Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử
Chương 40: “Meo ơi, tụi mình nổi tiếng rồi!”
Lúc xuống xe Lý Ánh Kiều còn cố tình xoa mạnh bụng anh qua lớp vải như để trả đũa: “Mình thèm lắm chắc?”
Nói xong cô dứt khoát đẩy cửa xuống xe, không dừng lại dù chỉ một giây. Du Tân Dương lại bị cú sờ đột ngột của cô làm cho đơ người, nhìn bóng lưng hùng hổ mỗi lúc một xa trong gương chiếu hậu, má anh tựa lên vô lăng, cuối cùng nhịn không được bật cười thành tiếng.
Xoay mặt lại, anh lại bất lực cười khẽ.
Haiz.
…
Vài ngày sau đó, Lý Ánh Kiều bận đến nỗi chân không chạm đất. Video về Đại hội Người Vượn được đăng lên, các tài khoản chính thức của Tiểu Họa Thành trên mọi nền tảng đều nhận được lượng fan mới có khí chất “tinh thần rất đẹp đẽ”, còn có không ít người nhắn tin riêng hỏi cách đăng ký đóng vai người vượn.
“Họ có cắn người không vậy?”
“Không đâu cưng ơi, họ đều là nhân viên của bọn mình mà.”
Ngô Quyên phụ trách trả lời tin nhắn sau màn hình, ban đầu còn khá kiên nhẫn, cô dường như cố hết sức để hồi đáp từng người một. Lý Ánh Kiều nói sự sống động ban đầu giúp tích lũy thiện cảm là rất quan trọng, nhất định phải nhẹ nhàng kiên nhẫn, nên mới giao việc này cho đồng chí Ngô Quyên xinh đẹp lại tốt bụng.
Nhưng rồi phong cách tin nhắn bắt đầu lệch hướng.
“Vậy có thể cắn họ không?”
Ngô Quyên: “… Cưng ơi, không nên đâu, họ toàn là người vượn có thể gọi 110 đấy.”
“Có thể sờ cơ bụng không?”
Ngô Quyên: “…Hahaha, nếu họ có thì chắc là được.”
“Vậy có thể sờ háng họ không? Cái này chắc là có nhể.”
“…”
Ngô Quyên từ nhỏ đã rất ngoan ngoãn, lại thuộc tuýp tiểu thư dịu dàng. Sau khi tốt nghiệp đại học cũng nghe theo sắp xếp của ba mẹ, tìm một công việc lương thấp, ít việc, gần nhà, hầu như chưa bao giờ đi xa một mình, giống như một bông hoa nhỏ lớn lên trong nhà kính dưới sự che chở của ba mẹ. Nhưng trên mạng thì cô thuộc kiểu mặn nhạt đều ăn, thỉnh thoảng còn vượt tường lửa xem truyện người lớn. Là một “chính chủ có hồn” sống động sau màn hình, nhìn những tin nhắn ngày càng lố bịch, cô định bụng trả lời một câu “hahahaha” cho xong.
Kết quả tay run một cái, trong chuỗi “ha” lại lòi ra một chữ “được” cùng mẹ khác cha, cô trả lời: “hahahahaha được.”
Chính cô còn không ý thức được có gì sai, đến khi rót nước xong quay lại thì bên kia màn hình đã nổ tung rồi.
“Vãi, mấy người chơi lớn thật đấy! Đăng ký đăng ký!”
“Tôi và mấy chị em cùng đăng ký luôn!”
Thế là ảnh chụp màn hình tin nhắn ấy lập tức lan truyền như gió bão trong vòng bạn bè—
Bất kể thật hay giả, hotline đăng ký và tin nhắn hậu trường đều nổ tung.
Đến cả Lý Ánh Kiều đang làm phương án cho Trương Xung cũng nhận được cuộc gọi thăm hỏi từ bà Lý Xu Lị, bảo cô cứ yên tâm bay cao, đừng quan tâm người khác nghĩ gì, chỉ cần không phạm pháp thì làm gì mẹ cũng ủng hộ, nhưng sờ háng là phạm pháp đó. Lý Ánh Kiều lúc ấy mới biết chuyện, lập tức đẩy cửa văn phòng bước ra, thấy Ngô Quyên ngồi ủ rũ ở bàn làm việc, mặt đỏ bừng, lí nhí gọi một tiếng: “Chị Ánh Kiều.”
