Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử
Chương 42: “Lý Ánh Kiều, cậu phải khách sáo với mình thế sao?”
Buổi họp chiều hôm đó diễn ra vô cùng gian nan.
Người của xưởng T cũng liên tục nhìn về phía Lý Ánh Kiều, mấy lần muốn mở miệng nói: Cô thấy chúng ta còn cần tiếp tục nói chuyện nữa không, nhưng Lý Ánh Kiều cứ mặt dày kiên trì đến cùng.
Đổi mới số hóa là bước bắt buộc đối với một khu du lịch. Trước mắt, việc cấp thiết là phải đưa mini-program lên online, triển khai trước những tính năng cơ bản như hướng dẫn tham quan và đặt vé. Nhưng quá trình trao đổi thì gặp không ít phiền phức.
Cao Điển là người mới được kéo vào tạm thời, lại chưa từng tiếp xúc với kinh tế KOL, nghe mà đầu óc mù mịt. Anh cũng liên tục nhìn sang Lý Ánh Kiều, cố đoán từ nét mặt của cô xem bên kia đang nói tiếng chim gì.
Nhưng cô bạn thuở nhỏ tính khí không hề dễ chịu này giờ đã luyện được bản lĩnh không để lộ cảm xúc, trời sập cũng vẫn giữ được gương mặt Mona Lisa cười mỉm như danh họa, chỉ ngồi đó đối đáp trôi chảy. Thấy cậu ta nhìn mình ngơ ngác, cô còn liếc mắt trấn an.
Cao Điển đành ngậm ngùi thu ánh mắt lại. Nói thật, dân xưởng to như mấy người này không ai thích nói tiếng người cả.
Họ đúng là hợp ra khu du lịch làm người vượn, lảm nhảm cái quái gì không biết.
Phan Hiểu Lượng cũng cảm thấy như vậy. Dưới sự áp chế của “Kiều Mona”, cậu ta không dám chây lười, đành mở lại group chat công việc hồi tuyển người vượn để hỏi mọi người mấy từ chuyên môn nghe không hiểu của bên xưởng T. Nửa năm nay khu du lịch này nhân sự thay đổi liên tục, nhân viên cố định chỉ còn mình cậu ta với Ngô Quyên, không đủ để lập nhóm chat, mãi đến khi nhóm người vượn thành lập mới có group chat đầu tiên.
“Hiện tại các hình thức du lịch văn hóa cũng chỉ có vài kiểu đó, nếu mấy người thuyết phục được giám đốc văn hóa địa phương nhảy vũ đạo nhóm nữ thì biết đâu lại hút được một đợt lưu lượng. Nhưng bây giờ các khu du lịch đều đang xây dựng thương hiệu cốt lõi riêng, mục tiêu là thực hiện GMV khép kín.” — bên kia vừa nói vừa gợi ý.(*)
Phan Hiểu Lượng liếc nhìn một bóng dáng quá mức chói lóa trong phòng rồi lặng lẽ gõ vào group chat:
Phan Hiểu Lượng: “GMV khép kín là gì? Nghe không hiểu.”
Lý Ánh Kiều thấy tin nhắn bật lên, liền nhẫn nại nhắn lại: “Là làm sao để tiền của cậu vào túi tôi, hơn nữa còn cam tâm tình nguyện rót đều đều vào.”
Lượng tương tác biến thành tiền?
Phan Hiểu Lượng ngẩng đầu lên, hiểu liền, nhìn người của xưởng T đầy tự tin.
Người của xưởng T mỉm cười với cậu ta rồi tiếp tục: “Có thể khởi động trước ma trận KOC, thị trường hạ tầng vẫn cần được thâm nhập. Có thương hiệu cốt lõi rồi, thì cần có sản phẩm móc câu riêng, mini-program có thể làm thành cửa hàng văn hóa sáng tạo online, ví dụ như đồ lưu niệm người vượn. Mấy cái này có thể bàn sau.”
Phan Hiểu Lượng cúi đầu: “Ma trận KOC là gì? Tôi chỉ biết KFC. Còn móc câu là gì, đừng bảo là thứ tôi đang nghĩ, tôi không bán mấy thứ đó đâu.”
Cao Điển gửi một ảnh meme “Thế thì chúng ta thỏa thuận rồi nha, tôi cũng không bán.”
