Nam Thê Xung Hỉ Của Lão Nam Nhân Nhà Giàu

Chương 65

Phó Tu nói xong câu đó, tự mình đã "ha ha" cười cả nửa ngày, rõ ràng là chơi với fan của Dung Hiểu rất vui.

Dung Hiểu cũng không ngờ gia gia lại "nhập cuộc" như vậy, liền dịch người sang bên cạnh:

"Gia gia, người ngồi đây này."

Phó Tu cười ha hả ngồi xuống:

"Ta ngồi đây có làm vướng livestream của con không?"

"Không đâu ạ." – Dung Hiểu lắc đầu – "Mọi người bên dưới đều đang chào gia gia đó."

Nghe vậy, Phó Tu kéo điện thoại lại gần, nhìn vào màn hình. Đạn mạc chạy như bay:

"Gia gia ơi!!! Gia gia trông khỏe quá trời ơi!!!"
"Aaaaa gia gia đáng yêu quá, tụi cháu nhất định ủng hộ Hiểu Hiểu!!!"
"Gia gia, nhà mình còn thiếu cháu trai không ạ!!!"


"Gia gia, người có thiếu kiểu cháu trai đã học đại học, biết bán manh, biết gọi người ta là ông nội không ạ???"

...

"Ha ha ha, được được được, mấy đứa đều là những đứa trẻ ngoan." – Phó Tu cười đến mức khó mà khép miệng.

Trước đây khi lướt video trên điện thoại, ông từng thấy có mấy ông cụ livestream, còn ấn theo dõi người ta, trong lòng cũng có chút ngứa ngáy. Bây giờ chính mình được thử, cảm giác đúng là... thích hơn tưởng tượng.

Hai ông cháu cùng livestream nói chuyện hơn một tiếng. Đến lúc tắt live, Phó Tu vẫn còn hơi tiếc nuối.

Ông đưa điện thoại cho Dung Hiểu:

"Hiểu Hiểu, con tải giúp ta cái phần mềm livestream này với."

"Được chứ ạ." – Dung Hiểu nhận lấy điện thoại, giúp ông tải app XX, đăng ký tài khoản, lại dạy ông cách vào phòng trực tiếp, cách xem đạn mạc, thả tim...

Phó Tu học cực nhanh, trí nhớ cũng không tệ. Dung Hiểu chỉ hướng dẫn một lần, ông đã nhớ quy trình thao tác. Lúc đi ra ngoài, trên mặt ông vẫn còn treo nụ cười.

Gặp Trình bá ngoài hành lang, Phó Tu liền nói:

"Lát nữa bảo người giúp ta làm cái giá đỡ điện thoại. Sau này ta rảnh rỗi cũng livestream cho vui."

Mấy ông già kia cũng làm được, thì ta cũng làm được!

Trình bá cười, gật đầu:

"Vâng, lão tiên sinh."

Đợi Phó Tu đi rồi, Dung Hiểu đứng dậy, cười nói với Phó Duy Trạch:

"Gia gia đáng yêu thật đó."

"Cuối cùng cũng tìm được thú vui mới, tốt chứ sao." – Phó Duy Trạch chống tay ghế – "Đỡ suốt ngày chê anh."

Buổi tối, hai người từ nhà họ Phó đi ra, ngồi lên xe. Phó Duy Trạch nắm tay Dung Hiểu:

"Căng thẳng không?"

Dung Hiểu biết anh đang hỏi chuyện gặp ba mẹ ruột, bèn lắc đầu cười:

"Cũng tàm tạm. Chưa tới mức run."

Địa điểm hẹn gặp là khách sạn nơi Cổ Trì đang ở tạm.

Hai người từ thang máy đi ra đã thấy Cổ Trì đứng chờ ngoài cửa phòng.

"Anh." – Dung Hiểu gọi một tiếng rồi bước lại gần.

Cổ Trì nắm lấy tay cậu, cười dịu dàng:

"Ba mẹ đang ở bên trong."

Anh gật đầu với Phó Duy Trạch một cái, sau đó đưa tay đẩy cửa phòng.

Trong phòng yên tĩnh. Cửa vừa mở ra, hai người đang ngồi trên ghế sofa đồng loạt ngẩng đầu, ánh mắt mang theo mong chờ nhìn sang. Khi thấy bóng dáng Cổ Trì, rồi thấy người đứng sau anh...

Mẹ Cổ vốn đang ngồi, lập tức bật dậy, đi thẳng tới trước mặt Dung Hiểu.

"Con trai của mẹ... là con trai của mẹ...!"

Bà vừa nói vừa ôm chầm lấy cậu. Hương thơm nhàn nhạt từ người bà bao lấy cậu, là mùi hương mềm mại mà Dung Hiểu chưa từng biết, nhưng trong khoảnh khắc ấy lại khiến tim cậu chấn động.

Thì ra... "mùi của mẹ" là như thế này.

Cậu đưa tay ôm lại, cằm khẽ tựa lên vai bà, giọng nhẹ mà hơi run:

"Mẹ..."

Cả người mẹ Cổ khẽ run lên trong vòng tay cậu. Nước mắt cứ thế trào ra. Bà nâng mặt cậu lên, đôi mắt đỏ hoe:

"Là lỗi của mẹ... là mẹ không bảo vệ được con... để con chịu khổ nhiều như vậy..."

