Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử

Chương 55: Mình không muốn tiếp tục nữa


Hai người nghiêng người dựa vào cốp xe, Tôn Thái Hòa hút thuốc, kể lại đầu đuôi mọi chuyện tối nay, thỉnh thoảng hai người lại quay đầu liếc nhìn người phụ nữ đang ngồi ở ghế phụ.


Du Tân Dương nhớ lại bữa tiệc hai tháng trước, chậu cá trước mặt Tiền Đông Xương — lúc đó Tiền Đông Xương vừa cắm đũa vào bụng cá vừa nham hiểm bảo Lý Bá Thanh đừng lo chuyện bao đồng, nói rằng hai nhà sớm muộn gì cũng sẽ thành thông gia. Cần gì phải hòa giải tiền bồi thường, chẳng qua là tiền thách cưới chuyển từ túi trái sang túi phải mà thôi.


Chắc khi ấy Lý Ánh Kiều đã muốn úp cả chậu cá vào đầu ông ta, chỉ là lúc đó cô vừa mới về Phong Đàm, không dám làm quá. Nghĩ tới đây, Du Tân Dương quay đầu nhìn cô, chỉ thấy cô đang gác cằm lên cửa kính xe ngắm trăng một cách nhàn nhã, còn giơ tay chụp ảnh mặt trăng “tách tách” hai cái. Có lẽ cảm giác được ánh mắt của anh, cô quay đầu lại, cười hí hửng nói: “Hi.”


“Tối nay làm anh em tôi sợ chết khiếp.” Tôn Thái Hòa vẫn còn chưa hoàn hồn nói, “Trước đây lúc làm hướng dẫn địa phương cho công ty du lịch, tôi từng thấy đám tay chân đen của lão Tiền, chuyên chém du khách từ nơi khác đến. Tôi không dám tưởng tượng nếu khi đó Tiền Đông Xương nổi điên không cho tụi tôi đi, thì anh em tôi đúng là bó tay.”


Du Tân Dương lúc này mới thu lại ánh nhìn, nhíu mày hỏi: “Vậy là ông ta cứ thế để các cậu đi à?”


“Cái này phải cảm ơn gia đình trong livestream của tôi rồi.” Tôn Thái Hòa móc điện thoại ra, “Lý Ánh Kiều hù họ là tôi đang phát trực tiếp, dân mạng chỉ nghĩ tối nay là dựng kịch bản thôi. Nhưng nếu lão Tiền không chịu để tụi tôi đi thì tính chất sự việc sẽ khác ngay. Tiền Đông Xương chỉ có thể mặt mày xám xịt đuổi tụi tôi đi. Tôi liền chạy xuống, cậu biết không lúc đó tôi hoảng cỡ nào, tôi thật sự sợ bị đánh.”


Du Tân Dương gật đầu nhẹ với cậu ta: “Cảm ơn tối nay nhé.”


“Thôi. Con người Lý Ánh Kiều đúng là… Phan Hiểu Lượng nói đúng, cô ấy thật sự không giống người từ trường Phong Đàm ra, kiểu làm việc quá liều ——” Tôn Thái Hòa nói chệch sang chuyện khác, hai tay đút túi quần, ánh mắt cũng trở nên mơ hồ, “Nhưng cũng khá k*ch th*ch đấy. Cậu còn nhớ hồi xưa tụi mình xuống đất battle nhảy với người ta không, cái cảm giác hừng hực đó cậu còn tìm lại được không? Nói thật, bây giờ tôi bắt đầu thấy dư âm cảm giác lúc nãy rồi.”


Tôn Thái Hòa cũng từng lăn lộn giới street style một thời, phong cách và cách ăn mặc của cậu ta rất hiphop. Du Tân Dương là kẻ khác biệt hoàn toàn trong giới nhảy đường phố, anh chưa từng lăn lộn, cũng không có cái kiểu máu lửa đấu đá như bọn con trai đường phố, ở Chicago battle cũng vì người ta xúc phạm quốc tịch của anh nên mới buộc phải ra tay. Ban đầu anh học nhảy chỉ để cao lên, sau đó thì thành thói quen.


Du Tân Dương dựa vào cốp xe một lúc lâu, hỏi: “Cậu thích lắm à?”