Lý Ánh Kiều liếc sang Phan Hiểu Lượng đang cười trên nỗi đau người khác, cô nói với Ngô Quyên: “Mang điện thoại vào đây” rồi lại chỉ Phan Hiểu Lượng: “Cậu, kiểm tra hộp thư đi, tuần sau bên xưởng T tới muốn làm nâng cấp số hóa khu du lịch, tài liệu tôi gửi cậu đọc kỹ vào, đừng để tới lúc người ta hỏi mà không biết câu nào. Còn bên nhân sự cậu đã hỏi chưa? Khi nào có người mới? Chuyện gì cũng chưa làm mà còn ngồi đó cười, ai không biết lại tưởng sinh viên tốt nghiệp từ trường Phong Đàm các cậu là để chuyên đi cười đấy.”
Phan Hiểu Lượng rụt cổ lại, không dám nói gì. Dù sao thì học sinh tốt nghiệp trường Phong Đàm đi đâu cũng hay bị ghen tị, hừ.
Cho đến giờ, cậu ta vẫn chưa rõ Lý Ánh Kiều rốt cuộc là từ đâu xuất hiện.
—
“Ba ơi, nhìn con này.” Kem Ốc Quế đang lay đầu Du Nhân Kiệt, bắt ông nhìn khuôn mặt mình vừa trang điểm bằng bút màu.
Du Nhân Kiệt cố nhịn cười, dùng tay chà những vệt màu trên mặt con nhưng không ra: “Đẹp lắm, đẹp lắm, Kem Ốc Quế đẹp nhất! Nhưng mà cái này rửa được không?”
Kem Ốc Quế tự tin cười khì khì, “Anh trai, rửa được.”
Quả nhiên Du Tân Dương vừa tan làm về đến nhà, không nói một lời ôm luôn Kem Ốc Quế vào nhà vệ sinh, đợi rửa sạch sẽ xong thì vác con bé bằng một tay ra ngoài nhét trở lại vào lòng Du Nhân Kiệt, còn mình thì quay ra dọn phòng khách bị Kem Ốc Quế làm loạn.
Hai cha con nhìn nhau, cảm thấy gần đây tâm trạng anh trai không tốt lắm. Du Nhân Kiệt xoa đầu Kem Ốc Quế, nhỏ giọng hỏi bên tai: “Anh con sao vậy?”
Kem Ốc Quế chớp mắt, ngơ ngác lắc đầu: “Hổng biết nữa.”
“Không phải hai đứa chơi với nhau rất vui sao?”
“Hổng biết nữa.” Kem Ốc Quế vẫn nói câu đó.
“Vậy con biết cái gì?”
“Não hổ. Anh trai là não hổ.”
Du Nhân Kiệt cười: “Anh con không phải đâu, chắc chỗ làm có chuyện gì. Con đi dỗ anh con đi.”
Kem Ốc Quế xoè tay: “Dỗ không được.”
Du Nhân Kiệt véo mũi cô bé, cố gắng củng cố tình cảm anh em: “Sao mà không nổi, con dỗ không được thì ai dỗ được. Con quên rồi à? Hồi con bị bệnh sốt, anh con thức trắng cả đêm canh con, nửa tiếng đo nhiệt độ một lần, còn lấy bông gòn thấm nước làm ẩm môi cho con đấy. Con thích ăn dâu tây, anh con còn trồng cả một vườn dâu cho con ở chỗ cụ cố.”
Không biết nghĩ đến gì, Kem Ốc Quế thật sự giơ tay về phía người đàn ông đang dọn đống đồ chơi lộn xộn của mình trong phòng khách, “Anh ơi, ôm một cái.”
“Đợi tí,” Du Tân Dương đang cầm đầu tàu hỏa của cô bé, vừa gắn xong mấy toa, quay đầu lại hỏi, “Toa cuối đâu?”
“Hổng biết nữa.” Kem Ốc Quế lắc đầu, “Ba ăn rồi.”
“…Vào phòng tìm thử đi, ba không đói đến mức đó đâu.” Du Nhân Kiệt nói.
Kem Ốc Quế vẫn cố chấp đưa tay ra: “Anh ơi, ôm một cái.”
