Nam Thê Xung Hỉ Của Lão Nam Nhân Nhà Giàu
Chương 84
"Bạo Lực" khởi chiếu ngày hôm đó, Dung Hiểu mua bốn vé, dắt cả nhà đi xem.
Buổi sáng Phó Duy Trạch vẫn phải tới công ty họp, đến chiều cả nhà ăn cơm xong, thu dọn qua loa rồi lái xe thẳng ra rạp.
Để tránh gây náo loạn, họ cố ý đợi đến khi phim sắp chiếu mới nhân lúc trong rạp đã tắt đèn mà lặng lẽ đi vào.
Trình bá đỡ Phó Tu, vừa đi vừa dặn:
"Lão gia, ngài cẩn thận dưới chân."
"Đừng chỉ lo mỗi ta, chính ông cũng cẩn thận đi. Lần trước ta còn nhớ rõ, ông bước hụt một cái là lăn cả người lẫn ghế xuống, rất là 'đặc sắc' đấy."
"Không có đâu, lần đó là ngoài ý muốn. Lần này tôi tuyệt đối trông chừng lão gia, đảm bảo lão gia mà lăn, tôi cũng phải... ôm theo."
"Ta mà ngã thì đương nhiên không phải tự mình xuống rồi, ta chỉ nói vậy thôi."
Dung Hiểu và Phó Duy Trạch đi trước, nghe hai người phía sau vừa đấu võ mồm vừa lẩm bẩm, không nhịn được bật cười.
Cả bốn đều đeo khẩu trang, nhân lúc trong phòng chiếu tối om mà lần theo bậc thang đi đến hàng ghế cuối. Vừa ngồi xuống, bên cạnh là một bé gái đang mở to mắt nhìn họ, nhỏ giọng hỏi:
"Các chú là Hiểu Hiểu với Phó tiên sinh phải không ạ?"
Dung Hiểu: "...!!"
Phó tiên sinh gật đầu, đưa tay làm động tác "suỵt".
Dung Hiểu lúc này mới phản ứng, quay sang bé gái mỉm cười, đôi mắt cong cong, rồi ngồi xuống.
Đúng lúc đó, phim bắt đầu chiếu ——
Mở đầu phim là đoạn A Vinh và Võ Tân từ thời còn đi học cho đến khi kết hôn – cả một quãng đường tuổi trẻ đẹp đẽ, ngọt ngào.
Hai người gặp nhau ở những năm tháng đẹp nhất trong đời, từ rung động ban đầu đến tình yêu, từ nắm tay đến bước vào hôn nhân.
Đạo diễn Lưu Khắc ở phần mở đầu này cố ý xử lý rất mềm mại, bất kể là màu sắc hay tình tiết, đều tràn đầy cảm giác ấm áp, dịu dàng.
Phó Tu ngồi phía sau nhìn bóng lưng Dung Hiểu trên màn ảnh rộng, không nhịn được khều Trình bá:
"Về nhà nhớ đổi TV, đổi cái màn hình to hơn. Cậu xem xem, Hiểu Hiểu trên màn hình lớn đẹp trai thế kia, để TV nhỏ thật uổng."
Trình bá gật đầu:
"Về liền sắp xếp."
Mấy khán giả xung quanh bốn người, cũng bắt đầu thì thầm:
"Dung Hiểu đúng là sinh ra để lên màn ảnh rộng ấy, mặt nhỏ xíu, lên phim nhìn 'ăn' cực kỳ luôn."
"Đây là bộ phim cuối cùng của Dung Hiểu, xem xong suất này, tụi mình xếp hàng coi lại lần nữa nhé?"
Phim tiếp tục.
Sau khi kết hôn, sắp xếp xong chuyện trong nhà, Võ Tân quyết định nghỉ việc để ra ngoài lập nghiệp.
A Vinh khi đó chỉ trách yêu một câu: sao lại tự quyết rồi mới nói với em?
Cuối cùng vẫn bị Võ Tân dỗ dành tới mức không nỡ trách, sau đó anh ta bắt đầu lao vào khởi nghiệp.
Tiếc là, Võ Tân không có cái đầu làm ăn, cũng không đủ năng lực, vấp hết lần này đến lần khác, tâm trạng ngày càng bực bội, con người dần trở nên cáu kỉnh.
Từ đây, tông màu của cả bộ phim cũng thay đổi – từ những gam màu ấm áp chuyển sang lạnh hơn, nặng nề hơn.
Ban đầu, Võ Tân chỉ uống rượu giải sầu.
A Vinh nghĩ, tâm trạng anh ấy không tốt, uống một chút cũng chẳng sao.
Nhưng dần dần, ngày nào Võ Tân cũng say, người thì nhếch nhác, uể oải, hoàn toàn mất đi sự nhiệt tình và ý chí ban đầu.
A Vinh khuyên nhủ, lại bị nói là không hiểu, không biết anh ta đã cực khổ thế nào.
