Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử

Chương 43: Hiện tại thì sao, còn thích mình không


Bên bờ sông Phong Đàm có một quán nướng khói bay mù mịt, tầm này vẫn đông nghịt người. Ven sông dựng mấy cái lò nướng bằng tôn, ông chủ ở trần bận rộn nướng thịt. Đủ loại xiên thịt nằm trên vỉ nướng bóng nhẫy mỡ kêu xèo xèo, hòa với tiếng khách ăn uống thỏa mãn mà hít hà nghe vui vẻ vô cùng, chỉ khổ những người đang chờ thì càng sốt ruột.


Lý Ánh Kiều thì không đói, hai người sóng vai đi dọc bờ sông một lúc. Gió đêm mát rượi, cô vừa đi vừa mải mê đá tà váy của mình, để lộ đoạn bắp chân trắng thon, đá ra rồi lại che vào, cứ thế lặp đi lặp lại. Trông cô có vẻ rất vui vẻ.


Du Tân Dương thì chẳng lấy làm lạ, cô từ nhỏ đã như vậy, người ta không chơi với cô thì cô tự chơi một mình, mà chơi một mình cũng vui ra trò, đôi khi anh còn thấy tò mò không biết cô đang chơi gì mà có thể chuyên tâm đến vậy.


Quan sát mấy lần, anh phát hiện thật ra cô cũng chỉ như bây giờ, đá tà váy, đá văng giày, lắc lắc lư lư. Anh cũng biết, thường những lúc như vậy cô đang nghĩ xem nên lừa người ta thế nào.


Du Tân Dương không đi nữa, tựa vào lan can bờ sông chờ cô quay lại.


Quả nhiên, cô cũng rất nhanh dừng bước chân lại, quay đầu liếc anh một cái rồi cười đi tới, khuỷu tay gác lên lan can cạnh anh, lúc này mới thở dài tâm sự: “Du Tân Dương, đôi lúc mình thấy cậu đúng là ngốc thật, mình tưởng hồi đó mình đã rõ ràng lắm rồi.”


Anh cũng không bất ngờ với sự thẳng thắn lúc này của cô, chỉ còn lại vẻ bất lực, ánh mắt rút về từ ánh đèn neon phía xa, rơi xuống đỉnh đầu cô: “Thật sự không nhận ra đấy. Hồi đó cậu đối xử với Lư Ứng Xuyên còn rõ ràng hơn với mình một chút.”


Lý Ánh Kiều ngơ ngác: “Ai cơ?”


“Lớp phó học tập lớp A6? Quên rồi à?” Du Tân Dương thu lại ánh nhìn, nói: “Có một năm biểu diễn văn nghệ, cậu ta lên sân khấu đàn bài ‘Dòng sông Danube xanh’ làm cậu cười đến sưng cả amidan ấy.”


Lý Ánh Kiều càng thấy khó hiểu: “Ai cười chứ?”


“Cậu á.” Du Tân Dương cũng không có ý gì khác, nhàn nhạt nhìn cô một cái nói: “Còn véo cả đùi mình.”


“Vậy sao cậu không nghĩ theo hướng khác, mình nhân cơ hội muốn sàm sỡ cậu thì sao?”


Du Tân Dương cười bất lực, xoay người, dứt khoát chống cả hai khuỷu tay lên lan can, giọng bình thản: “Thế thì khỏi cần. Mình đã nói gì đâu, cậu cũng đừng phủi sạch như thế.”


Lý Ánh Kiều cũng xoay người theo, nhưng cô đứng thẳng: “Cậu ngốc thật hay giả ngốc vậy? Là Phương Nguyệt đó. Lúc đó suýt nữa thì Nguyệt Nguyệt yêu sớm rồi. Lư Ứng Xuyên là tên cặn bã, hồi ấy Nguyệt Nguyệt còn mua cả vé tàu rồi, chỉ đợi lên tàu thôi. Kết quả anh đoán xem——”


Cô nói chuyện vẫn cái kiểu úp úp mở mở. Du Tân Dương hơi ngẩn người, đúng là không nghĩ đến là Phương Nguyệt, dù gì nhìn cô ấy còn giống nữ chiến binh hơn cả Lý Ánh Kiều, sao có thể yêu sớm được, nhưng nghĩ lại cũng đoán ra được muốn yêu đương với kiểu người như Lư Ứng Xuyên. Anh vẫn cúi lưng, bất giác ghé tai lại gần, cười hỏi: “Làm sao? Không còn chỗ à, Phương Nguyệt mua vé đứng à?”