Du Tân Dương đành phải ôm cô bé, Du Nhân Kiệt đang định lấy điện thoại gọi cho Đường Tương thì bị con trai nhìn thấu ngay. Mấy ngày nay Đường Tương được bạn rủ đi du lịch, Du Nhân Kiệt đúng giờ là gọi điện, ngày bốn năm cuộc, Đường Tương thấy rất phiền, nói: ông lại nói chuyện linh ta linh tinh. Du Tân Dương ôm Kem Ốc Quế một bên vai, cúi người nhặt đầu tàu hỏa bỏ vào hộp đồ chơi, nói: “Đừng gọi nữa, khó khăn lắm mẹ mới đi chơi được vài ngày thư giãn một chút, chưa chắc muốn nghe điện thoại của ba đâu.”
“Ờ hớ.” Du Nhân Kiệt nghe ra chút mỉa mai, “Ý là gì, ba như này làm người ta không ưa à?”
“Con có nói thế đâu.” Nói xong anh chẳng thèm để ý đến ông ấy. Du Tân Dương ngồi dưới đất, đặt Kem Ốc Quế vào lòng, kiểm tra mắt cô bé, Kem Ốc Quế sống chết không cho. “Trốn gì đấy, mấy cái mụn trên mí mắt mới mọc à? Anh xem cái, có cần sát trùng không? Có ngứa không?”
“Không ngứa. Anh trai thơm thơm là hết.”
Du Tân Dương phát hiện Kem Ốc Quế rất thích hôn người thân, phần lớn là học từ Du Nhân Kiệt. Du Nhân Kiệt thỉnh thoảng sẽ hôn Đường Tương trước mặt hai đứa. Hồi nhỏ thì đỡ hơn, vì ba Du bận rộn công việc, ít khi ở nhà, hiếm khi bắt gặp cảnh tượng đó. Khi Kem Ốc Quế ra đời lại đúng vào lúc ba mẹ rảnh nhất, đến khi Du Nhân Kiệt và Đường Tương nhận ra vấn đề thì Kem Ốc Quế đã bắt đầu phát tán nụ hôn gió một cách vô phân biệt rồi. Gặp người cỡ tuổi mình có vẻ ngoài xinh xắn là con bé nhào tới ôm rồi cắn luôn, bất kể trai hay gái.
Du Tân Dương ngồi xếp bằng dưới đất, lặng thinh nhìn ba mình một cái.
Chuyện này Du Nhân Kiệt không có quyền phát biểu. Chính ông thân chinh làm gương cho Kem Ốc Quế thấy hôn là cách thể hiện tình yêu. Mấy lần định nghiêm khắc dạy con không được hôn bậy, thì con bé đều dõng dạc chặn lại: ba cũng làm vậy mà. May mà Du Tân Dương luôn quang minh lỗi lạc trong chuyện này, con bé vẫn chịu nghe anh nói đôi ba câu. Cứ đến lúc ấy là ba Du tự giác lăn bánh xe lăn rút lui.
Du Tân Dương nghiêm túc hỏi: “Em mấy tuổi rồi?”
“Bốn tuổi.”
“Anh đã nói với em rồi đúng không, dù là anh hay ba đều không được hôn em nữa.”
“Có nói rồi.”
“Vậy sao còn thế này? Trong nhà còn ông chú nào khác hay hôn em không?”
“Không có, nhưng anh Cao Điển thì có.”
“Lát nữa anh sẽ đánh c.h.ế.t anh ta.” Du Tân Dương suy nghĩ một lúc rồi nói, “Kem Ốc Quế, bệnh từ miệng gây ra, em biết không? Em phải bảo vệ cái miệng của mình. Em biết bệnh khó chịu cỡ nào rồi mà, đúng không? Anh với ba đều không tùy tiện hôn mặt em, người khác lại càng không được, hiểu chưa?”
Kem Ốc Quế gật đầu mạnh.
Du Tân Dương xoa đầu con bé, đang định gọi cho Cao Điển thì cậu ta đã gọi tới trước: “Vãi chưởng Meo ơi, tụi mình nổi tiếng rồi!”
Du Tân Dương tiện tay nhặt khối rubik ba tầng trên bàn trà đưa cho Kem Ốc Quế chơi: “Ai nổi tiếng?”
“Tôi.” Cao Điển nói, “Anh em chúng mình nổi tiếng rồi.”
