Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử
Chương 6: Thần hộ mệnh của Tiểu Họa Thành
Tối hôm đó Du Tân Dương về nhà, lấy bài kiểm tra mới được phát ra khỏi cặp. Buổi trưa cậu không ở lớp vì đi họp trung đội trưởng, Cao Điển nói bài kiểm tra của cậu được Lý Ánh Kiều nhận giùm.
Cậu nhìn bài kiểm tra bị thấm nước rồi phơi khô đến phồng lên, còn nhăn nhúm như từng bị ai vò qua, trầm mặc suy nghĩ.
Đúng lúc này, Du Nhân Kiệt làm bộ làm tịch xách hai quả tạ nhỏ đi ngang cửa phòng cậu. Thấy nó ngồi yên bất động, ông thò đầu vào gọi một tiếng: “Con trai, đang nghĩ gì thế?”
Du Tân Dương hoàn hồn, vẻ mặt mù mịt nhìn ba mình: “Dạo này ba không chọc giận bạn ấy đấy chứ?”
“Chọc cái khỉ gì.” Du Nhân Kiệt khỏi cần nghĩ cũng biết “bạn ấy” là ai: “Dạo này ba chăm chăm đi làm thôi, được chưa.”
“Mẹ làm chứng! Ba con dạo này tan làm là về thẳng nhà luôn, không gây chuyện gì cả.” Bà Đường Tương hiếm khi bênh ông, vừa cúi đầu sơn móng tay vừa tò mò hỏi, “Con với Lý Ánh Kiều lại cãi nhau à?”
Du Tân Dương quay đầu đi, tiếp tục làm bài tập, giọng lẩm bẩm: “Làm gì có.”
Đường Tương ngồi trên ghế sô pha ở phòng khách, duỗi tay ngắm lớp sơn vừa mới quét có đều màu không, cười nói tiếp: “Giáo viên mấy đứa rốt cuộc bao giờ mới đổi chỗ ngồi thế, nhìn con trai mẹ buồn bực chưa kìa. Nhưng mà mẹ thấy thật ra Lý Ánh Kiều cũng dễ thương mà. Ngày nào con bé cũng giúp mẹ nó trông tiệm, còn giúp bà cụ Xuân Trân bên cạnh kéo cửa cuốn và đổ rác. Tràn đầy năng lượng dùng mãi chẳng hết.”
Du Nhân Kiệt lập tức đặt quả tạ xuống: “Mới thế đã gọi là dễ thương á? Vậy con trai anh dễ thương đáng yêu đến cấp địa chủ luôn ấy! Ít nhất là dễ thương gấp đôi—”
“…”
Du Nhân Kiệt không nói thêm nữa, vì cả hai người đều đang trừng mắt nhìn ông.
Đường Tương quẳng lọ sơn móng tay vào ngăn kéo đang mở, tiếp tục nói: “Thằng Dương giờ thì dễ thương, chứ lớn rồi là không ổn đâu. Kiểu gì con cũng phải cao lên đến mét tám, mấy hôm nữa mẹ đưa con đi bệnh viện kiểm tra xương, nếu cần chích hormone thì cũng phải chích. Không thì mỗi lần đến trường đón con, mẹ đã thua ngay từ vạch xuất phát rồi.”
“Không sao đâu, lên cấp ba nó chắc chắn sẽ cao hơn bây giờ.” Du Nhân Kiệt nói đầy tự tin. Mà nếu bảo là tự tin thì chi bằng nói là đã buông xuôi, chấp nhận số phận rồi.
“Xàm xí, giờ còn chưa tới mét tư. Cấp ba mà cao mét tư anh thấy đủ sao?” Đường Tương lườm một cái.
“Thế không được —— thế chẳng phải là Đại Lang à.”(*)
Đường Tương lập tức liếc Du Nhân Kiệt từ trên xuống dưới: “Lúc anh tầm tuổi này cao bao nhiêu?”
Du Nhân Kiệt: “Hồi đó ai thèm quan tâm chiều cao chứ, được ăn no là tốt rồi. Nếu không phải em trai anh là cái bụng không đáy, ăn kiểu gì cũng không thấy no thì chắc anh còn cao thêm được 5 centimet nữa.”
Đường Tương: “…”
Du Tân Dương không muốn nghe ba mẹ bàn chuyện chiều cao của mình nữa bèn úp đầu vào bàn học, ủ rũ nói: “Mẹ đừng tới đón con, chỉ cách một con đường thôi, con tự về được.”