Vành mắt Dung Hiểu cũng đỏ:

"Mẹ, con bây giờ ổn lắm. Chuyện trước kia... mình không nhắc nữa được không?"

Cậu đưa tay lau nước mắt trên mặt bà, rồi nhìn sang người đàn ông bên cạnh – gương mặt có bảy tám phần giống Cổ Trì, chỉ là chín chắn hơn, sâu lắng hơn:

"Ba."

Hai chữ đơn giản, lại khiến Cổ phụ vốn đang cố kìm chế lập tức rơi nước mắt. Ông đưa tay ôm cả hai mẹ con vào lòng:

"Về là tốt rồi... về được là tốt rồi..."

Cổ Trì đứng bên cạnh, lặng lẽ nhìn cảnh tượng này, rồi quay sang Phó Duy Trạch, rất nghiêm túc nói:

"Cảm ơn."

Phó Duy Trạch nhìn Dung Hiểu đang nói chuyện với ba mẹ, khẽ nói:

"Không cần. Tôi không phải vì anh."

Cổ Trì chỉ cười, gật đầu. Anh quá hiểu tính Phó Duy Trạch, không vì câu nói này mà thấy khó chịu, ngược lại còn thấy yên tâm.

Mọi người ngồi xuống, nói với nhau vài chuyện. Ba mẹ Cổ gia kể Dung Hiểu nghe một chút chuyện hồi nhỏ, nhớ lại vài kỷ niệm về đứa con bị thất lạc. Không khí dần dần trở nên ấm áp hơn, nhưng mỗi lần Dung Hiểu nhìn vào đôi mắt của Cổ mẫu, lòng lại chua xót – trong mắt bà là một sự dịu dàng pha lẫn áy náy sâu sắc.

"Ba mẹ, mọi người nghe anh nói rồi chứ ạ?" – Dung Hiểu đứng dậy, kéo tay Phó Duy Trạch tới, nghiêm túc giới thiệu – "Đây là chồng con, Phó Duy Trạch."

Cổ mẫu lại đỏ mắt. Đối tượng như vậy, bà dĩ nhiên là hài lòng. Nhưng chỉ cần nghĩ đến việc con trai mình mới mười tám tuổi, lẽ ra nên đang sống trong vòng tay cha mẹ, mà lại đã sớm "lấy chồng"... trong lòng bà vừa vui lại vừa xót.

Cha Cổ gật đầu:

"Cảm ơn cậu. Cổ Trì đã kể hết cho chúng tôi rồi. Nếu không có cậu, chúng tôi cũng không thể nhanh như vậy tìm được Hiểu Hiểu."

"Anh ấy là người nhà của Hiểu Hiểu, hai người cũng vậy." – Phó Duy Trạch nói – "Cháu chỉ hy vọng em ấy sống tốt. Không cần khách sáo."

Đến lúc ra về, rõ ràng Cổ mẫu rất không nỡ để Dung Hiểu đi, nhưng cũng hiểu không thể kéo con ở lại khách sạn được.

Dung Hiểu ôm lấy bà một cái:

"Mẹ, dạo này con không có nhiều lịch trình, ngày mai con lại đến thăm ba mẹ."

"Không cần vất vả như vậy." – Cổ mẫu nắm tay cậu – "Ngày mai mẹ và ba con sẽ tới nhà con. Duy Trạch, chúng tôi cũng muốn ghé chào hỏi Phó lão tiên sinh một chút."

"Sáng mai cháu sẽ cho tài xế tới đón." – Phó Duy Trạch nói.

"Cảm ơn con." – Cổ mẫu gật đầu. Bà lại quay sang nhìn Dung Hiểu:

"Hiểu Hiểu, mẹ thật sự rất vui vì được gặp lại con."

"Mẹ, con cũng vậy."

Mọi người nhìn nhau cười, rồi tiễn họ xuống thang máy.

Vừa ngồi vào xe, Dung Hiểu đã thở phào một hơi. Phó Duy Trạch xoa đầu cậu:

"Thấy chưa, bọn họ cũng không phải kiểu người khó chung sống."

"Ừ." – Dung Hiểu cười, mắt cong cong – "Ba mẹ em rất tốt."

"Về nhà thôi." – Anh siết tay cậu.

Hai người vừa đẩy cửa bước vào nhà, đã thấy Phó Tu đang đứng giữa phòng khách, trước mặt là một cái giá đỡ điện thoại mới tinh, đang... livestream.

Thấy hai người về, ông lập tức chỉnh góc quay:

"Các Bảo bảo của ông, xem ai về này!"

Phó Duy Trạch: "..."

Dung Hiểu thì lại tò mò đi tới, ngoan ngoãn vẫy tay với màn hình:

"Chào mọi người ~"

"Lại đây chào fan đi." – Phó Tu quay sang bảo cháu trai – "Con nữa."

Phó Duy Trạch đành phải bước lại, nghiêm túc nói:

"Xin chào mọi người."

Rồi anh quay sang:

"Gia gia, muộn lắm rồi, người nên nghỉ ngơi thôi."