Lúc đó Du Tân Dương mới mở điện thoại xem Weibo chính thức của Tiểu Họa Thành. Video của “Đại hội người vượn” mới lên được ba bốn kỳ, nói là được chú ý thì cũng chưa tới mức đó, mỗi kỳ chỉ được vài chục lượt thích và bình luận. Anh vừa về nước chưa lâu, không rành lắm mảng kinh tế mạng trong nước, thấy Lý Ánh Kiều bận rộn như vậy cũng đoán là có chút khởi sắc. Anh xem có một kỳ rồi cũng không theo dõi nữa, mãi tới khi vừa mở video mới nhất lên thì thấy lượt bình luận tăng vọt, vượt qua cả nghìn, lượt chia sẻ hơn cả nghìn, lượt thích trực tiếp vượt mười ngàn.
Trong đó có một con vượn được kêu tên nhiều nhất. Phải, đó chính là con vượn tay dài không giống thật mà Cao Điển đóng. Hễ có video nào có mặt anh là lượt thích cao chót vót, vì anh thực sự có thể đu mình qua lại giữa các cây cối trong Tiểu Họa Thành. Gần như dưới mỗi bình luận trong Weibo đều có người kêu gào: Chúng tôi muốn xem vượn tay dài! Chúng mình muốn xem vượn tay dài bắt chấy! Chính là con vượn HR đó, ảnh đẹp trai nhất, sao chỉ có một kỳ thôi! Không mời nổi hả? Chúng tôi góp tiền để ảnh quay thêm một kỳ nữa!
Cao Điển ở đầu dây bên kia dở khóc dở cười nói: “Ngô Quyên bị nhầm lẫn một tí, bây giờ cả vòng bạn bè đều đang share. Ai cũng hỏi chỗ đăng ký ở đâu, nói Tiểu Họa Thành chơi lớn quá, kiếm đâu ra được lắm trai đẹp thế! Ba mẹ tôi đang ở Thâm Quyến còn gọi điện hỏi có phải tôi bị điên không, bảo tôi mau mau quay về Thâm Quyến đi. Ba mẹ cậu có thấy không?”
“Mẹ tôi chắc không, anh Một Tháng Tư thì không rõ.” Vừa dứt lời, Du Tân Dương đã thấy Du Nhân Kiệt lăn xe lăn ra, giơ điện thoại cho anh xem, mặt đầy vẻ “Excuse me. Con có thể giải thích cho ba xem con đã làm chuyện ngu gì bên ngoài không?”
“Thấy rồi, cúp đây.” Du Tân Dương nhìn ba, thở dài, nói với Cao Điển: “À đúng rồi, sau này đừng hôn em gái tôi, giữ khoảng cách một chút đi, nhóc Bánh Ngọt.”
……
“Con trai, ở Phong Đàm áp lực lớn lắm hả?” Vừa cúp điện thoại, Du Nhân Kiệt đã lăn xe tới hỏi.
Du Tân Dương kéo khóe miệng: “Tạm ổn.”
“Vậy là có sở thích kỳ quái gì đặc biệt không?” Du Nhân Kiệt nghĩ ngợi một lúc, lỡ như nó có sở thích gì đặc biệt thật thì ông cũng phải tôn trọng, tiện thể còn phải tính trước cách khai thông cho Đường Tương.
Anh dựa vào sofa, đút điện thoại vào túi quần, cười khẽ một tiếng: “Ba.”
“Con nói đi, ba chịu được,” Du Nhân Kiệt giơ chân mình lên vỗ vỗ, “Chuyện như vầy còn vượt qua được thì không có gì là ba không chấp nhận được nữa.”
Du Tân Dương nhìn ba mình chằm chằm. Thật ra mấy hôm nay, anh luôn muốn lớn tiếng chất vấn ông tại sao hôm đó lại nói với Lý Ánh Kiều những lời như vậy. Sau khi Lý Ánh Kiều thẳng thắn với anh, Du Tân Dương rất rõ, cô ấy không nói oan cho Du Nhân Kiệt, trong lời nói của ba anh đúng là có hàm ý.
Tối hôm đó khi anh xuống núi Phong Đàm, anh không nhắn tin đòi Lý Ánh Kiều giải thích là còn có một nguyên nhân khác: vì anh đã cãi nhau với ba mình cả đêm. Ba anh luôn muốn gửi anh ra nước ngoài du học, ở Phong Đàm có một quy ước không chính thức, ba mẹ có năng lực thì dù có phải bán nồi niêu xoong chảo cũng sẽ gửi con ra nước ngoài dát vàng, có người thậm chí còn bán nhà để con đi học hai năm. Du Nhân Kiệt cũng không ngoại lệ, ông vốn có giấc mơ xuất ngoại, làm ăn ra nước ngoài rồi luôn muốn gửi con đi để mở mang tầm mắt.
