Nam Thê Xung Hỉ Của Lão Nam Nhân Nhà Giàu

Chương 77

Chuyện Jerry giải ước với công ty cũ bất ngờ bị tuôn ra, khiến cả mạng sững người.

Là tiểu thịt tươi đang hot, lại đúng lúc sự nghiệp đang lên, bỗng truyền ra tin chia tay công ty quản lý – rất nhiều người lập tức cho rằng cậu ta "đỏ lên rồi khinh thường công ty cũ", chửi Jerry là đồ "ăn cháo đá bát".

Mà tất cả bắt đầu... chỉ từ một chiếc weibo của Jerry ——

Jerry V:
Mệt quá. Chỉ muốn nghiêm túc đóng phim, sao lại khó như vậy. Muốn rời đi...Ảnh

Ảnh là một tấm bóng lưng trên nền đen, cả người trông suy sụp.

Bình luận lập tức nổ tung:

"Ca ca sao vậy, có chuyện gì khó nói thì nói ra, tụi em giúp nghĩ cách với??"

"Có phải công ty ép anh không, hay trên đoàn phim có vấn đề? Mới vào đoàn quay Bạo Lực mà?"

"Ca ca đang quay Bạo Lực đúng không, nam chính là Dung Hiểu với Cổ Trì, hai người đó đâu phải dạng làm khó người khác, chắc không phải vấn đề đoàn phim, vậy là từ phía công ty??"

"Đừng nói với tôi là công ty rác rưởi kia lại bắt anh đi tiếp rượu. Trước đây từng có phốt Tân Uyển giải trí ép nghệ sĩ đi tiếp khách đó, mọi người còn nhớ không?"

"Ca ca giải ước đi! Đừng ở Tân Uyển nữa!!!"

"Trước lúc chưa có tác phẩm thì ngoan ngoãn, giờ nổi lên rồi thì đá công ty cũ? Nhà đầu tư bồi dưỡng cậu từ đầu, giờ nói đi là đi, có quá đáng quá không?"

"Cmt trên nói chuyện nghe lạ thế nhỉ? Tân Uyển là cái thứ gì, cần tôi quăng chứng cứ lên mặt mấy người không??"

...

Jerry thật sự không nghĩ rằng một cái weibo cảm xúc bộc phát lại tạo hiệu ứng lớn như vậy. Nhìn sơ qua đã biết có người cố ý thổi gió đổ lửa.

Cậu còn chưa kịp tìm đại diện của Tân Uyển, bên kia đã chủ động gọi đến:

"Jerry, cậu cũng thấy tình hình trên mạng rồi đấy. Chỉ cần cậu từ bỏ ý định rời Tân Uyển, hot search chúng tôi sẽ cho người đè xuống. Cậu đừng có mơ tưởng bay cao nữa. Tôi cũng muốn xem, sau này cậu quỳ gối nịnh bợ cái tên Tiểu Song kia, cậu ta có giúp nổi cậu hay không."

Jerry lạnh giọng:

"Sao anh biết chuyện? Anh nghe lén điện thoại của tôi à?"

Chuyện liên hệ với Đồng Trình, ngoài Dung Hiểu ra không ai biết.
Môi giới lại nắm rõ như vậy, trừ nghe lén ra, cậu không nghĩ được nguyên nhân thứ hai.

Đối phương thản nhiên:

"Nếu cậu không làm chuyện trái quy tắc, thì sao phải sợ bị nghe lén? Coi như tôi nhắc nhở cậu lần cuối, đừng có nghĩ mấy chuyện không nên nghĩ. Ngoan ngoãn làm việc cho công ty, công ty sẽ không bạc đãi cậu.

Giờ tôi gửi mẫu weibo cho cậu, cậu đăng lại cho đàng hoàng, chuyện này coi như xong. Ngày kia tôi hẹn Lí nữ sĩ, cậu chuẩn bị tinh thần đi với bà ta hai hôm, ký xong hợp đồng thì mọi chuyện êm đẹp."

Cúp máy xong, Jerry lập tức nhận được file "mẫu xin lỗi" mà bên kia gửi qua.

Một luồng nôn nóng, phẫn uất nghẹn trong ngực – nuốt không trôi, nhổ ra cũng không được, như đi vào ngõ cụt.

Cậu không chắc, trong tình huống này Fx còn dám ký mình không.