"Ông biết rồi, biết rồi, một lát nữa là nghỉ." – Phó Tu qua loa đáp, sau đó nhìn vào máy, nói với fan:

"Được rồi, hôm nay chúng ta livestream đến đây thôi. Cảm ơn các con đã ủng hộ, ngày mai gặp lại nhé, bye bye ~"

Tắt live xong, ông vui vẻ tháo điện thoại xuống:

"Hôm nay ta livestream có hơn một tiếng mà fan đã tăng gần mười nghìn đó! Thế nào hả, lợi hại không? Còn được fan tặng quà nữa!"

Nghe giọng điệu đầy đắc ý của ông, Phó Duy Trạch chỉ thấy đau đầu. Năm xưa người đàn ông này kiếm tiền không chớp mắt, bây giờ lại vì được tặng vài món quà ảo mà vui như trẻ con.

"Gia gia," – anh bất đắc dĩ nói – "Con không phản đối người livestream, nhưng sau này đừng live muộn vậy nữa. Con sẽ bảo Trình bá nhắc người đi ngủ đúng giờ."

"Biết rồi, biết rồi." – Phó Tu trợn mắt nhìn anh – "Hôm nay là buổi đầu tiên nên mới live buổi tối. Ta đã nói với bọn nhỏ rồi, sau này chuyển sang livestream buổi chiều. Con đừng dài dòng nữa."

Nói xong, ông liếc vào phòng Dung Hiểu:

"Sao rồi? Gặp mặt thuận lợi chứ?"

"Dạ, ngày mai ba mẹ em sẽ qua đây." – Dung Hiểu từ trong phòng đi ra, đáp.

"Tốt lắm." – Phó Tu gật đầu – "Vậy ta phải chuẩn bị cho đàng hoàng."

Ông nói xong, ôm giá đỡ lên lầu.

Đợi anh quay lại, Dung Hiểu đã tắm xong, đang ngồi trên giường lau tóc. Thấy anh vào, cậu cười:

"Hôm nay gia gia vui lắm luôn ấy."

Hơn nữa... Phó gia gia đúng là bắt trend ghê.
Livestream mà cũng biết đùa, biết theo sóng nữa chứ.

"Ừ..." – Phó Duy Trạch thở dài – "Cuối cùng tìm được thú vui rồi."

Cũng không biết sau này ông còn bày ra trò gì nữa.
Anh bỗng hơi nhớ dáng vẻ nghiêm khắc, cứng nhắc trước kia của ông nội mình.

Nhưng nghĩ lại, bây giờ mới đúng là trạng thái mà người già nên có – thảnh thơi, vui vẻ, gánh nặng trên vai đã đặt xuống.

"Ê, anh xem này!" – Dung Hiểu đột nhiên mở Weibo, đưa cho anh xem – "Gia gia lên hot search rồi!"

Trên top trending là:

"Cựu chủ tịch Phó thị livestream – Phó gia gia hôm nay bạn xem chưa?"


"Trước giờ xem tin tức cứ tưởng ông rất nghiêm, ai dè lên livestream lại mặn vậy!!!"
"Quốc dân gia gia là đây chứ đâu!"
"Ông chuẩn bị làm KOL rồi hả???"

"Xịn nhất trong lịch sử võng hồng luôn!!!"
"Từ hôm nay tui chính thức thường trú phòng livestream Phó gia gia, như vậy là có thể thường xuyên gặp cả Hiểu Hiểu lẫn Phó tiên sinh rồi, trời ơi!!!"
"Ai đó cho xin ID phòng trực tiếp với!!!"
"Phó gia gia dùng thực lực chứng minh: về hưu không có nghĩa là rời khỏi thời đại! Quá đáng yêu luôn!!"

...

Dung Hiểu cười tít mắt:

"Gia gia có khi thật sự hot đó."

Phó Duy Trạch hôn nhẹ lên khóe môi cậu:

"Vậy thì... chúng ta nghĩ cách kiếm thêm việc cho ông làm."

Ban đầu, Dung Hiểu còn chưa hiểu "kiếm việc" là kiếm việc gì. Mãi đến khi hành động của Phó Duy Trạch càng lúc càng ám muội, cậu mới phản ứng kịp.

Khuôn mặt lập tức đỏ bừng, nhưng lại không tránh, chỉ vòng tay ôm cổ anh:

"Nhẹ thôi..."

...

Sáng hôm sau, fan của Phó Tu từ con số 10 nghìn cơ bản đã nhảy lên 15 nghìn. Ông vui đến mức ngồi ngay trên bàn ăn khoe với Trình bá:

"Lão Trình, sau này giúp ta tìm thêm ít quần áo đẹp đẹp nhé. Ta xem mấy phát thanh viên livestream toàn mặc đồ rất phong cách, ta cũng không thể kém quá, không khéo tụi nó chê ta 'cổ lỗ sĩ'. Mấy đứa nhỏ bây giờ thích mới mẻ, ta muốn giữ fan, thì cũng phải chịu khó chứ, đúng không?"

Trình bá cười gật đầu:

"Vâng được, để tôi tìm giúp ngài vài bộ hợp với phong cách của ngài."

"Ừm, mắt nhìn của cậu ta rất tin tưởng." – Phó Tu hài lòng – "Dù sao ngươi cũng là 'stylist' cho ta nhiều năm rồi."