“Đúng rồi, cô ấy nhảy tàu.”



Du Tân Dương nhớ lại mấy chuyện năm đó ở trường và những điều kỳ lạ sau này của Lư Ứng Xuyên, chuyện này chắc không đơn giản như cô kể, anh trầm giọng hỏi: “Cậu chơi cậu ta rồi?”


“…Ê! Có chỗ rồi.” Lý Ánh Kiều phớt lờ, kéo tay anh đi về phía quán nướng, “Đi nào, chuyện đó lát nữa nói.”


Hai người vừa ngồi xuống. Đĩa bẩn trên bàn còn chưa được dọn, trên que xiên vẫn còn vài miếng bánh bao nướng ăn dở. Lý Ánh Kiều dùng hai ngón tay nhón lên ném vào thùng rác bên cạnh, rút khăn giấy lau tay rồi nói mục đích: “Meo, cậu giúp mình biên đạo một bài nhảy nhóm nữ cho đội Người vượn nhé.”


“…Đây là lý do hôm nay cậu tìm mình?”


“Đúng đó.” Cô cười.


“Đúng cái đầu cậu.” Anh lạnh mặt.


“Sao cơ?”


“Sao cậu lại như vậy?”


“Mình sao cơ chứ?”


Du Tân Dương không trả lời, quét mã xong ném điện thoại cho cô: “Gọi món đi, lát nữa chơi một trò chơi, cậu thắng thì mình đồng ý.”


Lý Ánh Kiều nhận lấy điện thoại, nhanh chóng gọi món xong, tròn mắt nhìn anh tò mò hỏi: “Rồi, trò gì?”


Du Tân Dương ngồi yên không nhúc nhích, đợi nhân viên dọn sạch đống bừa bộn của khách trước xong thì thấp giọng nói cảm ơn, lúc này mới ngẩng đầu nhìn cô nói: “Cậu dùng dãy số Fibonacci để chào mình, từ giờ mỗi câu đều phải theo quy luật số chữ của dãy đó, nhưng chỉ trong vòng 13 chữ. Sao nào? Trong 3 giây mà không phản ứng kịp là thua.”


“3 giây phải không? Ok.” Tinh thần hiếu thắng của Lý Ánh Kiều bốc lên như than hồng vừa nhóm ở bên cạnh, bùng phát ngay:


“1, 1, 2, 3, 5, 8, 13, theo thứ tự này đúng chứ?”


Du Tân Dương khẽ gật đầu, ánh mắt bình tĩnh từ từ dời đi.


Lý Ánh Kiều: “Meo.” (1)


Du Tân Dương: “Ừ.” (1)



Anh nghẹn một cái, rất nhanh điềm nhiên nhìn cô: “…Cảm ơn nhé.” (3)


Lý Ánh Kiều thấy anh cũng muốn thắng đến vậy, mấy chuyện múa nhóm nữ này nọ lập tức quên sạch, nghiêm túc khiêu khích: “…Sờ vào rất sướng tay.” (5)


Quả nhiên, người kia rõ ràng xấu hổ thấy rõ, tay bắt đầu bận rộn một cách kỳ lạ, nào là tách đũa, nào là rót nước.


Nụ cười đắc ý của Lý Ánh Kiều bắt đầu lan trên mặt, bắt đầu đếm ngược: “3, 2——”


Du Tân Dương: “Lần này cậu về là vì chuyện gì?” (8)


Lý Ánh Kiều bất ngờ khựng lại, không ngờ anh hỏi câu đó, một lúc chưa đáp được. Lần này đến lượt anh chiếm thế chủ động, hiếm khi lộ vẻ thả lỏng mà ung dung dựa vào lưng ghế, mắt thì nhìn thẳng cô, chậm rãi đếm ngược: “3, 2——”


Lý Ánh Kiều lập tức phản ứng, vội vàng đếm ngón tay vừa nói vừa tính: “Mình nói thì cậu lại không tin, cậu điều tra dân số…” Hình như phát hiện thiếu một chữ, cô lớn tiếng thêm vào một từ cảm thán: “à.” (13)


Du Tân Dương bật cười, thấy cô vội vội vàng vàng phun ra một câu, anh như thiền sư nhập định, nhàn nhạt nói: “Miễn cưỡng cho qua. Vòng hai, mình bắt đầu?”


