Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông

Chương 60


Tác giả: Tần Tam Kiến


Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ


Người ta không thể đánh một trận không hề chuẩn bị.


Nhưng chuyện giữa tôi với Lâm Tử Tông thì không có thời gian để chuẩn bị, dù chỉ là nửa phút.


Trên chuyến tàu về nhà, lòng tôi cũng có chút thấp thỏm, không biết rồi sẽ xảy ra chuyện gì.


Lâm Tử Tông gọi điện cho tôi: “Tiêu Phóng, anh nói xem có phải em đã sai rồi không? Đáng lẽ em không nên cản anh lúc anh định comeout khi trước.”


“Nói gì vậy!” Tôi sợ Lâm Tử Tông nghĩ như vậy nên vội vàng trấn an cậu ấy, “Chuyện này không phải lỗi của riêng ai trong hai đứa mình. Nếu có truy cứu trách nhiệm thì chắc chắn là lỗi của kẻ tự tiện quay lén rồi đăng lên mạng kia.”


Tôi nói tiếp: “Lâm Tử Tông, em hãy bình tĩnh lại, đừng nghĩ nhiều, chắc chắn ba mẹ sẽ không trách hai ta.”


Đầu dây bên kia im lặng. Tôi lo đến mức như con chó lạc mất chủ.


Thật ra tôi chẳng sợ gì cả. Cùng lắm thì come out rồi ba mẹ đánh tôi một trận là xong.



Trước đây tôi từng nghe nói có người vừa come out đã bị ba mẹ tức đến mức cắt đứt quan hệ, nhưng tôi nghĩ ba mẹ tôi không đến nỗi ấy. Dù có muốn đoạn tuyệt với tôi, họ cũng không nỡ làm vậy với Lâm Tử Tông.


Trong nhà tôi, địa vị của Lâm Tử Tông còn cao hơn tôi nhiều.


Chỉ cần là vì Lâm Tử Tông, vì thương Lâm Tử Tông, thì hai người cũng sẽ phải chấp nhận chuyện này.


Tất nhiên, tôi biết việc tôi như vậy thì hơi không tốt thật, nhưng tôi hết cách rồi. Ngoài việc ở bên Lâm Tử Tông thì thật sự tôi không nghĩ ra mình còn muốn làm gì trong cuộc đời này nữa.


Yêu mù quáng là vậy đó.


Ba mẹ có giận đến đâu thì cứ đánh tôi cho hả giận đi.


Từ Cáp Nhĩ Tân về nhà, dọc đường tôi chẳng lúc nào yên lòng, trong lòng cứ rối tinh rối mù, vừa lo cho ba mẹ, vừa không yên vì Lâm Tử Tông.


Khó khăn lắm mới xuống được tàu thì Lâm Tử Tông đã đứng chờ tôi ở quán KFC đối diện nhà ga.


Cậu ấy nhìn thấy tôi, sắc mặt xấu kinh khủng. Chắc từ lúc biết chuyện đến giờ chẳng ngủ được mấy, quầng thâm dưới mắt sắp rũ xuống tận cằm rồi.


Nhưng vẫn rất đẹp trai.


Lâm Tử Tông lúc nào cũng đẹp trai.



Cậu ấy cúi đầu, dường như đồ ngọt cũng không làm cậu ấy vui lên được.


“Không sao đâu,” tôi nói. “Có chuyện gì thì anh cũng gánh.”


“Em lo cho chú với dì.” Lâm Tử Tông cúi đầu nói, “Em cảm thấy là em đã sai.”


Sau một lúc lâu tôi vẫn không biết nói gì. Đây là chuyện hiếm hoi, bởi vì tôi thường như cái loa phóng thanh trước mặt Lâm Tử Tông, không bao giờ cái miệng tôi nhàn rỗi cả.


Có lẽ Lâm Tử Tông nhận ra điều gì đó, cậu ấy ngẩng lên nhìn tôi: “Ý em không phải là ở bên anh là sai.”


