Nam Thê Xung Hỉ Của Lão Nam Nhân Nhà Giàu
Chương 64
Lúc ăn cơm, Cổ Trì vừa ăn vừa hỏi Dung Hiểu:
"Sau này em có dự định gì chưa?"
Dung Hiểu nhấp một ngụm nước trái cây, đáp:
"Em đang đọc một kịch bản mới."
"Là thể loại gì?" – Đào Nhạn nghe thấy là lập tức dí lại gần hóng chuyện.
"Đề tài hiện thực xã hội, tên là Bạo lực, nói về bạo lực gia đình."
Dung Hiểu nói xong, liền nghe Đào Nhạn "à" một tiếng:
"Cái này tớ biết, hình như là đạo diễn Lưu Khắc quay đúng không?"
"Ừm, đúng rồi. Nội dung kịch bản rất ổn, em cũng thấy hơi động lòng." – Dung Hiểu cười.
"Loại đề tài này khó diễn lắm, sau này doanh thu phòng vé chắc chắn cũng không quá đẹp đâu. Cậu phải nghĩ kỹ nhé." – Đào Nhạn vừa nói vừa gắp rau, "Nhưng mà đạo diễn Lưu Khắc rất giỏi mảng này, tiếng tăm cũng tốt. Nếu cậu thích thì cứ thử, đáng để diễn."
Cổ Trì nhìn Dung Hiểu, ánh mắt ôn hoà, vừa như đàn anh trong nghề, vừa như người nhà, kiên nhẫn giúp cậu phân tích.
Bên cạnh, Đào Nhạn liếc mắt nhìn Cổ Trì, chớp chớp mắt, cúi đầu nhỏ giọng nói với Hứa Nghị:
"Sao tự nhiên tôi thấy ánh mắt Cổ Trì nhìn Dung Hiểu hơi lạ lạ ấy nhỉ?"
Hứa Nghị ngẩng lên liếc nhìn Cổ Trì một cái, rồi lặng lẽ siết chặt tay Đào Nhạn, không nói gì.
Một bữa cơm kéo dài đến tận tối mới tan. Đưa từng người ra về xong, Phó Duy Trạch thuận tay khoác lên vai Dung Hiểu, xoa đầu cậu:
"Chúng ta cũng về phòng thôi."
Dung Hiểu cong khoé môi, mỉm cười nhìn anh:
"Nhìn Đào Nhạn với Hứa Nghị như bây giờ, em thấy mừng cho cậu ấy thật đấy."
Phó Duy Trạch cười gật đầu. Trong lòng anh thì nghĩ: Đào Lân chắc sắp tức chết rồi.
Mệt nguyên một ngày, về đến phòng, Dung Hiểu vào phòng tắm xả nước tắm rửa. Đúng lúc đó, tin nhắn của Đào Nhạn gửi đến:
Đào Nhạn: Dung Hiểu, này này, tớ nghĩ kỹ rồi, vẫn cảm thấy phải nói cho cậu biết một chuyện. Hôm nay tôi nhìn Cổ Trì, không hiểu sao cứ thấy ánh mắt anh ấy nhìn cậu... hơi không đúng lắm.
Dung Hiểu: Không đúng là sao?
Đào Nhạn: Chính là... tớ cảm giác lúc anh ấy nhìn cậu, ánh mắt... quá mức dịu dàng.
Bị hai chữ "quá dịu dàng" đâm trúng, tim Dung Hiểu khẽ run. Cậu vốn đã mơ hồ nhận ra chút gì đó, nhưng vẫn luôn cho rằng đó là mình nghĩ nhiều. Bây giờ bị Đào Nhạn nói thẳng ra, trong lòng cậu bắt đầu để ý thật sự.
Dung Hiểu: Ừ, tớ sẽ chú ý hơn. Cảm ơn cậu.
Đào Nhạn: Khách sáo gì. Tớ chỉ không muốn cậu vừa mới có được hạnh phúc, lại gặp thêm phiền phức thôi.
Dung Hiểu nghĩ, có lẽ Cổ Trì không phải có ý gì "quá mức" với mình, có khi chỉ là cảm giác của người ngoài. Hơn nữa, mỗi lần thấy Phó Duy Trạch và Cổ Trì đứng cạnh nhau, cậu đều có cảm giác... kỳ kỳ.
Mang một bụng nghi vấn, Dung Hiểu không để trong lòng một mình.
Tắm xong, cậu bước ra ngoài, đi về phía Phó Duy Trạch:
"Em hỏi anh cái này... Anh có cảm thấy Cổ Trì đối với em... hơi tốt quá mức không?"
Nghe cậu hỏi vậy, Phó Duy Trạch khẽ ngẩng đầu, ánh mắt trầm xuống, khóe mắt không có gợn sóng:
"Vậy sao?"
Dung Hiểu nhìn chằm chằm sắc mặt anh. Phản ứng của Phó Duy Trạch quá bình tĩnh. Với tính hay ghen của anh, sao riêng chuyện này lại bình thản như vậy? Không đúng lắm.
"Phản ứng của anh lạ thật." – Dung Hiểu nhích lại gần, ngẩng đầu nhìn thẳng anh, mắt đen sáng lên – "Anh đang giấu em chuyện gì đúng không?"