Than hồng nướng cháy đêm Phong Đàm, lò nướng làm màn đêm trở nên xèo xèo sống động. Mọi người trong quán lại bất ngờ yên ắng, mỗi người chiếm một góc, nói chuyện nhỏ to. Họ nói những câu đâm chọc đối phương rồi cười xoà. Bất kể đối phương có đang nói khoác nứt cả trời hay không, nói nứt toạc rồi thì coi như xả bớt căng thẳng cho những ngày tháng chật chội này, dù có xấu hổ rơi trúng mình thì đã sao, có ai chết mà thơm tho sạch sẽ được?


Góc xa hơn của quán nướng, khi Trịnh Diệu Gia tháo kính râm nhìn Chung Túc đối diện sắp say gục, không nhịn được buông một câu chửi: “Không phải chứ, Chung Túc, bia mà cũng uống say à? Thế mà còn nổ với tôi, tôi phục rồi. Này, cậu ở đâu, có cần tôi gọi người đến khiêng không?”


Chung Túc ngà ngà, gục đầu xuống bàn, đột nhiên suỵt cô một tiếng, cái lưỡi tuôn chữ ra ào ào như chiếc xe đạp công cộng đạp một giờ đi hai mươi dặm, nhanh đến mức không nghe rõ anh ta nói gì, Trịnh Diệu Gia chỉ nghe được câu cuối cùng: “… Cậu đừng gọi, mất mặt lắm.”


Nói xong thì gục xuống bàn.


Trịnh Diệu Gia khinh khỉnh liếc mắt nhìn cậu ta, càng nhìn… lông mi người này dài thật, da cũng trắng, nhìn đến mức khiến cô thấy hơi bức bối, cô chắp tay niệm thầm: “Thỏ không ăn cỏ gần hang, thỏ không ăn cỏ gần hang…”


Trịnh Diệu Gia đang định móc điện thoại ra gọi thì bị Chung Túc đè tay lại, ấn xuống mặt bàn, đầu anh vẫn vùi trong cánh tay, thấp giọng r*n r*: “Trịnh Diệu Gia, vụ cá cược của hai ta còn chưa xong, tôi đã nói rồi… chỉ cần tôi còn đi thẳng về khách sạn được thì xem như tôi thắng. Cậu đã hứa với tôi, phải vẽ đẹp trai hơn Du Tân Dương. Để tôi nghỉ chút đã, tôi sẽ ổn ngay thôi, chỉ cần đi thẳng về… thẳng về là được.”


Trịnh Diệu Gia cúi đầu nhìn bàn tay mình bị anh nắm chặt, lại nhìn gương mặt anh, như có một ngọn lửa âm ấm, thiêu cháy cổ họng cô, trong lòng cô thoáng chốc nóng lên: “Chung Túc, số phòng khách sạn của cậu là bao nhiêu?”


Chung Túc “bật” thẳng đầu dậy: “Nói tới số phòng, cậu có thấy trùng hợp không. Tôi nghi Du Tân Dương cố tình sắp xếp đấy, số phòng lại trùng với ngày sinh nhật bạn gái cũ của tôi.”


Hứng thú của Trịnh Diệu Gia lập tức tiêu tan, thanh toán xong liền bảo Cao Điển gọi một chiếc xe ba bánh tới chở người, nghĩ một hồi rồi quay lại, đập hóa đơn lên đầu anh: “Tạm biệt.”



Ở đầu bên kia của quán nướng thì như một nồi canh hầm sôi ùng ục, những bong bóng không nén nổi từng đợt từng đợt trồi lên. Cả hai bên đều đã nhập cuộc, hăng máu chơi đến vòng thứ tư, thế cục giằng co. Dù Lý Ánh Kiều hỏi gì, Du Tân Dương cũng có thể thoải mái xoay chuyển tình thế, đẩy câu hỏi ngược trở lại. Lý Ánh Kiều chơi đến sau cùng đã bắt đầu thấy mất kiên nhẫn: “Cậu có chuẩn bị từ trước phải không? Mình thấy câu nào của cậu cũng gọn gàng như đã nghĩ từ trước rồi vậy.”


“Chịu thua không?” Anh hỏi.


