Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông
Chương 54
Tác giả: Tần Tam Kiến
Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ
Hôm đó đúng là vừa kinh hồn vừa k*ch th*ch tột độ, đến giờ tôi vẫn thấy thót tim mỗi lần nhớ lại.
Vì ngoài bản thân Lâm Tử Tông ra, người có chìa khóa chỗ này chỉ có dì Ba, nên gần như có thể khẳng định người tới chính là dì Ba.
Tuyệt đối không thể để dì Ba nhìn thấy cảnh hai đứa tôi trần như nhộng, mà trên người còn lẫn đủ loại dịch thể, đúng là không ra thể thống gì.
Nghĩ thôi cũng biết, nếu dì Ba mở cửa thấy tôi với Lâm Tử Tông đang làm chuyện đó thì huyết áp phải tăng lên vùn vụt, khéo còn gọi thẳng 120 đưa vào bệnh viện.
Vì sức khỏe thể xác lẫn tinh thần của dì, tụi tôi buộc phải hành động ngay lập tức.
Cũng may là sinh viên xuất sắc Lâm Tử Tông nảy số rất nhanh.
Cậu ấy mau chóng rời khỏi người tôi, bởi vì động tác quá lớn nên ảnh hưởng đến nơi nào đó không tiện nói ra trên cơ thể, khiến cậu ấy đau đến mức nhăn nhó nghiến răng.
Nhưng cậu vẫn kiên cường, đau thì đau đấy mà vẫn tiếp tục hành động.
“Ôm quần áo chui xuống gầm bàn chờ em.”
Cậu ấy ra lệnh cho tôi.
Tôi thích cậu ấy ra lệnh cho tôi.
Tôi y như một thằng lính ngu ngốc bị đánh cho tan tác ngoài chiến trường —— đúng là tan tác thật, ngoan ngoãn nghe mệnh lệnh từ đại tướng quân mà lăn xuống khỏi sô pha, ôm quần áo dưới đất vo vo vào lòng, giống hệt chuột chạy qua đường. Tôi nhào lộn mấy cái, chui tọt xuống gầm bàn gỗ siêu to khổng lồ với tốc độ nhanh như chớp.
Bàn này quay ngang với cửa phòng làm việc, kết cấu của nó là che kín cả ba mặt. Tôi núp bên trong, chỉ cần dì Ba không ra sau kiểm tra thì chắc chắn là không thấy tôi.
Nhưng ai dám đảm bảo dì Ba sẽ không đột nhiên muốn kiểm tra xem nhà có chuột không.
Chỉ có thể cầu nguyện thôi.
Tôi trần như nhộng, ôm quần áo ngồi dưới gầm bàn mà cầu nguyện một cách thành kính.
Trong lúc tôi còn đang làm mấy trò lố bịch đó thì Lâm Tử Tông đã nhanh chóng mặc quần áo, và lúc này bên ngoài cũng vang lên giọng dì Ba.
“Tiểu Tông, con về rồi hả?”
Giọng nói vốn thân thiết của dì giờ lại giống như yêu ma gọi hồn, khiến tôi sợ tới mức toát mồ hôi.
Dì Ba à, tạm thời dừng bước đi, tuyệt đối đừng mở cửa vào ngay lúc này!
Tôi bỗng nhớ ra áo mưa và gel bôi trơn vẫn còn ở trên sô pha, giật nảy định bò ra lấy, nào ngờ vừa ló đầu ra thì đã bị cộc đầu vào bàn.
“Anh ngồi im đó đi.” Giọng Lâm Tử Tông rất bình tĩnh, như thể trước giờ cậu ấy vẫn như vậy, còn cái người ngồi trên người tôi thở gấp ban nãy không phải cậu ấy.
Ôi, đúng là sinh viên xuất sắc mà, chuyện này cũng giỏi hơn sinh viên kém nữa.
Tôi nhỏ giọng nhắc nhở: “Bao kìa! Còn cả gel bôi trơn nữa!”
“Dọn rồi.” Khi nói chuyện thì Lâm Tử Tông đã tới cạnh bàn, kéo ghế ngồi xuống.
