Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông
Chương 58
Tác giả: Tần Tam Kiến
Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ
Có một câu nghe hơi sến, nhưng với tôi thì đó là chân lý.
Yêu một người cũng như chăm một đóa hoa, tình yêu được vun đắp bằng cả tấm lòng sẽ khiến người được yêu ngày càng rực rỡ.
Lâm Tử Tông là như vậy.
Tôi không có ý khoe khoang gì đâu, nhưng ngay cả Lâm Tử Tông cũng từng nói nhờ có tôi mà cậu ấy mới trở nên cởi mở như bây giờ —— đương nhiên, đó là do cậu ấy tự định nghĩa thôi.
So với tôi thì vẫn còn thua chút xíu.
Nhưng sự thay đổi của cậu ấy là điều ai cũng nhìn thấy được. Cậu bé mười bốn tuổi lặng lẽ, nhút nhát và đáng thương ngày nào, giờ đã thành một chàng thanh niên biết ngửa đầu hứng tuyết, vừa ăn vừa nói ra những lời ngốc nghếch mà đáng yêu.
Trận tuyết năm đó ở Cáp Nhĩ Tân kéo dài suốt mấy ngày. Tôi dẫn cậu đi khắp những nơi nổi tiếng của thành phố.
Trong không gian phủ đầy băng tuyết, chúng tôi ăn kem Mã Điệt Nhĩ ở đường Trung Ương, môi còn dính lên cả kem, cười như những tên ngốc vậy.
Trượt trên đường đóng băng, rồi ra chụp ảnh trước nhà thờ Thánh Sophia. Sau lưng có đôi vợ chồng trẻ đang chụp ảnh cưới trong tuyết, hai chúng tôi đứng xem suốt nửa buổi.
Lâm Tử Tông hỏi tôi: “Anh có cảm thấy tiếc nuối không?”
“Tiếc nuối gì?” Lúc ấy tôi đang tìm chỗ nào bán khoai lang nướng.
“Vì ở bên em thì anh sẽ không có cơ hội chụp ảnh cưới nữa.”
Kỳ lạ.
Đôi khi cậu ấy lại bật ra những suy nghĩ khiến tôi dở khóc dở cười.
“Em muốn chụp à? Vậy chúng ta chụp luôn.” Tôi nói, “Em chờ anh tra xem gần đây có chỗ nào chụp váy cưới không, em mặc váy hay là anh mặc? Không thì để anh mặc đi, mùa đông lạnh thế này, đừng khiến em lạnh cóng là được.”
Tôi nói rất nghiêm túc, mà thật ra tôi cũng chẳng hề đùa.
Nếu cậu ấy muốn chụp thì tôi chụp với cậu ấy thôi.
Lâm Tử Tông muốn làm gì, dù có là lên núi đao hay xuống biển lửa thì tôi cũng đều theo.
Vậy mà khi tôi vừa dứt lời, cậu chỉ đứng đó nhìn tôi thật lâu. Dưới trận tuyết trắng xóa trước nhà thờ Thánh Sophia, nước mắt và nước mũi đều đông lại trên mặt.
Cậu ấy xúc động vì tôi.
Thế là hôm đó, tôi lại làm một việc táo bạo.
Trước kia chúng tôi chỉ dám nắm tay khi trời khuya không có ai. Nhưng hôm ấy, tôi bỗng cúi xuống hôn lên môi cậu ngay giữa ban ngày.
Tuyệt thật.
Cái cảm giác được hôn người mình yêu mà chẳng phải sợ ánh nhìn của ai, được làm theo trái tim mình thật sự tuyệt.
Chắc Lâm Tử Tông hoảng sợ vì hành động của tôi, cậu ấy giơ tay định đẩy tôi ra theo bản năng, nhưng rồi lập tức đổi ý, cậu ấy không đẩy tôi ra nữa mà nắm lấy áo phao của tôi.
Chỉ là một nụ hôn nhẹ nhàng, không dây dưa, không vào sâu, tôi hôn cậu ấy xong thì cứ nhìn cậu ấy với khoảng cách thật gần đó.
Những bông tuyết rơi xuống lông mi và chóp mũi của cậu ấy, khiến cả người cậu như sáng lên một cách trong veo, giống như một bảo vật.
“Tiêu Phóng.”
“Hửm.”
“Mùa đông vui vẻ.”
Để cảm ơn lời chúc ấy, tôi ôm cậu thật chặt.
Đến giờ tôi vẫn thường nhớ lại mùa đông năm đó. Trên kệ tivi ở phòng khách nhà tôi vẫn còn tấm ảnh chụp dưới nhà thờ Sophia vào năm ấy của chúng tôi, do một đứa trẻ qua đường giúp bấm máy.
