Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông

Chương 8


Tác giả: Tần Tam Kiến


Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ


Nói trước nhé, tôi không mắc chứng hoang tưởng bị hại.


*Hoang tưởng bị hại là tình trạng một người luôn có suy nghĩ rằng có ai đó đang muốn ám hại họ.


Nhưng trong mấy năm đó, tôi luôn cảm thấy ngoài nhà tôi ra thì ở đâu Lâm Tử Tông cũng phải chịu uất ức.


Tôi cũng không biết tại sao mình lại có suy nghĩ như vậy. Thậm chí, trước khi đi tìm cậu ấy, tôi còn tưởng tượng ra cảnh cậu ấy ở nhà họ hàng sống cuộc đời đáng thương như Lọ Lem.


Ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, đến tiệc hoàng tử tổ chức cũng không được tham gia.


Chỉ cần nghĩ thôi cũng thấy thương.


Không gặp cũng thương.


Nhưng thực tế chứng minh, đúng là tôi nghĩ nhiều thật.



Hôm đó, quê nhà của Lâm Tử Tông nắng to, nhiệt độ cao hơn chỗ tôi gần mười độ.


Tôi mặc hơi nhiều, mồ hôi vã ra như tắm, đứng trước cửa nhà họ hàng của cậu ấy trông thảm hại vô cùng.


Nếu phải tả lại cảnh tượng đó, thì tôi chẳng khác gì con chó vì tham ăn mà đi lạc, cuối cùng cũng tìm được chủ nhân trước khi kiệt sức.


Lúc tôi bấm chuông cửa thì lòng còn thấp thỏm, thầm nghĩ không biết họ hàng nhà cậu ấy có đuổi tôi đi không, có khi nào cũng tiện thể đuổi luôn cả Lâm Tử Tông không.


Tôi còn tưởng tượng ra luôn cảnh cậu ấy bị đuổi ra ngoài, rồi tôi cũng đưa cậu ấy về nhà mình luôn.


Lúc đó tôi nghĩ, nếu họ hàng cậu ấy mà đối xử với cậu ấy như thế thật, tôi nhất định không nói nhiều lời mà lập tức dắt cậu ấy về.


Chắc chắn ba mẹ tôi sẽ rất vui khi cậu ấy quay lại chơi.


Nhưng hóa ra cậu ấy sống ở đây cũng ổn.


Lâm Tử Tông ra mở cửa, vẫn mặc đồng phục trường bên chỗ tôi.


Áo phông ngắn tay xanh trắng xen kẽ, chất vải không được thoáng khí cho lắm, tôi thì vốn chẳng ưa bộ đồng phục đó.


Ấy thế mà cậu ấy lại có vẻ rất thích mặc, thi đại học xong rồi mà vẫn mặc.



Cậu ấy nhìn thấy tôi đứng trước cửa thì sửng sốt. Tôi nghe thấy sau lưng cậu ấy có giọng một người phụ nữ hỏi: “Ai đấy con?”


Tôi còn đang nghĩ xem nên tự giới thiệu thế nào thì Lâm Tử Tông đã giúp tôi nói trước.


Cậu ấy nói với người phụ nữ trung niên kia: “Là anh Tiêu Phóng ạ.”


Giọng điệu của cậu ấy bình thản vô cùng, giống như đang nói hôm nay trời cũng tạm được.


Thế nhưng chỉ một câu “anh Tiêu Phóng” ấy thôi mà đã làm tôi phải hít một hơi, sau đó là mừng rỡ tột độ, vẻ vui mừng hiện rõ trên nét mặt, thoải mái cười to.


Lâm Tử Tông gọi tôi là anh từ khi nào đấy!


Suốt hai năm trời, hầu như ngày nào chúng tôi cũng ở bên nhau, tôi thì lúc nào cũng nhiệt tình dính lấy cậu ấy, hết gọi Tiểu Tông này đến Tiểu Tông kia, nhưng Tiểu Tông mãi mãi gọi tôi bằng một xưng hô lạnh lùng —— Tiêu Phóng.


Thế mà hôm nay, cậu ấy lại gọi tôi là anh Tiêu Phóng!


Tôi đứng ở cửa, cười đến mức khoé miệng muốn kéo đến cả mang tai.