Phó Duy Trạch không hề nghĩ chuyện này có thể giấu được cậu bao lâu. Anh khẽ véo má cậu:
"Em đã bao giờ nghĩ... ba em, có thể không phải ba ruột của em chưa?"
Dung Hiểu sững người:
"Ý anh là... Dung Minh Dự và em không có quan hệ máu mủ?"
Nếu vậy thì đúng là giải thích được tại sao ông ta có thể nhẫn tâm như thế với "con ruột" của mình.
Trong lòng Phó Duy Trạch trầm xuống:
"Anh đã cho người đi điều tra rồi. Dung Minh Dự chính miệng thừa nhận – em là do ông ta nhặt về sau khi cha mẹ ruột em mất."
Trong lòng Dung Hiểu lập tức rối tung lên:
"Vậy chuyện này... có liên quan gì đến Cổ Trì?"
Phó Duy Trạch luôn nhìn cậu, biết rõ trong lòng cậu chắc chắn đã mơ hồ đoán ra.
"Giống như em nghĩ đó." – Anh nói chậm rãi – "Lần đầu tiên nhìn thấy em, Cổ Trì đã cảm thấy em rất giống mẹ anh ấy. Trước đây nhà họ Cổ từng thất lạc một đứa trẻ. Họ tìm rất nhiều năm vẫn không thấy, dần dần cũng đành bỏ qua. Đến khi Cổ Trì nhìn thấy em, anh ấy mới không yên lòng, nên tìm đến anh."
"Cho nên lần đó, hai người gặp nhau ở quán cà phê... là vì chuyện này?"
"Ừ." – Phó Duy Trạch không giấu nữa – "Hôm đó là lần đầu Cổ Trì nói chuyện này với anh. Kết quả chứng minh, anh ấy đoán rất đúng."
"Các anh đã đi xét nghiệm ADN rồi?" – Giọng Dung Hiểu nhẹ đi.
"Ừ. Kết quả là – em và Cổ Trì, là anh em ruột cùng cha cùng mẹ. Anh ấy là anh trai em."
Đáy mắt Phó Duy Trạch tràn đầy ôn nhu khi nói ra câu này.
Dung Hiểu hoàn toàn không ngờ, đáp án lại là như vậy.
Phó Duy Trạch nắm tay cậu chặt hơn:
"Cổ Trì vốn muốn từ từ tiếp cận em, chờ em quen rồi mới nói rõ. Không ngờ em tự nhận ra trước."
Dung Hiểu dựa đầu lên vai anh, chôn mặt bên cổ anh. Trong đầu không kìm được nghĩ đến nguyên chủ. Nếu như nhà họ Cổ có thể tìm được cậu ấy sớm hơn một chút, không để cậu ấy phải chịu những năm tháng đó... liệu cuộc đời cậu ấy có nhẹ nhàng hơn không?
Có những chuyện, đúng là chỉ cần lệch một bước là cả đời đổi khác.
Phó Duy Trạch đưa tay xoa nhẹ đầu cậu:
"Trong lòng khó chịu thì em cứ khóc đi."
Dung Hiểu biết anh đang nghĩ gì, nghiêng đầu nhìn anh, mím môi. Cậu cảm thấy, có vài chuyện mình cũng không nên giấu nữa. Cậu không thể mãi thay nguyên chủ gánh hết những quá khứ kia, rồi lại nhận những thứ vốn chẳng thuộc về mình.
"Phó Duy Trạch, thật ra... từ trước đến giờ, em cũng vẫn giấu anh một chuyện."
Nghe cậu nói vậy, tim Phó Duy Trạch khựng lại. Trong đầu mơ hồ hiện ra một suy đoán, nhưng anh không dám nghĩ kỹ.
"Chuyện gì?"
Dung Hiểu hít sâu, ép mình bình tĩnh, rồi đem toàn bộ việc mình xuyên sách, linh hồn thay thế thân thể này, từng chút từng chút kể lại cho anh.
Nói xong, trong lòng cậu thấp thỏm. Dù sao chuyện này cũng quá khó tin. Nếu Phó Duy Trạch không tin, cậu cũng hoàn toàn có thể hiểu được.
Cậu chỉ sợ... anh sẽ coi cậu là "người thay thế", là cái bóng của nguyên chủ. Những đau khổ, những kinh nghiệm kia không phải cậu trải qua, cậu không nhận nổi. Nếu anh thương xót, cũng phải là thương cậu – người đang đứng trước mặt anh, chứ không phải một "hình bóng" nào khác đã không còn nữa.
Với Phó Duy Trạch mà nói, lý trí bảo anh không thể tin nổi. Nhưng từ lúc gặp Dung Hiểu đến nay, vô số chuyện xảy ra giữa hai người, có quá nhiều điều... vượt ngoài nhận thức bình thường.
Những thay đổi đột ngột ở Dung Hiểu, tính cách, ánh mắt, cách sống... tất cả đều không giống "một người bình thường" tự dưng thay đổi.
Dần dần, anh đã có một cảm giác:
Dung Hiểu là món quà ông trời dành riêng cho anh.
