Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử
Chương 54: Điên rồi! Điên rồi!
Vị nhân tài mới nổi trong giới luật này là bạn đại học của Du Tân Dương, tên là Đàm Cửu, có thể xem như người từng chứng kiến cảnh ai đó bị đám nữ sinh vây quanh đuổi theo trong trường. Một anh chàng đẹp trai biết nhảy popping, nghĩ cũng biết chẳng thiếu người theo đuổi, đến nay trong danh sách bạn bè của Đàm Cửu vẫn còn không ít cô gái ngầm hỏi thăm tin tức về Du Tân Dương. Đàm Cửu biết lần này anh về giúp ba mình kiện tụng, liền xung phong đến hỗ trợ anh một tay.
Thế nhưng trong ấn tượng của anh ấy, Du Tân Dương là kiểu người thanh tâm quả dục quá mức, hỏi anh có quá khứ gì không tiện nói ra không, anh chỉ đáp không có, chỉ là muốn tạo được chút danh tiếng trước đã. Câu trả lời đó khiến Đàm Cửu lúc ấy chỉ muốn đấm cho anh một cú. Rõ ràng hồi đại học đã có nhà ở Thượng Hải rồi, mà còn nói mấy lời chẳng giống người cũng chẳng giống ma như vậy.
Du Tân Dương đỗ xe vào bãi dưới tầng hầm khách sạn, xuống xe giúp Đàm Cửu lấy hành lý, suýt chút nữa trật lưng: “Nặng ghê. Lão Đàm, cậu mang cái gì vậy?”
Đàm Cửu từ ghế phụ xuống, mắng mỏ không thương tiếc: “Nặng thật à? Cậu yếu rồi đấy.”
Du Tân Dương bật cười nhưng không đáp. Anh đóng cốp xe lại, sau khi làm thủ tục nhận phòng giúp bạn, lên đến tầng cao nhất khách sạn thì bất ngờ phát hiện căn phòng hạng sang mà trước đây bạn của Lý Ánh Kiều từ Khánh Nghi từng ở nửa tháng, giờ đang mở cửa, quả nhiên có một người đang đắp mặt nạ đen ló đầu ra từ cửa, cười tươi chào hỏi anh: “Hi, Du Tân Dương, bạn mới à?”
Du Tân Dương không thân lắm với cô ấy, ngừng hai giây rồi lễ phép đáp: “Xin chào.”
Triệu Bình Nam tháo mặt nạ ra rồi lập tức gọi điện cho Lý Ánh Kiều để than thở, bên kia cô vừa cười khúc khích vừa cố nén giọng vì hai người họ đang ở phòng kế bên: “Em nói hi, anh ấy lại đáp xin chào. Trang nghiêm thật đấy, em cá là anh ấy ngừng hai giây là để nhớ em tên gì, chắc giờ vẫn chưa nhớ ra đâu.”
“Em tên gì ấy nhỉ? Về lâu vậy rồi chẳng thèm gọi cho chị lấy một cú, đừng nói cậu ấy, chị cũng sắp quên em tên gì rồi.” Lý Ánh Kiều vừa xem báo cáo lượng khách mới nhất vừa nghiêm túc biện hộ cho Du Tân Dương.
“Lý Ánh Kiều!” Triệu Bình Nam nổi đóa, “Rốt cuộc chị với anh ấy là quan hệ gì? Em trốn khỏi Khánh Nghi về khu du lịch giúp chị đóng giả người vượn đấy.”
Lý Ánh Kiều cười: “Không đùa nữa, chị còn có tiệc xã giao, xong việc sẽ tới tìm em.”
Lý Ánh Kiều cúp máy, cầm túi chuẩn bị gọi Phan Hiểu Lượng đi đến buổi tiệc đã hẹn, nghĩ một lúc, cô gửi cho ai kia một tin nhắn WeChat: “hi.”
Bên kia phản hồi rất nhanh: “?”
Lý Ánh Kiều ấn giữ nút ghi âm, cười nói vào điện thoại: “Sao không nói ‘xin chào’ với mình?”
321 gửi lại một sticker biểu cảm “bực bội”.
Lý Ánh Kiều “phì” cười thành tiếng, liền gửi lại một sticker “hôn gió” để dỗ dành.