Người nhà họ Cổ đến, Phó Tu đặc biệt mặc một bộ đồ chỉnh tề, thần thái vẫn còn phong độ như ngày nào. Mặc dù mấy năm gần đây hai bên không có hợp tác làm ăn, nhưng thời trước cũng từng qua lại, nên coi như không xa lạ.

Cổ phụ đưa lễ vật tới, hai tay dâng lên:

"Cảm ơn ngài đã chăm sóc Hiểu Hiểu trong suốt thời gian qua. Đây chỉ là một chút lòng thành, mong ngài nhận cho."

Phó Tu cười nhận lấy:

"Dung Hiểu là một đứa trẻ rất tốt. Mấy chuyện trước kia đã qua rồi, các cháu cũng đừng day dứt nữa. Giờ quan trọng là cả nhà đoàn tụ, vui vẻ với nhau."

Cha Cổ và mẹ Cổ nghe vậy, càng thêm cảm kích. Hễ nghĩ đến cảnh Dung Hiểu nếu năm đó không đến Phó gia, không biết giờ đã ra sao, trong lòng hai người lại chua xót.

"Ba mẹ, gia gia, mọi người ăn hoa quả đi." – Dung Hiểu bưng đĩa trái cây đã cắt gọn gàng ra bàn.

Mẹ Cổ lập tức vẫy tay gọi cậu lại. Dung Hiểu ngồi xuống bên cạnh, mỉm cười với bà. Mẹ Cổ nhìn cậu, ánh mắt như thế nào nhìn cũng không đủ.

"Hiểu Hiểu, ba con với mẹ bàn bạc rồi." – Mẹ Cổ nắm tay cậu – "Chúng ta định mua một căn nhà ở đây, sau này định cư bên này. Như vậy con cũng có thể... thường xuyên về nhà với chúng ta."

Dung Hiểu ngạc nhiên:

"Như vậy... có ảnh hưởng đến công việc của ba không ạ?"

"Kỳ thực hai năm nay, chuyện làm ăn trong nhà đều lần lượt giao cho anh con phụ trách rồi." – Cổ phụ mỉm cười – "Cha và mẹ con đã rảnh rang nhiều lắm."

Dung Hiểu gật đầu, cười thật tươi:

"Vậy thì tốt quá. Con rất mong ba mẹ sống gần đây. Như vậy con có thể thường xuyên về thăm ba mẹ."

Cậu cười đến mức đôi mắt cong cong, sáng rực.

Cổ mẫu nhìn cậu, trong lòng mềm nhũn, tay không nhịn được xoa nhẹ mặt con trai:

"Vậy sau này... chúng ta sẽ không xa nhau nữa."

"Vâng." – Dung Hiểu ôm bà một cái. Người phụ nữ này, từ giây phút gặp mặt, đã khiến cậu vừa đau lòng, vừa muốn bù đắp.

Cha Cổ và mẹ Cổ ở lại ăn cơm tối rồi mới về. Trước lúc đi, mẹ Cổ đợi Dung Hiểu nói chuyện với ba xong mới tìm đến Phó Duy Trạch.

"Duy Trạch, mẹ muốn nói với con vài câu."

"Dì à, nếu là nói cảm ơn, thật sự không cần đâu ạ." – Phó Duy Trạch cười – "Con đối xử với Hiểu Hiểu thế nào, chắc ngài cũng thấy rồi. Cho dù mọi người không phải ba mẹ ruột của em ấy, con cũng vẫn sẽ đối xử với em ấy như vậy."

Một câu "Dì", lại thêm giọng điệu thẳng thắn này, khiến lòng mẹ Cổ ấm lên:

"Tuy là như vậy, nhưng ta vẫn muốn cảm ơn con. Chúng ta... thua thiệt nó quá nhiều."

"Con nghĩ Hiểu Hiểu không trách mọi người đâu." – Phó Duy Trạch đáp – "Em ấy rất rộng lượng, cũng rất đơn thuần. Em ấy chỉ để ý hiện tại mọi người vui hay không thôi."

"Ta biết." – mẹ Cổ gật đầu, nói xong lại mỉm cười – "Sau này hai đứa cùng nhau về nhà chơi với chúng ta nhé."

"Con sẽ về, mẹ." – Phó Duy Trạch gọi một tiếng, gọi cực kỳ tự nhiên.

Cổ mẫu cười vỗ vai anh, không nói thêm nữa, rồi quay về bên cha Cổ, cùng ông rời khỏi Phó gia.

Người vừa đi, Dung Hiểu đã ôm lấy tay Phó Duy Trạch:

"Mẹ nói với anh chuyện gì thế?"

"Bảo em khi về nhà nhớ mang anh theo." – Anh đáp.

"Tại sao phải mang anh theo chứ?" – Dung Hiểu cố tình trêu, vẻ mặt vô tội.

Phó Duy Trạch thấy thế, lòng ngứa ngáy, đưa tay véo má cậu:

"Em không biết tại sao thì để anh dùng hành động nói cho em hiểu nhé?"

Mặt Dung Hiểu lập tức đỏ bừng:

"Anh... được rồi đó!"

"Còn lâu mới đủ." – Anh ôm cậu chặt hơn – Cả đời cũng không đủ.