Võ Tân nói, anh ta khởi nghiệp không phải vì tương lai của hai người hay sao?
Bây giờ thất bại, vừa bị người ta cười chê, vừa không kiếm được tiền, thế mà A Vinh chẳng giúp được gì, còn hỏi tới hỏi lui, càng hỏi càng thấy bực.
Từ than vãn, chuyển thành to tiếng; từ to tiếng, chuyển thành đập đồ; từ đập đồ, dần dần biến thành bạo lực.
A Vinh sống trong căn nhà ấy, ngày càng dè chừng.
Nhưng trong lòng cậu, vẫn còn yêu Võ Tân.
Dù anh ta đã chẳng còn giống người cậu từng yêu năm xưa, cậu vẫn không nỡ bỏ mặc.
Một lần, trong lúc cãi vã, Võ Tân giận dữ cầm gạt tàn thủy tinh ném thẳng về phía A Vinh.
"Choang!" – tiếng kính vỡ vang lên, gạt tàn đập vào trán A Vinh, máu trào ra.
Cả phòng lập tức im phăng phắc.
Võ Tân sững người, A Vinh cũng sững người.
Không ai ngờ được, hai người lại đi đến bước này.
Võ Tân hốt hoảng chạy lại xem vết thương trên trán A Vinh.
A Vinh mắt đỏ hoe, líu ríu nói:
"Võ Tân, đừng như vậy nữa... được không?"
Giọng c** nh*, mềm, run run, vừa đáng thương vừa bất lực.
Phó Tu trong rạp siết chặt nắm đấm:
"Thằng khốn này, sao dám ra tay như thế với vợ mình!"
Trình bá nghiến răng:
"Đồ súc sinh này đáng lôi ra ngoài đánh cho một trận!"
Phó Tu phụ họa:
"Đúng! Đánh cho tơi bời!"
Trong rạp cũng nổ tung:
"A a a a, sao lại làm vậy được, sao lại đánh A Vinh!?"
"Đàn ông bạo lực gia đình đều đáng chết!!"
"Tại sao nỡ đánh cậu ấy chứ! Tôi đau lòng quá!!"
"Cú này không thể tha thứ được đâu!!"
"Đoạn này Dung Hiểu diễn tốt quá, nhìn mà muốn khóc luôn. Không biết Phó tiên sinh xem cảnh này trong lòng là thế nào nữa..."
Bên cạnh Dung Hiểu, sắc mặt Phó Duy Trạch đã lạnh đi, tay nắm chặt tay cậu.
Cảm nhận được cảm xúc của anh, Dung Hiểu nghiêng đầu nhìn, mỉm cười:
"Đều là giả thôi mà."
Phó Duy Trạch gật nhẹ:
Người này nói chuyện thì khách khí, quay đi lại chê bai sau lưng:
"Người trẻ bây giờ phải biết điều, cứ nghĩ mình ghê gớm lắm, nhảy ra ngoài khởi nghiệp, giờ đây vẫn phải về xin việc như thường.
Hồi đó tôi còn ngưỡng mộ dũng khí của cậu ta. Giờ nghĩ lại, có gan thì phải coi mình có đủ năng lực không đã."
"Nói trắng ra là không biết lượng sức. Có mấy người cứ không nhìn rõ bản thân mình như thế."
...
Những câu nói ấy, lại bị Võ Tân vô tình nghe được, như châm dầu vào lửa.
Tối đó, rõ ràng trước đó còn nhắn tin nói sẽ về muộn, vậy mà cuối cùng lại trở về trong mùi rượu nồng nặc.
A Vinh ngỡ ngàng:
"Anh sao vậy? Sao lại uống rượu nữa rồi?"
Cậu vừa dứt lời, tay đã bị Võ Tân túm chặt, đè thẳng lên tường.
Chai rượu trong tay anh ta giơ lên, bổ mạnh về phía cậu – cả rạp lại đồng loạt hô lên:
"Thằng đó điên rồi!!"
"Tôi biết ngay là hắn ta sẽ về trút giận mà!!"
"Đúng là loại chỉ biết bắt nạt người nhà, vô dụng ra ngoài bị người ta nói, về nhà đánh vợ! Ghê tởm!"
Chai rượu vỡ tung, rượu chảy đầy trên tường, mùi cồn nồng nặc bay khắp phòng.
A Vinh bị dọa đến đỏ bừng vành mắt, run rẩy:
"Anh Tân... đừng như vậy, em sợ..."
Phó Tu trong rạp lại bắt đầu chửi:
"Ai viết cái kịch bản này vậy! Không còn chuyện gì để viết hay sao mà bịa ra cái loại người như thế!"
Trình bá:
"Viết được cái thứ biên kịch như vậy, phải gửi dao nhỏ đến nhà cảnh cáo mới được!"
Phó Tu:
"Gửi! Ta ký nhận luôn!"
