi, Lâm Tòng Chỉ phát hiện ra một cái tên quen thuộc.


Vị giáo sư này họ Hoắc, là bạn của Lâm Linh Ngọc, hồi Lâm Tòng Chỉ thi vào Học viện Mỹ thuật từng được thầy dạy vài tháng, Lâm Tòng Chỉ đã học hỏi được rất nhiều, nên quyết định hôm nay qua vấn an thầy.


Giáo sư hiện đang sống cuộc sống du mục, theo chủ nghĩa độc thân, vì để tham dự đám cưới mà tháng này thầy sống ở Seville. Mẹ cho Lâm Tòng Chỉ địa chỉ hiện tại của thầy, bảo cậu mua chút đồ ngọt và rượu vang mang sang.


Lâm Tòng Chỉ nhờ thầy xem giúp vài bức tranh cậu vẽ gần đây. Lướt đến bức ký họa chiếc nhẫn trong kho của Tiêu Kinh Văn, thầy Hoắc có chút bất ngờ: "Lần đầu tiên thầy thấy em ký họa trang sức."


Tiếp đó, thầy ngắm nghía bức tranh thật kỹ, nhưng vì xem qua màn hình điện thoại nên thầy chỉ có thể phóng to thu nhỏ mà nhìn.


Cuối cùng thầy Hoắc nhận xét: Tác phẩm hội họa là sự ngoại hóa thế giới tinh thần của người vẽ, trong lòng em nghĩ thế nào thì sẽ vẽ ra những đường nét như thế ấy, em không giấu được đâu.



Lâm Tòng Chỉ bật cười, hỏi thầy: Nhưng đây là tranh tả thực, em nhìn thấy gì thì vẽ nấy thôi mà.


Thầy Hoắc lắc đầu, bưng tách trà: Em biết không, tranh phác họa thực ra có thể nhìn ra màu sắc vốn có, người học mỹ thuật từng vẽ vô số quả táo, phác họa đến cuối cùng, em thậm chí có thể vẽ ra được táo đỏ, táo vàng, táo xanh.


Lâm Tòng Chỉ vẫn cảm thấy hơi huyền hoặc, cậu lại hỏi thầy Hoắc: Vậy bức phác họa này thầy nhìn ra được điều gì?


Thầy Hoắc không chút đắn đo: Rực rỡ.


Viên đá quý rực rỡ, cũng là nội tâm rực rỡ của cậu.


Lâm Tòng Chỉ trầm mặc, cậu không thể phản bác. Hôm đó cậu đã nhìn thấy cái kho chứa đồ vô lý hết sức của Gleam, cũng nhìn thấy trên đỉnh những món đồ trân quý chất đống như núi ấy, một Tiêu Kinh Văn tựa như ác long canh giữ kho báu.


"Em còn chưa nói cho thầy biết mai thầy ngồi ở đâu đấy!" Thấy cậu chuẩn bị cáo từ, thầy Hoắc nhắc.


"A." Lâm Tòng Chỉ sực nhớ ra, "Thầy đợi một chút để em hỏi mẹ em ạ."


Gặp lại Tiêu Kinh Văn là vào đúng ngày cưới.


Trạng thái của hắn không được tốt lắm, dự án đấu giá trực tuyến của Gleam gặp chút trở ngại, hắn vẫn luôn phải xử lý.


Địa điểm tổ chức hôn lễ là trong công viên, hoa được bày biện trên bãi cỏ, có điều hôm nay gió khá lớn, không gian lại trống trải, Lâm Tòng Chỉ chỉ cần đứng cách xa cổng hoa kia một chút là được.


Người khác đi đám cưới thì việc đầu tiên là nhìn ngắm hai nhân vật chính, còn Tiêu Kinh Văn sau khi bước qua cổng vòm đầy hoa tươi ấy, việc đầu tiên là tìm kiếm Lâm Tòng Chỉ trong đám đông.