“Không đấy.”


“Vậy tiếp.” Du Tân Dương khẽ hất cằm, mặt không cảm xúc nhắc cô đừng lợi dụng cơ hội để kéo dài thời gian.


Lý Ánh Kiều nhíu mày, trước giờ cô chưa từng cảm thấy Du Tân Dương có khí thế áp đảo như vậy. Cô liếc mắt quan sát kỹ từ đầu đến chân, quả nhiên là ba tuổi trông lớn, bảy tuổi trông già. Lúc bảy tuổi Du Tân Dương bị cô đấm một cú là khóc, nhưng không biết lúc ba tuổi trông thế nào, khi ấy cậu còn ở Hải Nam. Cô lờ mờ nhớ dì Đường Tương từng nói, Du Tân Dương lúc nhỏ rất khó đối phó.


Cô cười âm hiểm: “Vậy vòng này cậu chơi trước.”


Du Tân Dương lại cười thản nhiên: “Nếu cậu sợ vậy, hay mình đổi trò đi?”


“Lấy lui làm tiến đúng không?” Cô không mắc bẫy, “Không đổi, chơi cái này, bắt đầu đi.”


“Không có thật mà.” Anh bất đắc dĩ, “Vậy mình bắt đầu nhé, câu đầu: Hừm.”


“Ha.”


“Hừm hừm.” Anh cười nhẹ, tiếp tục hừm.


“Ha ha ha.” Cô cũng bắt chước như vậy, như thể tìm được bí kíp bất bại, cô cảm thấy mình sắp bị Du Tân Dương làm cho phát điên rồi.


Giây tiếp theo, Du Tân Dương thu lại nụ cười, nhìn thẳng vào mắt cô, phá vỡ quy tắc hỏi: “Bây giờ thì sao, còn thích mình không?”


Anh không đùa nữa, ánh mắt bình thản nhưng sâu thẳm nhìn cô, thật ra trong lòng cũng đang cân nhắc liệu có nên ép cô đến thế không. Giờ phút này hai người ngồi giữa quán ăn đầy khói dầu, chơi trò trẻ con như vậy, tiễn hết bàn này đến bàn khác, ngay cả số than trong bếp cũng tắt lụp bụp, chỉ vì anh muốn xác nhận một điều.


Lý Ánh Kiều nghẹn lời, đúng là khí thế mạnh thật. Thật ra, khi đối mặt trực diện với Du Tân Dương, ấn tượng do ngũ quan anh mang lại rất mãnh liệt, chỉ là anh hoàn toàn không tự biết, lại dùng gương mặt đó để hỏi những câu như vậy.


Đừng nói ba giây, ba trăm giây cũng trôi qua rồi.


“Mình chịu thua.” Anh quyết định không ép nữa, giơ tay đầu hàng tượng trưng, ngửa đầu uống cạn lon bia trước mặt rồi chậm rãi bắt đầu dọn dẹp tàn cuộc trên bàn, “Nhưng mình chưa từng nhảy nhạc nhóm nữ đâu, chắc phải lôi vài video ra học trước đã. Học xong rồi mình dạy lại cho tụi nó.”



Không chạm đến điểm mấu chốt của cô thì Du Tân Dương suýt nữa đã quên, hồi cấp ba, lúc nổi loạn hai người họ cãi nhau dữ dội cỡ nào. Rõ ràng bây giờ cô đã rất kiềm chế, nhìn vào ánh mắt lạnh nhạt mà nhẫn nhịn của cô là biết còn nhiều lời khó nghe cô chưa nói ra.


Anh vẫn còn một xiên mực cuối cùng, vốn định hỏi cô có ăn không, giờ cũng không hỏi nổi nữa, chỉ đành để lại rồi ngả người tựa vào ghế, chờ cô nói tiếp: “Đừng nhịn nữa, nói một lần hết đi.”


“Một mối quan hệ từ mười năm trước…” cô nói, “Cậu thấy có cần phải lật lại không?”


“Vậy nên mình mới hỏi là bây giờ.” Anh biện bạch.


“Cậu chưa từng yêu ai à?”


“Liên quan gì? Cậu nói lệch chủ đề rồi.”