Mà bây giờ, lời cậu nói càng khiến cảm giác đó thêm rõ ràng.
Cậu là vì anh mà đến.
Cho nên —
"Em sẽ không... đột nhiên rời khỏi anh chứ?"
Chỉ cần nghĩ đến có một ngày, vào một thời điểm nào đó, cậu sẽ biến mất khỏi thế giới của anh, không để lại bất cứ dấu vết gì, hô hấp của anh như bị bóp nghẹt.
Nhìn thấy nỗi bất an trong mắt anh, Dung Hiểu lại mỉm cười, nâng tay anh áp lên mặt mình:
"Vậy là... anh tin em sao?"
Phó Duy Trạch siết tay cậu thật chặt:
"Không ai có thể trong một thời gian ngắn mà thay đổi hoàn toàn thành một người khác. Người trước kia... không phải em. Anh biết rõ."
Lúc điều tra hết quá khứ của "Dung Hiểu", từ những việc cậu ta làm, những vết thương, những lần gây chuyện, anh đã cảm giác được – người đó không giống cậu bây giờ chút nào.
Đứa nhỏ anh yêu, sẽ không chủ động làm tổn thương ai.
Anh còn âm thầm hỏi Phó Tu. Phó Tu cũng nói, lúc đầu mới được đưa về, cậu bé này cho ông một cảm giác rất khác, nhưng khi ấy tình hình cấp bách, trong nhà không có lựa chọn nào phù hợp hơn, đành nhận. Sau đó, tính tình Dung Hiểu dần dần thay đổi, trở nên sáng sủa, ngoan ngoãn, ông cũng chỉ cho là "tâm lý, môi trường thay đổi thì con người thay đổi".
Bây giờ nhìn lại, tất cả đều có lời giải.
Dung Hiểu chủ động ôm cổ anh:
"Chỉ cần anh tin em là được. Em không muốn anh thương hại em vì những chuyện em chưa trải qua. Những chuyện đã qua... là của người khác. Em thì khác. Trong lòng anh, ít nhất phải phân biệt được hai người chứ, đúng không?"
Đứa nhỏ vốn luôn cứng cỏi, lúc này lại nghẹn ngào, nước mắt rơi xuống. Nếu Phó Duy Trạch thực sự vì quá khứ của nguyên chủ mà thấy áy náy, thương hại, cậu sẽ uất ức đến phát khóc.
Phó Duy Trạch ôm chặt lấy cậu:
"Sao anh có thể phân nhầm được? Anh từ đầu đến cuối chỉ yêu một người – là em."
Anh v**t v* gò má cậu, rồi nâng mặt cậu lên, nhẹ nhàng hôn mắt, hôn xuống khoé môi:
"Hiểu Hiểu, đã đến thế giới của anh rồi, thì em đừng rời đi nữa, được không?"
Trong giọng nói của anh, sự mạnh mẽ xen lẫn yếu mềm.
Mắt Dung Hiểu đỏ lên, nhìn anh một lúc lâu, rồi khẽ gật đầu:
"Em... cũng không nỡ xa anh."
Không nỡ xa sự dịu dàng, che chở, yêu thương mà anh dành cho cậu.
Đêm hôm đó, Phó Duy Trạch dịu dàng đến mức đáng sợ...
Sáng hôm sau, trên bàn ăn chỉ có mình Phó Duy Trạch, Phó Tu nhìn quanh không thấy Dung Hiểu, liền hỏi:
"Dung Hiểu sao không ra?"
"Hôm nay để em ấy nghỉ ngơi, ngủ thêm chút." – Phó Duy Trạch bình thản đáp, uống hết cốc sữa bò rồi đứng dậy: "Con lên phòng một lát."
Phó Tu nhìn anh:
"Hôm nay không đi làm à?"
"Hôm nay con cũng xin nghỉ." – Anh nói xong liền đi thẳng lên lầu, đóng cửa phòng.
Phó Tu quay sang nhìn Trình bá:
"Ông thấy không? Bây giờ mà là thời xưa, loại này gọi là... hôn quân đấy!"
Trình bá cười:
"Thiếu gia cũng là vì tiểu tiểu thiếu gia tương lai mà cố gắng thôi, lão tiên sinh tha cho cậu ấy đi."
Nghe đến chữ "tiểu kim tôn", trên mặt Phó Tu lại tươi hẳn lên.
Dung Hiểu tỉnh dậy thì đã là trưa. Nghĩ đến chuyện mình ngủ nướng bỏ luôn bữa sáng, cậu hơi ngại.
Quay sang đã thấy Phó Duy Trạch dựa đầu giường, đang xem tài liệu:
"Tại sao anh không gọi em dậy?"
"Không nỡ." – Anh đưa ly nước đã chuẩn bị sẵn cho cậu, "Uống đi. Đói bụng không?"
Hôn cậu một cái xong, anh nhắc:
"Cổ Trì bên kia anh nói rõ rồi. Chiều nay anh ấy sẽ sang."
Động tác uống nước của Dung Hiểu khựng lại:
"Nhanh vậy à... Em còn chưa nghĩ ra nên nói gì..."