Năm lớp 12 ông đã xúi Đường Tương chuẩn bị IELTS cho anh, nhưng bị Lương Mai và Chu Tiểu Lượng cản lại nên ông vẫn canh cánh trong lòng. Tới khi thi đại học xong, ông vẫn không từ bỏ, bảo anh tìm hiểu thông tin về chương trình trao đổi sinh viên trong trường. Trường đại học F mỗi năm đều có suất trao đổi ra nước ngoài, bảo anh từ năm nhất bắt đầu ôn IELTS và TOEFL, dù chỉ là đi theo diện công lập hai năm cũng được.
Hôm đó anh thẳng thắn bày tỏ suy nghĩ của mình. Anh nói anh không muốn ra nước ngoài, anh muốn sau khi tốt nghiệp đại học F thì đến Bắc Kinh tìm việc. Vừa nghe đã thấy có vấn đề, Du Nhân Kiệt lập tức sa sầm mặt hỏi: “Có phải muốn đi tìm Lý Ánh Kiều không?”
Anh không nói phải, cũng không nói không phải. Anh vẫn còn mơ hồ về tình cảm, chỉ biết là mình không muốn rời xa cô ấy. Nhưng đối với ba anh, im lặng tức là thừa nhận. Vì chuyện đó mà Du Nhân Kiệt nổi trận lôi đình, bao nhiêu oán giận chất chứa lâu nay với nhà họ Lý như dòng lũ vỡ đê, ập tới cuốn sạch anh.
“Du Tân Dương! Có phải từ trước đến giờ ba quá nuông chiều con rồi không, từ nhỏ đến lớn, ba từng bạc đãi con chỗ nào chưa? Ăn ở đi lại, con muốn học nhảy ba liền cho học. Thậm chí vì con mà ba tháo cả phòng sách ra, dán bông cách âm kín hết để con muốn luyện lúc nào thì luyện. Con muốn mở trạm nhận nuôi mèo hoang, ba cũng lập tức nhờ người liên hệ. Con muốn giúp con bé học bài, ba cũng không cản con, vì dù sao nó cũng từng cứu con. Dù là đại ân đại đức gì đi nữa, con cũng trả hết rồi chứ?
“Ba đã từng bạc đãi con chuyện gì? Ba sinh con ra là để con chọc giận ba sao? Ba luôn nghĩ cho con, mọi chuyện đều đặt con lên hàng đầu, dù bận đến đâu ba cũng phải dự họp phụ huynh cho con. Từ nhỏ đến lớn, ai cũng nói con ngoan, nhưng cũng đâu phải chưa từng nghịch ngợm, ba đã từng động tới một ngón tay của con chưa?
“Dù con và nó chỉ là bạn bè thì ba cũng không có ý kiến gì. Con thừa biết mối quan hệ giữa ba và Lý Vũ Thanh như thế nào! Con bắt ba và ông ta làm thông gia? Nếu con có một chút tôn trọng ba, tôn trọng cảm xúc của ba, thì hôm nay con đã không nói những lời này. Nếu con hiểu chuyện một chút, thì đã không buông thả bản thân để đi đến bước này với nó!”
Năm đó Du Tân Dương mười tám mười chín tuổi, lại lớn lên trong sự nuông chiều của Du Nhân Kiệt và Đường Tương, làm sao có thể chủ động thấu hiểu lòng cha mẹ. Đối với một đứa trẻ lúc đó mà nói, chỉ cần ngoan ngoãn học hành, ngủ đúng giờ, thi đậu đại học danh tiếng, thì đã là đứa con rất mực hiểu chuyện trong mắt người lớn rồi. Chỉ cần làm được những điều đó, thì chẳng có gì để chê trách, làm sao có thể chủ động suy nghĩ đến lòng tự trọng và khó xử của ba mẹ?
Những lời của Du Nhân Kiệt như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào anh, ít nhất đối với một thiếu niên mười tám mười chín tuổi mà nói, khi nhìn lại từng việc, từng chuyện đã qua, anh cảm thấy mình thật ra là một đứa con rất tệ, hết lần này đến lần khác thử thách giới hạn của ba mình, vì tin rằng người ba hiểu lý lẽ như vậy, lần này cũng sẽ tiếp tục dung túng anh, từ bỏ giới hạn và lòng tự trọng của mình.