Tôi thở phào một hơi.


Tôi đã nói rồi mà, Lâm Tử Tông nhà tôi sao có thể hối hận chuyện này được.


“Dù thế nào thì chuyện cũng đã xảy ra rồi, nghĩ nhiều cũng vô ích, chúng ta cứ đối mặt rồi giải quyết thôi.”


Lâm Tử Tông nhìn tôi, sau một lúc lâu mới nói: “Tiêu Phóng, anh trưởng thành thật rồi.”


Câu này làm tôi bật cười.


“Anh trưởng thành từ lâu rồi. Chuyện này em rõ nhất mà!” Tôi nháy mắt với cậu ấy, cuối cùng cũng khiến cậu ấy cười theo.



Ăn kem xong, chúng tôi cùng bắt taxi về nhà.


Biết chúng tôi về nên mẹ đã chuẩn bị sẵn cơm nước.


Có lẽ cha mẹ đều như vậy. Mặc cho con cái gây ra bao nhiêu chuyện, có khiến họ tức giận đến đâu, thì họ vẫn sẽ nấu cho đứa con vừa lặn lội đường xa về nhà một bữa cơm đàng hoàng.


Trước khi vào cửa, Lâm Tử Tông siết chặt tay tôi.


Tôi vỗ vỗ mu bàn tay cậu ấy: “Không sao, không sao thật mà.”


Nhưng thật ra tôi cũng không dám chắc.


Ba tôi ra mở cửa, thấy chúng tôi thì ông muốn nói lại ngừng.


“Ba.” Tôi hỏi, “Mẹ đâu rồi ạ?”


“Vào nhà.” Ba tôi nói ngắn gọn.


Tôi và Lâm Tử Tông bước vào. Mẹ tôi đang ngồi trên sô pha gọi điện thoại, giọng không mấy dễ chịu, nghe như đang cãi nhau.


Lúc thay giày, tôi loáng thoáng nghe hiểu được đại khái. Người bên kia là ai thì tôi không biết, nhưng hình như cũng đã biết chuyện giữa tôi và Lâm Tử Tông, mẹ tôi đang mắng đối phương là bớt lo chuyện bao đồng.



Đàn ông con trai không nên khóc, nhưng tôi chợt nhận ra, họ thật sự rất yêu chúng tôi.


Cho đến lúc ăn cơm, mẹ tôi vẫn không nói với chúng tôi câu nào, thậm chí còn không nhìn lấy một cái.


Không khí trên bàn ăn vừa ngột ngạt vừa căng thẳng. Tôi và Lâm Tử Tông không dám trao đổi chút nào, sợ chọc giận hai người đang ngồi đối diện.


Ăn xong, cuối cùng mẹ tôi cũng lên tiếng: “Ra phòng khách nói chuyện đi.”


Cái nhà này chưa bao giờ nặng nề đến thế. Chúng tôi như hai phạm nhân tử hình, bị áp giải ra pháp trường.


Ngồi xuống sô pha, ba tôi rót cho mỗi người một tách trà.


“Đừng loay hoay nữa, ngồi xuống đi.” Mẹ tôi vẫn không nhìn chúng tôi.


Bốn người trong nhà đồng loạt ngồi trên sô pha phòng khách.


Trước kia, mỗi lần ngồi ở đây đều hoà thuận vui vẻ, tôi thường nói mấy câu đùa nhảm để chọc họ cười.


Nhưng hôm nay thì rõ là không thích hợp cho bất kỳ câu bông đùa nào. Tôi phải nghiêm túc, phải chín chắn, phải có trách nhiệm.


“Ba mẹ,” tôi quyết định mở lời trước, “Do con theo đuổi em ấy trước, nhất quyết phải ở bên em ấy.”


Tôi cúi đầu, dùng sức xoa đầu ngón tay vào nhau, không dám nhìn họ: “Con là người đồng tính thật.”


Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông Truyện Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông Story Chương 60
10.0/10 từ 40 lượt.
loading...