Đường Tương bỗng nhớ tới lúc trước đi chợ gặp mẹ Diệu Gia, bèn đi qua xoa đầu con trai, hỏi: “Dương, con có muốn học nhảy đường phố không?”
Du Tân Dương học nhảy đường phố là để cao lên, còn Lý Ánh Kiều học hát là để cống hiến cho nhân loại, ít nhất là trong lòng cô bé nghĩ thế. Cô không còn là đứa vừa tan học là phi thẳng về nhà như một con khỉ nữa, mà sẽ ngồi chồm hổm trước cửa tiệm băng đĩa đầu ngõ Tiểu Họa Thành nghe nhạc. Cô còn dùng tiền ăn sáng mẹ cho, mỗi ngày bớt ăn một cái bánh bao, gần nửa tháng sau là đủ tiền mua một cuộn băng cát-sét.
Thời đó có quá nhiều ca sĩ nổi tiếng, cô chọn không được, nhưng Châu Kiệt Luân đã nổi khắp cả nước nên cô quyết định học theo anh! Vì anh là người nổi tiếng nhất! Cô muốn tỏa sáng rực rỡ trong đêm diễn mừng Tết Dương lịch năm sau.
–
Hôm đó tan học, ánh chiều tà vẫn đang giăng giăng trên đỉnh núi của Tiểu Họa Thành, hơi ấm còn bao phủ khắp vùng ngoại ô.
Lũ nhóc lớp 4A2 của Tiểu Họa Thành cuối cùng cũng đến khoảnh khắc háo hức là đổi chỗ ngồi. Lý Ánh Kiều vừa định quay sang Du Tân Dương để nói một lời tạm biệt đầy tình cảm thì thấy đối phương đã dọn dẹp sạch sẽ đồ đạc, hăm hở đón bạn cùng bàn mới.
Lý Ánh Kiều lập tức sầm mặt lại, trừng mắt nhìn cậu ta rất dữ dằn, ngay khoảnh khắc cô giáo thông báo: Các em ngồi yên, tiếp theo sẽ đọc danh sách chỗ ngồi mới.
Cô bé như được lên dây cót, quay người về chỗ cũ, hai tay ngoan ngoãn đan trước bàn, nhưng ánh mắt vẫn ngoảnh sang trừng Du Tân Dương.
Du Tân Dương phớt lờ cô, làm như chẳng thấy gì.
Lý Ánh Kiều dùng khuỷu tay húc mạnh vào người cậu, mắt vẫn kiên quyết lườm như muốn nhìn thủng cậu bạn.
Mấy hôm nay Du Tân Dương luyện nhảy đường phố đến mỏi rã cả người, bị cô húc một cái thì ngực đau âm ỉ. Cậu hít mạnh một hơi, cuối cùng không nhịn nổi nữa quay lại nhìn cô, nói: “Đừng làm ồn nữa, được không?”
Lý Ánh Kiều nghe ra: “Cậu thấy mình phiền à?”
Cậu không trả lời, mím môi quay đầu đi, nhìn lên cô giáo Lương Mai đang đứng trên bục giảng. Giáo dưỡng khiến cậu không thể nói ra lời quá tuyệt tình, nhưng sự im lặng lúc này còn nặng nề hơn ngàn lời nói. Lý Ánh Kiều tất nhiên chẳng để tâm việc cậu có ghét mình hay không.
Đồ nhóc con.
Trong mắt cô, Du Tân Dương lùn hơn mình cả khúc, con voi sao phải để tâm chuyện kiến phun nước miếng lên người nó chứ?
“Du Meo Meo, nếu mai mốt cậu lại bị cái anh đầu to học lớp 5 kia bắt nạt thì cũng đừng đến tìm mình đấy.” Lý Ánh Kiều hừ một tiếng: “Đồ mèo con vô lương tâm.”
“Lý Ánh Kiều.” Cậu quay đầu lại nhìn cô: “Cậu từng nghĩ sau này muốn học trường cấp hai nào chưa? Với thành tích hiện tại của cậu, chắc chắn không đậu nổi trường trung học Thực Nghiệm đâu. Chẳng lẽ cậu muốn học ở Nhị Trung Tiên Thành à?”