"Dì Cổ vì chuyện này mà suy nghĩ nhiều năm, sức khỏe cũng không tốt. Gần đây mới dưỡng khá hơn một chút. Bà nhớ con rất nhiều năm rồi, em gặp một lần... coi như hoàn thành tâm nguyện của bà."
Dung Hiểu hiểu ý anh. Một người mẹ mất con, tìm con mấy chục năm, hi vọng – tuyệt vọng – lại hi vọng – lại vỡ nát... không biết đã phải trải qua bao nhiêu dằn vặt. Cho dù mình không phải "cậu con trai ngày xưa", nhưng thân thể này, máu mủ này, là thật.
Cậu nợ nguyên chủ một phần, thì thôi... thay cậu ấy đi hoàn thành nốt.
"Được." – Dung Hiểu khẽ gật đầu.
Chiều tối, Cổ Trì đến. Vừa bước vào, anh đã thấy Dung Hiểu, cười chào:
"Ăn cơm chưa?"
"Ăn rồi ạ. Anh đừng khách sáo quá." – Dung Hiểu cười đáp.
Cổ Trì nhìn cậu một lúc lâu, trong mắt là cảm xúc phức tạp nhưng cố ép mình bình tĩnh:
"Đi thư phòng nói chuyện nhé?"
Phó Duy Trạch gật đầu:
"Ừ, lên trên nói."
Vào thư phòng, Trình bá bưng trà đen vào, rồi khéo léo lui ra.
Cổ Trì nhìn Dung Hiểu, mở lời trước:
"Em có câu nào muốn hỏi anh không?"
Đối với cảm xúc xa cách nhiều năm giữa người thân ruột thịt, Dung Hiểu vô cùng nhạy cảm. Cậu cảm nhận được Cổ Trì đang cố gắng kiềm chế, trong lòng bỗng thấy chua xót, bèn nắm lấy tay anh:
"Anh Duy Trạch nói với em hết rồi. Em nghĩ, những chuyện trước kia... cứ để nó qua đi. Quan trọng là bây giờ và sau này... đúng không, anh?"
Cậu biết, chỉ cần mình mở miệng hỏi "lúc đó tại sao, năm đó xảy ra gì...", chẳng khác nào xé toạc vết thương cũ của họ.
Cậu không nỡ.
Cổ Trì siết chặt tay cậu, khóe mắt đỏ hoe, rốt cuộc không chịu nổi nữa mà ôm cậu vào lòng:
"Hiểu Hiểu, xin lỗi... Nếu năm đó anh cẩn thận hơn một chút, thì em đã không phải chịu khổ như vậy. Là anh không tốt, là anh không bảo vệ được em."
Dung Hiểu vỗ nhẹ vai anh, mắt cũng cay lên:
"Hiện tại em thật sự rất ổn. Anh cũng thấy rồi đấy. Vậy nên... đừng tự trách nữa, được không?"
Lòng Cổ Trì như bị ai xé. Em trai anh, lẽ ra phải được cả nhà nâng niu mà lớn lên. Vậy mà...
Nghĩ đến những tài liệu điều tra được, những vết thương, những ngày cô độc của đứa nhỏ, ngực anh nghẹn đến khó thở. Đứa em trai này, trải qua từng đó mà vẫn giữ được tính tình mềm mại, dịu dàng như bây giờ... càng khiến anh thương đến tận xương.
Anh chỉ có thể ôm cậu thật chặt.
Ở một bên, sắc mặt Phó Duy Trạch mỗi lúc một đen. Cuối cùng anh ho một tiếng:
"Khụ."
Dung Hiểu quay lại nhìn anh, bật cười, khéo léo tách khỏi vòng tay Cổ Trì:
"Anh, mẹ dạo này thế nào ạ? Em nghe nói sức khỏe không được tốt lắm."
"Ngày mai mẹ sẽ về nước." – Cổ Trì cố nén cảm xúc, giọng vẫn còn hơi khàn – "Đến lúc đó anh sẽ sắp xếp cho hai người gặp nhau. Hai năm nay mẹ anh dưỡng bệnh cũng khá hơn rồi. Lần đầu nhìn thấy em, anh đã thấy hai người giống nhau lắm, nên mới tìm đến Duy Trạch."
"Cho nên lần đó ở khách sạn, anh muốn nói với em chuyện này, đúng không?"
Dung Hiểu còn nhớ lần ở ngoài cửa phòng, Cổ Trì định mở miệng, nhưng bị Phó Duy Trạch chen ngang, sau đó anh còn ăn dấm chua một trận.
Cổ Trì khẽ cười, gật đầu:
"Ừ, lúc đó anh định nói. Ai ngờ còn chưa kịp, đã bị cắt ngang."
Anh đưa tay xoa đầu cậu như trẻ con:
"Hiểu Hiểu, ngày mai ba mẹ đều đến. Cuối cùng thì... gia đình chúng ta cũng có thể đoàn tụ."
Dung Hiểu mỉm cười:
"Em cũng rất vui mà anh."
Cổ Trì không ở lại lâu. Nói xong chuyện chính, anh phải về chuẩn bị đón ba mẹ về nước.
Người vừa đi, Dung Hiểu đã ôm lấy cánh tay Phó Duy Trạch, cười híp mắt:
"Phó tiên sinh, khi nãy... anh có phải ghen không?"