Tôn Thái Hòa không thể diễn tả được cảm giác lệch lạc này. Anh ta thậm chí thấy có hơi b*nh h**n, rõ ràng lúc đầu chỉ muốn ấn đầu Lý Ánh Kiều vào bồn cầu.


Anh ta nói mình hơi thích, kết quả lại phát hiện Du Tân Dương đang mặt không biểu cảm, ánh mắt lạnh tanh nhìn anh ta.


Tôn Thái Hòa chợt nhận ra mình vừa nói gì: “… Cái đó, để tôi suy nghĩ lại, có khi tối nay tôi uống hơi nhiều.”



Du Tân Dương quay mặt đi, bầu không khí bỗng trở nên gượng gạo, Tôn Thái Hòa thêm câu khô khốc: “… Không có ý gì khác đâu.”


“Tôi biết,” Anh bỗng bật cười, đầy vẻ tự giễu, cúi đầu hít một hơi thật sâu rồi nói, “Dù có thì cũng chẳng sao, tôi đâu có tư cách quản người khác thích cô ấy.”


Tôn Thái Hòa vẫn giữ nguyên câu cũ: “… Cậu cứ coi như tôi uống nhiều quá đi.”


“…”


“Sao cậu không nói gì hết, mình thật sự uống nhiều quá rồi. Có khăn giấy không? Mình sắp hắt xì đây.” Lý Ánh Kiều ngồi ở ghế phụ nhăn mũi nói.


“Trong hộp ở chỗ tay vịn, tự lấy đi.”


Cô cúi đầu tỉ mẩn lục đống đồ lặt vặt trong hộp tay vịn: “Đâu rồi?… Tai nghe bluetooth, kính râm, cái gì đây, dao cạo râu và kem cạo loại du lịch? Sao còn có thuốc lá. Cậu hút thuốc à.”


Du Tân Dương tập trung lái xe, liếc một cái: “Thuốc lá không phải của mình, của Đàm Cửu, vừa mới đi ăn với cậu ta.”


Cô ừ một tiếng: “Bạn luật sư của cậu hả?”


“Ừm.”


Lý Ánh Kiều lại nhìn lọ nước sau cạo trong hộp tay vịn, “Cậu sắp đi du lịch hả?”


Du Tân Dương không nói gì, một tay giữ vô lăng, tay kia thành thạo thò vào hộp tay vịn, không nói một lời lấy khăn giấy đưa cho cô. Hôm đó đặt hàng mua nước tẩy trang, tiện tay mua luôn một bộ dao cạo để trong xe phòng lúc cần. Râu con trai mọc nhanh, tuổi này lại càng thế, có khi sáng vừa cạo xong, tới tối tám chín giờ đã lún phún lại rồi.


“Không phải, mua kèm cho đủ đơn.” Anh chuyển chủ đề, “Xe cậu đâu?”


“Đậu ở tầng hầm khách sạn,” Lý Ánh Kiều chợt nhớ ra, “Chìa khóa xe hình như ở chỗ Thái Hòa, cậu ấy bảo gọi tài xế lái thay đưa Phan Hiểu Lượng về.”



Anh ừ một tiếng.


Lý Ánh Kiều như phát hiện lục địa mới, lúc cô say rồi thì dường như cái gì cũng thấy tò mò: “Màn hình điện thoại cậu vỡ rồi.”


Anh lại “ừ” một tiếng, mắt nhìn thẳng đường tiếp tục lái xe. Trên đường không ai nói gì, Lý Ánh Kiều lúc say nói rất nhiều, thậm chí còn kể chuyện hồi nhỏ đi bắt tôm càng, kể chuyện hồi tiểu học hát trên sân khấu, lúc đó thấy phản ứng của mọi người mới biết thì ra mình hát dở vậy. Rồi lại nói đến hiện tại, cô bảo cô có một bí mật, anh hỏi là bí mật gì, cô nói không thể nói, bí mật quốc gia. Anh cười, tóm lại là cô tránh rất chuẩn mấy năm cô ở Bắc Kinh. Cuối cùng cô vừa nói vừa tựa vào ghế phụ ngủ mất, chưa được mấy giây lại đột nhiên mở mắt ra, nói Du Tân Dương ơi mình muốn đi vệ sinh.


