Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông
Chương 41
Tác giả: Tần Tam Kiến
Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ
Nhờ lời nhắc nhở của Thiệu Mãnh, tôi nhận ra mình cần phải làm gì đó để kéo gần mối quan hệ giữa tôi và Lâm Tử Tông thêm một bước.
Lúc đó chúng tôi đã lên năm ba đại học. Lâm Tử Tông dốc toàn lực ôn thi cao học.
Còn tôi thì dốc toàn lực theo đuổi cậu ấy.
Tính ra tôi cũng đang lo chính sự đấy chứ.
Trước kỳ nghỉ đông, tôi và Lâm Tử Tông đi ăn sủi cảo ở quán nhỏ gần trường, nhân tiện nói luôn chuyện về nhà tôi ăn Tết.
Thật ra nếu chỉ có hai đứa cùng nhau đón giao thừa thì cũng rất tốt rồi, muốn nói gì thì nói, muốn uống gì thì uống. Vào đêm giao thừa ấy, ngoài tiếng pháo hoa và chương trình mừng xuân phát trên tivi, sẽ chẳng còn gì có thể quấy rầy được chúng tôi.
Tôi rất thích cái cảm giác cả đất trời đều lặng đi, chỉ còn lại tôi và cậu ấy.
Nhưng mà, tôi có kế hoạch khác cho giao thừa năm nay.
Lâm Tử Tông ngẩng đầu nhìn tôi: “Tại sao?”
“Làm gì có tại sao nhiều như vậy! Mẹ anh nhớ em thôi.”
Tôi cứ nghĩ sẽ phải thuyết phục một hồi cậu ấy mới chịu đồng ý, ai ngờ cậu ấy lại đồng ý nhanh vậy.
Từ sau sinh nhật, con người cậu ấy trở nên cởi mở hơn hẳn.
Biết lắng nghe rồi, khiến tôi mừng rơi nước mắt.
Không chỉ vậy, suốt kỳ nghỉ đông năm đó, cậu ấy đều ở lại nhà tôi, không định quay về một mình nữa.
Trước khi về nhà, Lâm Tử Tông còn dặn dò tôi: “Sau khi về nhà, tuyệt đối đừng nhắc tới chuyện anh thích em.”
Chính vào lúc ấy, tôi chợt bừng tỉnh, hình như tôi đã hiểu cái “khó nói” mà Thiệu Mãnh đề cập.
Chắc hẳn Lâm Tử Tông sợ ba mẹ tôi sẽ phản đối cuộc hôn nhân này.
Nhưng mà không sao, chuyện này tôi xử lý được.
Hồi đó tôi tự tin thế đấy.
Giờ ngẫm lại mới thấy khi đó tôi ngây thơ quá mức, chuyện gì cũng nghĩ đơn giản.
Sau khi về nhà, tôi cũng ngoan ngoãn hơn nhiều.
Không còn suốt ngày tỏ tình với Lâm Tử Tông nữa, ở nhà cũng siêng năng đảm đang hơn trước.
Mẹ tôi cười bảo: “Ôi có tương lai, cuối cùng Tiêu Phóng cũng giống người hơn rồi đấy!”
Tôi còn chưa kịp tự hào thì ba tôi đã vạch trần ngay: “Anh thấy là nó có việc muốn nhờ thì có.”
Hiểu con không ai bằng cha.
Nhưng lúc đó tôi nhất quyết không chịu nhận.
Khoảng thời gian trước Tết, tôi nịnh nọt cho ba mẹ vui vẻ, khiến hai người choáng cả đầu.
Sự thật chứng minh, đàn ông mà để tâm đến ai đó thì tuyệt đối không bao giờ tồn tại chuyện “không biết cách dỗ dành”.
Bẩm sinh rồi.
Đàn ông là diễn viên từ trong bụng mẹ rồi.
Một nhà bốn người vui vẻ hòa thuận cho đến đêm giao thừa.
Và chính tôi là người khiến bữa cơm giao thừa hôm ấy trở nên rối tinh rối mù.
Tuy tôi nghĩ mọi chuyện đơn giản nhưng không có nghĩa là tôi không có não.
Vậy nên trước khi xử lý xong mọi chuyện, tôi chưa hề có ý định kéo Lâm Tử Tông xuống nước cùng mình.
Dù sao cũng không dễ để cậu ấy có được những ngày tháng yên ổn.
Nhưng tôi vẫn hy vọng cậu ấy có thể nhìn thấy sự quyết tâm của tôi.