Tôi còn chưa cười xong thì người phụ nữ trung niên kia đã đi tới cửa.


Lâm Tử Tông giới thiệu với tôi: “Đây là dì Ba của em.”



“Cháu chào dì Ba ạ.” Dì Ba của Lâm Tử Tông cũng là dì Ba của tôi, tôi vội vàng cúi đầu chào, chỉ mong sự xuất hiện đột ngột của mình không khiến cậu ấy gặp phiền toái.


Tôi vắt hết óc quan sát sắc mặt người ta, phát hiện hình như dì Ba cũng rất hiền lành thân thiện.


Sau này tôi mới biết, thật ra dì Ba không phải dì ruột của cậu ấy, mà chỉ là bạn thân của mẹ cậu ấy.


Còn những người họ hàng ruột thịt thật sự của Lâm Tử Tông thì chỉ nhăm nhe tài sản nhà cậu, ai nấy đều tiếp cận với mục đích chẳng tốt đẹp gì. Mấy năm đó, cậu ấy rất sợ phải tiếp xúc với họ.


Dì Ba vội vàng mời tôi vào nhà, còn cắt cho tôi mấy miếng dưa hấu ướp lạnh.


Có lẽ là vì dì Ba đối xử tốt với tôi, cũng có lẽ là vì trước khi vào nhà, Lâm Tử Tông đã gọi tôi một tiếng “anh Tiêu Phóng” nên tôi hơi lâng lâng, tự dưng lại đi tranh giành “quyền nuôi dưỡng” Lâm Tử Tông với dì Ba.


Dì Ba đã ngoài bốn mươi, vẫn còn độc thân, trước khi Lâm Tử Tông tới đây thì dì vẫn sống một mình.


Dì bảo từ khi cậu ấy đến thì nhà cửa ấm áp hẳn lên, mỗi ngày đều có người để quan tâm, chính dì cũng thấy bản thân nhiều sức sống hơn.


Nhưng tôi lại nhẫn tâm phá vỡ ảo tưởng về việc giữ Lâm Tử Tông ở bên của dì.


Tôi nói: “Dì Ba, cháu hiểu mà, đúng là Tiểu Tông nhà cháu ai gặp cũng quý.”


Tôi thấy Lâm Tử Tông liếc tôi một cái, nhưng tôi vờ như không thấy.



“Dạo này chắc em ấy làm phiền dì nhiều rồi, dì lại bận việc, cũng không có thời gian chăm sóc em thường xuyên. Lần này cháu tới là để đón em về cả kỳ nghỉ hè này, tụi cháu rảnh thì lại về thăm dì.”


Dì Ba nghe vậy thì hơi buồn.


“Tiểu Tông, con muốn đi à?”


Tôi không muốn để dì hỏi Lâm Tử Tông, vì hỏi rồi thì sẽ lộ ngay là tôi tự biên tự diễn, chứ cậu ấy chắc chắn là không có ý định về cùng tôi đâu.


Bởi vì trước khi về quê cậu ấy đã nói rõ là không định quay lại.


Tôi chỉ đang làm màu trước mặt dì Ba thôi, muốn khoe khoang một chút về mối quan hệ giữa tôi và Lâm Tử Tông.


Nhưng khi tôi đã chuẩn bị tinh thần bị cậu ấy đá bay thì lại nghe cậu ấy nhẹ nhàng nói với dì Ba: “Vâng, trước đây con cũng nói với dì rồi mà, thi xong là con về.”


Giọng cậu ấy rất nhỏ, đầy áy náy.


Nhưng tôi thì vui đến phát điên, sướng đến tận trời xanh.


Lúc đó tôi đắc ý đến mức muốn bay lên luôn, thầm nghĩ: Nhóc con, rời khỏi nhà anh rồi mới biết nhà anh tốt thế nào, xa anh rồi mới biết ai mới là anh của em! Anh biết ngay em sẽ quay về mà, anh của em vẫn là anh của em, trên đời này còn ai đối xử tốt với em được như anh chứ!


Tôi tràn đầy niềm vui, đôi mắt ngập trong hy vọng.


Tiếc là, Lâm Tử Tông chỉ đang chơi qua đường với tôi.


Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông Truyện Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông Story Chương 8
10.0/10 từ 40 lượt.
loading...