Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông
Chương 7
Tác giả: Tần Tam Kiến
Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ
Ngày đầu tiên Lâm Tử Tông rời đi.
Chán.
Ngày thứ hai Lâm Tử Tông rời đi.
Rất chán.
Đến ngày thứ N Lâm Tử Tông rời đi.
Tôi chán đến mức sắp mốc meo luôn rồi.
Lúc nằm trên giường ôn từ vựng, tôi chợt nhớ đến một câu mẹ từng nói về na.
Bà bảo: “Đàn ông các anh đúng là da dày, càng để ý thì càng lấn tới, chỉ khi mặc kệ mới bắt đầu biết điều mà lẽo đẽo theo.”
Lúc đó tôi còn cãi: “Đấy ba bố thôi, con thì không giống đâu.”
Nhưng nghĩ lại bây giờ, tôi cũng chả khác là bao.
Lúc Lâm Tử Tông mới chuyển đến, tôi coi cậu ấy như cái gai trong mắt, chỉ hận không thể dùng đủ mọi trò vô liêm sỉ để đuổi cậu đi.
Giờ thì người ta đi thật rồi, tôi lại suốt ngày lo cậu ấy ở đó ăn có ngon không, ngủ có yên không, có bị ai bắt nạt không.
Tuy biết với bản lĩnh của Lâm Tử Tông thì chỉ có cậu ấy bắt nạt người khác chứ chẳng ai làm gì nổi, nhưng con người cậu ấy vốn trầm lặng, giỏi chịu đựng, không đến mức cùng cực thì sẽ chẳng bao giờ phản kháng.
Có tôi bên cạnh thì đã khác. Ai dám động vào một sợi tóc của cậu ấy, tôi cũng sẽ bẻ gãy cả đôi cánh của kẻ đó.
Tóm lại, hai tháng trước kỳ thi đại học, Lâm Tử Tông về quê ôn thi, tôi đã sống trong những lo lắng vô nghĩa kiểu như vậy.
Mẹ còn nghi tôi bị trầm cảm.
Nhưng ba tôi thì bảo: “Yên tâm đi, ai bị trầm cảm chứ nó thì không đâu.”
Phải công nhận ba tôi hiểu tôi. Tôi chỉ đang có chút tâm sự mà thôi.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nỗi lo của tôi không hẳn là vô cớ.
Nhưng người nhà tên đó vẫn luôn không cam lòng, thậm chí chính gã cũng đã nộp đơn kháng án.
Lâm Tử Tông trở về quê khiến tôi có cảm giác như dê chui vào miệng cọp.
Có lẽ ban ngày nghĩ nhiều quá, ban đêm tôi bắt đầu gặp ác mộng, mơ thấy Lâm Tử Tông chạm mặt hung thủ, mơ thấy cậu ấy bị truy sát, mơ thấy cậu chạy đến khu nhà hoang từng đánh tôi một trận năm nào.
May mà chỉ là mơ.
Mỗi lần gặp giấc mơ kiểu đó, tôi đều phải gọi điện đến nhà người thân Lâm Tử Tông, hỏi xem dạo này cậu thế nào.
Cậu rất hiếm khi nghe máy, phần lớn là người nhà bắt rồi bảo cậu không có ở nhà.
Tôi chẳng rõ cậu ấy thật sự không có ở đó hay không muốn nói chuyện với tôi.
Thôi kệ, cũng không quan trọng.
Hồi đó tôi chỉ muốn xác nhận cậu ấy vẫn bình an là được rồi.
Cứ như vậy đến kỳ thi đại học. Tôi phát huy ổn định, không làm ba mẹ bất ngờ với thành tích bùng nổ nào cả.
Đầu hạ năm đó, trong ba ngày thi trời như bị dính lời nguyền, mưa to mấy hôm liền.
Khi thi xong môn cuối cùng, tôi vừa bước ra khỏi tòa nhà dạy học thì trời lại đột ngột hửng nắng.
Xung quanh là tiếng hò reo của các sĩ tử, ngẩng đầu lên còn thấy cả cầu vồng.
Ngay khoảnh khắc ấy, tôi bỗng nghĩ không biết chỗ Lâm Tử Tông có mưa không, có nắng lên không, có cầu vồng không.
Tôi chạy như bay ra khỏi trường thi, như một con chó sổng xích, lao vào đám đông tìm ba mẹ.
Mẹ ôm tôi cười: “Tối ăn gì nào? Ba con mời, thích ăn gì thì gọi thoải mái.”
Nhưng điều đầu tiên tôi nói với họ lại là: “Cho con mượn điện thoại, con muốn gọi cho Lâm Tử Tông.”
Cuối cùng cuộc gọi đó cũng không kết nối được.
Cậu ấy không có điện thoại, người thân thì không bắt máy.
Tôi hơi hụt hẫng. Trong buổi buffet hải sản hôm đó cũng chỉ cố ăn đủ cho đỡ tiếc tiền.
Ba ngày sau khi thi xong, tôi lên chuyến tàu đến quê của Lâm Tử Tông.
Đó là lần đầu tiên trong đời tôi đi tàu một mình. Mẹ tôi dặn: “Tự buộc mình vào cho chắc, đừng có để lạc đấy.”
Nhưng chuyện đó không quan trọng, quan trọng là tôi cứ thế mà đi thôi.
Hồi đó, vào mười mấy năm trước, từ nhà tôi đến chỗ Lâm Tử Tông vẫn chưa có tàu cao tốc, chỉ có tàu thường, cái loại mà đỏ trắng xen kẽ ấy.
Hơn năm trăm cây số, ngồi hơn chín tiếng trên ghế cứng.
Trên đường tôi vừa uống nước vừa cắn hạt dưa, còn mua nửa quả dưa hấu trên tàu, chia với ông bác ngồi đối diện ăn chung.
Khi ấy tôi đúng là bốc đồng, đi cũng không báo trước với Lâm Tử Tông.
Không phải tôi không muốn nói, mà vì thật sự không liên lạc được với cậu ấy.
Tôi mang theo chiếc điện thoại ba mới mua cùng món quà chuẩn bị sẵn cho Lâm Tử Tông, hào hứng bước xuống ở một thành phố xa lạ.
Sau này Lâm Tử Tông hỏi tôi: “Sao hồi đó anh lại muốn đến tìm em?”
Tôi nghĩ mãi rồi mới trả lời: “Vì khi đó anh là anh trai rồi, chứng minh anh là người đàn ông có trách nhiệm.”
Với danh nghĩa người đàn ông có trách nhiệm ấy, tôi lần theo địa chỉ cậu ấy từng để lại, thuận lợi tìm được nhà người thân cậu.
Mười mấy năm trôi qua, đến giờ tôi vẫn nhớ rõ gương mặt của Lâm Tử Tông khi nhìn thấy tôi hôm ấy.
Hôm đó, cậu ấy đã cười với tôi.
Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông
Đánh giá:
Truyện Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông
Story
Chương 7
10.0/10 từ 40 lượt.