Lúc đó Du Tân Dương vừa vào phòng, đặt hành lý cho Đàm Cửu xong thì đi tới bên cửa sổ lớn trong phòng suite, bóng anh gầy gầy in lên thảm lông dày. Đàm Cửu hỏi người lúc nãy là ai, thực ra vừa chạm mặt xong Du Tân Dương cũng chưa nhớ ra tên người đó, lúc này mới sực nhớ.
Cạnh cửa sổ có một bồn tắm không mấy thực dụng, anh ngồi nửa người lên viền bồn, cụp mắt nhìn dòng tin nhắn Lý Ánh Kiều vừa gửi trong điện thoại, đáp: “Chỉ là bạn của bạn, Triệu Nam Bình.”
Đàm Cửu nói: “Vừa nghe đã thấy lấy từ bài Nam Bình Vãn Chung.”
Du Tân Dương “ừ” một tiếng, rất chắc chắn xác nhận: “Đúng thế.”
Nhưng mắt vẫn dán vào biểu cảm “hôn gió” trong điện thoại, ngực bỗng nghẹn lại.
Có vài chuyện thật sự không thể bắt đầu tùy tiện. Anh tưởng mình đủ lý trí để giữ mọi việc trong tầm kiểm soát, ít nhất cũng có thể giữ lấy mảnh đất thuộc về mình. Thế mà, anh lại phát hiện mình bắt đầu muốn nhiều hơn, thời gian và không gian trong đầu bị Lý Ánh Kiều chiếm cứ ngày càng nhiều.
Vấn đề then chốt là, mảnh đất thuộc về anh vẫn còn đó. Chỉ mới như hiện tại thôi mà cái cây là anh dù đã cách xa cô bao năm – khó khăn lắm mới trồng lại được bên cạnh cô, rễ ở dưới đất đã muốn quấn chặt lấy cô rồi. Câu nói cũ vẫn đúng: thà nhớ nhung còn hơn gặp lại. Ít nhất những năm trước, anh thật sự không có nhiều mong đợi và khát vọng phi thực tế như thế. Càng gặp lại càng muốn gặp, muốn gặp mãi.
Tối đầu tiên từ nhà cô trở về, anh còn có thể bình tĩnh phân tích: nếu cô mãi không muốn đối mặt với mối quan hệ của đời trước, vậy đến một ngày cô muốn rút khỏi mối quan hệ “bạn bè” này, anh phải làm sao? Với tham vọng và bản lĩnh của cô, chắc chắn sẽ không vì một người đàn ông mà dừng lại. Khi ấy anh nghĩ rất đơn giản, sẽ cố gắng theo đuổi, không được cũng sẽ tôn trọng cô. Thế nhưng, mãi đến bây giờ anh mới biết đàn ông đáng sợ và đê tiện đến mức nào.
Ba anh từng nói với anh, mảnh đất này không sinh ra nổi người đàn ông tốt, bản thân ông cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì. Ông bảo thay vì suy nghĩ sau này muốn trở thành người như thế nào, chi bằng nghĩ xem muốn làm một người đàn ông như thế nào, vì “người” là thuộc về xã hội, mà phần lớn người bình thường đối với xã hội cũng chỉ như hạt cát của thời đại, chẳng tạo nên ảnh hưởng gì.
Nhưng phẩm chất của một người đàn ông, đối với một gia đình, đó mới là đòn chí mạng. Vì người Trung Quốc trong xương cốt vẫn xem trọng chuyện nối dõi, không làm trụ cột cũng phải lập gia đình. Thế nên từ nhỏ đến lớn, điều anh suy nghĩ nhiều hơn là tính thực tế của bản thân đối với gia đình tương lai.
Tuy nhiên, Du Tân Dương càng lớn, càng hiểu được lời ba mình nói có ý gì. Chỉ riêng việc anh hiện giờ đã thế này, đã nhận ra bản chất đê tiện của đàn ông: có lẽ lúc đầu còn có thể chấp nhận việc Lý Ánh Kiều rút lui, nhưng hiện tại, anh đã hoàn toàn mất kiểm soát, thậm chí không cho phép cô rời đi nữa.
