Nam Thê Xung Hỉ Của Lão Nam Nhân Nhà Giàu

Chương 78

Chủ đề "nghi vấn quan hệ mờ ám giữa Dung Hiểu và Jerry" vừa mới leo lên hot search chưa được bao lâu, một đề tài khác đã cưỡi gió đuổi theo ——

#Phó tiên sinh còn 30 giây nữa sẽ đến hiện trường#

Bình luận bên dưới cười nổ:

"Không ai thấy thanh đao bốn mươi mét của Phó tiên sinh à???"

"Có phải dạo này Phó tiên sinh với Dung Hiểu không rải cẩu lương, mấy người thèm đường quá nên bắt đầu bịa chuyện cho đỡ cô đơn không??"

"Tôi không nói gì đâu, ngồi đây chờ màn vả mặt~!"

"Phó tiên sinh chưa bao giờ đến muộn, mong màn vả mặt này mạnh tay một chút!"

"Tôi cảm thấy đã đến lúc tung tấm hình này ra rồi. Hôm qua tình cờ gặp anh ấy ở phim trường, không ngờ hôm nay lại có đất dụng võ.
Nhớ không lầm thì gần đây Dung Hiểu đang quay phim mới Bạo Lực ở đó đúng không?
Phó tiên sinh vội vã như vậy, chắc là sốt ruột đi thăm vợ, còn kéo cả vali, có khi định theo vợ vào đoàn luôn ấy chứ???"

"Ha ha ha, 'theo vợ nhập tổ' nè!
Ai chưa xem phỏng vấn Dung Hiểu thì nên đi xem đi. Lần quay Mãn Viên Xuân Sắc trước, Phó tiên sinh cũng cắm trại trong đoàn suốt đó.
Lần này chắc do ở nhà còn có con nhỏ nên chậm vài ngày, nhưng nhìn bước chân là biết anh chạy tới đây trong gió luôn!!!"

"Giờ tôi chỉ muốn hỏi một câu: mấy người bịa chuyện kia, mặt đau chưa???"

"Từng làm nhân viên quèn trong đoàn Mãn Viên Xuân Sắc, xin nói một câu công bằng: tình cảm của Phó tiên sinh với Dung Hiểu thực sự rất tốt, kiểu tốt khiến người ta cực kỳ ước ao.
Mong mấy người tung tin đồn biết tích đức một chút!!!"

"Các bảo bối phía trên, để em dẫn đường cho: weibo chính chủ Fx mới vừa đăng tin @Fx giải trí V, không cần cảm ơn ~"

Weibo của Fx Giải Trí V:

"Gửi @Tân Uyển Giải Trí:
Mấy ngày gần đây, đối với Dung tiên sinh và Jerry tiên sinh, phía các người có nhiều hành vi bịa đặt, bôi nhọ.
Bộ phận pháp vụ của chúng tôi đã bắt đầu thu thập chứng cứ, sẽ thông qua con đường pháp lý truy cứu trách nhiệm đến cùng.

Rất xin lỗi vì đã để mọi người phải nhìn thấy những tin tức như vậy.

Đồng thời xin trả lời chung cho mọi người luôn quan tâm đến Dung tiên sinh và Phó tiên sinh: quan hệ giữa hai người họ rất tốt.

Hiện tại, Phó tiên sinh đã có mặt tại đoàn phim Bạo Lực.
Ảnh Ảnh Ảnh"

Tấm đầu là công hàm luật sư, hai tấm sau là ảnh chụp Dung Hiểu cùng Phó Duy Trạch.

Bình luận sôi trào:

"Tôi nói rồi mà, Phó tiên sinh tuyệt đối không để chuyện này trôi qua yên lặng đâu!!"

"Ha ha ha, Phó tiên sinh đúng là hành động nhanh như chớp! Không ngờ thật sự là Tân Uyển đứng sau giở trò!"

"Bộ não Tân Uyển có vấn đề hả? Còn dám thuê thuỷ quân bôi đen người khác. Chìa khoá nhà Phó tiên sinh mở xong chưa, quần áo trong tủ chắc cũng bị anh ấy l*t s*ch rồi đó!"

...

Ngay sau đó, Jerry V đăng:

"Rất xin lỗi, vì chuyện của tôi mà đã khiến Dung Hiểu và Phó tiên sinh bị liên luỵ, bị quấy rầy như vậy.


