Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông

Chương 35


Tác giả: Tần Tam Kiến


Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ


Tôi luôn biết rằng Lâm Tử Tông không thích tổ chức sinh nhật. Với cậu ấy, ngày đó chẳng khác nào một cơn ác mộng.


Suốt những năm qua, tất cả chúng tôi đều cố tình tránh nhắc đến ngày ấy.


Nhưng dẫu sao thì sinh nhật 18 tuổi vẫn là một dấu mốc đặc biệt.


Trong khoảng thời gian gần đến sinh nhật của Lâm Tử Tông, tôi vừa cắm đầu nghiên cứu mấy cuốn tiểu thuyết đồng tính, vừa vắt óc suy nghĩ xem làm sao để tổ chức sinh nhật cho cậu ấy một cách bí mật.


Hoặc chí ít là lấy lý do khác để rủ cậu ấy ra ngoài, rồi cùng nhau làm điều gì đó đặc biệt và có ý nghĩa.


Chuyện này làm tôi phiền não muốn chết, cho đến khi Thiệu Mãnh bảo tôi: “Thằng Phóng kia, tao vừa phát hiện một chỗ cực hay.”


Trong mắt tôi, Thiệu Mãnh là tên công tử dẻo miệng đào hoa đa tình, ngày nào cũng lả lơi ong bướm. Nhưng phải công nhận một điều, cậu ta rất rành về khoản lãng mạn.


Cậu ta kể rằng mình vừa tìm được một quán bar ngoài trời, có thể bao trọn chỗ rồi thuê ca sĩ hát theo yêu cầu, còn có thể bắn pháo hoa nữa.


Thiệu Mãnh là con nhà giàu, thuộc kiểu sinh ra đã đứng sẵn ở vạch đích.


Lúc tôi còn đang dùng điện thoại nắp gập thì cậu ta đã xài đời mới nhất của iPhone rồi.


Cậu ta còn cho tôi xem video, trong video, cô gái mà dạo này cậu ta đang tán đã cảm động đến rơi nước mắt.



Khi xem đoạn video ấy, tôi đã vô thức tưởng tượng cô gái kia thành Lâm Tử Tông.


Tôi cũng hy vọng có người sẽ hát vì cậu ấy, bắn pháo hoa vì cậu ấy.


“Tổ chức vậy tốn bao nhiêu tiền?” Tôi hỏi.


Thiệu Mãnh nói ra con số, tôi nghe mà lạnh cả sống lưng.


Nhà giàu sướng thật.


Ghen tỵ.


Vốn dĩ chuyện này chỉ xuất hiện thoáng qua trong lòng tôi vì không có tiền.


Nhưng không hiểu tại sao mà mấy ngày sau đó, trong đầu tôi cứ lặp đi lặp lại một cảnh tượng.


Chạng vạng, bầu trời vừa sẩm tối, một ca sĩ tóc dài lưng lửng ôm đàn ghita hát Tình khúc 1990 , trên đầu chúng tôi là màn pháo hoa rực rỡ chỉ dành riêng cho hai đứa.


Chúng tôi — Lâm Tử Tông và tôi.


Có một vài chuyện khi đã bắt đầu cân nhắc thì không thể dừng lại được.


Có một giọng nói cứ vang lên trong đầu tôi: Tôi phải dành cho Lâm Tử Tông những điều tốt nhất.


Tốt nhất là gì?


Là món quà sinh nhật 18 tuổi thật đặc biệt.



Không cần tổ chức sinh nhật, nhưng quà thì nhất định phải tặng, tặng sao cho thật rực rỡ, thật khó quên.


Nửa đêm giật mình tỉnh giấc, tôi đưa ra một quyết định mà đến tận bây giờ vẫn thấy đúng đắn.


Tôi đi làm thêm để kiếm tiền.


Bao trọn chỗ để Lâm Tử Tông vui.


Não yêu đương của tôi đã bắt đầu manh nha từ lúc đó rồi.


Hồi ấy, ban ngày tôi đi học, đi tìm Tử Tông lảng vảng quanh cậu ấy, còn tối đến thì chạy qua quán nướng gần trường làm phục vụ.


Tiền kiếm được không nhiều, nhưng nếu bán được bia thì còn có thêm phần trăm.