Đợi đưa cô về đến nhà, Lý Ánh Kiều đã nhịn tới cực hạn, đẩy cửa vào còn chưa kịp tháo giày, ném túi xách một cái lao vào nhà vệ sinh, xong xuôi rửa mặt, rồi mới đá đôi giày cao gót ra đi ra ngoài, ngồi bệt xuống nền trước cửa phòng ngủ, tỉnh táo hơn hẳn. Du Tân Dương dọn dẹp giúp cô, nhặt đồ trang điểm rơi vãi khắp nơi nhét lại vào túi để lên sofa, rồi mới bước đến trước mặt cô.


“Dễ chịu hơn chưa?” Anh ngồi xổm xuống, gõ nhẹ lên mặt cô hỏi.


Lúc này ánh mắt cô rõ ràng đã tỉnh táo hơn, dù đầu vẫn còn lâng lâng, gật đầu nói: “Ừm. Hay cậu về trước đi, mình muốn tắm một cái.”


“Đừng tắm nữa.” Anh nói, “Mai sáng dậy rồi tắm, giờ muộn rồi. Ừm?”


Lý Ánh Kiều lại ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt bỗng dừng lại: “Sao suốt cả đường cậu không nói chuyện với mình? Cậu đang giận à? Du Tân Dương, hôm nay mình chọc gì cậu sao?”


“Không có.” Anh dứt khoát ngồi khoanh chân xuống, nhìn cô nói.


“Vậy sao chiều cậu không phản hồi lại nụ hôn của mình?”


Du Tân Dương ngừng hai giây, thành thật nói: “Vì mình muốn trả lại trực tiếp.”


Cô chẳng do dự gì, lập tức chu môi: “Vậy tới đi.”


Anh lại quay đầu đi: “Không muốn, ai biết cậu uống nhiều như vậy.”


“Thấy chưa, cậu đang giận.” Cô nói, “Rốt cuộc cậu sao vậy?”



Cô gật đầu cái rụp: “Nói với cậu thế này, chỉ cần hai chân mình còn đứng được trên đất thì não mình không ngừng hoạt động đâu. Thông minh lắm, tới đi, cậu cứ tuỳ ý kiểm tra mình đi.”


Du Tân Dương suy nghĩ một lát, giơ ba ngón tay: “Bao nhiêu đây?”


Cô đáp: “Ba chứ gì, cậu tưởng mình ngốc hả?”


“Đây là căn bậc hai của 3, cậu mới ngốc á.” Anh cười, tiện thể dùng ngón cái và trỏ khoanh lại gõ nhẹ lên trán cô một cái.


Lý Ánh Kiều túm lấy tay anh, từng ngón từng ngón bẻ ra tìm: “Căn bậc hai đâu! Du Tân Dương, cậu chơi ăn gian đúng không?”


Anh không nói gì nữa, thu lại nụ cười, lặng lẽ nhìn cô đang nắm tay mình. Một lúc sau, anh nói: “Lý Ánh Kiều, cứ mập mờ thế này có gì hay?”


Lý Ánh Kiều cũng im lặng. Vừa rửa mặt xong, lông mi vẫn còn dính nước, như vầng trăng lưỡi liềm ướt át ẩn hiện trong rừng rậm sau cơn mưa, cứ thế nhìn anh, nhưng trong mắt lại có vẻ cảnh giác, như đang hỏi anh: cậu định nói gì?


Cô mạnh mẽ và quyết liệt, làm việc cũng chưa từng để lại đường lui cho mình, giống hệt hồi nhỏ. Du Tân Dương quay mặt đi, ánh mắt rơi vào góc tường không xa, ở đó vẫn còn nửa thùng mì gói, ánh nhìn dừng lại chốc lát rồi anh thu tay về, nói tiếp: “Xin lỗi, mình đã nghĩ kỹ rồi, mối quan hệ thế này, mình rất khó duy trì tiếp. Sớm muộn gì tâm lý của mình cũng sẽ có vấn đề, nếu không phải là mối quan hệ lấy yêu đương và kết hôn làm tiền đề, thì mình không muốn tiếp tục nữa.”


Chiều nay anh chỉ mới thoáng nghĩ như vậy, nếu cứ tiếp tục thế này, anh không biết bản thân sẽ trở thành cái gì, cũng không biết bản thân sẽ làm ra chuyện gì vượt khỏi kiểm soát. Mà thái độ mập mờ của Thái Hòa lúc nãy, càng chứng minh d*c v*ng chiếm hữu mong manh của đàn ông có thể sụp đổ dễ dàng đến mức nào. Để kịp thời dừng lỗ, anh quyết định kết thúc.