Ban đầu tôi nghĩ chuyện giải ước có thể giải quyết êm đẹp, không ngờ là tôi đánh giá họ quá cao.

Về đoạn ghi âm...

Ngoài ra, tôi vô cùng cảm kích sự giúp đỡ của Dung Hiểu trong thời điểm khó khăn nhất. Nếu không có cậu ấy, tôi không biết mình còn có ngày hôm nay hay không.
Cảm ơn cậu!"

Bình luận lập tức quay xe chửi Tân Uyển:

"Trời ơi, Tân Uyển giải trí lại bẩn đến mức này hả? Không chịu đóng vai ma cô thì giở bài tuyết tàng + phí vi phạm hợp đồng ra uy h**p nghệ sĩ?"

"Đây là công ty giải trí mất mặt nhất tôi từng thấy. Thối không chịu nổi!!!"

"Bảo sao Jerry phải đi. Ở cái công ty như vậy lâu, đúng là sỉ nhục nghề nghiệp!"

"Không nghe thì thôi, nghe xong giật cả mình. Rõ ràng không phải lần đầu họ làm chuyện này. Làm quen tay rồi nên chẳng còn sợ gì nữa!"

"Dung Hiểu đúng là người tốt. Jerry về được Fx chắc chắn có công lớn của cậu ấy!"

"Có câu gì đó rất đúng:
Bỏ đá xuống giếng thì nhiều, đưa than giữa trời tuyết rơi thì ít.
Lúc thế này, Dung Hiểu vẫn chịu ra tay giúp đỡ, đủ thấy Jerry nhân phẩm không tệ!"

...

Một cư dân mạng không muốn lộ tên bất ngờ đăng:

"Không biết có được tính là ăn dưa tuyến đầu không: vừa rồi thấy trước cổng trụ sở Tân Uyển có ba chiếc xe cảnh sát...
Ảnh Ảnh"

"Tôi thề, tốc độ này quá kinh khủng!!"

"Ha ha ha, đúng rồi. Loại công ty ghê tởm này, bị điều tra là đáng đời!!!"

"Chính nghĩa chưa bao giờ vắng mặt!!!"

"Cảm giác là Phó tiên sinh đã chính thức ra tay rồi!!!"

"Đây là màn vả mặt nhanh nhất mà tôi từng thấy!"

"Đây cũng là quả dưa nhanh nhất, ăn xong xem luôn cái kết!!!"

...

Buổi chiều, Phó Duy Trạch bảo trợ lý mang thêm đồ ăn sang đoàn phim.
Dung Hiểu thấy anh xuất hiện sớm, cười trêu:

"Hôm nay sao tới sớm vậy, anh nghỉ việc luôn rồi à?"

Phó Duy Trạch đặt ly trà sữa đã cắm ống hút lên bàn:

"Anh sợ nếu không qua liền, cái chức 'chính cung' của mình giữ không nổi."

Câu này làm Dung Hiểu bật cười. Cậu đặt trà sữa xuống, giơ tay ngoắc anh lại.
Phó Duy Trạch bước tới gần, Dung Hiểu giơ điện thoại, "tách" một cái.

Chụp xong, cậu mở weibo ——

Dung Hiểu 1234V:
"Có người lo lắng vị trí 'chính cung' của mình không giữ nổi, đành phải lên tiếng chứng minh:

Đời này chỉ có một người.

@Phó tiên sinh ~ yêu anh nha ~
Ảnh"

Bình luận lại nổ tung:

"Aaaaaaaaaa tôi biết mà tôi biết mà!!!!"

"Ha ha ha, Phó tiên sinh đúng chuẩn hành động phái, không chỉ cắm trại ở đoàn phim, mà còn quyết tâm tham chiến tuyến đầu, công bố cho thiên hạ biết: anh ấy đang ở đây!!"

"Mấy người dám mơ mộng đến Dung Hiểu ấy hả, cẩn thận Phó tiên sinh đứng phía sau các người đó nha, ha ha ha!!"

"Ta cười xỉu, Chính Cung Nương Nương an toạ!!!"

Phó Duy Trạch nghiêng người lại gần, nhìn màn hình điện thoại.


Dung Hiểu đưa luôn cho anh:

"Anh xem, bọn họ gọi anh là 'nương nương', còn gửi lời vấn an nữa. Anh có muốn nói câu gì không?"

Phó Duy Trạch nhéo má cậu:

"Đúng là nghịch ngợm."