Phó Duy Trạch hừ một tiếng, bóp nhẹ má cậu, cuối cùng vẫn không kìm được cúi xuống hôn một cái:
"Cổ Trì hôm nay vui lắm."
"Em biết." – Dung Hiểu cười – "Em cũng chỉ muốn anh ấy vui thôi."
Phó Tu từ trong phòng đi ra, thấy hai người đứng ở cửa, hỏi:
"Cổ Trì về rồi à?"
Thấy ông bế theo tiểu Bánh Pudding đi ra phòng khách, bật TV:
"Tối nay chiếu tập mới cái chương trình gì gì của con đó, đúng không?"
"Gia gia cũng theo dõi "Không Có Không Thể" ạ?" – Dung Hiểu bước tới cười.
"Ừ, trước còn xem con đóng bộ "Thượng Tiên" gì gì nữa. Con trong đó đẹp trai lắm, nhưng ít phân đoạn quá. Con phải bảo nó..." – ông hất cằm về phía Phó Duy Trạch – "Bảo nó bỏ tiền đầu tư, nhà mình không thiếu tiền, cho con đóng nam chính, diễn nhiều vào, tha hồ chọn kịch bản, chứ đừng chỉ diễn mấy vai lắt nhắt."
Bị khí thế hào sảng này chấn động, lòng Dung Hiểu vừa cảm động vừa buồn cười:
"Gia gia, đây là phim đầu tiên của con, con vốn là người mới, có được vai như vậy đều là nhờ Duy Trạch giúp đỡ. Gia gia đừng tung con lên cao quá, con sẽ tham lam đó."
"Con ấy à, tốt như vậy, cưng chiều sao mà hỏng được." – Phó Tu khoát tay – "Tiền của ông nội mà, cho con dùng ông còn vui. Cứ nói với nó, bảo nó làm đi, mở công ty giải trí cũng được. Nhà họ Đào đầu tư chương trình này rồi, nhà mình cũng không kém ai!"
Phó Duy Trạch ngồi xuống, kéo Dung Hiểu vào lòng:
"Ngày mai để Đồng Trình chuẩn bị tài liệu, anh sẽ làm luôn."
Dung Hiểu giật mình quay đầu:
"Anh nói thật hả?"
Phó Duy Trạch nhướng mày:
"Từ trước tới giờ, chồng em nói chơi bao giờ chưa?"
Má Dung Hiểu lại đỏ bừng:
"Nhưng như vậy có phải... hơi quá không..."
"Không đâu." – Anh xoa đầu cậu – "Sau này em muốn làm đạo diễn, có công ty riêng trong tay sẽ tiện hơn rất nhiều."
Ý tưởng này thật ra anh đã nghĩ từ lâu. So với việc để cậu tự bươn chải ngoài ngành, anh càng muốn đem toàn bộ tài nguyên tốt nhất đặt bên cạnh mình, để cậu không phải chịu bất kỳ ấm ức nào.
"Ai da, chuyện này đáng lẽ cậu phải nghĩ từ sớm ấy." – Phó Tu liếc anh một cái – "Bây giờ mới bắt đầu, chậm muốn chết. Ngày nào cũng bận bận, tôi thật không biết cậu đang bận cái gì nữa."
Phó Duy Trạch: "..."
Dung Hiểu: "..."
Trình bá đứng xa xa, nhìn ba người ngồi trên sofa, cười đến nheo mắt. Từ khi Dung Hiểu bước vào nhà họ Phó, ngôi nhà này mới thực sự có cảm giác "nhà".
"Bắt đầu rồi!" – Phó Tu thấy trên màn hình hiện lên chữ "Không Có Không Thể – Tập 3", tinh thần lập tức phấn chấn.
Phần mở đầu là cảnh giới thiệu thân phận khách mời. Nhìn Dung Hiểu và mọi người đồng loạt mặc đồng phục học sinh, tràn đầy sức sống, Phó Tu cười tít mắt:
"Ở trong đám này, Hiểu Hiểu nhà ta là đẹp trai nhất."
Dung Hiểu đỏ bừng mặt:
"Đều đẹp mà gia gia..."
"Em đẹp nhất." – Phó Duy Trạch bổ sung rất nghiêm túc.
Hai bên cùng nhau khen, Dung Hiểu chỉ biết cúi đầu cười, không biết phải đáp lại thế nào.
Đàn mạc cũng bắt đầu bùng nổ:
"Ha ha ha, Ngô Ngụy với La Hạ thảm quá trời ơi!"
"Không phải chứ, tổ chương trình là cố ý phải không? Cười xỉu!"
"Đào Nhạn nói câu nào là y như rằng có chuyện câu đó, tổ chương trình cố ý nhắm vào La Hạ đúng không!!!"
"A a a, là Dung Hiểu cứu chúng ta ca ca! QAQ"
"Ngồi trên xe mà Ngô Ngụy vui như đứa ngốc hahaha"
"Đừng nói nữa, lần này có phải thật sự mời Cổ Trì không???"
"Tui đoán 80% là Cổ Trì nha, vì thêm anh ấy vào là đủ combo tam đại chủ lực Mãn Viên Xuân Sắc!!!"