Nhưng vốn dĩ anh muốn nói là: lấy việc yêu đương làm tiền đề. Thế nhưng anh quyết định nói cho dứt khoát một chút, vì biết đâu Lý Ánh Kiều lại cò kè mặc cả, theo như lý thuyết “giếng trời trên mái nhà” nổi tiếng của Lỗ Tấn, thì dù thế nào anh cũng có thể khiến Lý Ánh Kiều mở cho anh một ô cửa.


Du Tân Dương nhìn cô, bổ sung thêm: “Yêu đương bình thường, qua lại bình thường, kể cả không tiếp tục được nữa thì chia tay bình thường, những điều đó mình đều chấp nhận được. Thật ra trước khi bắt đầu mối quan hệ này, mình nghĩ là mình có thể chấp nhận. Nhưng mình vẫn nghĩ đơn giản quá, mình không giỏi xử lý kiểu quan hệ này, thậm chí khi có nhiều người, mình cũng không biết phải nhìn cậu thế nào.”


“OK, vậy thì tiếp tục làm bạn nhé.” Lý Ánh Kiều nói rất nhanh, cô thậm chí không hề do dự, gần như là buột miệng mà ra, “Yên tâm, mình hiểu ý cậu, sẽ không có bất kỳ tiếp xúc thân mật nào với cậu nữa đâu.”


Du Tân Dương sững người hai giây, rồi bật cười, ngực có chút nghẹn lại, ngay cả nụ cười cũng trở nên gượng gạo, anh chẳng hề nhận ra hơi thở mình nặng hơn một chút, thậm chí còn vô thức nhắm mắt lại để kiềm chế cảm xúc, nhưng cuối cùng vẫn bị cô làm cho tức đến mức bật cười lần nữa: “Vậy nên, thật ra cậu hoàn toàn chưa từng nghĩ tới—”


“Đúng vậy, mình chưa từng.” Cô vẫn trả lời rất nhanh.



Du Tân Dương im lặng nhìn cô rất lâu, mấy lần quay đầu đi, định nói gì đó, anh phát hiện ra bản thân căn bản không có lập trường để trách móc cô, từ đầu đến cuối toàn là anh tự đeo bám, kết quả này là anh chuốc lấy mà thôi. Anh chậm rãi đứng dậy khỏi mặt đất, đứng rồi vẫn cúi đầu nhìn cô lần cuối, như thể vẫn đang trông đợi cô nói gì đó, nhưng Lý Ánh Kiều cũng cứng cổ không nói thêm gì nữa, rồi anh quay người mở cửa rời đi, không quay đầu lại.


Lý Ánh Kiều ngồi yên tại chỗ, không động đậy, chỉ hơi nghiêng đầu. Từ nhỏ trong nhà cô chưa từng có bóng dáng đàn ông, hai cuộc hôn nhân thất bại trước đó của mẹ cô, cô không được chứng kiến. Từ khi cô đến với thế giới này, mẹ cô đã là một người độc thân. Cô thậm chí chưa từng thấy mẹ sống chung với đàn ông, lúc nhỏ cô còn chẳng thể tưởng tượng mình đến từ đâu. Mẹ cô cũng từng nói rằng phụ nữ có thể không kết hôn, không sinh con. Độc thân từ lâu đã trở thành trạng thái thường nhật của Lý Ánh Kiều, chỉ là khi trưởng thành, mới dần nhận ra phụ nữ cũng có nhu cầu, điều đó không có gì đáng xấu hổ. Nhất là khi đã đến tuổi này, việc Du Tân Dương đăng tin tìm vợ lại xuất hiện đúng lúc, thì ra cậu ấy cũng đang độc thân, khiến cô không tránh khỏi có những mơ tưởng nhất định.


Chuyện này, cô thừa nhận là mình hơi quá đáng. Lý Ánh Kiều vốn nghĩ sau khi anh rời đi, bản thân sẽ phần nào nhẹ nhõm hơn, thế nhưng, tại sao trong lòng lại khó chịu đến vậy? Cô dường như thích anh nhiều hơn mình tưởng. Nếu nói tình cảm thuở thiếu thời là ngòi nổ, thì khoảnh khắc này, hoặc nói đúng hơn, là sau khoảng thời gian ở bên nhau vừa rồi, trong lòng cô như pháo hoa nổ tung, rực rỡ và mãnh liệt.