Dung Hiểu làm mặt quỷ, tay ôm lấy tay anh:

"Chuyện Tân Uyển là anh sắp xếp hả?"

Phó Duy Trạch cụp mắt nhìn cậu:

"Trợ lý anh xử lý. Trợ lý mới, nhưng năng lực không kém Đồng Trình đâu."

"Xem ra anh rất hài lòng với người ta đó." – Dung Hiểu cười trêu.

"Còn phải rèn thêm. Sau này mấy chuyện này tốt nhất phòng cháy từ xa, đừng để bùng lên rồi mới dập."

Buổi tối tan làm, Dung Hiểu nhận được điện thoại của Đào Nhạn.
Mang thai phản ứng nặng, nên dạo này Đào Nhạn phải ở nhà dưỡng thai, yên tĩnh được bao lâu, giờ vừa thấy weibo xong thì phải gọi cho bằng được.

Không đi ăn dưa trực tiếp được, đành gọi Dung Hiểu:

"Tôi nói này, cậu với lão Phó nhà cậu có phải lâu rồi không phát cẩu lương không, đến mức trên mạng người ta cũng dám bịa luôn rồi.

Nhưng mà lão Phó nhà cậu đúng là không phải dạng vừa, tốc độ phản ứng nhanh như đặc chiến. Nhìn là biết được huấn luyện bài bản!"

Dung Hiểu bị câu này chọc cười:

"Cậu gọi cho tôi chỉ để ăn dưa thôi hả?"

"Ăn dưa là tiện thể. Chủ yếu là tôi muốn hỏi cậu: lúc cậu mới mang thai mấy tháng đầu có bị khó chịu lắm không?
Tôi giờ thấy mình như sắp chết, ăn cái gì cũng nôn ra, chỉ ăn củ cải là không ói.
Mà trời ơi tôi ghét củ cải nhất, giờ lại sống phụ thuộc vào nó.
Còn nữa, tôi mập lên bao nhiêu, bực bội chết được!
Mới có ba tháng thôi, nghĩ đến còn bảy tháng nữa là tôi muốn xỉu luôn."

Nghĩ lại lúc trước mang thai, bản thân đa phần chỉ buồn ngủ, Dung Hiểu không khỏi thấy thương bạn:

"Phản ứng mạnh vậy, cậu có đi bác sĩ chưa?"

"Đi rồi, bác sĩ bảo phản ứng bình thường, cứ ở nhà nghỉ ngơi.
Giờ tôi sắp mọc rêu rồi đây, chưa từng ở nhà lâu thế này bao giờ.
Cậu nói xem bao giờ mới qua được giai đoạn này, chẳng lẽ phải đợi đến lúc sinh xong hả?"

Nghe Đào Nhạn oán giận, Dung Hiểu vẫn nghe ra được trong giọng nói không chỉ có bực bội, mà còn có mong chờ và... khoe tí hạnh phúc.

Cậu không vạch trần, chỉ cười:

"Chắc không kéo dài mãi đâu. Ráng thêm chút nữa là ổn.
Hồi trước tôi chủ yếu là buồn ngủ, qua đoạn đó là bình thường."

"Cậu chỉ buồn ngủ thôi á? Thật quá đáng ước ao luôn.


Dung Hiểu cũng vui lây, chọc:

"A, thì ra cậu gọi tôi là để... rắc cẩu lương đúng không?"

Đào Nhạn cười ha ha:

"Bây giờ cậu mới nhận ra à! Thôi không nói nữa, tôi đi ăn cơm đây. Có dịp tôi đến thăm đoàn cậu."

"Được, nhớ giữ gìn sức khỏe." – Dung Hiểu dặn.

Cúp máy xong, Phó Duy Trạch từ phòng tắm bước ra.
Áo choàng tắm chỉ quấn hờ ở hông, cảnh tượng nhìn bao nhiêu lần rồi mà mỗi lần Dung Hiểu vẫn đỏ mặt.

Cậu đứng bật dậy, chạy vào phòng tắm lấy máy sấy, giúp anh sấy tóc.

Việc này đã thành một thói quen ngầm giữa hai người rồi.

Sấy xong, điện thoại trên bàn rung lên.
Là Nhan Thanh gọi tới.

"Hiểu Hiểu, em nghỉ ngơi chưa?"

