Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông
Chương 57
Tác giả: Tần Tam Kiến
Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ
Rất nhớ cậu ấy.
Có lẽ vì trước kia đã quen ở bên nhau từ sáng đến tối, dù thời đại học không học cùng trường, nhưng chỉ cần muốn là ngày nào cũng có thể gặp, nên cũng không biết chia ly là như nào.
Cũng khi ấy thì tôi mới biết, hoá ra tôi không thể rời xa Lâm Tử Tông đến thế.
Tôi muốn người đầu tiên nhìn thấy khi vừa mở mắt là cậu ấy, và người cuối cùng trước khi nhắm mắt cũng là cậu ấy.
Tôi hy vọng khi gặp được chuyện thú vị thì có thể quay sang chia sẻ với cậu ấy ngay, cũng hy vọng lúc nhàm chán thì có thể cầm tay cậu ấy ngay lập tức.
Hoá ra Tiêu Phóng tôi lại bám người đến vậy, giống như con chó golden của hộ dân cư dưới nhà dì Ba.
Vào tối hôm đó, ở ga tàu hoả Cáp Nhĩ Tân, tôi ôm Lâm Tử Tông cười mà không nỡ buông tay.
Cậu ấy dùng sức vỗ tôi: “Bỏ ra được rồi, không lát nữa hai đứa cùng lên hot search đấy.”
Nói vui mà thôi, không ai lại để ý người qua đường đang làm gì.
Dù vậy, tôi vẫn quyến luyến buông tay, đeo ba lô của cậu ấy rồi xách luôn vali theo, dẫn cậu đi ra ngoài.
“Hôm nay tuyết lớn lắm.” Tôi bảo, “Chúng ta có thể chơi ném tuyết.”
Đêm hôm khuya khoắt, Lâm Tử Tông ngồi tàu suốt chặng đường dài đến, vậy mà tôi lại nói muốn chơi tuyết.
Tất nhiên là nói đùa, tôi cũng không phải người không biết điều đến thế.
Vì đường tuyết trơn, giao thông tắc nghẽn, cũng bởi vì chúng tôi không bắt được xe, nên tôi đành phải đưa Lâm Tử Tông đã mệt mỏi đi ngồi tàu điện ngầm.
Cũng may tàu điện ngầm không đông lắm, tuy rằng không có chỗ ngồi, nhưng hai đứa đứng dựa vào góc nên cũng không chen chúc.
Thật ra nếu chen chúc thì cũng hay.
Tôi vẫn hay tưởng tượng cảnh mình và Lâm Tử Tông cùng đi tàu vào giờ cao điểm buổi chiều, sau đó tôi có thể dùng tay và ngực che cho cậu ấy một khoảng nhỏ, để cậu ấy không bị dòng người xô đẩy, tiện thể, tôi còn nhân cơ hội lén lút ôm cậu ấy.
Rất nhiều năm sau, khi cả hai đã thành dân công sở, ngày nào cũng phải vội vã chen tàu, thì những khoảnh khắc như vậy lại xuất hiện không ít.
Nhưng cũng nhờ những lúc ấy mà tâm trạng đi làm của chúng tôi đỡ nặng nề hơn.
Tuyết lớn cũng không ảnh hưởng đến việc vận hành của tàu điện ngầm, chúng tôi thuận lợi tới trạm tàu điện ngầm gần trường tôi.
Trước khi cậu ấy đến thì tôi đã đặt sẵn phòng ở khách sạn gần trường, mọi thứ cần thiết cũng chuẩn bị đầy đủ.
Lúc ra trạm tàu điện ngầm thì đã khuya rồi, vài người cùng xuống tàu nhanh chóng rẽ vào khu đại học.
Không ai nhìn, cũng chẳng ai để ý chúng tôi.
Trong đêm tuyết rơi trắng xóa ấy, tôi và Lâm Tử Tông đường hoàng nắm tay nhau đi dưới ánh đèn đường.
Ánh đèn vàng làm đêm đông trông bớt lạnh lẽo, bàn tay nắm chặt chẳng mấy chốc đã toát mồ hôi.
Lâm Tử Tông nói: “Biết tuyết to thế này thì hôm qua em đã đến rồi.”
“Hôm nay cũng được mà, rất lãng mạn.”
“Anh mà cũng biết lãng mạn à.” Cậu ấy cười tôi, “Thời tiết này mà phải ra đón em thì phiền lắm.”
Nói mê sảng gì đấy!
Tôi nghi ngờ Lâm Tử Tông ngồi xe mệt quá hoá ngốc rồi, việc tôi đón cậu ấy rõ ràng là phần thưởng của tôi, sao lại thành phiền phức được!
Tôi lắc đầu: “Lâm Tử Tông ơi là Lâm Tử Tông, em vẫn còn non lắm.”
Cậu ấy không đáp, chỉ mải ngắm những bông tuyết đang vui vẻ rơi xuống.
Tôi nắm tay dẫn cậu ấy đi, còn cậu thì ngửa đầu, há miệng hứng từng bông tuyết mềm rơi vào môi.
“Đá bào.” Lâm Tử Tông cười, “Nguyên vị.”
Tôi bật cười: “Không đúng! Em đang là nghiên cứu sinh rồi mà sao như học sinh tiểu học thế này? Không phải em là người rất thông minh hay sao?”
Lâm Tử Tông liếc tôi một cái: “Anh hiểu cái rắm.”
Ghê thật, cậu ấy biết chửi rồi.
Tôi nghiêm túc nghĩ về câu hỏi ấy, rồi liên tưởng đến câu “đá bào nguyên chất” của cậu.
Nhưng chưa kịp trả lời thì cậu lại nói tiếp: “Chắc là anh không hiểu đâu, vì lúc nào anh ở cạnh em cũng như bị thiểu năng trí tuệ vậy.”
Cậu ấy mắng tôi.
Cậu ấy mắng tôi thì cậu ấy phải bị phạt.
Vì thế tôi lại xoay người, trừng phạt cậu ấy thật nghiêm túc.
Lâm Tử Tông cười rất vui vẻ, cậu ấy ôm tôi, cười đến mức rơi cả nước mắt.
Sưởi trong phòng bật hết cỡ, hai chúng tôi chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm, sau đó khăn cũng rơi mất, nhưng chẳng thấy lạnh chút nào.
Trong mấy đêm đều có gió tuyết, chúng tôi ở trong căn phòng chỉ bật đèn bàn, làm những việc chỉ dành riêng cho nhau.
Lâm Tử Tông để lại một dấu răng trên vai tôi, rồi lại thủ thỉ bên tai tôi: “Tiêu Phóng à, em thật lòng nhớ anh lắm.”
Từ hôm ấy, đến cả những ngày tuyết rơi cũng là những ngày đẹp trời với tôi.
Lâm Tử Tông nói cậu ấy cũng nghĩ vậy.
Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông
Đánh giá:
Truyện Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông
Story
Chương 57
10.0/10 từ 40 lượt.