Tài khoản “Bọ hung ngây thơ nhảy cha cha” trả lời: “KOC là các tài khoản cá nhân trên nền tảng mạng xã hội, ví dụ như cậu Cả, cậu Hai họ hàng xa của cậu đều lập tài khoản đăng video về chuyện ăn ngủ tè ị của cậu từ các góc độ khác nhau. ‘Móc câu’ tức là điểm bán hàng.”
Phan Hiểu Lượng: “…Đệt. Mỹ nữ à, chị nói nghe ghê quá.”
Cao Điển tiếp lời bằng một sticker con khỉ hèn quấn khăn tắm nửa người dưới.
“Đúng rồi, sau này chúng ta sẽ cần một nhóm trao quyền nhẹ nhàng để nâng cao ROI của thông tin truyền đạt, đảm bảo mức độ chi tiết đồng bộ.” — người bên xưởng T chốt hạ.(*)
Phan Hiểu Lượng lại copy nguyên câu đó gửi vào group chat: “Cái này là gì nữa đây?”
Lần này Lý Ánh Kiều không trả lời. Cô đang chuẩn bị tiễn người của xưởng T ra khỏi phòng họp, người kia chợt quay đầu nhìn cô một cái, mỉm cười nói: “Không định quay lại Convey thật à? Dạo trước chị gặp sếp Trương trong một hội nghị ngành, anh ta nghe nói chị đến Phong Đàm gặp em, lúc kết thúc cuộc họp còn kéo chị lại, nhờ chuyển lời: hy vọng em bỏ chặn anh ta.”
Người của xưởng T đến dây là Hồ Văn, đến tận nơi như vậy cũng coi là rất nể mặt rồi. Lý Ánh Kiều cũng không ngờ Hồ Văn lại đích thân tới. Dự án nâng cấp số hóa “Cầu vồng Dũ Lý” chính là do team chị ấy làm, sau đó thất bại khiến ai cũng tiếc nuối, cổ phiếu Convey còn bị ảnh hưởng.
Lý Ánh Kiều khi ấy cầu trời khấn đất không có tác dụng gì, cuối cùng tìm đến Hồ Văn. Nhưng lúc đó đã quá muộn, quyền hạn của Hồ Văn cũng có hạn, phương án khẩn cấp của công ty chỉ có thể giảm thiểu tổn thất, nhưng lại chạm tới giới hạn nguyên tắc của Lý Ánh Kiều nên cô mới cắt đứt với Trương Tông Hài.
Lý Ánh Kiều không nói gì, chỉ cười nhạt dẫn cả nhóm chị ấy xuống tận chân toà nhà khu du lịch. Hồ Văn rất hiểu cô, sau khi gọi xe cũng thu lại nụ cười, rút một điếu thuốc vừa hút vừa chờ xe, nói:
“Em thực sự không định quay về Bắc Kinh à? Nghĩ kỹ chưa? Cho dù em thắng được ván cá cược này, thì trong ngành này em cũng rất khó có chỗ đứng nữa. Ở hội nghị đó có không ít công ty hỏi thăm tung tích của em sau khi rời Convey. Rõ ràng ai cũng thấy vấn đề không nằm ở em. Dù có vài lời không hay cũng chỉ là thoáng qua thôi, ai bảo mấy năm nay em nổi quá làm chi, lại vì Trương Tông Hài mà đắc tội với bao nhiêu người.”
“Chị Hồ, em đã chuẩn bị sẵn tinh thần khi quay về rồi. Cùng lắm thì thân bại danh liệt.” Lý Ánh Kiều giơ tay che ánh nắng chiếu thẳng vào trán, cười nhẹ, “Mấy năm ở phòng ban thương hiệu Convey, em đã nhiều lần buông bỏ nguyên tắc của mình. Nếu giờ lại lùi bước, chắc các thầy cô từng giúp em vào trường đại học danh tiếng sẽ hối hận vì đã dạy em.”
Hồ Văn biết cô ở Phong Đàm có một ân sư tên là Lương Mai, nghe nói mấy năm nay vẫn đang dạy học ở vùng núi. Tình cảm của Lý Ánh Kiều với người đó rất phức tạp. Mỗi lần nhắc đến, cô cứ như con mèo nhỏ làm sai chuyện, cúi đầu cào móng không dám nói gì.