Nhưng anh là một đứa con biết điều sao? Rõ ràng là không, một đứa con biết điều sẽ không làm như thế: sau bao lần bị cảnh báo mà vẫn xem sự khoan dung là cái cớ để mặc sức làm bậy, đem lòng tự trọng của ba mình dâng đến trước mặt Lý Vũ Thanh cho ông ta giày xéo. Với kiểu người như Lý Vũ Thanh, nếu năm đó biết chuyện của anh và Lý Ánh Kiều thì sẽ đòi hỏi quá đáng đến mức nào nữa chứ, ba anh ở Phong Đàm sẽ bị người ta cười nhạo cho xem.
Anh của tuổi mười tám chẳng thể giải quyết được Lý Vũ Thanh, cũng chẳng thể giải quyết được những xích mích giữa hai nhà, anh chỉ có thể trông cậy vào sự thỏa hiệp của ba, nên mới có đủ dũng khí để nói với ông rằng mình không muốn ra nước ngoài. Ở một mức độ nào đó, đúng là anh chẳng phải là một đứa con ngoan.
Mà bây giờ, anh lại muốn đem những tình cảm dang dở thuở thiếu thời đổ lỗi cho ba mình, nếu không phải vì ông nói những lời đó, thì Lý Ánh Kiều đã không chặn anh – nhưng nếu lúc đó bọn họ thực sự ngây ngô mơ hồ ở bên nhau, thì liệu sẽ có cái kết tốt đẹp không? Những vấn đề ngăn cách giữa họ vẫn còn nguyên đó, ba anh có thể thỏa hiệp được bao nhiêu lần đây. Có lẽ trong mười năm qua, cả hai đã sớm thay đổi, sớm sinh mâu thuẫn, sớm cắt đứt liên lạc rồi.
Chỉ riêng khoảng thời gian ở Chicago thôi, anh đã có thể tưởng tượng nếu thực sự yêu đương với Lý Ánh Kiều, hai người chẳng gặp được nhau ngày nào, cô ấy sẽ cãi nhau với anh ra sao. Hồi học lớp mười hai hai người cãi nhau còn như cơm bữa cơ mà.
“Lý Ánh Kiều về rồi.” Du Tân Dương đứng dậy, chỉnh lại khối rubik mà Kem Ốc Quế xoay loạn về chế độ đơn giản nhất, để con bé tiếp tục chơi, “Giờ làm tổng giám đốc bộ phận thị trường ở khu thắng cảnh Tiểu Họa Thành, con với Cao Điển chỉ đơn thuần là giúp nó một tay, ba đừng nghĩ nhiều.”
—
Số điện thoại đường dây nóng của hậu đài Tiểu Họa Thành đúng là bị gọi đến cháy máy. Sau khi Lý Ánh Kiều bảo Ngô Quyên đăng bài giải thích sự cố trả lời tin nhắn nhầm lần này, số cuộc gọi giảm hẳn, nhưng vẫn còn không ít dân địa phương muốn đến “phát rồ”. Lố bịch hơn là, khu thắng cảnh bên cạnh cũng bắt đầu làm trò tuyển người đóng “người vượn”, họ còn chưa kịp nổi tiếng thì đã có người tới tranh cơm ăn rồi. Hơn nữa, khu bên đó còn nói không những có thể tiếp xúc gần gũi với người vượn mà còn được tặng kèm sản phẩm liên quan. Sản phẩm liên quan đến người vượn hả? Chuối chứ gì.
Quả nhiên Trịnh Diệu Gia đi do thám tình hình quân địch, đem về hai nải chuối ném thẳng lên bàn làm việc của Lý Ánh Kiều, “Người vượn bên đó không đẹp trai bằng bên mình, nhưng người ta biết tạo trò vui. Hay là mấy người thử cho sờ háng thật luôn đi, tiện thể cậu sờ của Meo?”
Lý Ánh Kiều lập tức bước tới đóng sầm cửa lại: “Trịnh Diệu Gia, nếu cậu không quản nổi cái miệng của cậu thì đừng có bước vào văn phòng mình.”
Trịnh Diệu Gia mặc váy dài vải lanh, trên trán còn đội một cái kính râm, trông cứ như đang đi nghỉ ở Hải Nam vậy, lười biếng ngả người lên chiếc ghế đơn trong văn phòng. Cô đẩy kính xuống mũi, lạnh lùng nói: “Thật không đấy, giám đốc Lý? Lát nữa đừng có năn nỉ mình quay lại nhé.”