Ngày quay tập cuối Không Có Không Thể trời âm u, gió lớn, lạnh se se nhưng không mưa, đủ để đảm bảo tiến độ quay.

Mấy hôm trước, Đào Nhạn đã nhắn cho Dung Hiểu, leak nhẹ chủ đề quay lần này – "Siêu nhân thành phố".

Nghe cái tên thôi đã thấy... không đơn giản.

Sáng sớm, tất cả khách mời tập trung ở quảng trường. Ai nấy đều khoác áo ấm.

Sầm Thạch đứng giữa, cầm thẻ nhiệm vụ, đọc:

"Đầu tiên, hoan nghênh tất cả mọi người đã tới. Hôm nay là buổi ghi hình cuối cùng của mùa này. Hy vọng mọi người có thể cùng chúng tôi hoàn thành trọn vẹn. Chủ đề ngày hôm nay là 'Siêu nhân thành phố'.

Chúng ta đều biết, một thành phố xinh đẹp không phải tự nhiên mà có. Mỗi ngày đều có vô số người lặng lẽ làm việc, giữ cho nó hoạt động và sạch đẹp. Vì vậy, tổ chương trình đã thiết kế chủ đề này, để mọi người trải nghiệm cuộc sống của họ.

Trong tay ta có bốn tấm thẻ thân phận, mỗi tấm tương ứng với một 'siêu nhân' khác nhau trong thành phố. Mời mọi người đến rút thẻ."

"Lần này không tranh quyền ưu tiên nữa hả?"

"Không phải lại đoạt xe chứ?"

"Chắc chắn sẽ không đơn giản vậy đâu. Để tôi rút trước." – Đào Nhạn đi đến rút một tấm, mở ra, đọc:

"Người đi bộ trong thành phố, người quét sạch mọi thứ bừa bãi..."

"Là sao?" – Cậu ngẩn ra.

Triệu Thành Vũ bên cạnh đoán:

"Có phải là công nhân vệ sinh môi trường không?"

Sầm Thạch cười, bước tới ghim huy hiệu lên ngực Đào Nhạn:

"Chúc mừng, hai bạn bây giờ là... công nhân vệ sinh môi trường của thành phố."

Vừa nói xong, Ngô Ngụy cũng mở tấm thẻ mình rút được:

"Người rong ruổi trên đường phố, mang mọi người đến điểm đích an toàn..."

"Tài xế taxi?"

"Đúng. Hai bạn là tài xế taxi hôm nay." – Sầm Thạch đưa huy hiệu qua, rồi quay sang nhóm của Dung Hiểu và Lưu Sa – "Tới lượt hai người."

"Chúng ta cùng rút nhé." – Lưu Sa cười.

Dung Hiểu gật đầu:

"Được."

Hai người đồng thời mở thẻ.

Nhóm của Dung Hiểu – Tiêu Cố nhận được:

"Người treo mình trên bầu trời, quét sạch bụi bẩn trên cao – Spider-Man của thành phố."

Nhóm của Lưu Sa – Trương Kiều Hàn nhận được:

"Người lặn sâu dưới biển, bảo vệ đại dương – Kẻ tiềm hành dưới đáy nước."

"Dung Hiểu các cậu chắc là mấy anh treo mình lau kính cao tầng rồi?" – Đào Nhạn nói xong thì nghe Trương Kiều Hàn ngẩn ngơ nhìn thẻ của mình:

"Chúng ta... có khi là thợ lặn thật đó."

"Có lẽ là dọn rác dưới biển." – Sầm Thạch xác nhận – "Được rồi, thân phận đã được phân, giờ ta công bố nhiệm vụ.

Từ bây giờ đến 3 giờ chiều, mọi người phải đến địa điểm được chỉ định, hoàn thành một ca làm việc của 'nghề nghiệp' tương ứng. Sau đó, mỗi người hãy viết lại cảm tưởng của mình."

Triệu Thành Vũ mặt xụ xuống:

"Còn phải viết cảm tưởng nữa hả? Lại phải viết văn nữa hả trời...?"

Ai cũng thấy rõ sự tuyệt vọng trong mắt anh ta.

"Được rồi, mọi người nhận nhiệm vụ, chú ý an toàn. Chương trình đã chuẩn bị xe đưa mọi người đến từng địa điểm. Lên đường thôi."

Mọi người cầm thẻ nhiệm vụ, lên xe rời quảng trường.

Trên xe, Tiêu Cố quay sang hỏi:

"Hiểu Hiểu, cậu có sợ độ cao không?"

Dung Hiểu lắc đầu:

"Chắc là không. Còn cậu?"

"Có... một chút." – Tiêu Cố thành thật.

"Thế lúc làm cậu đừng nhìn xuống là được." – Dung Hiểu nghĩ nghĩ, cũng không biết an ủi sao cho hay hơn.

Tiêu Cố chỉ biết cười khổ.

Địa điểm làm việc của họ là một toà nhà chọc trời ở khu trung tâm. Khi họ đến nơi, tổ chương trình đã liên hệ sẵn với đội công nhân vệ sinh kính bên ngoài.

Thấy họ bước tới, người sư phụ tầm trung niên cười chào:

"Chào hai cậu. Hôm nay nhiệm vụ của chúng ta là dọn sạch toàn bộ mặt kính bên ngoài tòa nhà này. Chúng ta đi lên trên nóc nhà trước, thiết bị sẽ được thả từ trên xuống."