Hồ Văn hỏi: “Lần này quay về em vẫn chưa gặp cô ấy à?”
“Chưa ạ.” Lý Ánh Kiều nhìn về dãy núi đằng xa, gió thổi mạnh khiến giọng nói cô như bị cuốn bay, “Cô ấy đang ở tỉnh G.”
“Vẫn đang dạy ở vùng sâu à?”
“Vâng.”
Hồ Văn không nói gì thêm, hút xong điếu thuốc rồi dập tắt: “Thôi được. Lần này vốn định gặp cô giáo đó của em, nhưng giờ thì thôi. Chị đi trước đây, hy vọng mùa đông năm sau có thể gặp lại em ở Bắc Kinh. Chai rượu lần trước em uống dở ở nhà chị, chị vẫn để dành đó. Chồng chị nói em uống say cứ kêu meo meo, chị còn bảo ổng nằm mơ, tụi mình làm PR mà, làm gì có chuyện xe tăng học tiếng mèo kêu.”
Lý Ánh Kiều hoàn toàn không nhớ gì: “…Em thật sự không nhớ. Anh rể có bị dọa không ạ?”
“Không sao cả,” Thấy cô mờ mịt, Hồ Văn cười cười: “Ổng bảo em đáng yêu lắm.”
“Chị à, chị nói thế làm em thấy hoang mang đấy, em không có ý gì với anh rể đâu nha.”
“Hả?” Cô thật sự hoang mang, chớp mắt nhìn chị đầy mong đợi.
“Là cảm giác bất lực khi em yêu một người đàn ông đến tuyệt vọng ấy, hiểu không?” Hồ Văn liếc cô một cái, “Khi sự nghiệp em đang lên vùn vụt, em thấy mình có thể chạm tới thế giới rộng lớn hơn, xung quanh toàn những cơ thể trẻ trung tràn đầy sức sống quây quanh em. Trong khi ông chồng ở nhà thì ngày càng già, ngày càng kém hấp dẫn, mà lại yêu em ngày càng điên cuồng, đến mức em chẳng tìm được cái cớ nào để ngoại tình.”
…Kiến thức mới mẻ quá. Lý Ánh Kiều còn đang há hốc mồm thì Hồ Văn đã bật cười ha ha, vỗ vai cô rồi lên xe: “Đi đây, chúc chị may mắn nhé.”
Lý Ánh Kiều lúc này mới phản ứng lại, mỉm cười tiễn chị rời đi. Khi quay lại văn phòng, cô mới thấy tin nhắn mới từ Phan Hiểu Lượng, nhưng phía dưới đã có người trả lời rồi.
321: “Ý là ‘mọi người lập một cái group đi’.”
Cao Điển gửi một sticker kinh điển “respect”.
Phan Hiểu Lượng không trả lời nữa. Ngô Quyên lại là người lên tiếng: Mọi người đang họp à?
Lý Ánh Kiều gọi Phan Hiểu Lượng vào văn phòng, ném đống tài liệu buổi chiều cho cậu ta, “Lát nữa chị Hồ sẽ lập một group, dự án này bên chị ấy sẽ theo sát. Nếu cậu nghe không hiểu họ nói gì thì tự lên Baidu tra, đừng có đăng lên group, cũng đừng giả ngơ giả dại không phản hồi gì hết. Dù là chị Hồ hay là Du Tân Dương, người ta đều không rảnh cũng không có nghĩa vụ dạy cậu mấy thứ này. Nói một tiếng cảm ơn thì khó lắm hả?”
Phan Hiểu Lượng “chậc” một tiếng.
Lý Ánh Kiều nhướng mày: “Chậc cái gì?”
Phan Hiểu Lượng đành chịu: “Biết rồi.”
Ra khỏi văn phòng, Phan Hiểu Lượng đầy bực bội nghĩ thầm, cô chị Tulip này chắc chắn là thầm thích mình, chỉ vì chuyện này mà còn cố ý gọi mình vào văn phòng. Nghĩ vậy lại thấy lòng hơi xao động thật, thế là cậu ta rút điện thoại ra tag 321 trong nhóm: Ồ, cảm ơn nha [cười nhe răng]
321 cũng không đáp lại. Anh vừa định lấy điện thoại thì bị Trịnh Diệu Gia cáu kỉnh quát: “Đừng động đậy!” khiến anh ngồi im tại chỗ.