Lý Ánh Kiều nghe ra là cô có chủ ý gì đó, khoanh tay tựa vào mép bàn làm việc: “Cậu dạy bảo đi.”
“Vậy nghe kỹ này.” Trịnh Diệu Gia lôi điện thoại ra, lướt vài cái rồi ném lên bàn, “Tài khoản của mình có hai triệu fan, mình định lấy chủ đề Đại hội Người vượn này kết hợp với câu chuyện của riêng Tiểu Họa Thành tụi mình, vẽ thành truyện tranh dài kỳ. Chỉ làm video không ăn thua đâu, vượn tay dài đu qua đu lại thì cũng chỉ xem được mấy tập, đến lúc đu gãy tay rồi thì làm gì? Mình sẽ cho mọi người sản phẩm thực sự.”
Lý Ánh Kiều nghĩ ngay đến một vấn đề thực tế: “Diệu Gia, việc này không nằm trong ngân sách của chúng ta. Với danh tiếng của cậu hiện giờ, mình tạm thời không thể xin được khoản chi cho phí sản xuất này. Mình cũng không muốn cậu làm không công cho mình, nên chuyện này để mình suy nghĩ thêm, rồi trả lời cậu sau nhé?”
“Kiều Kiều!”
“Hử?”
“Mình không cần ngân sách đâu. Nói thật với cậu, mình không định vẽ truyện tranh nữa, đây là tác phẩm cuối cùng của mình rồi. Nên mình không lấy tiền. Mình chỉ muốn lưu lại một chút gì đó. Mình muốn để lại cho Tiểu Họa Thành mà mình yêu nhất. Vậy nên, cậu có phiền không nếu mình vẽ cả cô giáo Lương Mai vào? Mình nghĩ chính cô ấy đã thay đổi quỹ đạo cuộc đời của tất cả chúng ta.”
—
Buổi tối, Lý Ánh Kiều tắm xong, gửi báo cáo công việc trong tuần cho Lý Liên Phong, nhưng lời của Diệu Gia khiến cô trằn trọc mãi không ngủ được.
Lý Ánh Kiều nghĩ chắc là Diệu Gia gặp chuyện gì đó ở bên ngoài rồi. Chẳng lẽ là bị bạo lực mạng? Cô rất ít khi lên mạng để theo dõi mấy chuyện này, thỉnh thoảng có thấy tin về Diệu Gia cũng chỉ lướt qua rất nhanh, không bao giờ dừng lại quá lâu. Trước đây Diệu Gia từng nói không thích bạn bè ngoài đời thật đọc mấy tin trên mạng về cô ấy. Bản thân Lý Ánh Kiều chưa từng làm hot girl mạng, nhưng hồi xưa khi còn làm ở bộ phận PR thương hiệu của Convey, cô cũng từng tiếp xúc với không ít KOL hàng đầu, tinh thần của họ ít nhiều đều có vẻ hơi “rực rỡ” quá mức. Cô lướt mãi mà chẳng tìm được chút manh mối nào.
Truyện tranh Diệu Gia vẽ thật sự khiến người ta hừng hực khí thế, càng xem Lý Ánh Kiều lại càng tỉnh táo.
Thật ra cũng có một lý do nhỏ nhặt khác có thể xem nhẹ, đó là…
Hai hôm trước, cảm giác cơ bụng đó thật sự rất đã, không biết chủ nhân cơ bụng ấy ngủ chưa nhỉ.
Khi Lý Ánh Kiều tung chăn lên lần thứ tám, vô hồn nhìn lên trần nhà, chuẩn bị dậy uống một viên thuốc ngủ thì điện thoại “ting” một cái.
Có một tin nhắn vừa nhảy vào —
=+136748xxxxx: Joe, em chặn tôi rồi. Mở chặn đi. OK? Tông Hài.
—–
Lời tác giả
Cuốn này chắc là sẽ có nam phụ. Đất diễn thì chưa nói trước được, nhưng về sau sẽ có một pha tình cảm gay cấn.
Đừng hối tui màaaaa, qua đoạn lôi kéo chua chát này rồi thì phía sau ngọt lắm luôn đó~
Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử
Đánh giá:
Truyện Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử
Story
Chương 40: “Meo ơi, tụi mình nổi tiếng rồi!”
10.0/10 từ 45 lượt.