Tài nguyên giáo dục của Phong Đàm rất kém, dù sao cũng chỉ là một thị trấn nhỏ nằm heo hút ở mép bản đồ, ngoài cảnh đẹp và không khí trong lành ra thì chẳng có gì đáng lưu luyến. Hầu hết các trường học được thành lập đều chỉ phục vụ cho giáo dục bắt buộc, không có chút ưu ái nguồn lực giáo dục nào. Cả huyện chỉ có hai trường trọng điểm: Trường Thực Nghiệm (cấp hai) và Trường Trung học Phong Đàm (cấp ba); còn lại các trường như Nhị Trung, Tam Trung thì chỉ để học sinh hoàn thành chương trình giáo dục 9 năm bắt buộc.
Rõ ràng Du Tân Dương đã dốc toàn lực để thi vào trường Trung học Phong Đàm, nhưng trường Phong Đàm là trường trọng điểm cấp tỉnh duy nhất ở toàn thành phố Nam Lai. Muốn vào trường đó không chỉ phải cạnh tranh kịch liệt với học sinh bản địa mà học sinh từ mười ba huyện thị khác cũng chen nhau muốn vào. Mà cho đến giờ, Tiểu Họa Thành vẫn chưa có ai là học sinh của trường Phong Đàm, một người cũng không có.
Lý Ánh Kiều chưa bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ vào trường Phong Đàm. Quý bà Lý Xu Lị chưa từng lấy thành tích để ép buộc cô, chỉ mong cô trưởng thành vui vẻ khỏe mạnh.
Cô liếc Du Tân Dương một cái đầy khinh miệt, hờ hững nói: “Ai cần cậu lo? Lo mà trông con chim nhỏ của cậu trước đi, đang học mà lại đòi đi vệ sinh thì chẳng ai giơ tay giúp đâu đấy!”
Da mặt Du Meo Meo mỏng dính dễ ngại như vậy, sau này không còn ngồi cùng bàn, để xem cậu ta tính sao.
Du Tân Dương: “…………”
Cậu thề, nếu còn nói chuyện với cô thêm một chữ nào nữa thì cậu sẽ tự сắt lưỡi đi luôn.
Vì cao lớn nên Lý Ánh Kiều được xếp ngồi cùng bàn với Cao Điển – người cùng trong đội kéo cờ, cả hai ngồi ở hàng cuối. Du Tân Dương thì chuyển lên hàng đầu tiên ngồi cùng bàn với Trịnh Diệu Gia – một cô bạn nhỏ nhắn như cậu. Có vẻ như cô giáo Lương Mai cũng không định cho đám nhóc Tiểu Họa Thành hòa nhập chính thức vào tập thể, ngay cả việc sắp xếp chỗ ngồi cũng là kiểu bắt cặp.
Trịnh Diệu Gia là người có tính cách hoàn toàn trái ngược với Lý Ánh Kiều, nói chuyện lúc nào cũng dịu dàng nhỏ nhẹ, có khi Du Tân Dương phải căng tai mới nghe ra được bạn ấy đang nói gì.
“Kiều Kiều tối nay định đến Cảng Điên, cậu có biết không?” Trịnh Diệu Gia che miệng thì thầm với cậu.
Cảng Điên là một con phố sâu trong cùng của Tiểu Họa Thành, âm u và vắng lặng. Khe đá lát đường bốc mùi tanh của sông, rêu xanh ẩm ướt bò đầy chân tường, cả con phố tỏa ra cái khí âm u lạnh lẽo khiến người sống cũng phải rùng mình. Trong miệng người lớn ở Tiểu Họa Thành, Cảng Điên chỉ dùng để hù dọa trẻ con –– “Còn không chịu ngủ là sẽ bị gã khùng ở Cảng Điên bắt nhốt đấy!”
“Cậu ấy đến đó làm gì?” Du Tân Dương hỏi.
“Mấy hôm trước có một tên khùng ở Cảng Điên chạy ra ngoài cướp bánh đường của bà Xuân Trân, còn đẩy bà ngã xuống đất gãy xương cụt. Mấy nay bà đang nằm viện, toàn là dì Lý mang cơm đến cho. Vậy nên Kiều Kiều định tối nay đến đòi tiền.” Trịnh Diệu Gia nói với vẻ đầy ngưỡng mộ, “Cậu ấy đúng là thần hộ mệnh của Tiểu Họa Thành bọn mình.”