Trịnh Diệu Gia vẫn mặc chiếc váy dài vải lanh, trên trán là cặp kính râm GM, cằm tựa vào tay, bảng vẽ kỹ thuật số đặt trên đầu gối, thuần thục phác vài nét vẽ đường viền khuôn mặt Du Tân Dương. Cô thỉnh thoảng ngẩng lên nhìn anh vài cái rồi lại lười biếng cúi xuống, nói:
“Meo à, mình nói cậu nghe. Từ nhỏ tới lớn, gương mặt này của cậu chưa bao giờ thua ai. Hồi nhỏ còn chưa rõ, giờ nhìn đúng là đẹp trai thật. Quan trọng là trước kia sao không thấy cậu trông mạnh mẽ đến thế nhỉ? Bảo sao hồi xưa Kiều Kiều cứ hay đánh cậu, mắt thẩm mỹ của cậu ấy đúng là đi trước thời đại, vẽ thành truyện tranh nhìn có hiệu ứng thị giác mạnh ghê.”
Cổ Du Tân Dương cứng mỏi, tranh thủ lúc cô không chú ý lén ngửa cổ hoạt động chút. Hôm trước Cao Điển quét thấy tài khoản nào đó của Trịnh Diệu Gia trên Mỗ Thư rồi đưa cho anh coi, toàn vẽ mấy anh trai sáu múi tr*n tr** đầy máu lửa, phần bình luận thì toàn kiểu: “Xuýt hà xuýt hà.”
Lúc Trịnh Diệu Gia đề xuất muốn vẽ truyện tranh cho Tiểu Họa Thành, anh và Cao Điển theo phản xạ liếc nhau, gần như cùng lúc nói không được. Kết quả là Trịnh Diệu Gia vừa thấy cả hai cứng rắn vậy thì mắt đã đỏ hoe.
Cao Điển hoàn toàn đơ người, Trịnh Diệu Gia từ nhỏ đến giờ luôn dịu dàng. Cô với Lý Ánh Kiều, một người ngoài lạnh trong nóng, một người ngoài nóng trong lạnh, nhưng cả hai hiếm khi để lộ điểm yếu trước mặt bọn họ, càng chưa từng khóc.
Lúc đó Cao Điển huých tay Du Tân Dương, Du Tân Dương cũng chẳng biết làm sao, đành gọi điện cho Lý Ánh Kiều, ai ngờ bên kia dứt khoát tắt máy, chỉ nhắn lại một câu: “Đang họp, lát rồi gọi lại.”
Ngay giây sau, Trịnh Diệu Gia lôi lọ thuốc nhỏ mắt từ trong túi ra nhỏ hai giọt, mặt mày hớn hở gật đầu đồng ý.
Vẽ được một nửa, theo yêu cầu của Trịnh Diệu Gia, Du Tân Dương lại đổi sang tư thế khác, phải để lộ phần xương hàm mạnh mẽ góc cạnh, vì không được vẽ cơ bụng nên đành tập trung vào cận cảnh gương mặt.
Vừa mới xoay người, anh hỏi: “Dạo này Lý Ánh Kiều bận gì vậy?”
“Bận lắm. Giúp Tiểu Họa Thành lập nhóm kỹ thuật số, cái tên Phan Hiểu Lượng đó chẳng biết cái gì cả. Kiều Kiều còn phải giám sát giai đoạn hậu kỳ của đám người vượn. Hơn nữa mấy hôm nay tối nào nó cũng có tiệc xã giao, uống đến nôn luôn, cuối cùng cũng lấy được một tuyến du lịch từ đại lý. Tối nay không biết có tiệc không, mình thì có hẹn nó tới vẽ hình nhân vật.”
“Sao cậu biết rõ vậy? Mỗi ngày cậu ấy đều báo cáo lịch trình với cậu à?” Du Tân Dương không nhịn được hỏi.
Trịnh Diệu Gia liếc anh một cái: “Đúng vậy, Kiều Kiều dính người lắm đó, cậu không biết hả, hai tụi mình thường xuyên thức trắng đêm gọi điện thoại đó.”
Du Tân Dương cũng không thấy đám chị em con gái gọi điện thoại thâu đêm là chuyện gì kỳ quặc, cũng không hỏi thêm, chỉ thản nhiên nhìn Trịnh Diệu Gia hỏi một câu: “Vậy cậu ấy có nói với cậu, lần này sao lại đột nhiên quay về không?”