Nghe xong, cả hai đồng loạt ngẩng đầu nhìn lên. Tòa nhà chừng hai mươi tầng, từ dưới nhìn lên đã đủ khiến người ta choáng váng.

"Cái này... một ngày lau hết được thật á?" – Tiêu Cố nuốt nước bọt.

"Được chứ." – Sư phụ cười – "Yên tâm, chúng ta sẽ làm từ từ. Hai cậu không có vấn đề gì đâu. Bây giờ đeo dây an toàn này vào, rồi vào khoang bảo hộ treo bên ngoài. Người trên nóc sẽ điều chỉnh dây cho chúng ta."

Dung Hiểu nhận bộ dây an toàn:

"Để con tự đeo được rồi ạ, cảm ơn chú."

"Dung Hiểu, lát nữa cậu có thể ký tên cho đồ đệ chú không?" – Sư phụ chỉ vào chàng trai trẻ đứng bên cạnh, có chút ngượng ngùng – "Thằng bé rất thích cậu."

Chàng đồ đệ đỏ mặt cúi đầu.

"Được chứ ạ." – Dung Hiểu mỉm cười.

Chuẩn bị xong, bốn người chia làm hai khoang bảo hộ. Một khoang là sư phụ với Dung Hiểu, khoang còn lại là đồ đệ với Tiêu Cố.

"Chúng ta sẽ đứng hai bên để cân bằng lực." – Sư phụ dặn – "Bám chặt nhé, bắt đầu thả xuống."

Dây bắt đầu trượt. Cơ thể bỗng hụt một cái, tim Dung Hiểu cũng nhảy lên theo. Dù không sợ độ cao, nhưng đây là lần đầu tiên cậu treo mình giữa trời như vậy, khó tránh khỏi hồi hộp.

"Không sao đâu, một lát là quen." – Sư phụ cười trấn an.

Dung Hiểu sâu hít một hơi, ép mình bình tĩnh. Không lâu sau, họ dừng lại ở độ cao vừa đủ để bắt đầu công việc.

Dưới sự hướng dẫn của sư phụ, cậu cầm dụng cụ, bắt đầu cọ những ô kính trước mặt.

"Ừ, thế là được rồi. Cứ chà đều tay như vậy là ổn." – Sư phụ khen.

"Không hề nhẹ nhàng như tưởng tượng." – Dung Hiểu thở nhẹ.

"Làm quen rồi sẽ thấy tốt hơn. Cậu làm khá lắm đó, rất nhanh tay."

Đang nói, bỗng có một con mèo nhỏ trong nhà ai đó nhảy ra bên cửa sổ, ngồi chồm hổm nhìn Dung Hiểu lau kính. Đôi mắt tròn xoe của nó di chuyển theo động tác của cây gạt. Nhìn một lúc, nó không chịu nổi, bắt đầu lấy chân vồ vồ vào kính.

Dáng vẻ đó đáng yêu đến mức khiến Dung Hiểu bật cười, bất giác nhớ đến Bánh Pudding ở nhà.

Trêu đùa mèo một lát, họ lại tiếp tục trượt xuống tầng dưới.

Bên kia, Tiêu Cố vì sợ độ cao nên làm việc rất chậm. Đồ đệ liên tục cổ vũ:

"Anh cố lên, đoạn này nữa thôi, anh sắp làm xong rồi, anh được lắm luôn!"

Tiêu Cố cười không nổi:

"Anh mà về được đất liền, nhất định không bao giờ nhận show kiểu này nữa..."

Đúng lúc đó, bên phía Dung Hiểu bỗng vang lên một tiếng "cạch".

Vòng bảo hộ sau lưng cậu bị tuột chốt, cả người cậu mất thăng bằng, nghiêng hẳn ra ngoài khoảng không.

Sư phụ bên cạnh tay mắt lanh lẹ, lập tức kéo mạnh, ôm chặt lấy cậu. Cả khoang bảo hộ chao đảo giữa không trung, khiến ai nấy đều hồn vía lên mây.

Tiêu Cố nhìn thấy cảnh đó, suýt nữa tim nhảy ra khỏi lồng ngực:

"Mau kéo bọn họ lên!"

Đồ đệ vội giật bộ đàm, hô to với đội phụ trách trên nóc nhà, báo tình hình.

May mắn là vòng bảo hộ vẫn còn chốt phụ an toàn, dây không bị đứt, khoang từ từ được kéo xuống. Trong quá trình đó, Dung Hiểu vẫn ôm chặt thanh vòng, phía sau là sư phụ khóa chặt lưng cậu.

Tuy có giật mình, nhưng tối thiểu vẫn còn an toàn.

Tới mặt đất, mặt mũi Dung Hiểu đã trắng bệch, mồ hôi lạnh tuôn ra. Tiêu Cố vội cởi dây, chạy đến:

"Cậu không sao chứ?!"

Dung Hiểu ôm bụng, nhíu mày:

"Bụng em hơi đau..."

Nhân viên chương trình lập tức chạy tới. Nhìn sắc mặt cậu, không ai dám chậm trễ, gọi thẳng xe cấp cứu.