Cốc cốc.
Tiếng gõ cửa phòng nghỉ vang lên. Jerry cố gắng nuốt đắng, xoay người mở cửa.

Dung Hiểu đứng ở đó, nhìn cậu:

"Ổn chứ?"

Không ngờ đối phương đến thẳng như vậy, Jerry ngẩn ra, rồi cố gắng nặn ra một nụ cười:

"Xin lỗi... e là tôi không thể..."

"Chỉ vì chuyện nhỏ này mà cậu định từ bỏ Fx sao?" – Dung Hiểu cắt lời.

"Bây giờ tôi mà sang đó, trên lưng là một đống tiếng xấu. Ký tôi, Fx chẳng được lợi gì..."

"Đừng xem thường Fx." – Dung Hiểu nói, "Cậu lên weibo xem đi."

Cậu vỗ nhẹ vai Jerry, cười:

"Xem xong rồi ra, sắp quay đó."

Nói xong quay người đi, cũng không nói thêm gì nữa – vốn đến đây chỉ để nói cho cậu ta chuyện này.

Jerry như được giật điện, vội mở weibo. Ngay đầu trang là ——

Fx Công Ty Giải Trí V:
Sau khi xác nhận nội bộ, chúng tôi biết rằng: trong suốt quá trình hoạt động, nghệ sĩ Jerry luôn cố gắng tiến thủ, giữ hình tượng tích cực, không bị tiền tài mê hoặc, giữ được bản tâm.

Điều này rất phù hợp với tiêu chuẩn lựa chọn nghệ sĩ ký kết của Fx.

Chúng tôi trịnh trọng gửi tới @Jerry V lời mời chính thức: Chỉ cần cậu đồng ý, Fx sẽ mở rộng cánh cửa với cậu. Công văn pháp vụ giải ước đã chuẩn bị xong.

Chúng ta cùng nhau phá vỡ cục diện bế tắc này, cậu dám không?

Bình luận nổ tung lần nữa:

"Trời ơi, tin tức còn nóng hổi???"

"Đây là lần đầu tôi thấy một công ty A thẳng mặt như thế! Đỉnh quá!!"

"Fx đây là tuyên chiến Tân Uyển công khai rồi còn gì?"

"Là ai cho Fx dũng khí? Là Phó tiên sinh đúng không!! Ha ha ha!!!"

"Jerry đồng ý đi! Fx dù mới, nhưng sau lưng là Phó thị, chắc chắn không phải loại công ty pháo hôi đâu!!"

"Tui chỉ muốn biết giờ Tân Uyển đang có tâm tình gì, hahaha!!"

Viền mắt Jerry đỏ lên. Ngón tay hơi run, cậu gõ:

Jerry V:


Dám. Tôi đi. @Fx Công Ty Giải Trí V

"Ca ca chúc mừng anh!!! A a a!!"
"Cuối cùng cũng chờ được ngày này, ca ca thoát kiếp!!"
"Fx cố lên! Jerry cố lên!!"

Lúc Dung Hiểu vào trường quay, đạo diễn Lưu Khắc đang cúi đầu lướt weibo.
Chuyện Jerry, ông dĩ nhiên cũng để ý. Nhìn diễn biến cuối cùng, trong lòng ông cũng nhiều thêm vài phần bội phục.

Thấy Dung Hiểu lại gần, Lưu Khắc cảm khái:

"Jerry sau này chắc chắn sẽ cảm kích cậu."

Không có Dung Hiểu làm cầu nối, Fx sao có động tác nhanh như vậy.

Dung Hiểu cười:

"Em chỉ dẫn cậu ấy một đường thôi, không làm gì cả. Còn lại là do cậu ấy tự mình quyết định."

Lưu Khắc cười, lắc đầu:

"Thế là đủ lắm rồi. Người ta nói, kẻ bỏ đá xuống giếng thì nhiều, người đưa than giữa ngày tuyết rơi mới hiếm.

Cậu cho nó đường lui đúng lúc, với nó mà nói chính là 'giữa ngày tuyết rơi mang tới than'.

Thú thật, trước đó tôi cũng từng nghĩ có nên đổi diễn viên hay không. Tôi không muốn phim còn chưa quay xong đã vì nhân phẩm nam chính mà mất một đống thiện cảm người qua đường.

Giờ xem lại, cú 'gió bão' này coi như đợt tuyên truyền đầu tiên rồi."

