Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông

Chương 40


Tác giả: Tần Tam Kiến


Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ


Thật ra vào tối hôm ấy, tôi đã làm một chuyện rất vô sỉ.


Có lẽ Lâm Tử Tông khóc mệt rồi nên sau đó ngủ rất say.


Còn tôi thì không thể nào chợp mắt được, trong đầu cứ quanh quẩn hình ảnh cậu ấy ôm lấy tôi mà khóc.


Tôi lo cho cậu ấy thật.


Tôi chưa từng gặp ba mẹ cậu ấy, tôi cũng chỉ được đọc cảnh họ gặp nạn qua vài dòng tin tức lạnh lùng trên mạng. Nhưng vì Lâm Tử Tông, tôi đã từng muốn tự tay xử lý những kẻ đã làm hại họ.


Cả đêm đó tôi gần như không ngủ, chỉ ngồi ở giường kế bên mà trông cậu ấy.


Tôi muốn khi cậu ấy mở mắt ra thì sẽ nhìn thấy tôi đầu tiên.


Tôi muốn cậu ấy cảm nhận được rằng, dù ba mẹ không còn nữa, nhưng vẫn có người yêu thương cậu ấy.


Sau đó thì tôi bắt đầu được voi đòi tiên.



Ban đầu tôi ngồi trên giường của mình thật. Nhưng một lúc sau, tôi lặng lẽ chuyển xuống chiếc thảm cạnh giường. Rồi lại một lúc sau nữa, tôi…


Đã ngồi lên tấm thảm ngay cạnh giường cậu ấy.


Tựa vào mép giường ngắm cậu ấy như một con chó Pug.


Lúc ngủ, tay cậu ấy nhẹ nhàng thả lỏng bên mép giường. Chỉ cần tôi nhích lại gần chút nữa là có thể chạm vào được.


Ai mà cưỡng nổi cám dỗ đó.


Tôi thì không rồi.


Thật ra tôi rất muốn hôn lên môi cậu ấy. Nếu không thì mặt cũng được, trán cũng được, đầu mũi cũng được.


Nhưng tôi không đủ can đảm. Tôi cũng cảm thấy làm vậy là quá đáng.


Tuy tôi không phải người cao thượng gì cho cam, nhưng trong những chuyện liên quan đến Lâm Tử Tông, tôi luôn cố gắng tôn trọng cậu ấy.


Thế nên, tôi chỉ lén dùng môi chạm nhẹ vào đầu ngón tay cậu ấy.


Chỉ mới chạm nhẹ một cái thôi mà tôi đã sung sướng đến mức sắp thăng thiên.


Cái cảm giác này thật sự rất kỳ diệu, là cảm giác tôi chưa từng có suốt gần hai mươi năm sống trên đời.



Máu như chảy ngược, đầu óc choáng váng.


Tôi sung sướng như một con chó không có não.


Khoảnh khắc đó, tôi thật sự cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất trên thế gian này.


Cho đến bây giờ tôi vẫn chưa dám kể chuyện này với Lâm Tử Tông.


Trước đây không dám nói là vì sợ bị ăn đấm. Sau này khi đã ở bên nhau rồi thì lại thấy chuyện đó quá đáng xấu hổ.


Đây là một trong số ít bí mật giữa tôi và cậu ấy. Tôi vốn định giữ kín, đợi đến lúc trước khi mình chết vì già mới kể cho cậu ấy nghe.


Nhưng, lại có một vấn đề khác.


Tôi muốn đợi đến trước khi mình chết mới kể, nhưng tôi cũng hy vọng mình có thể chết sau cậu ấy một chút, vì tôi không muốn cậu ấy phải ở lại thế giới này một mình.


Như thế thì quá tàn nhẫn với cậu ấy.


Thế là tôi lại nghĩ, hay là đợi đến trước khi cậu ấy chết thì tôi sẽ kể cho cậu ấy nghe bí mật này, chăm lo ổn thỏa mọi thứ cho cậu ấy rồi tôi cũng yên lòng mà đi theo.


Nhưng cuối cùng, tôi quyết định sẽ khắc chuyện này lên bia mộ của mình luôn, coi như là văn bia.


Về sau, bất kỳ ai đến nghĩa trang viếng mộ, chỉ cần đi ngang qua mộ tôi thì đều biết rằng, vào năm 19 tuổi tôi đã lén hôn lên đầu ngón tay người mình yêu.



Phải rất lâu nữa chuyện đó mới xảy ra, vì tôi với Lâm Tử Tông sẽ sống lâu trăm tuổi.


Sau sinh nhật, Lâm Tử Tông như biến thành một người khác vậy.


Không phải biến đổi kiểu từ nam thần lạnh lùng thành con chó vàng nhiệt huyết như tôi, mà cậu ấy chủ động tìm tôi, thậm chí còn chủ động rủ tôi đi du lịch.


Nói ngắn gọn là cậu ấy bắt đầu có sức sống hơn hẳn.


Đối mặt với một Lâm Tử Tông như vậy, tất nhiên là tôi mừng như điên.


Cậu ấy nói muốn làm gì thì tôi sẵn sàng trốn học để đi theo.


Cậu ấy nói muốn đi đâu thì tôi chỉ hận không thể xuất phát ngay và luôn.


Lâm Tử Tông cũng không xa cách tôi vì việc thỉnh thoảng tôi lại tỏ tình cậu ấy. Cậu ấy vẫn đối xử với tôi như cũ, như thể chuyện kia chưa từng xảy ra.


Điều đó với tôi vừa là chuyện tốt cũng là chuyện xấu.


Tốt vì tôi vẫn có thể ở bên cạnh cậu ấy như trước.


Nhưng xấu cũng vì điều đó.


Lẽ ra cậu ấy phải đối xử với tôi khác một chút chứ.



Nhưng không.


Lúc cần đấm vẫn đấm tôi như thường.


Mà tôi ấy hả, càng bị từ chối thì càng kiên trì, cứ mặt dày nhắc lại chuyện tỏ tình với cậu ấy.


Lâm Tử Tông vờ như không nghe thấy.


Ban đầu tôi cứ nghĩ là cậu ấy đang im lặng từ chối, nhưng sau này Thiệu Mãnh lại bảo: “Mày có bao giờ nghĩ đến khả năng khác không?”


“Khả năng gì?”


“Tức là người ấy không muốn từ chối mày.”


Thiệu Mãnh, ôi người anh em tốt của tôi, chỉ một câu mà đã mở mang đầu óc cho tôi rồi.


Cậu ta nói: “Chắc người mày thích có lý do gì khó nói nên không thể chấp nhận, nhưng cũng không muốn từ chối.”


Cậu ta lại nói: “Ê, cuối cùng là mày thích ai đấy? Không phải Hứa Oánh Oánh đúng không? Gần đây tao đang theo đuổi cô ấy đó!”


Sau đó cậu ta nói gì tôi cũng không nghe nữa, bởi vì trong đầu tôi toàn là: Lâm Tử Tông có nỗi niềm khó nói, có thể cậu ấy cũng đang thích mình!


Sự thật chứng minh điều đó là đúng.


Đã bảo rồi, con người phải lạc quan lên, mù quáng một chút cũng không sao cả.


Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông Truyện Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông Story Chương 40
10.0/10 từ 40 lượt.
loading...