"Vẫn chưa ạ, chị Nhan có việc gì sao?" – Dung Hiểu nhìn Phó Duy Trạch đang mang máy sấy vào lại phòng tắm, hạ giọng hỏi.

"Chuyện là thế này, Phó tiên sinh có ở cạnh em đúng không?
Bên tạp chí (Thượng Mạc) vừa gọi cho chị, muốn mời anh ấy phỏng vấn độc quyền.

Tạp chí (Thượng Mạc) mấy năm nay khá được độc giả yêu thích.
Chị muốn nhờ em hỏi thử ý anh ấy, xem có đồng ý không."

Không ngờ Nhan Thanh gọi mà mục tiêu không phải mình, Dung Hiểu dở khóc dở cười:

"Được, để em hỏi anh ấy, rồi báo lại cho chị nhé?"

"Được, chị chờ điện thoại em."

"Được, chị Nhan."

Cúp máy, Phó Duy Trạch từ phòng tắm đi ra, hỏi:

"Nhan Thanh tìm em có chuyện gì?"

Dung Hiểu bước tới, vòng tay qua vai anh, người mang theo mùi sữa nhè nhẹ:

"Chị ấy nói, tạp chí (Thượng Mạc) muốn mời anh phỏng vấn, nhờ em hỏi ý anh."

Phó Duy Trạch hơi sững lại, hiển nhiên không nghĩ tới là chuyện này.

Nhìn vẻ mặt anh, Dung Hiểu bật cười, vươn tay chọc chọc má:

"Anh đi không?"

"Em muốn anh đi à?" – Phó Duy Trạch hỏi ngược.

"Em không biết." – Dung Hiểu lắc đầu.
"Nếu anh muốn đi, em ủng hộ. Nếu anh không muốn, em cũng thấy không sao cả."

Phó Duy Trạch cúi đầu hôn cậu một cái:

"Vậy... anh đi."

"Được ~"

Sáng hôm sau, Nhan Thanh nhận được điện thoại từ trợ lý mới của Phó Duy Trạch, nói anh đã đồng ý phỏng vấn (Thượng Mạc).

Tổng biên (Thượng Mạc) nghe xong thì phấn khởi phát run.
Phải biết, từ trước tới giờ Phó Duy Trạch gần như chưa từng nhận phỏng vấn, lần này lần đầu "phá lệ" lại dành cho họ – có thể tưởng tượng được kỳ sau, doanh số tạp chí chắc chắn bùng nổ.

Ngay lập tức họ mở một cuộc họp khẩn.

Phỏng vấn (Thượng Mạc) không chỉ đăng trên tạp chí, mà còn có livestream.

Đến ngày hẹn, Phó Duy Trạch xuất hiện trong phòng phát sóng.
Người dẫn chương trình suýt nữa không khống chế được biểu cảm, trong mắt toàn là kích động.

Chớ nói đâu xa, ngay thời khắc anh xuất hiện, lượng người xem trực tiếp lập tức bùng nổ.

"Hôm nay là số đặc biệt của (Thượng Mạc).
Chúng tôi vô cùng vinh hạnh được mời Phó Duy Trạch tiên sinh đến phòng livestream của chương trình.

Phó tiên sinh, hiện tại lượng người xem đã vượt qua mốc năm triệu, vẫn đang tiếp tục tăng.

Đây là kỷ lục cao nhất từ trước tới nay của (Thượng Mạc)."

"Vinh hạnh là của tôi. Cảm ơn mọi người đã yêu thích." – Phó Duy Trạch bình thản, không có Dung Hiểu bên cạnh, biểu cảm của anh luôn rất kiệm lời.

MC cười:

"Trước khi bắt đầu, tôi có câu này nhất định phải hỏi.


Lần này mời Phó tiên sinh tới, ban đầu bọn tôi thật sự chỉ mang tâm lý thử vận may, không ngờ anh lại đồng ý.

Vậy tôi muốn hỏi: là vì lý do gì mà anh gật đầu vậy ạ?"

MC vừa dứt lời, màn hình livestream đã bị đạn mạc spam kín ——

"VÌ TÌNH YÊU!!!"
"Không cần hỏi luôn, chắc chắn là vì tình yêu!!!"
"Chắc chắn không phải vì tiền rồi, nhà người ta thiếu gì chứ, chứ tiền thì KHÔNG!!!"