Dung Hiểu không thấy ông quá thực dụng, chỉ cười:

"Đổi cậu ấy đi thì đạo diễn cũng thiệt thòi, kỹ năng diễn xuất của Jerry thật sự ổn mà."

"Còn kém cậu một chút." – Lưu Khắc nói rất thẳng. Jerry tuy trẻ, nhưng so với Dung Hiểu, người chưa đầy 20 đã đoạt Ảnh đế Kim Sư Tử, vẫn còn một đoạn khoảng cách.

Cổ Trì vào đoàn đúng lúc Dung Hiểu đang quay cảnh trọng điểm.

Lưu Khắc thấy anh, cười:

"Dung Hiểu có thiên phú diễn xuất thật đấy."

Cổ Trì mỉm cười gật đầu, ánh mắt xuyên qua màn hình máy quay, nhìn vào hình ảnh Dung Hiểu trong ống kính.

Cảnh 38 – Bạo Lực

Võ Tân hất vỡ chai rượu.
Theo tiếng thủy tinh vỡ tan, rượu bắn tung tóe khắp nền nhà.

Mấy giọt rượu văng lên mặt A Vinh. Vành mắt vốn đã ửng đỏ, giờ càng lộ rõ; trong tròng mắt đen sâu, thứ phản chiếu lại là hoảng loạn và bất an.

Giống như đang nhìn một người xa lạ, nhìn người yêu đang th* d*c trước cửa sổ, như một con thú bị dồn đến đường cùng.

A Vinh muốn bước tới, nhưng dường như lại sợ một điều gì đó.

"A Tân, anh đừng như vậy mà... em sợ."

Giọng Dung Hiểu run run, mang theo tiếng nức nở khiến người ta xót xa.


Điếu thuốc quật lên trán cậu, máu tươi tràn xuống, lẫn vào nước mắt, cùng nhau rơi xuống.

"Cắt!"

"Qua, thu dọn đi, đổi cảnh."

Lưu Khắc nhìn màn hình, rất hài lòng. Jerry từ đầu còn non tay, nhưng mấy ngày nay bị Dung Hiểu "dẫn nhịp", tiến bộ rõ rệt.

Riêng Dung Hiểu, phần xử lý "mềm yếu nhưng không vô lực, khiến người nhìn muốn ôm chặt vào lòng mà che chở" – quá đẹp.

Cổ Trì đứng bên cạnh, ánh mắt trầm lại.
Rõ ràng biết tất cả chỉ là diễn, nhưng nhìn cảnh đó lòng anh vẫn rất khó chịu.

Nếu là ngoài đời, ai dám đối xử với em trai anh như vậy, anh chắc chắn không bỏ qua.

Dung Hiểu lau sạch máu giả trên mặt, vừa quay đầu lại đã thấy Cổ Trì.
Cậu lập tức cười rạng rỡ:

"Anh!"

Cổ Trì nhìn cậu:

"Gầy đi rồi."

Trước ở nhà nghỉ ngơi, dưỡng thai với nuôi con, Dung Hiểu có lên chút thịt. Vào đoàn mới hai ngày mà đã sụt xuống.

Không ngờ anh trai mình nhìn một cái đã nhận ra, Dung Hiểu sờ má:

"Cũng bình thường mà, lên hình sẽ đẹp hơn."

"Vốn đã không mập." – Cổ Trì đáp, rồi nói thêm – "Mới nãy diễn rất tốt."

"Anh, anh đang khen em hả?" – Dung Hiểu cười cong mắt.

"Ừ." – Cổ Trì bị cậu chọc cười, đưa tay nhéo nhẹ mặt em trai.

Cổ Trì mới vào tổ, chưa quay ngay. Anh đi làm quen bối cảnh trước, tối đến lại nhờ khách sạn chuẩn bị một bàn đồ ăn mang sang phòng Dung Hiểu, muốn cho em bồi bổ.

Anh vốn định bảo nhân viên phục vụ gõ cửa giúp, không ngờ vừa đến cửa thì trong phòng đã có người mở ra.

Phó Duy Trạch đứng đó, nhìn anh nhướng mày.

Cổ Trì hơi bất ngờ, sau đó quay sang nhân viên phục vụ:

"Phiền cô đặt đồ ăn vào trong giúp tôi."