—
Ngô Quyên tắt máy tính, lo lắng nhìn cánh cửa phòng làm việc của Lý Ánh Kiều rồi nói: “Tối nay có tiệc xã giao với công ty du lịch, chị ấy có nói gì không? Na Na bảo hôm nay không khỏe, không muốn đi. Sếp Kiều cũng không nói gì, chị ấy cứ nhắn WeChat hỏi tôi, tôi cũng không biết trả lời sao.”
Na Na là người ở phòng tài vụ bên cạnh, nghe nói hôm nay có tiệc với công ty du lịch, đã lo lắng cả ngày, cứ nhắn tin quấy rầy Ngô Quyên hỏi xem trưởng phòng sắp xếp thế nào. Ngô Quyên bảo không biết, trước giờ tiệc xã giao với Sở Văn hóa Du lịch đều do sếp Kiều đi, nhiều lắm chỉ dắt theo Phan Hiểu Lượng, bảo cô đừng lo.
Nhưng Na Na sợ sếp Tiền bên công ty du lịch sẽ đích danh gọi cô đi.
Phan Hiểu Lượng cũng tắt máy tính nói: “Bảo cô ấy đừng nghĩ nữa. Tiệc công ty du lịch thiếu được cô ấy chắc? Cô ấy mà không đi, ông Tiền kiểu gì cũng gọi tên. Lần trước không đi cũng bị gọi nửa đường còn gì. Với cái tính như chó của Lý Ánh Kiều, cô ấy mà đàm phán xong mới là lạ. Tin không, cô ấy dám đấm thẳng mặt lão dê kia ngay tại chỗ luôn ấy.”
Nói thì nói vậy, nhưng Ngô Quyên trong lòng vẫn thấy tội cho Na Na, liền tự đề cử: “Hay là tôi đi thay Na Na nhé, tôi thấy Na Na thật sự không muốn đi.”
Phan Hiểu Lượng liếc cô một cái: “Cô uống được bao nhiêu, không có kim cương thì cũng đừng cầm đồ sứ.”
Phan Hiểu Lượng và Ngô Quyên liếc nhau, trao đổi ánh mắt rồi đoán Lý Ánh Kiều căn bản không biết những lần trước đều là Na Na đi tiệc xã giao với công ty du lịch, hôm nay để Na Na thoát nạn một lần cũng được. Thế là Phan Hiểu Lượng lập tức cầm đồ, chuồn đi như bay: “Mau, đi đi đi.”
Vừa lên xe, Phan Hiểu Lượng thấy Tôn Thái Hòa đã ngồi chờ sẵn từ lâu, lịch sự chào hỏi: “Đồ đàn ông lươn lẹo, anh cũng tới à.”
Tôn Thái Hòa livestream tới bốn giờ sáng, vừa mới ngủ dậy, người còn choáng váng, đang đội mũ ngả đầu tựa vào ghế sau ngủ bù, chẳng buồn đáp. Lý Ánh Kiều lên xe thì cảnh cáo Phan Hiểu Lượng: “Lễ phép chút đi, người ta là livestream đàng hoàng.”
“Thế lần trước sao bị Sở Văn hóa mời uống trà?” Phan Hiểu Lượng hỏi.
Lý Ánh Kiều chẳng buồn trả lời, quay sang hỏi Tôn Thái Hòa: “Cậu ổn không? Sao không nói tối qua livestream tới bốn giờ, thức khuya lại còn uống rượu hại sức khỏe đấy. Hay hôm nay cậu về nghỉ đi?”
Phan Hiểu Lượng nghe xong cũng quay đầu từ ghế phụ lại ngạc nhiên: “Bốn giờ á, muộn quá rồi. Livestream có hiệu quả không? Hiệu quả thì để tôi thử xem.”
Tôn Thái Hòa vẫn đội mũ, giọng lười biếng nói: “Lái xe đi. Đám người bên công ty du lịch Vi Tinh, hai người các cậu không xử lý nổi đâu.”
Chờ Lý Ánh Kiều khởi động xe, Phan Hiểu Lượng hỏi anh: “Trước đây cậu làm gì? Sao trông quen với mấy người đó vậy?”