"Nếu là Cổ Trì thật thì đây chính là màn debut tống nghệ của Ảnh đế!!!"
"Chương trình này vốn đã đỉnh, còn được ông chủ Đào rót tiền, giờ lại thêm Cổ Trì nữa thì khỏi nói!"
Phó Tu nhìn lướt qua mấy dòng:
"Chương trình này là thằng bé nhà Đào đầu tư hả?"
"Vâng." – Phó Duy Trạch gật đầu.
Phó Tu im lặng một lúc, rồi chậm rãi nói:
"Sau này Hiểu Hiểu có phim ảnh hay chương trình nào muốn nhận, con nhớ nói với ta một tiếng. Trong tài khoản của ta tiền vẫn còn nằm đó, không xài cũng phí. Lấy ra mà đầu tư cho con."
Dung Hiểu: "..."
"Gia gia, vạn nhất... lỗ thì sao?"
"Lỗ thì lỗ chứ sao." – Phó Tu trừng mắt – "Ta nuôi cháu trai còn sợ lỗ à?"
Phó Duy Trạch nhận thẻ từ tay ông:
"Được rồi, lát nữa xem xong con lên với gia gia."
"Ừm." – Phó Tu gật đầu – "Nhớ đấy."
Dung Hiểu nhìn hai người quyết định đầu tư cả một công ty, cả đầu choáng váng:
"Các người có tiền... thật sự là tôi không theo kịp logic luôn đó."
Trên màn hình, đúng lúc phát đến cảnh Dung Hiểu gặp Cổ Trì trong nhà ma. Phó Tu kêu lên:
"Được ghê, Cổ Trì cũng đi ghi hình thật này. Ông chủ Đào lần này đúng là kiếm lớn!"
Dung Hiểu: "..."
Phó Duy Trạch hừ một tiếng trong lòng – nếu không phải vì đứa nhỏ nhà anh, ai mời nổi Cổ Trì?
Đạn mạc vì sự xuất hiện của Cổ Trì mà nổ tung:
"Aaa thật sự là Cổ Trì!!!"
"Trời ơi tui đang xem gì đây! Ảnh đế lên show giải trí!!!"
"Câu 'chúc mừng người chơi' mà anh ấy đọc cũng dịu dàng nữa kìa..."
"Sao tui cảm giác ánh mắt Cổ Trì nhìn Dung Hiểu... ôn nhu quá vậy...?"
"Có ai thấy hai người này... hơi giống nhau không??"
"Đúng đúng, không chỉ là góc nghiêng, mà cả khí chất cũng giống!"
"Có phải người đẹp thì nhìn nhau đều giống nhau không???"
"Plastic huynh đệ Đào Nhạn bị gạt thảm quá trời ơi hahahaha!"
"Không được, Dung Hiểu xấu xa ghê, mà đáng yêu dã man!"
Xem đến cảnh Đào Nhạn ngã lăn ra ăn vạ, Dung Hiểu bật cười lần nữa. Phó Tu cũng cười:
"Đây chắc là con út nhà Đào đấy. Thằng nhóc này từ nhỏ đã nghịch như quỷ, lớn lên vẫn không chừa. Nhưng mà xem cũng vui."
"Ừ, Đào Nhạn đáng yêu lắm." – Dung Hiểu gật đầu.
"Quan hệ các con xem ra cũng không tệ." – Phó Tu nói.
"Mọi người là bạn bè tốt của con ạ."
"Vậy thì tốt. Nhà họ Đào cũng được."
Không Có Không Thể chiếu xong đã hơn mười giờ. Phó Tu đứng lên:
"Đi, lên lấy thẻ cho con."
Phó Duy Trạch theo ông lên lầu.
"Dung Hiểu là biết chuyện rồi hả?" – Phó Tu hỏi.
"Vâng. Ngày mai nhà họ Cổ sẽ đến." – Phó Duy Trạch trả lời.
"Ừ... Tìm được người thân là chuyện tốt. Nhưng..." – Phó Tu thở dài, đưa thẻ cho anh – "Con phải để ý cảm xúc của thằng bé. Đừng để nó để trong lòng một mình. Nó cười vậy thôi chứ trong lòng yếu lắm."
Ông ngừng một chút, lại nói thêm:
"Hiểu Hiểu sau này về danh phận là con trai nhà họ Cổ, so với nhà ta cũng coi như môn đăng hộ đối. Đứa nhỏ vừa đẹp vừa giỏi, con cũng phải biết cố mà giữ lấy. Đừng để nó thấy con không xứng. Nghe rõ chưa?"
Khóe môi Phó Duy Trạch giật giật.
Thật là ông nội ruột – từ đầu tới cuối chê cháu nội không xứng với cháu dâu.
Từ phòng Phó Tu trở về, Dung Hiểu đã leo lên giường, nằm trong chăn. Thấy anh vào, cậu hỏi:
"Gia gia thật sự đưa thẻ cho anh hả?"
Phó Duy Trạch giơ giơ chiếc thẻ:
"Đây này."
Dung Hiểu mím môi:
"Nhưng anh đừng lấy tiền của gia gia đi đầu tư bừa cho em. Nhỡ phim không hot thì sao..."
