Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông
Chương 55
Tác giả: Tần Tam Kiến
Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ
Lâm Tử Tông đúng là thông minh, chuyện này cũng thể hiện rõ ngay cả khi nói dối.
Cậu ấy nói dối dì Ba, thành công khiến dì về lại nhà mình.
Vì thế, chúng tôi lại có thêm một khoảng trời riêng chỉ dành cho hai đứa.
Vào buổi chiều đó, chúng tôi có rất nhiều “lần đầu tiên trong cuộc đời”. Nói ra thì hơi ngại, nên tất cả đều được tôi giấu trong một chiếc hộp hình trái tim màu hồng nhạt trong đầu tôi.
Tôi nói vậy thì hơi giống ra vẻ, đàn ông con trai gì mà hồng nhạt hay hình trái tim.
Nhưng người nào mà đã yêu đương thì chắc chắn sẽ hiểu tôi.
Sau này khi tôi nhớ lại và nghiền ngẫm những “Lần đầu tiên” đó, mới phát hiện mình toàn được Lâm Tử Tông dẫn dắt, làm những chuyện có vẻ nóng vội nhưng lại là những điều tôi khao khát từ tận đáy lòng.
Cậu ấy táo bạo hơn tôi, đến lúc đó tôi mới nhận ra điều này.
Cậu ấy cũng quyết đoán hơn tôi, tuy chuyện yêu đương với tôi đã khiến cậu ấy đấu tranh tư tưởng một khoảng thời gian dài, đấu tranh đến mức đi xem bác sĩ tâm lý một mình. Nhưng khi cậu ấy quyết định muốn ở bên tôi thì lại giữ lấy tôi một cách kiên định.
Lâm Tử Tông của chúng ta lợi hại thật.
Mấy ngày sau khi về nhà cậu ấy cho đến tận lúc nhập học, chúng tôi chỉ ghé nhà dì Ba hai lần, còn phần lớn thời gian đều thảnh thơi ở nhà.
Đôi lúc chúng tôi ôm nhau ngủ, đôi lúc là dựa vào nhau xem phim.
Mấy hôm nay chúng tôi xem rất nhiều phim tình cảm, nhiều hơn cả số phim tôi xem suốt mười chín năm trước cộng lại.
Bao nhiêu câu chuyện tình yêu và bao nhiêu kiểu người, nhưng chẳng có ai giống chúng tôi. Tôi thử tìm trong đó một “phiên bản thay thế” cho tình cảm của mình, sau đó phân tích với Lâm Tử Tông nguyên nhân chúng tôi yêu nhau như phân tích case study, nhưng cuối cùng chỉ đưa ra một kết luận: Mỗi một mối tình đều khác nhau.
Tình yêu không thể phân tích như case study được
Bởi vì cốt lõi của tình yêu là yêu, mà yêu thì không thể phân tích.
Một buổi chiều nào đó, chúng tôi nằm trên sô pha xem phim. Ánh nắng mùa đông chiếu qua cửa sổ, sưởi ấm cho Lâm Tử Tông đang mặc chiếc áo len nóng bừng người.
Cậu ấy bắt đầu hơi buồn ngủ, ánh mắt chuyển từ TV qua người tôi.
Cậu ấy nói với tôi: “Tiêu Phóng, anh biết không? Trước đây em cảm thấy không làm gì như này là đang lãng phí cuộc sống.”
“Nhưng giờ em mới nhận ra, có thể uổng phí thời gian với người mình thích mới là chuyện hạnh phúc nhất.”
Có thể khiến Lâm Tử Tông nói như vậy, tự dưng tôi thấy mình giỏi thật.
“Giờ em đang thấy hạnh phúc à?”
“Ừm.” Lâm Tử Tông nhắm hai mắt lại, giọng cậu nghe cũng dính vào nhau, có vẻ cậu ấy đã mệt thật rồi.
Tôi dựa lên người cậu ấy, nhìn cậu ấy cười. Ánh nắng dịu dàng phủ lên khuôn mặt cậu ấy, khiến cậu như đang đắm chìm trong một ngày đẹp nhất có thể.
Chẳng phải đây chính là điều tôi luôn mong muốn sao?