…….


“Khu du lịch không cho bắn pháo hoa đúng không, ai lại muốn làm Lễ hội âm nhạc pháo hoa mùa hè chứ, hơn nữa kỳ nghỉ hè cũng sắp kết thúc rồi, sinh viên đại học đều quay lại trường, Phong Đàm lấy đâu ra người trẻ?” Vừa bước vào văn phòng, Phan Hiểu Lượng đã nghe thấy Ngô Quyên từ văn phòng Lý Ánh Kiều bước ra công bố tin tức chấn động.


“Chị Kiều nói đêm qua nửa đêm nảy ra cảm hứng.” Ngô Quyên đã bắt đầu vùi đầu lên các nền tảng lớn tìm cách liên hệ các ca sĩ.


“Cũng là một cách thu hút người.” Phan Hiểu Lượng lẩm bẩm, rồi nói với Ngô Quyên về cảnh tượng hồi hộp k*ch th*ch trong bữa ăn tối qua, “Dù sao thì chị của tôi giờ ngày càng không đi theo lối mòn nữa rồi, đường dây bên Tiền Đông Xương đứt rồi, phía sau mấy công ty du lịch khác chúng ta phải tốn nhiều thời gian và công sức hơn để duy trì quan hệ khách hàng.”


Ngô Quyên chẳng buồn nghe, cúi đầu nhìn chằm chằm điện thoại, hoàn toàn bị hút vào, dáng vẻ như muốn chui tọt vào trong điện thoại.


Phan Hiểu Lượng không nhịn được ghé lại gần nói: “Lại thích bạn trai nhà ai nữa đấy à?”


“Nói linh tinh cái gì vậy!” Ngô Quyên lập tức đỏ mặt, trực tiếp đưa điện thoại với hình ảnh đầy sức công kích cho anh ta xem, “Tôi đang tìm tiết mục mà, rồi Tôn Thái Hòa gửi cho tôi một video, nói là mấy năm trước trên YouTube đã vượt mười triệu lượt xem rồi. Video thi nhảy nước ngoài, một anh chàng người Trung Quốc battle với mấy ông da đen, cậu xem đi, xem xong tôi nói tiếp.”


Phan Hiểu Lượng cầm lấy xem qua, anh ta bị chứng sợ trai sành điệu, vừa định ném điện thoại trả lại thì Ngô Quyên nói: “Cậu xem đi. Xem đi! Thật đó! Tôi vừa nãy xem mà máu sôi sục luôn. Mấy ông ngoại quốc lúc đầu kiêu ngạo lắm, cuối cùng thì trố mắt giơ tay chịu thua, biểu cảm buồn cười chết mất.”


Phan Hiểu Lượng lúc này mới nhẫn nại cầm lại xem tiếp, video này thật sự rất ồn, ồn đến mức náo loạn, lần đầu tiên anh ta cảm thấy cả mắt mình cũng bị làm ồn, nhưng đến cuối video mới hiểu rốt cuộc là ồn cái gì.


Giữa tiếng hò hét vang dội khắp trời, anh ta nhìn thấy một chàng trai trẻ, trong nền nhạc tiết tấu dày đặc như súng máy, động tác lắc khớp cực kỳ thuần thục, không chỉ thế, sau khi chống một tay thực hiện động tác xoay người lộn ngược đầy tiếng hoan hô, tưởng chừng kết thúc rồi, người ấy lại tiếp tục bật người lên, phần bụng và eo phát lực gọn gàng dứt khoát, trong tiếng trống bùng nổ cuối cùng thực hiện một động tác được bình luận viên điên cuồng gọi là “động tác tử thần” khiến cả hiện trường nổ tung.


Sau đó nhạc dừng lại, cả sàn nhảy rơi vào khoảng hai giây tĩnh lặng kỳ dị, rồi đột nhiên bùng nổ tiếng reo hò sôi trào như sóng thần, tiếng hét gần như muốn lật tung cả mái nhà. Phan Hiểu Lượng lúc này mới nghe rõ họ đang hô— “China! China! China!”


Gần như cùng lúc đó, anh ta nhận ra, người Trung Quốc kia chính là Du Tân Dương.


Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử Truyện Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử Story Chương 55: Mình không muốn tiếp tục nữa
10.0/10 từ 45 lượt.
loading...