Trên màn ảnh, Võ Tân dường như không nghe thấy A Vinh van xin. Trong đầu anh ta lúc này chỉ toàn là sự bất mãn:
"Em cũng thấy anh vô dụng đúng không? Công việc đàng hoàng thì không chịu làm, cứ đòi khởi nghiệp, kết quả thì thất bại, bị người ta chê cười. Em có thấy xấu hổ vì anh không?"
Nước mắt A Vinh rốt cục cũng không kìm được, lăn dài:
"Không phải... em không..."
Còn chưa nói hết câu, cậu đã bị hất ngã xuống đất.
Cậu loạng choạng muốn đứng lên, lại ăn luôn một cái tát như trời giáng.
Cả rạp bắt đầu gào:
"Ta muốn giết hắn!!!"
"Lôi cây đao 40 mét của ta ra, cho hắn chạy trước 39 mét!!"
"Ta đoán là lát nữa, kiểu gì hắn ta cũng quỳ xin lỗi rồi khóc kể, A Vinh lại mềm lòng cho xem!"
"Gia bạo là biểu hiện của vô năng!
Ra ngoài chịu đựng không nổi thì trút lên người mình yêu, còn xứng là đàn ông à?!"
...
Sau đó, Võ Tân tỉnh rượu, thấy A Vinh bất tỉnh nằm bên cạnh, trên người trên mặt chi chít vết thương, hoảng hốt đến chân tay luống cuống.
Anh ta muốn gọi xe cấp cứu, nhưng lúc bấm số lại nhìn những vết thương ấy, cả người do dự, tay run run.
Cuối cùng, anh ta không gọi cấp cứu, mà bế A Vinh đặt lên giường, rồi gọi cho anh trai của A Vinh, nói rằng:
"Cậu ấy bị trượt chân ngã."
Trước khi anh trai tới, Võ Tân thu dọn phòng, cố gắng xóa sạch dấu vết ẩu đả.
Đợi tới khi anh trai A Vinh tới nơi, thấy những vết bầm tím trên mặt cậu, chỉ cần liếc qua là hiểu ngay không phải "té ngã" gì hết.
Anh túm cổ áo Võ Tân đẩy lên tường, lạnh mặt truy hỏi.
Cuối cùng, Võ Tân phải nói thật, khẩn cầu anh đừng để A Vinh nhập viện – sợ bác sĩ báo cảnh sát, sợ ảnh hưởng việc của mình.
Anh trai chẳng buồn nghe, bế A Vinh – lúc này đang sốt cao – thẳng vào bệnh viện.
Đến khi A Vinh tỉnh lại, thấy anh trai ngồi bên giường, liền bật khóc.
Anh ôm cậu, nhẹ nhàng vỗ lưng:
"A Vinh, ly hôn đi.
Võ Tân bây giờ không còn là người mà em từng yêu nữa."
A Vinh không trả lời, chỉ lặng lẽ rơi nước mắt.
Võ Tân đến bệnh viện mấy lần, muốn xin A Vinh tha thứ, đều bị anh trai chặn ở ngoài cửa.
Liên lạc không được, gọi điện thì không bắt máy, tin nhắn không trả lời.
Cuối cùng, anh trai đưa cho anh ta một tờ đơn ly hôn.
Võ Tân nhìn tờ giấy mà không tin vào mắt mình, điên cuồng hỏi:
"Cho tôi gặp A Vinh đi, em ấy sẽ không làm vậy với tôi đâu..."
Nhưng đến khi thật sự gặp được, A Vinh đã quay về nhà, trở lại nhịp sống ban đầu, nhìn qua giống như thời mới tốt nghiệp, vẫn ăn vẫn ngủ, vẫn biết cười.
Chỉ là, trong mắt đã không còn ánh sáng dịu dàng dành riêng cho anh nữa.
Võ Tân ngồi đối diện, run rẩy nói:
"A Vinh, anh biết mình sai rồi.
Anh sẽ không như vậy nữa, em cho anh thêm một cơ hội được không?"
A Vinh khẽ lắc đầu:
"Xin lỗi... em không làm được."
Một câu ngắn ngủi, nhưng hoàn toàn cắt đứt mọi lối quay về.
Cuối phim, A Vinh quay lưng định trở về phòng, lại bị anh trai nhẹ nhàng đẩy ra sân, ngồi lên xe lăn.
Hóa ra, vì những cú ngã và thương tổn trước đó, thần kinh cột sống của cậu đã bị ảnh hưởng, nửa đời sau chỉ có thể sống trên chiếc xe lăn này.
Màn hình tối dần, hiện lên dòng chữ trắng:
Muốn yêu, xin đừng làm tổn thương.
Xin hãy dũng cảm nói "Không" với bạo lực.
Mong rằng tình yêu của chúng ta, đều là ấm áp và dịu dàng, không có thương tổn.
Nam Thê Xung Hỉ Của Lão Nam Nhân Nhà Giàu