Tôi không nói thêm gì, đứng dậy đi lấy chăn mỏng đắp cho cậu ấy. Trong lúc cậu chợp mắt, tôi vặn nhỏ tiếng TV rồi ngồi một mình xem hết bộ phim hơi nhạt nhẽo kia.
Về sau chúng tôi có rất nhiều khoảng thời gian yên bình đẹp đẽ như thế.
Ở trong khuôn viên trường đại học, trong con hẻm gần trường, trên những chuyến xe buýt đi tới chỗ hẹn.
Mối quan hệ giữa chúng tôi ngày càng thân mật, nhưng ra ngoài thì luôn cố gắng giấu người khác.
Đồng tính luyến ái mà, rốt cuộc cũng không thể phô trương quá.
Tôi thì chẳng sợ gì, tất nhiên là không sợ. Nhưng Lâm Tử Tông sợ, sợ rằng nếu bị phát hiện vào thời điểm không thích hợp thì sẽ làm tổn thương ba mẹ tôi.
Ba mẹ tôi.
Đó luôn là ngọn núi chắn ngang trong lòng Lâm Tử Tông. Cậu không thể coi như họ không tồn tại, không thể không quan tâm cảm xúc của họ.
Với Lâm Tử Tông, họ chẳng khác gì ba mẹ ruột mình, thậm chí trong lòng cậu thì cậu còn phải đối xử với họ tốt hơn nữa.
Thế nhưng cậu lại đang lén lút làm tổn thương họ —— cậu ấy vẫn đang nghĩ như vậy.
Lâm Tử Tông không cho rằng yêu đồng giới là sai, nhưng lại không thể tha thứ cho bản thân mình vì đã yêu tôi.
Có lẽ từ sâu trong đáy lòng, cậu tin rằng nếu không có cậu, tôi sẽ không yêu một người con trai.
Cậu ấy rất mâu thuẫn.
Tôi nói: “Đừng nghĩ nữa, xe đến trước núi ắt có đường.”
Nhưng suốt những năm đó, đây vẫn là vấn đề Lâm Tử Tông canh cánh nhất mà không bao giờ giải được.
May mà suốt những năm đại học, mọi chuyện vẫn bình yên vô sự. Chúng tôi giấu chuyện tình này khá ổn, ngoài tình địch cũ là Đới Hạ Xuyên thì không ai biết cả.
Chúng tôi tốt nghiệp đại học, Lâm Tử Tông ở lại Bắc Kinh tiếp tục học cao học, còn tôi thì nhờ vào năng lực không quá nổi bật cộng thêm một chút may mắn mà đã được nhận vào một trường khá ổn ở Cáp Nhĩ Tân.
Anh Tiêu Phóng của cậu ấy cũng là nghiên cứu sinh rồi.
Việc lên cao học là một chuyện vui lớn với chúng tôi, nhưng trong niềm vui này cũng có sự tiếc nuối và mất mát không thể nói thành lời.
Tôi và Lâm Tử Tông phải xa nhau.
Từ Bắc Kinh đến Cáp Nhĩ Tân, nói gần không gần, nói xa không xa.
Nhưng tôi đã từng hứa nguyện rồi, đời này sẽ không bao giờ xa cậu ấy.
1244 km.
Ngồi trên chuyến tàu đi Cáp Nhĩ Tân, tôi như cô bé lạc trong rừng, vì sợ lạc đường mà rải bánh mì vụn khắp nơi. Chỉ khác thứ tôi rải không phải bánh mì, mà là nỗi nhớ chằng chịt dành cho Lâm Tử Tông.
Ôi, lại sướt mướt rồi.
Nhưng lúc ấy, tôi chỉ là một nghiên cứu sinh trong sáng mà dại khờ không muốn rời xa cậu ấy.
Sau này Lâm Tử Tông hỏi tôi: “Lúc ấy anh có nghĩ đến việc thôi học luôn mà đến Bắc Kinh với em không?”
Miệng tôi còn đang nhai hoành thánh nóng hổi, nói với cậu ấy là: “Không. Nếu anh không đi thì em sẽ đánh gãy chân anh mất.”
Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông
Đánh giá:
Truyện Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông
Story
Chương 55
10.0/10 từ 40 lượt.