Chờ nhân viên đi rồi, anh mới nói với Phó Duy Trạch:

"Sao cậu lại ở đây?"

"Tôi mới đến." – Phó Duy Trạch nói, liếc đồ ăn phía sau – "Đồ này mang cho Dung Hiểu hả?"

"Ừ. Thấy nó hơi gầy, nên muốn cho nó bồi bổ. Cậu đến là tốt rồi."

Cổ Trì bảo phục vụ mang đồ ăn vào phòng:

"Dung Hiểu có biết cậu tới không?"

"Chưa. Tôi muốn cho cậu ấy bất ngờ." – Phó Duy Trạch nói, nhìn nhân viên đặt đồ xong rời đi.

Hiểu ý, Cổ Trì gật đầu:

"Vậy hai người ăn đi, tôi về trước."

"Cảm ơn." – Phó Duy Trạch lễ phép.

"Không cần khách sáo. Nó là em trai tôi." – Cổ Trì nói xong, quay người đi.

Dung Hiểu vừa từ thang máy ra đã thấy Cổ Trì đứng trước cửa phòng mình. Cậu ngạc nhiên:

"Anh, không phải tối nay mình ăn chung sao, anh đi đâu vậy?"

"Không được rồi, anh có việc. Anh đã bảo người mang đồ ăn vào phòng em rồi, nhớ ăn nhiều lên."

Nói xong, anh trực tiếp vào thang máy.

Dung Hiểu nhìn theo, nháy mắt mấy cái, trong lòng thấy kỳ lạ, nhưng vẫn quay về phòng.

Tới cửa, cậu quẹt thẻ mới nhận ra cửa chỉ khép hờ.
Vô thức liếc về phía thang máy, đoán chắc Cổ Trì đi vội quá nên quên đóng kín.

Cậu đẩy cửa bước vào, còn chưa kịp phản ứng thì một cánh tay đã vươn ra nắm lấy cổ tay, kéo cậu vào trong rồi đóng cửa lại.

Ngay sau đó, một nụ hôn ấm nóng rơi xuống môi.

Theo bản năng, Dung Hiểu ngẩng đầu – mùi hương quen thuộc, thuộc về riêng Phó Duy Trạch, lập tức khiến cậu an tâm.

Hôn xong, thở còn hơi gấp, cậu hỏi:

"Sao anh lại tới đây?"

Phó Duy Trạch áp sát, cọ nhẹ mặt cậu:

"Nhớ em."

"Cho nên vừa rồi anh trai em lên đã gặp anh?" – Dung Hiểu bị cọ đến nhột, cười hỏi.

"Ừ." – Phó Duy Trạch ôm cậu, trả lời thản nhiên.

Dung Hiểu không nhịn được cười, đẩy nhẹ ngực anh:

"Bảo sao anh ấy bảo có việc gấp. Đừng quậy, nhột thật đó."

Không chịu nổi, cậu khẽ nhón chân, chủ động hôn anh một cái:

"Em còn chưa tắm, để em tắm xong rồi... a—"

Chưa nói xong đã bị bế bổng lên, làm cậu giật mình, hai tay vội ôm lấy cổ anh. Giọng người đàn ông trầm thấp bên tai:

"Tắm cùng."

Không cho cậu cơ hội từ chối, anh ôm thẳng người vào phòng tắm.

Lúc bước ra, cả người Dung Hiểu đều hồng hồng. Phó Duy Trạch đặt cậu lên giường, bóp nhẹ eo:

"Nhức không?"

Dung Hiểu lắc đầu:

"Tạm ổn."

Phó Duy Trạch rót cho cậu một cốc nước:

"Ăn cơm thôi."

"Cùng ăn." – Dung Hiểu ngồi dậy nhận ly nước, uống một ngụm, cổ họng khô rát cũng dịu đi phần nào. Sau một trận "mưa gió" trong phòng tắm, giọng cậu mềm hơn hẳn.

Phó Duy Trạch xoa đầu cậu:

"Ừ."

Vừa ngồi xuống, điện thoại trên bàn đã rung. Anh cầm lên – là cuộc gọi video từ Phó Tu.

Sau khi kết nối, trên màn hình là Phó Tu và Trình bá, mỗi người ôm một bảo bảo, ngồi ngay trước camera vẫy tay:

"Dương Dương, Tiểu Tinh, xem này, là ba ba với phụ thân!"

