Nam Thê Xung Hỉ Của Lão Nam Nhân Nhà Giàu
Chương 85: End
Từ rạp chiếu phim bước ra, lão gia tử Phó Tu mặt mày đen như mây giông.
Vừa liếc sang đã thấy Phó Duy Trạch đang đi cạnh Dung Hiểu, ông trừng cho cháu trai mình một cái sắc như dao.
Phó Duy Trạch vô tội trúng đạn: "..."
Về đến nhà, cửa vừa đóng lại, mọi người tháo khẩu trang xuống, Phó Tu quay đầu lại nói ngay:
"Đừng vội về phòng, qua đây họp gia đình cái đã."
Dung Hiểu ngẩn ra, theo bản năng quay sang nhìn Phó Duy Trạch.
Hai người ngoan ngoãn ngồi xuống ghế sofa.
Phó Tu liếc Dung Hiểu một cái, rồi quay sang trừng thẳng vào Phó Duy Trạch:
"Ông nói cho con biết, nhà chúng ta từ trước đến nay cấm tuyệt chuyện đánh vợ.
Sau này nếu con mà dám có chỗ nào không vừa ý, thì về đây tìm chúng ta xả bực, chỉ cần ông còn sống một ngày, mà ông biết con động tay với nó, ông đánh gãy chân con luôn, nhớ chưa?"
Rõ ràng buổi "họp gia đình" này nhắm thẳng vào mình, Phó Duy Trạch: "..."
Dung Hiểu không ngờ chỉ vì một bộ phim mà kéo theo Phó Duy Trạch bị họa lây, vội nói:
"Gia gia, anh ấy sẽ không như vậy đâu ạ."
"ông biết nó sẽ không, nhưng vẫn phải chích trước mũi thuốc dự phòng. Hiểu Hiểu, lúc quay phim con chịu khổ không ít đúng không? Về sau mấy kiểu vai như vậy đừng nhận nữa, ông coi mà đau lòng."
Ánh mắt Phó Tu nhìn cậu đầy thương xót, chẳng khác gì cháu ruột do chính tay mình dạy dỗ.
"Gia gia, con vốn đang chuẩn bị chuyển dần về hậu trường rồi, sau này chắc cũng sẽ không nhận thêm phim, nhất là mấy đề tài như thế. Lần này quay, thật ra chủ yếu là muốn mượn bộ phim để nhắc mọi người phải chú ý chuyện bạo lực gia đình."
"Ông biết, bộ phim này quay rất tốt. Bạo lực gia đình nhất định phải chấm dứt. Trên mạng nói đúng — bạo lực gia đình chỉ có 0 lần và vô số lần. Nếu như lúc đầu A Vinh không mềm lòng, thì về sau đã không đến mức kết cục không thể cứu vãn như vậy!"
Lão gia tử nói xong suy nghĩ trong lòng, lại cố ý quay sang nghiêm mặt liếc cháu trai thêm lần nữa rồi mới hừ một tiếng, xoay người lên lầu thay đồ.
Chờ ông đi rồi, Dung Hiểu liền ôm cánh tay Phó Duy Trạch, rúc lại gần:
"Xin lỗi anh nha..."
Ánh mắt Phó Duy Trạch dịu xuống:
"Gia gia nói không sai. Về sau mấy vai như vậy đừng diễn nữa, anh cũng không chịu nổi đâu."
Nghĩ đến chuyện nếu bảo bối mà anh nâng như trân bảo này, lúc chưa gặp anh lại rơi vào tay loại người như trên phim, còn bị bạo hành như thế... Tim anh nhói lên đau đớn.
Dung Hiểu vòng tay ôm lấy anh, khẽ hôn lên cằm:
"Xin lỗi, làm anh và gia gia phải lo lắng."
Cậu cảm nhận được tâm trạng của cả Phó Tu và Phó Duy Trạch đều bị bộ phim ảnh hưởng.
Sự thật là, người bị ảnh hưởng đâu chỉ có hai người họ.
Sáng hôm sau, lúc ăn sáng, Dung Hiểu nhìn mâm đồ ăn của mình – nào là thịt, nào là trứng, rõ ràng nhiều hơn người khác hẳn một phần, không nhịn được bật cười:
"Hôm nay sao phần của con nhiều thế này..."
Trình bá đứng bên cạnh, tự tay rót cho cậu một ly sữa nóng:
"Dung thiếu ăn nhiều một chút ạ."
Dung Hiểu ngẩng đầu, chạm phải ánh mắt hiền hậu của Trình bá: "..."
Phó Tu ở bên cạnh cũng gật đầu:
"Ừ, ăn nhiều vào, con vốn đâu có mập, đừng có giảm cân linh tinh."
Ăn sáng xong, về lại phòng, Dung Hiểu mới lấy điện thoại ra.
Tối qua tắm xong là cậu lăn ra ngủ luôn, chưa kịp xem đánh giá buổi công chiếu đầu tiên của (Bạo Lực).
Vừa mở Weibo, tin nhắn riêng đã nổ tung.
Cậu bấm mở ——
"A a a, vừa xem xong Bạo Lực về, A Vinh rời khỏi Võ Tân là đúng!
Nhất định phải kiên cường lên nhé, tương lai nhất định sẽ có người tốt hơn chờ cậu!!"
"A Vinh tốt như vậy, là do hắn không biết trân trọng. Cố lên, chúng tớ sẽ luôn ủng hộ cậu!!"
"Huhu, Dung Hiểu tại sao lại nhận vai này chứ, A Vinh đáng thương quá, xem mà đau lòng muốn chết, quay xong nhớ ăn nhiều vào nhé, cậu gầy quá rồi!!"
...