Trong văn phòng, Phó Duy Trạch vừa bước vào, thư ký đưa cà phê đến, anh thuận tay nhận lấy, nhưng do phân tâm, chiếc cốc trượt khỏi tay rơi "choang" xuống đất.

Đồng Trình thấy thế, quay người đi lấy khăn và chổi. Cũng lúc đó, điện thoại của Phó Duy Trạch đổ chuông.

Anh nhìn màn hình, vừa bắt máy, sắc mặt lập tức thay đổi:

"Tôi tới ngay."

Đồng Trình quay lại thì thấy anh đã cầm áo khoác đứng ở cửa:

"Phó tiên sinh?"

"Đi bệnh viện với tôi." – Anh nói ngắn gọn, bước thẳng vào thang máy.

Đến bệnh viện, Nhan Thanh đã có mặt. Thấy anh, cô vội vàng đi tới:

"Do cửa thoát hiểm của thiết bị bị mở ra, nên mới xảy ra sự cố..."

"Chuyện này giao cho luật sư giải quyết." – Phó Duy Trạch sắc lạnh cắt ngang – "Cô về trước đi."

Rõ ràng lúc này, anh không có tâm trí nói chuyện công việc.

Cô còn muốn nói thêm gì đó, nhưng nhìn sắc mặt anh, đành lùi lại.

Đào Lân chạy tới, vừa thấy anh đã nói:

"Duy Trạch, thật xin lỗi..."

"Giờ đừng nói mấy câu đó với tôi." – Anh nhíu mày.

Đào Lân im lặng, chỉ có thể đứng sang một bên đợi.

Đồng Trình đưa chai nước cho anh. Đào Lân nhận lấy, nhỏ giọng nói cảm ơn.

Cửa phòng cấp cứu đóng kín. Một lúc sau, cửa bật mở:

"Ai là người nhà của bệnh nhân Dung Hiểu?"

"Tôi." – Phó Duy Trạch lập tức bước lên.

Bác sĩ nhìn anh:

"Lần này coi như may mắn. Cả người lớn lẫn em bé đều không có vấn đề gì nghiêm trọng. Nhưng ba tháng đầu là giai đoạn nguy hiểm, sau này không thể tiếp tục tham gia những hoạt động mạo hiểm như vậy nữa. Mời anh ký vào đây. Bệnh nhân đã được chuyển lên phòng bệnh. Nhờ người nhà đi nộp viện phí."

"Ý của bác sĩ là... tôi sắp làm ba?"

Bác sĩ dừng một chút, rõ ràng cũng bất ngờ trước phản ứng này, nhưng vẫn nghiêm túc gật đầu:

"Đúng vậy, Phó tiên sinh. Thai đã được một tháng. Chúc mừng anh."

Nói xong, bác sĩ mỉm cười, quay vào trong.

Phó Duy Trạch hít sâu, cúi đầu nhìn tờ giấy trong tay, sau đó đưa cho Đồng Trình:

"Đi đóng viện phí."

Nói xong, anh đã bước nhanh về phía phòng bệnh.

Đồng Trình quay sang Đào Lân, cười nhẹ:

"Đào tổng, có khi anh còn phải chờ thêm chút nữa. Giờ trong lòng Phó tiên sinh chỉ có Dung thiếu thôi."

Đào Lân gật đầu:

"May mà hai người không sao. Nếu không, chắc tôi cũng không sống nổi... Lâm Thượng Vũ đang trên đường tới."

"Hắn tới làm gì?" – Đồng Trình hỏi.

"Không được tới ăn thức ăn cho chó à?" – Đào Lân hừ một tiếng – "Người ta sắp thành ba rồi, anh không thấy đáng ghen hả?"

Đồng Trình khẽ cười, không trả lời. Là trợ lý, anh rất rõ cái gì nên nói, cái gì không. Anh cũng hiểu, nếu thật sự hôm nay xảy ra chuyện, cho dù lỗi không trực tiếp thuộc về Đào Lân, cả đời này người kia cũng khó mà tha thứ cho bản thân.

Ngoài cửa phòng bệnh, Phó Duy Trạch đứng một lúc lâu. Qua ô kính nhỏ trên cửa, anh nhìn thấy Dung Hiểu nằm trên giường, sắc mặt vẫn còn hơi nhợt nhạt.

Anh đẩy cửa bước vào.

Nghe thấy tiếng mở cửa, Dung Hiểu quay sang, nhìn thấy anh liền nhếch môi cười, đưa tay ra:

"Làm anh lo lắng rồi."

Phó Duy Trạch đi tới, nắm lấy tay cậu, cúi người hôn lên trán:

"Sợ lắm đúng không?"

Dung Hiểu gật đầu, mắt đỏ:

"Ừ... Lúc đó em tưởng mình sẽ không gặp lại anh nữa. Em còn nghĩ... nếu anh biết, chắc sẽ đau lòng lắm. Sau đó nghe bác sĩ nói chúng ta có em bé, em lại thấy... mình phải cẩn thận hơn."

Nói tới cuối, cậu không nén được, bật khóc nức nở. Nỗi sợ hãi, hoảng loạn, áy náy... tất cả ùa ra cùng lúc.

Phó Duy Trạch ôm cậu vào lòng, dịu dàng xoa lưng:

"Bác sĩ nói em bé không sao. Không phải lỗi của em."