"Em không tin mắt nhìn của anh à?" – Anh cố ý hỏi.
"Tin chứ." – Dung Hiểu gật đầu ngay – "Nhưng mà..."
Phó Duy Trạch lại xoa đầu cậu:
"Đừng áp lực. Cứ coi như gia gia cho em tiền tiêu vặt."
"... Người có tiền các anh đều tiêu tiền như vậy thật sao?" – Dung Hiểu bất lực.
"Đây không phải là 'tiêu'." – Anh ghé lại gần, nhỏ giọng – "Là đầu tư vào người nhà."
Lòng Dung Hiểu mềm nhũn, ôm cổ anh:
"Các anh cưng chiều em quá, em sợ mình hư mất."
"Vậy em hư đi." – Phó Duy Trạch dán trán vào trán cậu – "Nếu em vẫn chưa hư, chứng tỏ anh còn chưa sủng đủ."
Sáng hôm sau, Dung Hiểu nhận được điện thoại của Nhan Thanh.
"Dung Hiểu, em có hứng thú mở một buổi livestream không? Thời gian này em đang quay show, lịch chưa sắp được việc khác. Nếu không ngại, tranh thủ lúc độ hot đang cao, mình làm một buổi livestream trò chuyện với fan, củng cố nhiệt độ luôn."
"Được ạ." – Dung Hiểu đáp rất dứt khoát. Với cậu, livestream không có áp lực gì.
Nghe cậu đồng ý nhanh như vậy, Nhan Thanh cười:
"Vậy tốt, em chọn giúp chị một khung giờ. Rồi đăng Weibo thông báo trước. À, còn nữa, đạo diễn Lưu Khắc đã chuẩn bị xong hợp đồng Bạo lực rồi, chị sẽ gửi vào mail cho em. Không Có Không Thể chỉ còn một kỳ, quay xong là vừa khớp tiến độ vào đoàn phim mới."
"Vâng, vất vả cho chị rồi."
"Chị là quản lý của em mà, không vất vả thì ba ba nhà em không tìm chị tính sổ à." – Nhan Thanh cười đùa – "Đúng rồi, lịch Mãn Viên Xuân Sắc đã định xong, là ngày 10/9. Cuối năm còn có thảm đỏ Giải Sư Tử Vàng, nhưng cái đó để sau tính. Đến gần chị sẽ nhắc lại."
"Dạ, vậy chiều nay 1 giờ, em livestream một tiếng nhé."
"Ok, nhớ lên Weibo nhắc fan. Lần này có thể tiện thể nói luôn chuyện phim mới, đạo diễn Lý bên Mãn Viên Xuân Sắc chắc chắn vui lắm."
Cúp máy xong, Dung Hiểu lấy giá đỡ điện thoại ra, lắp thử.
Phó Duy Trạch đi vào thấy cậu loay hoay liền hỏi:
"Chuẩn bị livestream à?"
"Vâng, chị Nhan vừa gọi tới. Em livestream một tiếng thôi, nói chuyện với fan một chút."
Dung Hiểu đặt giá đỡ cạnh mép giường, chọn góc có ánh sáng tự nhiên đẹp nhất, không cần đèn bổ sung.
"Có cần anh giúp không?" – Phó Duy Trạch đi tới, giúp cậu chỉnh lại góc quay, "Góc này ổn này."
"Vậy anh... giúp em bế Bánh Pudding tới nhé!" – Dung Hiểu cười ngọt.
Phó Duy Trạch nhéo nhẹ trán cậu:
"Livestream bao lâu?"
"Một tiếng, sẽ không ảnh hưởng buổi tối đâu." – Cậu chớp chớp mắt.
Phó Duy Trạch "ừ" một tiếng, quay người đi ôm mèo.
Dung Hiểu mở Weibo:
Dung Hiểu1234V: Chiều nay 13:00 mình sẽ livestream trên nền tảng XX nha ~~ hoan nghênh mọi người tới chơi! link
Bình luận lập tức bùng nổ:
"AAA cuối cùng cũng livestream!!!"
"Ta có thể!! Ta có thể!! Tui đi chờ phòng trực tiếp đây!"
"Hiểu Hiểu, nhất định phải cho tụi tui xem Bánh Pudding!!"
"YÊU CẦU MẠNH MẼ: Phó tiên sinh vào khung hình!!!"
"Tụi tui muốn nhìn hai người cùng khung hình, nghe chưaaaaa!"
"Trời ơi, cầu trời đừng có họp đúng giờ đó, tui phải xem bằng được!"
Phó Duy Trạch bế Bánh Pudding vào, đặt vào lòng cậu. Mấy ngày nay được Phó Tu "bồi bổ" quá kỹ, Bánh Pudding tròn hẳn lên, thành một cục lông mềm mềm.
Vừa thấy Dung Hiểu, nó đã "meo~" một tiếng, dụi đầu vào tay cậu.
"Bánh Pudding, em không được ăn nữa đâu đó." – Dung Hiểu xoa cằm nó – "Em mập như quả cầu rồi nè."
Mèo con nghiêng đầu, miêu một tiếng nhỏ xíu, đáng yêu đến mức muốn tan chảy.