Hai đứa nhỏ tròn mắt, đen láy như hạt nho, tò mò nhìn vào màn hình:

"A!"
"Ha!"

Như đang hỏi: "Ba ba với phụ thân sao lại ở cùng nhau thế kia?"

Dung Hiểu bị độ đáng yêu đó đánh trúng tim, chỉ lo cười nói với hai con, quên cả ăn.

Phó Duy Trạch cũng không vội, chỉ tranh thủ lúc cậu ngừng nói, gắp thức ăn đút từng miếng vào bát cậu.

Kết quả là vô thức cậu ăn hết sạch cả bát cơm. Đến khi no căng bụng, nhìn muôi cơm đưa tới liền theo bản năng lắc đầu:

"Không ăn nổi nữa..."

"Vậy uống nước." – Phó Duy Trạch nói.

Phó Tu bên kia cười:

"Không còn sớm, hai đứa nghỉ đi. Bảo bảo chào ba ba với phụ thân nào, mai gặp lại."

Video kết thúc.


Jerry vừa liên lạc xong, bên Fx đã chính thức gửi công hàm luật sư sang Tân Uyển.

Tân Uyển giải trí xưa nay giỏi bắt gió bẻ măng, nhưng lần này đối mặt lại là Fx – dù mới, nhưng sau lưng là Phó thị.
Với loại công ty nhỏ như họ, đối đầu là chuyện không sáng suốt.

Bởi vậy, vừa nhìn công hàm, họ gần như không do dự, dứt khoát ký kết giải ước với Jerry.

Thuận lợi đến mức khiến người ta hoảng hốt.

Ký xong, họ lập tức lên weibo diễn vở "người tốt":

Tân Uyển Giải Trí V:

Hôm nay, công ty chúng tôi đã chính thức đạt được thỏa thuận hòa bình giải ước với nghệ sĩ Jerry.

Chúc Jerry công tác thuận lợi ở công ty mới, tiền đồ rộng mở. Hy vọng sau này hai bên vẫn có thể chung sống hòa bình, mong chờ những cơ hội hợp tác mới...

"Jerry thật sự giải ước rồi, vào Fx luôn hả??"

"Sao tôi thấy cái weibo này giả tạo quá vậy nhỉ?"

"Đúng là bạch nhãn lang. Công ty nâng đỡ bao năm, giờ nói đi là đi. Fx cũng dám nhận loại người này cơ à?"

"Không nói không biết, ngẫm lại thì Jerry giải ước nhanh như vậy, không có Dung Hiểu hỗ trợ thì tôi không tin. Hai người dạo này quay chung, chắc có qua lại gì rồi?"

"Cmt trên... mùi bôi đen thấy rõ!"

"Tránh xa Dung Hiểu nhà tôi ra! Chúng tôi không ước!"

"Nói mấy lời như thế, không sợ Phó tiên sinh nửa đêm gõ cửa nhà à?"

"Cảm giác Phó tiên sinh đang trên đường rồi đó!!"

Cùng ngày, một đề tài ám chỉ Jerry và Dung Hiểu "quan hệ không sạch sẽ" lẳng lặng bò lên hot search.
Tuy vị trí chưa cao, nhưng đã đủ để gây chú ý.

Nhan Thanh nhìn thấy đề tài đó chỉ cảm thấy... có những người đúng là sống rảnh quá.

Khi chị gọi cho Dung Hiểu, Phó Duy Trạch đang lướt đến cái hot search đó.
Anh gọi trợ lý mới tới, chỉ vào màn hình:

"Điều tra, rồi xử lý sạch sẽ cho tôi."

Trợ lý mới gật đầu, không hỏi thêm nửa câu.

Trong lòng anh ta âm thầm chấm cho Tân Uyển một nén hương, tiện thể cảm thán:
Thời tiết lạnh thế này, cũng đến lúc để vài người "phá sản" cho ấm rồi.

Tác giả có lời muốn nói:

Phó Duy Trạch: Ta tới đây.



Nam Thê Xung Hỉ Của Lão Nam Nhân Nhà Giàu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nam Thê Xung Hỉ Của Lão Nam Nhân Nhà Giàu Truyện Nam Thê Xung Hỉ Của Lão Nam Nhân Nhà Giàu Story Chương 77
10.0/10 từ 41 lượt.
loading...