Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông

Chương 34


Tác giả: Tần Tam Kiến


Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ


Đúng là tôi đã suy nghĩ mọi chuyện quá đơn giản. Dùng lời của Lâm Tử Tông mà nói thì tôi chính là một con sâu bò dưới đế giày.


Nhưng mà sinh vật đơn bào cũng có cái hay của nó, đó là dễ vui vẻ, dễ thoải mái.


Và cũng dễ yêu.


Lâm Tử Tông từng nói với tôi: “Em thấy anh có thể yêu mọi thứ trên đời này, dù chỉ là một con kiến.”


Tôi phản bác: “Không, chuột thì không nhé.”


Trừ khi là chuột Mickey.


Tôi hay pha trò với cậu ấy như vậy, bởi vì tôi hy vọng có thể truyền cho cậu ấy một chút cảm giác, để cậu ấy cũng có thể yêu từng ngọn cỏ, từng cái cây của thế giới này.


Mà nói như vậy cũng không chính xác, đúng hơn thì phải là “yêu lại một lần nữa”.



Trước năm 14 tuổi, Lâm Tử Tông vốn rất yêu thế giới này.


Khi đó, cậu ấy vẫn còn nguyên vẹn, vẫn còn khả năng yêu và cảm nhận được tình yêu.


Nhưng nói đi cũng phải nói lại, cho dù Lâm Tử Tông ở tuổi 17 có một vài góc nhỏ đã không còn nguyên vẹn, tôi vẫn cứ si mê cậu ấy như vậy.


Chuyện tôi và Lâm Tử Tông làm hòa cũng chỉ là trong chớp mắt.


Chỉ cần thấy cậu ấy đứng một mình dưới đèn đường sau khi trời tối, không cần cậu ấy nói gì, tôi cũng cảm thấy cả bầu trời đêm đều trở nên sáng bừng rực rỡ ngay trong khoảnh khắc.


Sau này tôi đọc được một bài thơ của Shakespeare diễn tả hoàn hảo được cảm giác lúc tôi nhìn thấy Lâm Tử Tông đêm hôm đó ——


Khi em ở bên tôi, bóng đêm cũng hóa thành buổi sớm trong lành.


Đúng là đại văn hào viết thơ tình mới hay, còn tôi chỉ là hạng xoàng, tâm phục khẩu phục.


Hôm ấy tôi bước lại gần, Lâm Tử Tông thấy tôi thì mím môi, không nói một lời.


Hình như cậu ấy rất căng thẳng, là biểu cảm tôi chưa từng thấy ở cậu ấy.


Mà tôi thì không chịu nổi cảnh Lâm Tử Tông khó xử, càng không chịu nổi việc cậu ấy phải suy nghĩ nặng nề vì tôi.



Cho nên không đợi cậu ấy mở lời thì tôi đã bước đến, kéo chiếc mũ trùm trên áo hoodie của cậu ấy và đội lên đầu cậu ấy.


Tôi kéo chặt hai sợi dây mũ, còn thắt thành một cái nơ con bướm ngay dưới cằm cậu ấy.


Gương mặt đẹp trai của Lâm Tử Tông ngơ ngác nhìn tôi, khiến tôi bật cười.


“Trông em buồn cười quá đi mất.” Tôi nói, “Lại đây, mình phải chụp một tấm selfie mới được.”


Tôi khoác vai cậu ấy, áp đầu vào nhau, chụp chung một bức hình.


Sau này tấm hình ấy trở thành hình nền điện thoại của tôi suốt mười năm, dù đã đổi bao nhiêu chiếc điện thoại thì hình nền đó vẫn không hề thay đổi.


Thật ra hôm đó Lâm Tử Tông đã lặng lẽ vòng tay ôm eo tôi, nhưng vì tôi mặc áo dày quá nên chẳng cảm nhận được gì cả.


Cứ như thế, tôi và Lâm Tử Tông “làm hòa” lại.


Thật ra cũng chẳng phải từng giận nhau, chỉ là tôi tự mình chữa lành thôi.


Từ đó, tôi dần nhận ra Lâm Tử Tông cũng rất quan tâm đến tôi.


Dù sự quan tâm đó không phải là kiểu tình yêu đôi lứa, không phải kiểu muốn yêu đương đồng giới với tôi, nhưng chỉ cần cậu ấy quan tâm tôi là đủ rồi.



Con người tôi rất dễ dàng thỏa mãn.


Tôi vẫn như trước, thậm chí còn chăm đến tìm cậu ấy hơn cả trước đây.


Dạo đó, chỉ cần không có tiết là tôi lại chạy sang trường của cậu ấy, ngay cả hoạt động câu lạc bộ cũng không tham gia nữa.


Cũng trong thời gian đó, tôi phát hiện Đới Hạ Xuyên lại bắt đầu quanh quẩn bên Lâm Tử Tông. Lâm Tử Tông kể là anh ta đã hoàn toàn chia tay với Kiều Địch rồi.


Có lần tôi và Lâm Tử Tông đang ở thư viện trường cậu ấy thì tình cờ gặp nam sinh tên Kiều Địch kia.


Cao ráo, đẹp trai, trông nho nhã lịch thiệp, đeo một cặp kính gọng, đúng phong thái trí thức.


“Anh thấy Đới Hạ Xuyên không xứng với anh ấy.” Con người tôi lắm mồm nên muốn sân si.


Lâm Tử Tông cúi đầu xem sách, chẳng buồn đáp lời tôi.


Tôi nhìn chằm chằm cậu ấy, chợt nảy ra một kế.


“Trường em nhiều sách thế, mượn giúp anh vài cuốn đi.”


Thế là tôi nhờ cậu ấy giúp tôi “nhập cư trái phép” vào phòng đọc của trường. Giữa những kệ sách, tôi lựa bảy tám quyển dày cộp và nặng trịch.



“Tạm thời mượn bấy nhiêu thôi, đọc xong rồi mượn tiếp.”


Khi tôi đưa đống sách đó cho Lâm Tử Tông, tôi như thấy dấu chấm hỏi to đùng trên đầu cậu ấy.


Toàn bộ sách tôi chọn đều là tài liệu nghiên cứu về đồng tính luyến ái.


“Em từng nói là anh chẳng hiểu gì về đồng tính cả.” Tôi nói, “Nên anh sẽ nghiên cứu trước, hiểu rồi thì mới tiếp tục theo đuổi em được.”


Lâm Tử Tông ngẩng đầu nhìn tôi, định nói gì đó, nhưng cuối cùng lại thôi.


Cậu ấy vẫn mượn hết đống sách đó giúp tôi.


Không thể không nói, hứng thú đúng là người thầy tuyệt vời nhất.


Đó có thể xem như là quãng thời gian hiếm hoi trong đời tôi đọc sách như si như say, hoá ra tay không buông nổi sách là thật.


Tôi háo hức muốn làm rõ mọi chuyện, để có thể đường hoàng mà nói với Lâm Tử Tông: “Anh hiểu hết rồi, anh muốn làm người yêu em.”


Nếu cậu ấy còn nói tôi không hiểu, tôi sẽ lấy hết mấy câu quote từ sách ra dằn mặt.


Chỉ có điều, còn chưa đọc hết sách thì mối quan hệ giữa tôi và cậu ấy đã bắt đầu thay đổi theo một cách rất kì diệu.


Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông Truyện Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông Story Chương 34
10.0/10 từ 40 lượt.
loading...