“Được,” cô nhìn anh, nghiêm túc nói: “Vậy nên, cậu còn thích mình? Là sau khi mình quay về lần này, hay là những năm qua vẫn luôn thích? Nếu là vẫn luôn, mà giữa chừng cậu lại có bạn gái, cậu không thấy mâu thuẫn à? Nếu là sau khi mình quay lại, cậu thấy việc bùng lại tình cũ như vậy có quá nhanh không?”


Du Tân Dương thực sự bị cô làm cho tức cười: “Mình chưa từng yêu ai, thế được rồi chứ? Hài lòng chưa?”


Cô nhất thời im bặt.


Thật ra anh không có ý gì khác, anh chỉ muốn xác định: nếu cô không còn thích anh, vậy cô có để tâm nếu anh vẫn còn thích cô không. Nếu cô để tâm, anh sẽ giảm tối đa những lần gặp gỡ không cần thiết.


Bởi vì hồi học cấp ba Lý Ánh Kiều từng nói với anh, cô không thể làm bạn với người con trai thích cô. Khi đó đang học tiết Sinh học, cô giáo đang giảng về cấu tạo cơ quan sinh dục nam nữ, không ít nam sinh phía sau cười đùa gây rối, cô Sinh học quăng sách xuống, kể một câu chuyện. Đến giờ Du Tân Dương vẫn còn nhớ những lời đó:


“Tôi kể một chuyện từng trải, đừng nhìn tôi cao ráo mà tưởng tôi gan lớn. Trước đây từng được người ta theo đuổi, tôi rất sợ, nhất là khi đối phương là huấn luyện viên thể hình, tôi thường thấy hoang mang lo lắng, các em biết tại sao không? Dù so sánh thế này không mấy hợp lý, nhưng tôi vẫn phải nói, vì tôi tin trong lớp có không ít nữ sinh từng cảm nhận như tôi.”


“Dù rằng phụ nữ không thua kém đàn ông, nhưng xét về tổng thể, cán cân sức mạnh sinh lý giữa nam và nữ xưa nay vốn không cân bằng. Xét từ cấu tạo nguyên thủy, điểm yếu về mặt thể lực của phụ nữ khiến chúng tôi từ nhỏ đã buộc phải học đủ thứ kiến thức để sinh tồn. Sự theo đuổi và thể hiện tình cảm của nam giới đều có thể trở thành áp lực sinh tồn đối với phụ nữ, bởi lợi thế thể hình của các anh có thể chặn lại bất kỳ con đường nào mà phụ nữ muốn đi.”


“Khi bị theo đuổi, tôi cảm giác mình như con mồi bị khóa chặt, chỉ cần đối phương muốn là có thể ăn tươi nuốt sống mình. Vừa rồi mấy bạn nam trong lớp cư xử như thế, càng khiến tôi xác nhận suy nghĩ trong lòng mình. La Nguyên, em không thấy cô bé ấy sắp khóc sao? Cô ấy không phải ngại ngùng, cô ấy là đang sợ, sợ em đấy.”


“Tôi khuyên các em một câu: cho dù em chẳng làm gì cả, chỉ yên lặng ngồi cạnh cô ấy, chỉ cần em thích cô ấy mà cô ấy không thích em, thì cô ấy nhất định sẽ thấy sợ.”


Hôm đó về, Du Tân Dương còn hỏi Đường Tương. Bà giải thích kỹ càng hơn nhiều, đúng là sẽ thấy sợ, nên lần đầu đi hẹn hò lúc nào cũng rất căng thẳng, kể cả là với người mình thích. Đường Tương còn nói, con gái trong thế giới này có rất nhiều “lần đầu tiên” trông thì đơn giản, nhưng lại cần rất nhiều dũng khí.


Anh vẫn luôn cho rằng mình đủ kiềm chế, nhưng đến khi cô vừa bước vào phòng làm việc, anh mới chợt nhận ra, suốt thời gian qua anh vẫn dùng cách cư xử khi còn nhỏ để đối đãi với cô, trong khi Lý Ánh Kiều đã bước vào chế độ người lớn, mà giao tiếp giữa người lớn thì lại trở nên phức tạp và cay nghiệt hơn, ưu thế sức mạnh của nam giới cũng bị khuếch đại.


Anh lo cô thấy sợ và không thoải mái, vì vậy anh rất cần xác nhận: cô có để tâm hay không.


Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử Truyện Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử Story Chương 43: Hiện tại thì sao, còn thích mình không
10.0/10 từ 45 lượt.
loading...