“Từng làm đủ thứ, từng làm hướng dẫn viên cho công ty du lịch, cũng từng bán thuốc lá điện tử, nói chung là gì cũng từng làm,” giọng anh ta lười nhác, có ý trêu chọc Phan Hiểu Lượng, “Tôi không tốt nghiệp trường Phong Đàm của các cậu, sống tệ cũng chẳng xấu hổ.”
Phan Hiểu Lượng: “Vậy sao anh làm bạn với cái thằng Khăn Tắm đó? Nhìn là biết xuất thân chính quy, không cùng đường với anh mà.”
Tôn Thái Hòa đáp: “Vì cả hai đều độc thân, đều trai tân, chủ đề chung không thiếu. Thế nào, lý do này đủ thuyết phục chưa?”
Phan Hiểu Lượng lẩm bẩm: “… Ai mà chẳng thế.”
Lý Ánh Kiều thì vừa đánh tay lái, vừa bình thản liếc gương chiếu hậu nói: “… Hai người nói chuyện giống người một chút đi, không thì tôi báo công an đấy.”
…………
“Để xem ai dám báo cảnh sát! Hôm nay cho dù là Lý Bá Thanh ngồi đây thì cũng phải nói chuyện với tôi cho lễ phép, cô là một con nhóc hôi sữa mà dám lên mặt! Ông đây chỉ nói cô mấy câu, cô đã đòi báo cảnh sát! Cô tưởng cảnh sát rảnh lắm hả?” Trong phòng bao, một gã trung niên mặt đầy thịt dữ tợn tự cho là mình đầy uy lực đập bàn cái “rầm”, mặt đỏ phừng phừng, trừng mắt mắng cả bàn người. Đây là lần đầu tiên gân xanh trên trán của Phan Hiểu Lượng hiện rõ đến thế, anh ta cũng không nhịn được mà toát mồ hôi thay cho Lý Ánh Kiều đứng bên cạnh.
Mọi người trong bàn nhìn nhau, cúi đầu làm thinh, chẳng ai dám lên tiếng. Ông Tiền này vốn nổi tiếng nóng tính, loại người điển hình ăn mềm không ăn cứng. Mối thù giữa ông ta với Lý Ánh Kiều vốn không phải mới hôm nay, hai tháng trước đã gặp nhau trong một bữa tiệc, lúc đó ông ta bị mắng cho một trận tơi bời, đã định tính sổ rồi, nhưng Lý Bá Thanh can lại, bảo chờ xem cô có làm nên trò gì ở Văn hoá Du lịch Phong Đàm hay không. Nếu không được thì xử một con nhóc dễ thôi mà. Với lại, muốn vận hành Tiểu Họa Thành thì có thoát khỏi mối quan hệ bên phía công ty du lịch của ông ta được không? Thế nào cũng phải đụng mặt.
Lý Ánh Kiều vẫn không nói gì.
Tiền Đông Xương cười lạnh, hơn nửa ly rượu bị ông ta hất đổ lên bàn, chất lỏng đỏ vương vãi khắp nơi. Ông ta nhận khăn lau từ người bên cạnh, vừa lau vừa nói: “Thành ý thật sự thì vé vào khu du lịch phải bán cho tôi với giá giảm một nửa. Tôn Thái Hòa, đừng tưởng tôi không biết, mấy công ty du lịch khác ở Phong Đàm đã báo cho tôi rồi, họ đều đàm phán được mức giảm một nửa. Sếp Kiều nhà các cậu đưa tôi mức giảm 20%, mà cũng dám nói là thành ý.”
Tôn Thái Hòa thầm rủa một câu, liếc nhìn Lý Ánh Kiều, cô chơi không đẹp vậy sao không nói trước, giờ thì biết lấy gì mà chữa cháy?
Phan Hiểu Lượng giờ mới lên tiếng: “Sếp Tiền, chuyện này không như ông nghĩ. Việc mua vé giảm giá 50% tất nhiên có điều kiện ràng buộc. Ông không thể chỉ nhìn mỗi mức giảm mà bỏ qua những thứ khác. Nếu ông đồng ý như các công ty du lịch khác, mỗi năm cung cấp cho bọn tôi quảng cáo miễn phí, ví dụ như biển bảng, quảng cáo trên xe, rồi hỗ trợ truyền thông và các vị trí PR trên nền tảng mạng xã hội, thì tất nhiên bọn tôi cũng sẽ đưa ông mức giảm 50%. Mấy cái này bên vận hành bọn ông đã bàn bạc rồi, họ nói không được. Năm nay bọn tôi thật sự bị hạn chế ngân sách.”