Trong ảnh, chúng tôi đứng ngay ngắn bên nhau, trông chẳng khác gì hai người bạn thân, cùng cười thật tươi ở khoảnh khắc bức ảnh được chụp lại.
Nhưng phía sau bức ảnh tưởng như bình thường đó, là hai trái tim rực cháy vì nhau, là tuổi trẻ mà dù sau này nhớ lại vẫn thấy đẹp đến nao lòng.
Đêm giao thừa năm ấy, chúng tôi đi Mạc Hà, định đón năm mới ở đó.
Khi ấy, bài hát “Phòng Khiêu Vũ Mạc Hà” còn chưa ra đời, Mạc Hà cũng chưa phải điểm du lịch nổi tiếng hàng đầu thành phố. Chúng tôi chọn đến đó chỉ vì Lâm Tử Tông nói rằng cậu ấy muốn cùng tôi đi ngắm cực quang ở Iceland một lần trong đời.
“Vậy tới Iceland làm gì, ở Mạc Hà cũng thấy được mà.”
Vậy là chúng tôi mua vé liền, không tìm hiểu gì trước, không chuẩn bị gì hết. Người trẻ là vậy mà, cứ đi thôi, nghĩ nhiều làm gì.
Trên đường đến Mạc Hà, tôi luôn tưởng tượng cảnh được hôn Lâm Tử Tông dưới cực quang, quá là lãng mạn!
Nghĩ đến hình ảnh đó là tôi hào hứng đến nỗi ngủ không yên.
Nhưng đúng là chúng tôi vẫn còn quá trẻ.
Đâu phải muốn thấy là thấy được cực quang.
Về mặt lý thuyết thì đúng là Mạc Hà có thể thấy cực quang thật, mấy chục năm qua cũng xuất hiện cực quang hơn năm mươi lần.
Nhưng có gặp được không thì hoàn toàn dựa vào vận may.
Khi chúng tôi đến nơi thì Mạc Hà đang bão tuyết dữ dội, gió thổi mạnh đến nỗi suýt bay cả mũ tôi.
Chúng tôi thuê tạm một hướng dẫn viên địa phương, nghe nói muốn xem cực quang thì lập tức hất một thùng nước đá: “Khó lắm.”
Dù khó nhưng cũng đã tới rồi, dù sao cũng phải thử xem sao.
Thế là đến đêm giao thừa, tôi và Lâm Tử Tông làm theo “bí kíp” trên mạng, đến làng Bắc Cực, nơi mà người ta hay nói “mất phương hướng”, nhưng ở đây đâu đâu cũng là hướng Bắc.
Chúng tôi ở lại làng, chờ đêm buông xuống, chờ cực quang xuất hiện.
Thế mà đến khi tiếng chuông giao thừa vang lên, bầu trời vẫn chỉ là bầu trời ấy, tuyết vẫn rơi mịt mù như lúc mới đến.
Hai đứa quấn kín như hai cái bánh ú, đứng giữa tuyết ngắm pháo hoa nổ sáng rực trời, nghe mọi người xung quanh reo hò chào đón năm mới.
Tôi hỏi Lâm Tử Tông: “Em có tiếc khi không thấy được cực quang không?”
“Nhưng em thấy thứ còn đẹp cả hơn cực quang.”
“Thứ gì?”
Tôi vừa hỏi vừa quay đầu nhìn cậu ấy, thấy cậu đang mỉm cười nhìn mình.
Gì thế?
Trời ạ.
Tôi cười đến suýt ngất trong khoảnh khắc đẹp nhất ấy.
Nếu câu chuyện giữa tôi và Lâm Tử Tông chỉ dừng lại tại đây, thì ngoại trừ bi kịch gia đình thuở nhỏ của cậu, còn lại cũng có thể miễn cưỡng xem như ngọt ngào và suôn sẻ.
Trong kế hoạch của tôi, chúng tôi sẽ tiếp tục như thế —— yên ổn vượt qua giai đoạn yêu xa rồi thuận lợi tốt nghiệp, sau đó dọn về sống chung, bắt đầu cuộc sống hạnh phúc của người trưởng thành.
Nhưng đó chỉ là kế hoạch của tôi mà thôi, cuộc đời luôn có những khúc quanh ngoài ý muốn.
Đương nhiên, sự việc ngoài ý muốn đó lại suýt lấy mất nửa cái mạng của tôi và Lâm Tử Tông.
Cũng vì chuyện này mà Lâm Tử Tông đỏ mắt hỏi tôi: “Tiêu Phóng, anh có hối hận vì đã ở bên em không?”
Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông
Đánh giá:
Truyện Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông
Story
Chương 58
10.0/10 từ 40 lượt.