Tôi tính toán rồi, nếu cộng cả tiền lương và khoản tiết kiệm sinh hoạt phí, thì đến sinh nhật của Lâm Tử Tông chắc cũng đủ bao trọn quán.


Tôi làm ròng rã gần nửa tháng.


Và rồi xảy ra chuyện.


Hôm đó, tôi vẫn bận rộn chạy bàn trong quán nướng như thường lệ, chân không chạm đất, vừa bưng đồ ăn vừa tranh thủ mời khách uống loại bia được trích hoa hồng.


Một ngày rất bình thường, mà mấy chuyện xui xẻo luôn ập đến một cách bất ngờ.


Có một gã đàn ông rõ là say xỉn cứ khăng khăng nói tôi sờ mông bạn gái hắn.


Vấn đề là chính cô bạn gái kia cũng nói là tôi không hề chạm vào cô ấy.



Cô ấy còn bảo: “Anh uống say rồi thì im miệng lại, đừng kiếm chuyện vô lý nữa.”


Tôi nghĩ, bạn gái người ta đã nói vậy rồi, không có chuyện gì thì nên đi thôi.


Dù sao mấy gã bợm rượu hay nhiều chuyện, say rồi là gan to bằng trời, ai biết họ sẽ làm ra chuyện gì đâu.


Thế mà tôi vẫn không thoát được. Gã đó túm cổ áo tôi, lôi tuột ra khỏi quán nướng.


Tiêu Phóng tôi đâu phải dạng dễ bắt nạt. Lúc còn đi học, ngoài Lâm Tử Tông ra thì chẳng ai trị nổi tôi.


Nhưng lúc ấy tôi không muốn xảy ra tranh chấp với gã. Một khi đánh nhau thì chắc chắn sẽ mất việc, mà tôi còn phải kiếm tiền bằng mọi giá cơ mà.


Phiền thật.


Thế nên tôi lựa lời bảo: “Anh à, là hiểu lầm thôi, bạn gái anh cũng nói rồi đấy, tôi không chạm vào cô ấy đâu.”


Lúc đó tôi còn nghĩ, thôi nhịn cho bớt rắc rối, cùng lắm xin lỗi một tiếng cho qua chuyện.


Tôi còn đang bận làm giàu cơ mà.


Nhưng gã kia đúng là có vấn đề về đầu óc, say khướt đến nỗi líu cả lưỡi mà vẫn chửi bới: “Mày với con đ* kia cùng một giuộc, dám cắm sừng tao ngay trước mặt tao.”


Cái đéo gì vậy?


Tôi nghe mà đơ người luôn.


Chưa kịp phản ứng thì một cú đấm đã nện thẳng vào mặt tôi.



Tôi là ai cơ chứ?


Tôi là Tiêu Phóng đấy!


Ngoài Lâm Tử Tông thì ai dám ra tay với tôi?


Vì bị đánh bất ngờ nên tôi ngã lăn ra đất, cơn giận bốc lên tận óc, tay nắm chặt lại ngay tức thì.


Khỏi cần giữ việc nữa, hôm nay phải xả giận.


Tôi vừa định bật dậy đánh trả thì nhìn thấy một người đi ra từ cửa hàng tiện lợi bên cạnh.


Người nọ cao cao, gầy gầy, mặc quần jeans sáng màu cùng áo hoodie trắng, khoác ngoài bằng chiếc áo khoác đen mỏng.


Khuôn mặt cậu ấy lạnh tanh, chỉ bước thẳng về phía tôi.


Bởi vậy tôi quyết định tỏ ra nhu nhược, thảm thương ngã xuống đất, chờ cậu ấy biến thành anh hùng cứu trai đẹp.


“Vừa rồi ông đánh anh ấy à?” Lâm Tử Tông đi tới trước mặt tôi, đứng chắn giữa tôi và gã đàn ông cao khoảng mét bảy nặng hơn trăm cân.


Tay cậu ấy đút túi, vẻ mặt bình thản.


Gã béo say rượu hừ mũi: “Mắt mù à? Không nhìn được chắc?”


“Không nhìn thấy.” Lâm Tử Tông nói, “Đánh lại cái nữa cho tôi xem.”


Dấu chấm hỏi mọc đầy trên đầu tôi: “Không phải, em không tới để cứu anh à?”


Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông Truyện Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông Story Chương 35
10.0/10 từ 40 lượt.
loading...