Trịnh Diệu Gia đột nhiên ngẩng đầu nhìn thẳng anh: “Cậu muốn hỏi gì?”
Du Tân Dương hơi nghiêng đầu đi chỗ khác, Trịnh Diệu Gia lại nghiêm giọng hét lớn: “Đừng động đậy! Vẽ xấu rồi đừng nói mình không nhắc trước.”
Anh đành phải ngoan ngoãn quay đầu lại nhìn thẳng vào cô, Trịnh Diệu Gia lại chỉ đạo tiếp, “Ngẩng cằm lên. Đúng rồi, ánh sáng góc này hoàn hảo luôn, mẹ ơi, góc độ này đẹp trai chết đi được. Rồi, cậu nói tiếp đi.”
Anh thở dài: “Thôi. Cậu còn chưa vẽ xong hả?”
Lúc này Trịnh Diệu Gia đang đeo kính râm, từ kẽ hở nhìn anh nói: “Cậu có việc à?”
“Phải đi với Chung Túc xem một khu đất.”
“Khu nào? Nếu không phải đi xem khu để cưới hỏi thì hôm nay cậu khỏi đi luôn đi.”
“…Trịnh Diệu Gia, trong đầu cậu toàn thứ gì vậy.” Du Tân Dương tựa lưng vào ghế, ngửa đầu cười bất lực, “Là công viên giải trí của Kem Ốc Quế, sắp có đội thi công vào, bọn mình phải đến kiểm tra vài chi tiết trong bản thiết kế.”
Công viên cũng không lớn, toàn là hạng mục cơ bản, Chung Túc thiết kế cho Kem Ốc Quế một cái vòng quay ngựa gỗ siêu to siêu mộng mơ, nhưng Kem Ốc Quế vẫn chưa duyệt qua. Du Tân Dương tính đi khảo sát hiện trường trước rồi về bàn lại với cô bé.
Trịnh Diệu Gia tăng tốc nét vẽ, “Hả? Sao không nói sớm, mình còn hẹn Kiều Kiều đến đây vẽ tranh đó.”
Du Tân Dương đột nhiên không cười nữa: “Đến đâu?”
“Thì đến đây chứ đâu.” Trịnh Diệu Gia dĩ nhiên nói, “Studio của cậu á, lúc đầu mình nói tới khu du lịch tìm Kiều Kiều nhưng nó bảo về đây lâu vậy rồi còn chưa ghé qua studio của cậu, nó nói muốn tiện thể đến thăm một chút.”
Có món là sau này anh tự tay thiết kế, phần lớn là anh sưu tầm từ bé đến lớn. Mà đây mới chỉ là một phần nhỏ mang ý nghĩa kỷ niệm, phần còn lại chất đống phủ bụi trên tầng hai căn nhà của Tiểu Họa Thành. Lúc trước khi việc làm ăn của Du Nhân Kiệt phát đạt nhất, chỉ cần là thứ Du Tân Dương nghĩ ra được, ông đều có cách tìm về, bất kể anh có thích hay không. Ngay cả mấy con búp bê Barbie loại đặc biệt, xếp chồng lên cũng cao bằng cả người anh lúc đó.
Lý Ánh Kiều vừa bước vào đã bị mấy món đồ chơi gỗ đầy màu sắc trong tủ trưng bày thu hút, đặc biệt là bức tường súng gỗ kia, cô đứng đó thật lâu. Cô biết nhà Du Tân Dương có không ít đồ thế này, nhưng không ngờ lại nhiều đến vậy. Nói về độ chịu chi thì vẫn là anh Một Tháng Tư quả là hơn hẳn. Cô nhấc đại một khẩu súng không rõ kiểu gì, chĩa vào trán Du Tân Dương rồi nói: “Meo, không nhìn ra là cậu có tính công kích mạnh đến thế đấy?”
Du Tân Dương đứng tựa bên bàn, ánh mắt cũng không dừng lại trên người cô quá lâu, rất nhanh đã dời đi, tay thì gom mấy con dao gỗ rải bên cạnh cô từng cái bỏ vào túi đồ nghề. Tiếng kim loại chạm nhau vang lên lách cách, anh cúi đầu nhìn cô, ánh mắt lại không thật sự rơi xuống: “Hôm nay ăn mặc trang trọng thế?”