Ngoài tin nhắn riêng, vòng bạn bè và tag cũng chất đống ——
"Vừa xem Bạo Lực cùng mẹ xong. Mẹ mình hỏi có biết tài khoản Weibo của diễn viên đóng A Vinh không, bà muốn chuyển tiền bao nuôi nó!!"
"A a a, Dung Hiểu diễn đỉnh quá, đoạn cuối xem mà đau lòng không chịu nổi!!"
"Cố lên, A Vinh! Lựa chọn của cậu là đúng!!"
"Mong rằng những ai đang chịu bạo lực gia đình ngoài đời, đều có thể dũng cảm như A Vinh, lựa chọn rời đi!!"
...
Không có gì bất ngờ, cái tên "A Vinh" nhanh chóng leo lên hạng nhất hot search ——
"Tuy mình không khóc, nhưng cả bộ phim làm mình thấy rất khó chịu.
A Vinh đáng thương quá, tim mình thắt lại! !"
"Đoạn A Vinh nói 'Đừng như vậy... em sợ' thật sự khiến mình tan nát cõi lòng!"
"Giờ tâm trạng mình rất nặng nề... Ba mình uống rượu xong cũng hay đánh mẹ, mình rất mong một ngày mẹ có thể rời đi, nhưng mẹ cứ nói 'Ba con cũng khổ lắm'..."
"Gia bạo thật sự chỉ có 0 lần và vô số lần. Mong những ai đang trải qua chuyện đó có thể dũng cảm nói 'Không'! !"
"Diễn xuất của Dung Hiểu thật sự quá tốt, lên màn ảnh rộng vẫn đẹp như vậy. Đúng là đi xem vì cậu ấy, không hề thất vọng, chỉ thêm cảm động!"
"Đạo diễn Lưu Khắc quay cũng rất giỏi. Rõ ràng là đề tài hiện thực, nhưng xem xong vừa thấy ấm, vừa thấy đau.
Tông màu phim được xử lý cực kỳ xuất sắc!!"
"Tuy bộ phim làm người ta buồn, nhưng nghĩ đến Dung Hiểu và Phó tiên sinh ngoài đời, lại thấy... ngọt trở lại!!"
"Không biết Phó tiên sinh xem xong bộ phim này, trong lòng là cảm giác gì nữa..."
"Phó tiên sinh chắc chắn đau lòng muốn chết!!"
...
Lâm Thượng Vũ V:
"Xem xong phim, tâm trạng rất phức tạp.
@Phó tiên sinh V, cậu có muốn nói gì không?"
Ảnh: cuống vé xem phim
Đào Lân V:
"Đã xem phim.
Dũng cảm nói 'Không' với bạo lực.
@Dung Hiểu1234V... diễn rất tốt!"
Bình luận:
"Biết ngay hai vị tổng tài sẽ không thể im lặng mà!!"
"Mình cũng rất muốn biết Phó tiên sinh sẽ nói gì!!"
"Hiểu Hiểu diễn siêu hay, yêu cậu ấy!!"
...
Phó tiên sinh V:
"Những chuyện trong phim sẽ không xảy ra, mọi người yên tâm.
Chỉ là về sau kịch bản nào, anh muốn đọc trước.
@Dung Hiểu1234"
Bình luận lại nổ tung:
"Ha ha ha, đây là chỉ số sinh tồn của Phó tiên sinh đúng không!
Biết là anh sẽ không làm vậy, anh còn bận sủng Hiểu Hiểu không hết nữa là!!"
"Mong hai người mãi mãi hạnh phúc như giờ, ghen tị quá! !"
"Phó tiên sinh nhất định là đau lòng lắm! !"
"Chỉ mình tui để ý bốn chữ 'về sau kịch bản' thôi sao?
Có phải ý là... Dung Hiểu chưa chắc đã hoàn toàn ngừng diễn? ?"
...
Dung Hiểu1234V:
"Cảm ơn mọi người đã ủng hộ bộ phim này.
Cũng thật lòng mong rằng, ngoài đời sẽ ít đi những 'A Vinh' như trong phim, và nhiều thêm những người được hạnh phúc. ^ - ^"
Ảnh: Bóng lưng của cậu và Phó Duy Trạch dưới hoàng hôn
Lập tức, phần bình luận lại hóa thành biển đường:
"A a a, tâm trạng u ám của tui được chữa lành rồi!!!"
"Hiểu Hiểu với Phó tiên sinh nhất định phải thật thật thật hạnh phúc đó nha!!"
"Nhìn hai người là tui lại tin vào tình yêu thêm lần nữa! ! !"
...
Đặt điện thoại xuống, Dung Hiểu vòng tay ôm eo Phó Duy Trạch, dựa vào ngực anh, nghiêng đầu nhìn hoàng hôn ngoài cửa sổ.
Bầu trời bị ánh chiều tà nhuộm thành một màu cam dịu, ấm áp, mềm mại như kẹo.
Phó Duy Trạch nắm lấy đôi tay đang đặt bên người của cậu, mười ngón đan chặt, cúi đầu khẽ hôn lên xoáy tóc trên đỉnh đầu:
"Đang nghĩ gì thế?"
Dung Hiểu ngẩng đầu, mỉm cười với anh:
"Nhớ anh."
Phó Duy Trạch cúi xuống, đặt một nụ hôn lên khóe môi cậu, rồi trán tựa trán, cả đôi mắt đều là dịu dàng:
Dung Hiểu vòng tay ôm lấy cổ anh, ghé sát tai anh, nhẹ nhàng nói:
"Phó tiên sinh, em yêu anh ~"
(Chính văn hoàn)
Nam Thê Xung Hỉ Của Lão Nam Nhân Nhà Giàu