–
“Trước hết nói rõ đã nhé. Nhìn tôi cao thế thôi chứ tôi là trẻ con đấy! Đang học lớp bốn trường Tiểu học Họa Thành! Tôi có thẻ học sinh đàng hoàng! Nếu anh dám tấn công tôi, mẹ tôi nhất định sẽ không tha cho anh đâu!” Không biết có ích hay không nhưng Lý Ánh Kiều đứng giữa con hẻm vắng hét toáng lên, “Ha! Nghe thấy chưa!”
Con hẻm vắng lặng như tờ, yên ắng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
“Nói! Nghe thấy chưa đấy!” Cô lại hét thêm một tiếng, không rõ là đang dọa ai. Cô bé vừa quay đầu thì thấy thằng bạn cùng bàn cũ đáng ghét đang xách hai túi rác đi về phía thùng rác.
Lúc đó Tiểu Họa Thành chưa có phân loại rác, mọi người đều đổ rác ở trạm rác phía Cảng Điên. Lá rau thối, pin rỉ sét, khăn giấy dính nước mũi đều ở chung một chỗ mặc cho chúng mục rữa bốc mùi. Ruồi mà ngửi phải cũng phải run rẩy cẳng chân. Vậy nên nơi này hầu như chẳng có ai lui tới, trừ những người đến đổ rác đúng giờ mỗi ngày.
Lý Ánh Kiều vừa thấy Du Tân Dương thì giống như đồng hồ cát vừa dựng lên đang đếm ngược, chẳng kịp xoay ngược lại. Để không mất mặt trước “thằng đệ” cũ, cô nhóc nhìn Du Tân Dương hừ lạnh một tiếng rồi bước vào Cảng Điên một cách oai phong.
Hai giây sau.
“Áaaa—— áaaa ——!”
Một tiếng thét chói tai xé tan bầu không khí tĩnh lặng của cả Tiểu Họa Thành, ngay sau đó là tiếng chó sủa vang dậy liên hồi trong hẻm.
“Gâu gâu gâu gâu gâu!”
Sau đó Du Tân Dương nhìn thấy đồng chí Xe Tăng lại một lần nữa phóng ra khỏi con hẻm với tốc độ tên lửa. Đó là lần đầu tiên cậu thấy Xe Tăng bộc phát tốc độ trong bước đường cùng như vậy, mấy con chó kia hoàn toàn không đuổi kịp bạn ấy.
Miệng cô vẫn hét to——
“Du Meo Meo!! Cứu mạng với!!”
Cô sợ chó nhất quả đất!
Lần đầu đòi nợ thất bại, Lý Ánh Kiều tất nhiên không bỏ cuộc. Lần thứ hai cô trang bị đầy đủ: bao tay, đồ bảo hộ đầu gối, cả mũ bảo hiểm mẹ cô dùng khi đi xe điện và mồi nhử – Du Meo Meo.
“Cậu vào trước đi, mình theo sát sau.” Lý Ánh Kiều dõng dạc nói.
“Sao mình phải vào trước.” Du Tân Dương đút tay vào túi quần, ra hiệu nếu cô không vào thì cậu cũng không vào.
“Cậu nghe ‘theo sát sau’ mà không hiểu à? Cậu vào là mình vào ngay theo!”
Du Tân Dương thẳng thắn nói: “Lý Ánh Kiều, mình tốt bụng đi đến đây cùng cậu, cậu coi mình là cái đệm thịt đúng không?”
Lý Ánh Kiều í một tiếng, chẳng biết học đâu ra cái giọng điệu ấy: “Sao lại nói thế, tổn thương lòng người lắm đấy.”
Du Tân Dương vừa định lên tiếng, Lý Ánh Kiều cũng không giả vờ nữa, lạnh lùng nói: “Rốt cuộc cậu có vào không? Ăn cứng không ăn mềm đúng không?”
Du Tân Dương: “…… Mình không chạy nhanh bằng cậu, lỡ bị chó cắn thì sao.”
Lý Ánh Kiều: “Tiêm vắc xin chứ sao.”
Du Tân Dương không hề do dự, xoay người bỏ đi.
Lý Ánh Kiều “bộp” một chân đạp lên tường chặn đường cậu lại. Du Tân Dương đương nhiên cũng là một tay cứng đầu. Mùi hôi tanh thối thỉnh thoảng bay ra từ trạm rác khiến cả hai không chịu nổi phải bịt mũi. Cuối cùng cả hai đều bịt mũi đứng đối đầu với nhau, không ai chịu nhường ai. Đúng lúc đang giằng co, trong con hẻm yên tĩnh vang lên tiếng động—— trước tiên là tiếng dép lê loẹt xoẹt, sau đó là tiếng sột soạt như đang lục lọi túi ni-lông.