“Cũng thường thôi mà.” Lý Ánh Kiều cúi đầu lướt mắt qua chiếc váy của mình một cách cẩu thả rồi khách sáo đáp lại. Thực ra cô cũng không để ý anh mặc đồ trắng hay đen. “Cậu hôm nay cũng đẹp trai lắm. À đúng rồi, lát nữa chờ Diệu Gia vẽ xong, mình mời cậu ăn cơm nhé?”
Anh biết ngay, cô vốn chẳng bao giờ rảnh rỗi đến Tam Bảo Điện. Về bao lâu nay chưa từng chủ động đề nghị đến studio của anh tham quan tham quan. Anh hơi hơi không vui, dựa lên cạnh bàn, cuộn mấy con dao trong tay vào túi da dê rồi tiện tay ném sang bên phát ra tiếng “thịch” nặng nề, chính anh cũng không nhận ra mình dùng lực mạnh đến thế. Sau đó anh bật cười, một nụ cười cam chịu nhưng đầy tính phục vụ: “Có chuyện gì cần mình giúp?”
Lý Ánh Kiều cười còn cam chịu hơn cả anh, thái độ phục vụ còn tích cực hơn, nhiệt tình và nịnh nọt: “Mình có thể nói thế này, hôm nay cậu có muốn nuốt sống một con bò thì mình cũng lập tức đến lò mổ dắt bò về cho cậu.”
Du Tân Dương càng sợ hơn: “Cậu rốt cuộc muốn gì. Hôm trước gọi điện không bắt máy, sau đó còn không thèm gọi lại, giờ còn có mặt mũi mở miệng à?”
Lý Ánh Kiều lúc này mới sực nhớ ra, vỗ đầu cái bốp, không do dự lấy khẩu súng gỗ trên tay chĩa thẳng vào thái dương mình: “Mình quên thật, lúc cậu gọi điện là mình đang họp, tối lại phải đi xã giao với mấy người bên cục Văn hoá Du lịch, mình đáng chết thật.”
Du Tân Dương dùng ngón tay đẩy nòng súng khỏi thái dương cô: “Lát nữa xuống tầng rồi nói. Cơm thì khỏi, mình còn phải về với Kem Ốc Quế.”
Khi Lý Ánh Kiều chuẩn bị ra ngoài tìm Trịnh Diệu Gia để vẽ tranh thì người đã biến mất tăm, trên điện thoại chỉ còn một tin nhắn WeChat: “Mình mệt chết rồi, không vẽ nữa đâu. Mình đi uống rượu với Chung Túc đây.”
Lý Ánh Kiều bó tay, quay đầu nhìn Du Tân Dương. Dường như anh đã đoán trước, thu dọn đồ xong liền cười nói đi đóng cửa: “Được rồi, đi thôi nào, bên bờ sông Phong Đàm mới mở một quán nhậu, mình mời.”
“Không, nhất định phải để mình mời. Mình thật sự có chuyện cần cậu giúp.”
Du Tân Dương ấn nút thang máy, cúi đầu nghiêm túc nhìn cô: “Lý Ánh Kiều, cậu phải khách sáo với mình thế sao?”
Cô kiên quyết: “Mình nhận tội mà.”
Du Tân Dương đút tay vào túi, mắt dán chặt vào con số tầng thang máy đang dần tăng lên, cố ý nói: “Tội gì? Tội trượt tuyết lần đó hay tội không bắt máy?”
“Lại nữa rồi, cậu có thôi nhắc chuyện đó được không? Bao giờ mới chịu lật sang trang khác đây?” cô nói.
“Được được được, ai nhắc lại là chó con.” Anh cười giơ tay đầu hàng.
Một lúc yên lặng, hành lang trống trải rơi vào tĩnh mịch như đông đặc lại.
Mãi đến khi cửa thang máy trước mặt họ mở ra rồi từ từ khép lại, vẫn có người không cam lòng lên tiếng hỏi một câu:
“Lý Ánh Kiều, hồi đó cậu thích mình đúng không?”
Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử
Đánh giá:
Truyện Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử
Story
Chương 42: “Lý Ánh Kiều, cậu phải khách sáo với mình thế sao?”
10.0/10 từ 45 lượt.