Sau khi cảm xúc bình tĩnh lại, Dung Hiểu ngẩng đầu, hai má hồng hồng, kéo kéo áo anh:

"Anh... sắp làm ba rồi."

Tin này dù nghe bao nhiêu lần, tim anh vẫn run lên y như lần đầu.

"Ừ." – Anh khẽ cười – "Cảm ơn em."

Anh đưa tay lau khóe mắt cậu, rồi cúi xuống hôn nhẹ.

Dung Hiểu ôm chặt anh:

"May mà con không sao..."

"May mà hai người đều không sao." – Phó Duy Trạch nói thật lòng.

Cha Cổ và mẹ Cổ vội vàng chạy tới. Thấy họ bước vào, mặt Dung Hiểu đỏ bừng, buông cổ anh ra:

"Ba, mẹ..."

"Hiểu Hiểu, con thế nào rồi? Mẹ và cha con nghe tin mà sợ đứng tim." – Mẹ Cổ ngồi xuống mép giường, giọng còn run.

"Con không sao thật mà." – Dung Hiểu vội an ủi – "Lúc đó tuy nguy hiểm, nhưng biện pháp an toàn làm rất tốt. Chỉ là... vì con có em bé nên mọi người sợ hãi."

Vừa nhắc đến "em bé", khuôn mặt cậu lại nóng lên.

"Thật sao?" – Mẹ Cổ và cha Cổ tròn mắt, quay sang Phó Duy Trạch:

"Thật sự... có rồi hả?"

Phó Duy Trạch gật đầu, có chút ngượng ngùng:

"Bác sĩ nói được một tháng rồi. Là lỗi của con, không ngờ lại... nhanh như vậy."

"Không phải lỗi của anh." – Dung Hiểu lập tức bênh anh – "Con cũng đâu biết mà."

Mẹ Cổ lau khóe mắt, cười:

"Chuyện này ai mà nghĩ trước được. Em bé không sao là tốt rồi. Sau này không được làm mấy chương trình nguy hiểm thế nữa, biết không Hiểu Hiểu?"

"Con biết rồi mẹ. Làm mọi người lo lắng, con xin lỗi."

"Con bình an là tốt nhất." – Cổ phụ xoa đầu cậu – "Còn có tin vui như vậy, chúc mừng hai đứa, sắp làm ba rồi."

Phó Duy Trạch vừa định nói gì, thì điện thoại trong túi anh rung lên. Là Phó Tu gọi đến.

Ông vừa xem livestream, vừa nghe tin cháu dâu vào viện, tất nhiên không thể ngồi yên được.

Phó Duy Trạch đi ra ngoài hành lang, ấn nghe:

"Gia gia."

"Cháu dâu ta thế nào rồi? Chuyện lớn như này mà ngươi lại không nói với ta sớm!" – Phó Tu nói một tràng.

"Bác sĩ nói cả người lớn lẫn em bé đều không sao."

"Không sao là tốt rồi... Không sao là tốt rồi..." – Phó Tu thở phào, nhưng rất nhanh đã phản ứng lại – "Khoan đã, em bé gì? Em bé ở đâu ra? Con có ý gì hả?"

"Chính là ý mà gia gia đang nghĩ đó." – Phó Duy Trạch bình tĩnh đáp – "Con với Dung Hiểu... có em bé rồi."

"Thật?" – âm lượng bên kia lập tức tăng vọt – "Con nói lại lần nữa!!!"

"Thật ạ."

"Ha ha ha ha!!! Cuối cùng thì con cũng có chút bản lĩnh!" – Phó Tu cười to – "Bao giờ mới được về nhà? Không được, ông phải tự đi qua nhìn cháu dâu. Lão Trình! Mau chuẩn bị xe! Tôi phải ra ngoài! Nhà chúng ta sắp có chắt rồi đó! Bất kể là chắt trai chắt gái, tôi đều phải gặp được! Ha ha ha!"

Nói xong, ông trực tiếp cúp máy.

Phó Duy Trạch chỉ có thể bất lực cười. Anh biết, lúc này có muốn cản cũng vô ích.

Anh cất điện thoại, quay lại nhìn Đào Lân.

"Chúc mừng." – Đào Lân nói thật lòng.

"Bọn họ đều không sao, nên tôi cũng không tìm anh tính sổ nữa." – Phó Duy Trạch nói.

"Nếu thực sự có chuyện... có lẽ cả đời này tôi cũng không tha thứ nổi cho mình." – Đào Lân thở dài – "Lâm Thượng Vũ đang trên đường tới."

"Anh ấy đến làm gì?"

"Không được tới ăn cẩu lương à?" – Đào Lân nhếch môi – "Bây giờ anh thật sự rất khiến người ta ghen tị đấy."

"Không phải 'ghen tị'..." – Phó Duy Trạch bình thản – "Là 'ước ao'."



Nam Thê Xung Hỉ Của Lão Nam Nhân Nhà Giàu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nam Thê Xung Hỉ Của Lão Nam Nhân Nhà Giàu Truyện Nam Thê Xung Hỉ Của Lão Nam Nhân Nhà Giàu Story Chương 65
10.0/10 từ 41 lượt.
loading...