Đến giờ, Dung Hiểu mở livestream.
Lần đầu lên sóng, hình ảnh hơi khựng một giây, sau đó màn hình tràn ngập icon quà tặng và comment lũ lượt kéo lên.
Dung Hiểu nhìn một loạt quà ảo rơi như mưa, vội vàng khoát tay:
"Đừng tặng quà nữa mà, mọi người ơi, đừng tốn tiền! Hôm nay mình chỉ lên tám chuyện phiếm thôi, mọi người giữ tiền ăn cơm với nuôi mèo, đừng vung tay quá trán nha!"
Cậu vừa nói xong, đạn mạc đã nhanh chóng spam:
"Không được! Dung Hiểu, tụi tui muốn tặng tiền cho cậu!!!"
"Đúng đó! Tụi tui tình nguyện!"
"Không sao hết, cậu cho tụi tui chỗ để tiêu tiền là được rồi!!!"
Dung Hiểu bất lực nhìn màn hình, ôm Bánh Pudding giơ lên:
"Đây, đây là Bánh Pudding tụi mình. Mập lên thấy rõ luôn."
Bánh Pudding trợn đôi mắt xanh biếc nhìn vào màn hình, như cũng đang tò mò. Một người một mèo xuất hiện như vậy, phòng livestream gần như nổ tung.
"AAAAA tui chết rồi tui chết rồi!!"
"Một người một mèo đều đẹp!!! Làm sao sống tiếp!!"
"Xin một tấm hình rõ nét của hai người với con mèo đi, tui muốn làm hình nền!!!"
"Mẹ tôi hỏi sao tôi quỳ trước điện thoại... vì tôi bị sắc đẹp hạ gục rồi... TT"
"Hiểu Hiểu, tụi tui muốn xem Phó tiên sinh! Mạnh mẽ yêu cầu Phó tiên sinh vào hình!!!"
Thấy dòng này, Dung Hiểu cong mắt cười:
"Anh ấy đang làm việc, không tiện đâu... nhưng mà, mình có thể cho mọi người lén nhìn một chút ~"
Cậu quay máy sang bên, trong khung hình liền hiện ra cảnh một người đàn ông đang ngồi trước bàn làm việc, bên cạnh đèn bàn, laptop mở, tư thế ung dung, khí chất "tổng tài" ngồn ngộn. Đúng lúc đó, Phó Duy Trạch ngẩng đầu, ánh mắt quét qua ống kính.
Phòng livestream: toang.
"AAAAAAAAAAAAAAA!!!!"
"Cái nhìn đó là muốn mạng người!!!"
"Tui xin lỗi, lúc đầu vote cho trai trẻ, giờ tui theo phe 'ba ba tổng tài' rồi!!!"
"Phó tiên sinh đẹp trai quá trời quá đất!!!"
"Livestream này đáng từng đồng, từng giây!"
Phó Tu ở phòng khách không tìm thấy Bánh Pudding, đi khắp nơi gọi mèo, cuối cùng lên gõ cửa phòng Dung Hiểu.
"Hiểu Hiểu, con có thấy Bánh Pudding đâu không?"
Ông vừa bước vào, liền lọt thẳng vào khung hình livestream.
Dung Hiểu vội quay lại:
"Gia gia, Bánh Pudding ở chỗ con nè."
Phó Tu thấy con mèo nhỏ trong lòng cậu, gật đầu. Ngẩng lên thì thấy màn hình điện thoại, đột nhiên hơi khựng lại:
"Con đang livestream à?"
Dù đã lớn tuổi, nhưng phản ứng vẫn rất nhanh. Ông lập tức giơ tay, cười híp mắt chào camera:
"Chào các bạn trong phòng livestream nha. Nhớ ủng hộ nhiều cho Hiểu Hiểu nhà chúng tôi nhé!"
Dung Hiểu: "..."
Màn hình lập tức tràn ngập:
"ÔI TRỜI ƠI ÔNG DỄ THƯƠNG QUÁ!!!"
"Gia gia đáng yêu quá trời ơi! TT"
"Đây là gia gia trong truyền thuyết, người nói 'lấy tiền của ta đầu tư cho nó' đó đúng không???"
"Hiểu Hiểu có một gia đình như vậy... thật sự mừng cho cậu ấy."
Dung Hiểu mặt đỏ ửng:
"Gia gia, người đi nghỉ đi ạ, ở đây ồn lắm."
"Được rồi, được rồi." – Phó Tu cười ha hả, ôm bụng lùi ra – "Các con chơi vui."
Sau khi ông đi, Dung Hiểu thở phào, quay lại cười với màn hình:
"Gia gia nhà mình đó, mọi người đừng chiều ông ấy quá, không là mai ông ấy đòi lập tài khoản riêng livestream, đến lúc đó mọi người phải nuôi hai người đó."
Phòng live lại cười ầm.
...
Tối hôm đó, livestream kết thúc rất thuận lợi, fan tăng mạnh, hot search cũng bò lên một loạt — từ "Dung Hiểu Livestream", "Bánh Pudding", tới "Gia gia nhà họ Phó"...
Nam Thê Xung Hỉ Của Lão Nam Nhân Nhà Giàu