Cả hai rón rén thò đầu ra xem——
Gã điên kia tóc tai bù xù, tay trái cầm nửa cái bánh sinh nhật mốc meo không biết là đồ dư của sinh nhật đứa nhỏ nào trong Tiểu Họa Thành, tay phải nắm một con cá vàng đã chết. Ăn miếng bánh bên trái, gặm miếng cá bên phải, nuốt ừng ực vào bụng, khóe miệng vẫn còn vết máu loang lổ. Toàn thân gã ta không chỗ nào lành lặn, đầu ngón chân co quắp trên nền đất, thỉnh thoảng lại dùng ngón cái gãi gãi mu bàn chân.
Hắn phát hiện ánh mắt hai đứa nhỏ đang nhìn, bất ngờ ngẩng đầu lên nhìn lại, sững vài giây rồi đột nhiên nhe răng cười—— trong kẽ răng đen kịt dính vết máu bẩn, còn kẹt cả vảy cá vàng.
“Má ơi!”
Lý Ánh Kiều sợ tới mức quay đầu bỏ chạy.
Du Tân Dương cũng bị sốc, nhưng cái sốc của cậu là — Vài giây sau khi Lý Ánh Kiều bỏ chạy, cô “bịch bịch bịch” quay trở lại giống như quên món đồ gì đó rồi bất ngờ ôm ngang lấy khoeo chân cậu, bế cậu chạy đi luôn.
Du Tân Dương: “………………”
Lần đầu tiên trong đời, cậu bắt đầu lục lọi từ ngữ để chửi thề trong đầu.
Ông nội nó chứ.
Bao giờ mới cao lên được đây trời!
***
Tối hôm đó, Lý Ánh Kiều về lại tiệm tạp hóa, vẫn chưa hết sốc toàn hoàn. Cô bé cứ ôm eo Lý Xu Lị không chịu buông, ngay cả lúc mẹ nấu cơm cũng bám theo.
Dạo này Lý Xu Lị bận đầu tắt mặt tối, nào là lái xe lạnh cho trường, nào là vào viện đưa cơm cho bà Xuân Trân, đầu óc quay cuồng, chẳng mấy để tâm đến con gái, chỉ dỗ qua loa mấy câu rồi bảo nó ra trông tiệm.
Lý Ánh Kiều vừa bật tivi chưa được hai phút thì có khách vào, một người đàn ông mặc vest chỉnh tề, ăn mặc bóng bẩy, là kiểu chưng diện hiếm thấy ở Tiểu Họa Thành. Ngoài chú Du thỉnh thoảng ăn mặc như thế thì những người đàn ông trung niên ở đây đều mặc áo ba lỗ, quần đùi và mang dép lê. Người đàn ông hỏi Lý Ánh Kiều mua một bao thuốc, loại này có rất ít người mua.
Lý Ánh Kiều thuần thục lấy thuốc từ kệ đưa cho ông ấy, đối phương mỉm cười thân thiện: “Mẹ con đâu rồi?”
Lý Ánh Kiều hơi hất cằm chỉ vào căn bếp nhỏ sau kho: “Đang nấu cơm cho con.”
Người đàn ông nhanh nhẹn móc tiền trong bóp ra đưa cho cô, “Con học lớp mấy rồi?”
“Lớp bốn….” Lý Ánh Kiều nheo mắt nhìn ông ấy đầy nghi hoặc, “Sao chú hỏi nhiều thế?”
Người đàn ông cười cười: “Chú còn biết con tên là Lý Ánh Kiều, biệt danh là Xe Tăng, đúng không?”
Lý Ánh Kiều nhìn gương mặt chính trực của người đối diện, lòng dấy lên chút nghi ngờ. Cô bé nhìn chằm chằm vào người đàn ông xa lạ này: “Chú là ai?”
Người đàn ông đột nhiên “suỵt”: “Trước tiên đừng để mẹ con nghe thấy.”
Lời tác giả: Sắp kết thúc tiểu học rồi, rất nhanh sẽ lên cấp hai~
Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử
Đánh giá:
Truyện Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử
Story
Chương 6: Thần hộ mệnh của Tiểu Họa Thành
10.0/10 từ 45 lượt.