“Rầm!” Tiền Đông Xương gần như đập tay xuống bàn, Phan Hiểu Lượng cả người run lên, cái quái gì vậy! Điên à!
“Ngân sách hạn chế?” Tiền Đông Xương nói, “Cậu tưởng tôi ngu chắc? Lý Liên Phong nói với tôi rồi, ngân sách năm nay của các cậu còn gấp đôi năm ngoái!”
Phan Hiểu Lượng bất giác nhìn về phía Lý Ánh Kiều.
Lúc này cô mới chậm rãi lên tiếng: “Ngân sách tổng thể có tăng, nhưng phần phân bổ cho hệ thống phân phối của công ty du lịch nội địa thì tôi đã điều chỉnh lại. Vì tôi còn có tuyến mới cần xin duyệt, và chúng tôi còn có chiến lược marketing khác. Những chuyện này tôi không thể nói rõ với ông. Cho nên điều kiện hiện tại cho tuyến này là mức giá thấp nhất tôi có thể đưa ra để xin duyệt. Dĩ nhiên, sếp Tiền có quyền lựa chọn không hợp tác.”
Phan Hiểu Lượng giờ mới hiểu tại sao cô không gọi Na Na đến. Tiền Đông Xương từ sau khi không còn làm giáo viên thì bước chân vào ngành du lịch, nhờ dựa vào Bí thư Lý mà có không ít đặc quyền, giờ cũng có chút tiếng nói. Nhưng con người này rất khó đối phó và cực kỳ thích kiểu “văn hóa bàn nhậu”. Muốn lấy lòng ông ta cũng dễ, chỉ cần tìm mấy cô gái khiến ông ta hài lòng, cùng uống cùng chơi, nói vài câu lấy lòng là ông ta vui ngay, mọi vấn đề sau đó đều dễ giải quyết.
Lúc mấy người họ vừa vào phòng, ánh mắt Tiền Đông Xương đã liên tục liếc nhìn phía sau, lập tức hỏi: “Na Na đâu? Sao không thấy?”
Lý Ánh Kiều đáp thẳng: “Cô ấy đến làm gì?”
Tiền Đông Xương thấy cô không biết điều, chỉ tay vào mặt cô: “Cô còn phải học hỏi thêm từ sếp Vương nhà các cô đấy. Gặp kiểu tiệc như thế này, dù bận đến đâu thì Na Na cũng phải có mặt.”
Ai ngờ Lý Ánh Kiều chẳng thèm nhún nhường, mở miệng là: “Hôm nay Na Na không đến, sau này cũng sẽ không đến.”
Nói xong câu đó, mặt Tiền Đông Xương lập tức sa sầm, về sau dù Tôn Thái Hòa có rót bao nhiêu rượu, ông ta cũng không mấy nhiệt tình. Cho đến khi Lý Ánh Kiều nói: nếu ông cứ nói năng linh tinh thì tôi sẽ báo cảnh sát. Ông ta mới thực sự nổi điên, lật luôn bàn tiệc.
Tiền Đông Xương hỏi cô ý gì, nói không hợp tác là sao.
Lý Ánh Kiều đáp: đúng nghĩa đen.
Tiền Đông Xương lại giận điên lên, lần này không hề giữ thể diện, mắng xối xả: “Cô tưởng cái Tiểu Họa Thành của các cô là cái gì, mấy đứa KOL là tưởng mình ghê gớm lắm à? Trước đây không phải vì nể mặt Na Na, thì cô tưởng công ty du lịch nào ở Phong Đàm chịu mở tuyến cho cái khu du lịch nát của các cô à? Là ông đây mở đường cho các cô! Giờ nổi tiếng rồi thì quay ra trở mặt chối bỏ công sức của tôi đúng không? Lý Ánh Kiều, cô đúng là không biết trời cao đất dày. Cô không hợp tác với tôi? Được, tôi muốn xem thử còn công ty nào dám dẫn tour cho các cô nữa.”