Phó Duy Trạch nhìn đạn mạc, không nhịn được cười, trong mắt mang ý cười nhạt:

"Bọn họ nói đúng. Là vì tình yêu."

Không ngờ câu đùa của fan lại được chính chủ xác nhận thẳng mặt, đạn mạc lập tức bùng nổ, chữ phủ kín cả màn hình.

"Giờ em thật sự muốn la hét chung với mọi người, nhưng em phải cố giữ hình tượng.

Em chuẩn bị rất nhiều câu hỏi nghiêm túc để hỏi anh đó.

Đầu tiên, lần trước khi Dung tiên sinh phỏng vấn, cậu ấy có tiết lộ rằng:

Hai người đã kết hôn trước khi quay Thượng Tiên.

Chuyện này là thật sao ạ?"

"Là thật." – Phó Duy Trạch gật đầu.
"Lúc đó, nếu không phải nhờ em ấy kéo tôi lại đúng lúc, có lẽ hôm nay cũng chẳng có tôi ngồi đây. Tôi rất cảm kích vì em ấy đã chăm sóc tôi như thế vào thời điểm ấy."

Giọng anh không cao, câu chữ cũng không quá phô trương tình cảm, nhưng chính bởi sự bình tĩnh đó mà càng khiến người ta cảm động – giống như, mọi chuyện vốn nên là như vậy.

MC tiếp tục:

"Vậy có thể coi là cưới trước yêu sau không ạ? Là anh rung động trước à?"

Nhắc đến vấn đề này, khóe môi Phó Duy Trạch khẽ cong, anh cười gật đầu:

"Đúng, là tôi động tâm trước.

Khi đó em ấy còn nhỏ, rất dễ thẹn thùng.
Lúc nào cũng nói: 'Chờ anh ổn rồi, em sẽ đi.'

Tôi làm sao nỡ buông tay được.

Sự thật chứng minh, em ấy đối với tôi cũng không hoàn toàn là 'vô cảm' như miệng nói."

Nói đến đoạn cuối, cả người anh đều dịu lại, ánh mắt và giọng điệu đều là ôn nhu.
Không cần nói thêm, ai cũng nhìn ra: người đàn ông này thật sự cực kỳ yêu người trong miệng anh.

MC cười run:

"Có ai nói với anh chưa, hai người ngọt đến mức khó tin luôn ấy.

Ngồi đây nghe anh kể, tôi cũng rất muốn la hét theo đạn mạc.

Tôi sẽ cố nhịn, để hỏi thêm câu tiếp theo:

Trong đoàn Mãn Viên Xuân Sắc, có tin nói là anh luôn 'theo phu vào đoàn', cùng Dung tiên sinh ở khách sạn suốt thời gian quay. Chuyện này có thật không ạ?"

"Thật." – Phó Duy Trạch gật đầu.
"Nhân tiện cũng phải cảm ơn Lâm tổng đã tài trợ, tặng cho đoàn một chiếc thẻ mở phòng khách sạn."

"Không ngờ phía sau còn có đoạn này, Lâm tổng đúng là rất biết điều nha.
Câu tiếp theo: bây giờ ai cũng biết hai người có một cặp sinh đôi rất đáng yêu.
Vậy sau này anh còn có kế hoạch sinh thêm con nữa không?"

"Chuyện này cứ thuận theo tự nhiên." – Phó Duy Trạch nói.
"Tôi và Hiểu Hiểu đều cảm thấy: có con thì là như thêu hoa trên gấm, không có con thì hôn nhân cũng không vì thế mà kém đi."

Vừa dứt lời, đạn mạc lại điên cuồng tràn lên.

MC cười:

"Xem ra mọi người vẫn còn rất nhiều điều muốn hỏi.

Vậy chúng ta chọn thử hai câu hỏi từ đạn mạc, Phó tiên sinh trả lời nhé?"

"Được."

"Vấn đề thứ nhất:

Phó tiên sinh chuẩn bị khi nào sẽ làm lễ cưới với Dung Hiểu?"

Tác giả có lời muốn nói:

Phó Duy Trạch: Chiêu cáo thiên hạ.


Nam Thê Xung Hỉ Của Lão Nam Nhân Nhà Giàu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nam Thê Xung Hỉ Của Lão Nam Nhân Nhà Giàu Truyện Nam Thê Xung Hỉ Của Lão Nam Nhân Nhà Giàu Story Chương 78
10.0/10 từ 41 lượt.
loading...