Hắn bước thẳng tới, đồng thời chỉnh lại khuy măng sét. Hôm nay hắn cài chiếc ghim cài áo hình thanh kiếm kỵ sĩ hoa hồng mà Lâm Tòng Chỉ tặng dịp sinh nhật.


Chiếc ghim này có vài vết oxy hóa, trông có vẻ không được bảo quản yên vị một chỗ mà thường xuyên bị cầm trên tay mân mê.


"Anh..." Lâm Tòng Chỉ cũng nhìn thấy hắn, và cả chiếc ghim cài áo, biểu cảm chợt thay đổi, kinh ngạc không thôi, "Anh làm sao thế này?"


"Rõ lắm hả?" Tiêu Kinh Văn bất lực, "Quầng thâm mắt nặng lắm đúng không?"


"Vâng." Lâm Tòng Chỉ gật đầu, "Để em giúp anh... che đi nhé?"



"Dùng cái gì?"


"Kem che khuyết điểm."


Vì xe của thợ trang điểm từ Madrid đến bị trễ, hôm nay trời lại nắng to, nên Lâm Linh Ngọc đã bỏ vài món đồ trang điểm vào túi quần cậu để tiện dặm lại.


Tiêu Kinh Văn do dự một chút: "Thôi bỏ đi, cứ... cứ để vậy đi."


Lâm Tòng Chỉ cũng không nài nỉ nữa, cậu chỉ về phía quầy buffet: "Anh ăn chút gì đi, mọi người đang chuẩn bị trong chiếc xe RV đằng kia, lát nữa sẽ qua đây ngay."


Người đến ngày càng đông, đều là người thân bạn bè của Lâm Linh Ngọc và Hannah, trong số họ có người nhận ra Lâm Tòng Chỉ bèn qua chào hỏi.


Rượu trong đám cưới thì ê hề, rượu sâm panh và kem lại để chung trong một tủ đông lớn, Tiêu Kinh Văn muốn tìm chút nước lọc cũng chẳng thấy đâu.


"Hannah cũng là một sâu rượu chính hiệu." Lâm Tòng Chỉ mân mê ly sâm panh, "Vậy nên chất lỏng có thể nuốt trôi trong đám cưới này chắc chỉ có kem đã tan chảy mà thôi."


Tiêu Kinh Văn cam chịu gật đầu: "Vừa nãy anh lại còn muốn tìm một tách cà phê nữa chứ."


"Thế thì anh hơi bị ảo tưởng rồi."


"..." Tiêu Kinh Văn bất lực liếc cậu một cái, rồi lấy một chiếc đĩa trên bàn tiệc.


Để giữ gìn lớp trang điểm cho khách mời, thức ăn trên bàn tiệc cưới đều được cắt thành miếng nhỏ, có thể ăn trọn trong một miếng, tránh làm lem son môi. Tiêu Kinh Văn nếm thử một miếng sandwich mini mùi vị không tệ, bèn lấy thêm một miếng, rất tự nhiên đưa đến bên miệng Lâm Tòng Chỉ.


Cậu giật mình, lùi lại một bước, trừng mắt với hắn: "Không phải đã bảo là lén lút thôi sao."


Tiêu Kinh Văn mặt không cảm xúc thu tay về, nhét bánh vào miệng mình, lí nhí: "Có ai nhìn thấy đâu."


Mặt hắn không biểu cảm, nhưng ánh mắt lại u sầu, thế mà lại có chút tủi thân. Lâm Tòng Chỉ sợ nhất là kiểu này, cậu nhắm mắt lại, nói: "Anh nhịn một chút đi."


Dứt lời, phía bên kia hai cô dâu mặc váy cưới trắng tinh khôi đã xuống xe. Ban nhạc bắt đầu tấu lên khúc quân hành đám cưới, mọi người chủ động đứng sang hai bên lối đi rải hoa, các thiên thần nhỏ tung hoa dẫn đường, hai bé đi trước hai bé đi sau.


