Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông

Chương 61


Tác giả: Tần Tam Kiến


Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ


Vào lúc đó tôi mới hiểu rằng, trên đời có những chuyện không phải cứ có người đứng ra nhận trách nhiệm là giải quyết được.


Giống như việc tôi chủ động thừa nhận mình là người đồng tính cũng không thể làm vơi đi cảm giác áy náy khi Lâm Tử Tông đối mặt với ba mẹ tôi.


Trong phòng khách vẫn là sự im lặng kéo dài. Bốn tách trà trên bàn nước đã nguội lạnh từ lâu.


Tôi nghe thấy tiếng mẹ tôi thút thít khe khẽ, nghe thấy tiếng ba tôi thở dài bên cạnh.


Thật ra lúc ấy trong lòng tôi cũng rất khó chịu, cũng cảm thấy có lỗi.


Nhưng tôi không áy náy vì xu hướng tính dục hay chuyện tình cảm của mình, tôi chỉ áy náy vì đã khiến ba mẹ đau lòng.


Xu hướng tính dục hay việc yêu ai vốn không phải thứ chúng tôi có thể tự lựa chọn. Đôi khi tôi cũng tự hỏi, nếu năm mười lăm tuổi ấy Lâm Tử Tông không bước vào nhà tôi, thì sau này tôi sẽ trở thành người thế nào?


Tôi còn thích đàn ông không?


Không có giả thiết nào để chứng minh cả, bởi vì mọi chuyện đã xảy ra rồi.



Năm Lâm Tử Tông bước vào nhà tôi, cũng bước vào cuộc đời tôi. Dù có quay lại một lần nữa, tôi vẫn muốn được gặp cậu ấy vào đúng khoảnh khắc ấy.


Tôi yêu cậu ấy, không muốn rời xa cậu ấy, cũng không thể chịu đựng nổi những ngày tháng không có cậu bên cạnh.


Đây là sự thật.


Chúng tôi đều im lặng, mỗi người tự chấp nhận cú sốc mà chuyện này mang lại.


Cuối cùng, người phá vỡ sự yên lặng ngột ngạt ấy vẫn là Lâm Tử Tông.


Cậu ấy đứng dậy rồi quỳ xuống trước mặt ba mẹ tôi.


Khoảnh khắc cậu ấy quỳ xuống, tất cả mọi người, kể cả tôi cũng đều sững sờ.


Lâm Tử Tông đỏ mắt, mím chặt môi rồi nói: “Thưa chú, thưa dì, con xin lỗi.”


Cậu từ từ cúi người xuống, khi mẹ tôi còn chưa kịp đỡ thì cậu ấy đã dập đầu thật mạnh.


Tôi không thể kìm được nữa, nước mắt trào ra như vỡ đê.


Sau này Lâm Tử Tông hay trêu tôi, đàn ông con trai mà hở tí là khóc.


Nhưng nghĩ lại thì bao năm qua, lần nào tôi khóc cũng vì cậu ấy.



Tôi không thể để Lâm Tử Tông gánh lấy cảm giác tội lỗi ấy một mình, không thể để cậu tự mình chịu đựng áp lực này. Tôi cũng bước tới, quỳ xuống bên cạnh cậu, dập đầu thật mạnh trước ba mẹ.


“Là con theo đuổi em ấy.” Tôi còn giải thích, “Con ép em ấy ở bên con, nếu không con sẽ đi chết.”


Lâm Tử Tông quay sang nhìn tôi, rồi cúi đầu thở dài rất khẽ.


Tôi cầu xin ba mẹ có thể hiểu cho chúng tôi: “Mười lăm tuổi con đã thích em ấy rồi.”


Tôi nói dối, nhưng tôi nghĩ đó là một lời nói dối vô hại.


“Ba mẹ, con xin hai người, cho chúng con ở bên nhau đi. Không có Lâm Tử Tông thì con sống chẳng còn ý nghĩa gì nữa.”


Tôi nói những lời cực đoan vì biết ba mẹ chắc chắn sẽ đau lòng vì tôi.


Khi ấy tôi còn trẻ, nói năng hành động đều không biết nghĩ cho người khác. Bây giờ nhìn lại mới thấy ba mẹ tôi cũng không dễ dàng gì, trong cơn sóng gió ấy, người đau khổ nhất chắc chắn là họ.