Tôn Thái Hòa thực sự hoảng rồi, chưa từng thấy tình huống nào căng vậy, liên tục cúi đầu gửi tin nhắn dưới bàn.
Anh ta liền trấn an Tôn Thái Hòa: “Đừng lo, tin tôi đi, kiểu gì cũng có cú lật kèo. Chị ấy đang chơi chiêu ‘dương Đông kích Tây’ đó.”
Tôn Thái Hòa bán tín bán nghi nhìn cậu ta.
Chỉ thấy Lý Ánh Kiều vỗ tay, chậm rãi đứng dậy.
Phan Hiểu Lượng ánh mắt sáng lên, liếc nhìn Tôn Thái Hòa: thấy chưa, đến rồi đấy.
Lý Ánh Kiều nói: “Để phòng ngừa sếp Tiền quên mất gốc gác của mình, tôi tặng thêm cho ông một chậu cá nữa. Hy vọng ông nhớ kỹ mối nhục hôm nay, đừng mơ sau này còn quay lại hợp tác với chúng tôi.”
Phan Hiểu Lượng há hốc mồm, không thể tin nổi mình đang làm gì tối nay. Không phải chứ chị, chị khóa chết đường lui luôn rồi sao?
…
“Điên! Điên rồi!” Tôn Thái Hòa vừa chạy xuống lầu vừa gọi điện cho Du Tân Dương, thở hổn hển, giọng run run nói với người bên kia: “Điên rồi! Lý Ánh Kiều, ông nội cậu là đồ điên!”
Du Tân Dương đang ăn với Đàm Cửu, bảo Tôn Thái Hòa gửi định vị. Tôn Thái Hòa dứt khoát bật luôn chia sẻ vị trí. Đợi Du Tân Dương lái xe đến nơi, Lý Ánh Kiều đã đứng bên đường, tay xách túi, tóc rối, kẹp càng cua thì kẹp trên cổ áo vest, vẻ mặt thảnh thơi, hoàn toàn không để tâm đến chuyện vừa gây ra, còn cười toe toét chào “say hi” với anh.
Du Tân Dương bảo cô lên xe, cô nói “hi” xong rồi còn bảo: “Cậu mau nói ‘xin chào’ đi.” Rõ là uống không ít. Mãi mới dụ được cô lên xe, Lý Ánh Kiều bất ngờ giật mình tỉnh lại, vùng vẫy đòi xuống. Du Tân Dương chặn cửa không mở, cô gục đầu lên cửa sổ xe còn mở, nói: “Du Tân Dương, đừng… cẩn thận lát nữa mình ói lên xe cậu đấy.”
Anh đứng ngoài xe, cúi đầu nhìn cô qua cửa sổ: “Không sao, mai cậu rửa xe cho mình là được. Ngày mai cậu muốn gặp mình không?”
Cô gục đầu trên cửa sổ, ra sức lắc đầu: “Không muốn.”
“Không muốn rửa xe hay không muốn gặp mình?”
Hiếm khi thấy Lý Ánh Kiều gục trên cửa xe làm mặt méo xệch nói: “Mình không muốn đi làm đâu! Trời ơi!”
Du Tân Dương bật cười, chưa kịp nói gì, cô lại thò tay qua cửa sổ vẫy tay chào Tôn Thái Hòa.
“Thái Hòa à! Hôm nay cảm ơn cậu nhiều nha!” Cô còn nấc một cái: “bye-bye!”
“Thái Hòa cái đầu cậu ấy,” Anh nhét đầu cô vào lại trong xe rồi quay sang hỏi Tôn Thái Hòa, “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Uống với ai vậy?”
Tôn Thái Hòa vẫn chưa hết bàng hoàng: “May mà ông đây chạy kịp, suýt nữa bị đánh rồi. Cô ấy điên thật! Cả chậu cá to tướng mà đổ thẳng vào mặt người ta luôn.”
Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử
Đánh giá:
Truyện Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử
Story
Chương 54: Điên rồi! Điên rồi!
10.0/10 từ 45 lượt.