Lâm Tòng Chỉ đứng trong đám đông nhìn mẹ mình, mẹ cười vô cùng hạnh phúc. Nhiệt độ ngoài trời hôm nay là 36 độ C, khoác lên mình bộ âu phục phẳng phiu thế này, thật sự cả người sắp bị nướng chín rồi.



Nhưng chẳng sao cả, hôm nay cậu rất vui.


Các vị khách ăn vận lộng lẫy, ai nấy đều chăm chú nhìn về phía hai cô dâu, đây là một hôn lễ tràn ngập yêu thương, hai bên trao nhẫn, trao nhau nụ hôn và tung hoa cưới.


Cậu lại nhớ tới lời thầy Hoắc nói hôm qua, tranh vẽ là sự ngoại hóa tinh thần của người họa sĩ. Cậu quả thực rất ít khi ký họa trang sức, có lẽ lúc tự mình vẽ cũng không nhận ra, nhưng giờ ngẫm lại, cậu thực sự đã vẽ chiếc nhẫn ấy rất sáng.


Năm năm lênh đênh trên biển lớn, tranh của cậu đa phần mang tông màu lạnh, hoặc là những gam màu tối tăm như trăng tàn trên biển.


Cậu tự biện hộ rằng do giờ giấc sinh hoạt không điều độ, mỗi khi mặt trời sắp xuống núi cậu mới thức dậy, nên ký họa đa phần chỉ có thể vẽ cảnh biển đêm u tối.


Nhưng lý do này không đứng vững, trong các tác phẩm suốt năm năm qua của cậu chẳng có mấy bức mang tông màu ấm. Lần trước đến Seville, mẹ cậu đã hỏi liệu cậu có muốn định cư ở đây, sống cùng mẹ hay không.


Lúc ấy Lâm Linh Ngọc thực sự rất lo lắng cho cậu, bởi tranh cậu vẽ quá mức u uất. Nhưng Lâm Tòng Chỉ đã là người trưởng thành, không thể cứ trói buộc bên người, hơn nữa Lâm Linh Ngọc cũng hiểu, cậu cần phải tự mình đối mặt.


Lâm Linh Ngọc đang ôm hôn người thân bạn bè, trong lúc ngơi nghỉ bà nhìn về phía cậu, nháy mắt tinh nghịch, Lâm Tòng Chỉ cũng nháy mắt đáp lại.


Mọi người đang nhảy múa theo điệu nhạc, bên cạnh cậu là Tiêu Kinh Văn, hắn đang nhìn cậu.


Tiêu Kinh Văn bỗng nhiên ghé sát lại gần, bảo: "Em vén vạt áo vest của anh lên đi."


Lâm Tòng Chỉ đang định ra quầy thức ăn kiếm chút gì lót dạ, mới xoay người được một nửa thì nghe hắn nói vậy: "Tại sao em phải làm thế."


"Vén một chút thôi." Tiêu Kinh Văn giải thích, "Không phải kiểu như em nghĩ đâu."


Lâm Tòng Chỉ cũng hơi tò mò, cậu nhìn quanh bốn phía, mọi người hoặc là đang nhảy múa hoặc là đang vây quanh cô dâu. Sau đó cậu bước ngang một bước về phía hắn, nhón tay cầm vạt áo vest của Tiêu Kinh Văn, vén lên một chút...


"!"


Đầu tiên là giật mình, sau đó cậu nhanh chóng che lại vạt áo trước sau của hắn: "Sao anh lại thắt cái đai lưng này?!"


Đó là chiếc thắt lưng màu hồng cậu tặng Tiêu Kinh Văn năm năm về trước.


"Ừ." Tiêu Kinh Văn gật đầu, "Chẳng phải đã bảo là lén lút thôi sao, em ôm eo anh làm gì thế."


Ngày Mai Mưa Rất To - Cảnh Phong
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ngày Mai Mưa Rất To - Cảnh Phong Truyện Ngày Mai Mưa Rất To - Cảnh Phong Story Chương 28
10.0/10 từ 36 lượt.
loading...