“Cứ quỳ đi.” Mẹ tôi khóc nức nở, “Để xem các con quỳ được đến bao giờ.”


Bà trông có vẻ kiệt sức, lúc đứng dậy suýt thì ngã.


Tôi định đỡ bà nhưng bà từ chối.


Sau đó ba mẹ tôi trở về phòng, còn tôi và Lâm Tử Tông cứ thế quỳ trong phòng khách cho đến sáng hôm sau.



Gần trưa hôm sau họ mới bước ra. Rõ ràng cả hai đều không ngủ suốt đêm, thậm chí tôi còn để ý thấy nơi thái dương của mẹ đã lộ ra vài sợi tóc bạc.


Tôi không biết là tóc bạc qua một đêm hay đã có từ trước, chỉ là đến lúc ấy tôi mới nhận ra mình chưa từng thật sự quan tâm đến họ.


“Mẹ.” Tôi dè dặt gọi bà.


Bà đứng nhìn chúng tôi một lúc, rồi khoát tay bảo ba tôi đi nấu cơm cho hai đứa.


Bà ngồi xuống trước mặt chúng tôi, khi mở lời thì lại hỏi Lâm Tử Tông trước: “Tiểu Tông, con có mệt không?”


Lâm Tử Tông vốn chưa hề khóc, nhưng khi nghe thấy mẹ tôi nói vậy thì nước mắt lập tức trào ra, cậu lắc đầu: “Không mệt.”


Cậu giơ tay dụi mạnh mũi, rồi tiếp tục xin lỗi: “Dì ơi, con thật lòng xin lỗi.”


Mẹ tôi nhìn cậu, trong ánh mắt là sự bất lực và đau buồn.


“Sao lại thành ra thế này?” Giọng bà run run, “Có phải là chúng ta không nên đưa con về nhà không? Có phải chúng ta đã hại con rồi không?”


Nước mắt của Lâm Tử Tông rơi thẳng xuống áo, thấm ướt cả ngực cậu.


“Không phải đâu dì, dì đừng nói như vậy.” Cậu quỳ lết về phía trước, muốn cầm tay mẹ tôi, nhưng sau khi vươn tay thì lại do dự, rồi quỳ ngay ngắn trở lại trước mặt bà, “Gia đình dì đã cứu con, đây là lỗi của con.”


“Do con sai.” Trong chuyện nhận lỗi này, tôi không cho phép ai tích cực hơn mình.



Tôi cũng bò tới. Vì đã quỳ suốt một đêm nên đầu gối đau muốn chết, cử động một chút là suýt sấp mặt xuống sàn.


Tôi ôm lấy chân mẹ, mặc kệ tất cả mà nắm chặt tay bà.


“Mẹ, mẹ tha thứ cho hai đứa con đi. Chúng con yêu nhau thật lòng. Đồng tính không phải là chuyện tày trời, pháp luật cũng không xử phạt bọn con.”


Bà nhìn tôi, hơi cau mày.


Đúng vậy, trước mặt bà, tôi cứng cỏi hơn Lâm Tử Tông nhiều, vì tôi biết đây là mẹ ruột của tôi, dù tôi có làm gì thì bà cũng sẽ tha thứ cho tôi.


Nghĩ vậy, thật ra tôi rất có lỗi với bà. Nhưng tôi không còn cách nào khác, ít nhất là trong chuyện này thì tôi thật sự không còn cách nào khác.


“Mẹ, chúng con ở bên nhau từ hồi đại học, mấy năm rồi, con chỉ thích mỗi cậu ấy thôi.”


“Nhưng đồng tính thì…”


“Đồng tính thì sao ạ? Đồng tính thì không phải là người sao?” Tôi nói, “Con thích đàn ông, con thích Lâm Tử Tông. Con là đồng tính, vậy con không phải con trai của mẹ nữa à?”


Nước mắt bà rơi xuống mu bàn tay đang đặt trên đầu gối bà của tôi. Giọt nước mắt đó trượt xuống theo mu bàn tay của tôi, sau đó chậm rãi thấm ướt.


Bà ngẩng đầu lên, như đang chất vấn ông trời, cũng có thể là đang chất vấn chính mình.


Bà nói: “Cả đời mẹ không làm điều gì xấu, sao ông trời lại đối xử với mẹ như vậy?”


Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông Truyện Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông Story Chương 61
10.0/10 từ 40 lượt.
loading...