Đêm giao thừa hôm đó, bốn người chúng tôi nấu một bàn ăn thịnh soạn cùng nhau.
Mẹ tôi nói: “Tết năm ngoái hai đứa không về, mẹ với ba con cũng chẳng buồn nấu nướng gì.”
Ba tôi vừa uống rượu vừa cười: “Phải đấy, mẹ mày nhớ hai đứa suýt khóc luôn, chỉ sợ tụi bây ở ngoài kia không có sủi cảo mà ăn.”
Lâm Tử Tông mím môi, định nói gì đó.
Mẹ tôi vội vàng giải thích: “Tiểu Tông à, dì không có ý trách con đâu, dì nhớ hai đứa thật.”
Lâm Tử Tông hiểu chuyện hơn tôi nhiều, từ nhỏ đã vậy rồi.
Cậu ấy rót cho mẹ tôi ly nước, rồi nhẹ nhàng nắm lấy tay bà.
Không khí đang ấm cúng thì tôi mở lời.
“Thưa mọi người, nhân dịp tiễn năm cũ đón năm mới, con có chuyện muốn thông báo.”
Vừa dứt câu, ba người còn lại đồng loạt quay sang nhìn tôi.
Lâm Tử Tông ngồi cạnh tôi căng thẳng thấy rõ, còn bóp mạnh vào đùi tôi một cái.
Tôi nhìn cậu ấy, với sự hiểu biết của tôi, chỉ cần chạm mắt một giây thôi là tôi biết cậu ấy đang muốn nói gì.
Nhưng tôi đã quyết định rồi, cho dù hôm nay không nói thì mai cũng phải nói.
Huống hồ chuyện này cũng chẳng giấu được lâu, mà tôi cũng chẳng muốn giấu.
Từ nhỏ ba mẹ đã dạy tôi phải sống ngay thẳng, thích một người là chuyện hạnh phúc, sao phải che giấu làm gì?
Thật ra tôi đã lường trước rằng đêm nay sẽ chẳng thể yên ổn, tôi cũng biết lẽ ra nên chọn dịp khác, chí ít là để mọi người ăn một cái Tết trọn vẹn.
Nhưng tôi không kìm được.
Tôi vụng về buột miệng: “Con đang thích một người.”
Chỉ với một câu mở đầu, chưa nói đến phần sau mà ba mẹ tôi đã cười ồ lên.
“Được đấy, cuối cùng cũng biết nghĩ rồi.” Mẹ tôi bình luận như thế.
Còn ba tôi thì bảo: “Cũng hơi bị chậm đấy, bây giờ bọn nhỏ tụi nó yêu đương từ cấp hai rồi.”
Đối diện với phản ứng của họ, tôi không biết phải nói gì nữa.
Tôi quay sang nhìn Lâm Tử Tông, cậu ấy đang nhíu mày, cúi đầu xuống.
Chưa kịp để tôi nói tiếp, Lâm Tử Tông đã lên tiếng: “Tiêu Phóng, hay là mình ăn cơm trước đã.”
Nói xong, cậu ấy mới nhìn tôi.
Mẹ tôi hỏi: “Tiểu Tông, con biết người mà Tiêu Phóng thích là ai không?”
Lâm Tử Tông không trả lời, người trả lời lại là tôi.
“Em ấy biết.” Tôi nói, “Em ấy cũng biết lâu rồi.”
Ba tôi nhận ra ngay: “Bạn cấp ba của hai đứa à?”
Tôi gật đầu bảo: “Cũng có thể nói vậy.”
“Vậy chắc mẹ biết nhỉ?” Mắt mẹ tôi sáng rực, “Mẹ biết hết mấy bạn gái lớp con mà.”
Tôi đứng dậy, rót rượu cho cả ba lẫn mẹ tôi.
Mẹ tôi bảo không uống.
“Mẹ cứ uống chút đi, không lát nữa chịu không nổi đâu.”
Từ khoảnh khắc đó, bầu không khí trong phòng bắt đầu trở nên kỳ lạ.
Nhưng không ai ngờ được, khi ba người chúng tôi còn đang nâng ly chúc Tết, thì Lâm Tử Tông bỗng ném một quả bom vào bàn ăn đêm giao thừa.
Cậu ấy nói: “Chú, dì, con có người yêu rồi.”
Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông
Đánh giá:
Truyện Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông
Story
Chương 41
10.0/10 từ 40 lượt.