Cậu ấy cúi đầu là thấy được tôi, tuy mặt hơi ửng hồng nhưng trông vẫn rất bình thản.
“Đừng…”
Chắc cậu ấy muốn nhắc tôi là đừng lên tiếng, nhưng chưa kịp nói xong thì dì Ba đã tới trước phòng làm việc.
“Tiểu Tông ơi? Con ở đâu đấy?” Dì Ba vừa hỏi vừa đẩy cửa phòng làm việc, “Về rồi mà lại ra ngoài nữa à?”
Còn chưa dứt lời thì Lâm Tử Tông đã ngoan ngoãn đứng lên chào hỏi dì.
“Ôi! Làm dì giật mình!” Dì Ba nói, “Con về thật rồi à? Không phải con bảo chiều hôm sau hay sao?”
“Vâng, tạm thời con có chút việc nên về trước đã.” Lâm Tử Tông bình tĩnh đi ra ngoài, còn suýt nữa dẫm phải tay tôi.
Tôi lén lút trốn dưới bàn nghe bọn họ nói chuyện, dì Ba vừa thấy cậu ấy là bật khóc.
“Ôi, lại cao hơn rồi này! Dì Ba nhớ con lắm mà con chẳng về thăm dì.”
Lâm Tử Tông cười.
Khoảnh khắc nghe thấy tiếng cười của cậu ấy, không hiểu sao tôi thấy vô cùng vô cùng hạnh phúc.
Nhà chưa bật sưởi nên lạnh đến mức run cầm cập, tôi còn đang tr*n tr**ng, vậy mà giây phút đó tôi lại cảm thấy như có dòng khí nóng ấm chạy khắp cơ thể.
Tuyệt thật.
Cậu ấy đang cười.
Lâm Tử Tông nhẹ nhàng an ủi dì Ba, rồi chắc hai người cùng đi ra ngoài. Tiếng bước chân càng lúc càng xa, giọng nói cũng nhỏ dần.
Tôi nghe dì Ba nhắc đến tôi, Lâm Tử Tông nói tôi về cùng cậu ấy, đang ra ngoài mua đồ.
Hai người rời phòng làm việc, cửa cũng đóng lại.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, trốn dưới bàn mặc quần áo.
Lúc Lâm Tử Tông tiễn dì về xong trở lại, tôi vẫn còn thu lu trong đó, trong đầu toàn là tiếng cười của cậu ấy.
Cậu đi tới, ngồi xổm trước mặt tôi, ôm gối cười khanh khách hỏi: “Sao? Không nỡ chui ra à?”
Tôi nhìn chằm chằm cậu ấy. Lúc này mắt Lâm Tử Tông sáng rỡ như chứa cả dải ngân hà.
Tôi cũng không biết mình bị làm sao, đột nhiên đưa tay ôm lấy gáy cậu, kéo cậu ấy lại gần hôn môi.
Lâm Tử Tông bị tôi kéo suýt ngã, vội ôm lấy vai tôi, lập tức đáp lại nụ hôn.
Thế là ngay dưới gầm bàn của phòng làm việc, trong không gian lạnh buốt khiến người ta muốn hắt xì, bọn tôi trao nhau một nụ hôn nóng bỏng và cuồng nhiệt.
Hôm đó tôi biết chắc tâm trạng Lâm Tử Tông rất tốt.
Mặc dù lúc chúng tôi làm chuyện ấy thì cậu đã khóc, nhưng chắc hẳn tâm trạng vẫn vui.
Bởi vì tôi có năng lực đặc biệt, tôi có thể nhìn thấy thế giới nhỏ mà người khác không thấy, thế giới nhỏ thuộc về Lâm Tử Tông.
Ngày đó, mây đen ở thế giới ấy đã tan hết, chỉ còn lại mặt trời nóng rực, khiến cho Lâm Tử Tông trở nên ấm áp giữa mùa đông.
Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông
Đánh giá:
Truyện Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông
Story
Chương 54
10.0/10 từ 40 lượt.
