Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử
Chương 39: Cậu chơi đủ chưa
“Trách mình hả?” Lý Ánh Kiều nói, “Tắt máy cái gì chứ? Đây không phải là tự động dừng, tự động khởi động sao? Tưởng mình chưa từng lái xe chắc. Du Tân Dương, cậu ở bên ngoài học thói xấu rồi đấy.”
Du Tân Dương tựa người ra sau, tay đặt lên vô lăng, khởi động xe lại, gật đầu cười cười lần nữa: “Trách mình.”
Nói xong, hai người nhìn nhau một cái, bỗng nhiên lại đồng loạt bật cười. Đèn đỏ chuyển xanh, Du Tân Dương thu lại nụ cười, cho xe chạy tiếp. Mắt anh nhìn thẳng phía trước, lại hỏi tiếp: “Cho nên… tại sao?”
“Cái gì tại sao?” Lý Ánh Kiều nhìn sang, hỏi lại.
Anh nghiêng đầu đi, không rõ là nhìn gương chiếu hậu hay nhìn cô, mơ hồ lặp lại: “Cậu nói cái gì tại sao?”
Lý Ánh Kiều bỗng bật cười khẽ: “Meo, chẳng lẽ cậu…”
“Gì cơ?” Anh vô thức nhìn cô rồi lập tức hiểu ra, sau đó quay mặt đi, giọng không biểu lộ cảm xúc gì: “…Không có.”
Thật ra hồi ở Chicago, anh từng bàn luận chuyện này với Chung Túc, nhưng không nói tên người gây chuyện. Chung Túc phân tích rằng con gái có hành vi như vậy có lẽ là kiểu người né tránh trong chuyện tình cảm. Một khi được đáp lại thì lập tức rút lui. Hôn xong là chạy, kiểu hành động này rất hợp với tâm lý của loại người đó.
Quả nhiên anh vừa nói xong, trong mắt cô bỗng dưng hiện lên một tia hứng thú. Lý Ánh Kiều thậm chí còn tựa đầu lên cửa xe nhìn anh, ánh mắt từ dưới lên, đầy tò mò: “Vậy bây giờ cậu còn hỏi gì nữa?”
“Tò mò. Mình muốn một lời giải thích không được sao?” Anh kiên trì nói.
“Vậy lúc đó sao không hỏi mình?” Cô hờ hững nói.
“Không phải cậu chặn mình rồi sao?”
Lý Ánh Kiều quay đầu lại: “Mình hỏi là tại sao tối hôm đó cậu không nhắn gì cho mình.”
Du Tân Dương không nói nữa, im lặng lái xe đến trước cửa khách sạn của ba anh, dừng lại, mở cửa bước xuống xe, lấy một chai rượu vang từ cốp sau, tiện tay nhét vào tay Lý Ánh Kiều đang đi theo: “Lát nữa cậu mang cho chú Trương, nhưng dạo này ông ấy bị mỡ máu cao, lát nữa đừng dụ ông ấy uống nhiều quá.”
Lý Ánh Kiều cầm cổ chai rượu nhìn, là Pinot Noir, sản xuất từ Les Suchots, hừm, một vườn nho hàng đầu.
“Vậy thì phải dọn ra một khúc bụng cá ngừ vây xanh thôi?” Cô cười nói, “Coi như mình nợ cậu, lát nữa chuyển khoản cho cậu.”
Người lớn ở Phong Đàm hiếm ai thích ăn sashimi, Trương Xung là ngoại lệ. Như Lý Xu Lị, Lương Mai thấy sashimi là muốn nhảy dựng lên, ước gì đem đi hầm hết một nồi. Nhưng Đường Tương thì thích ăn. Hồi cấp ba, Du Nhân Kiệt thường xuyên cho người vận chuyển nhím biển, cá hồi sashimi tới, Lý Ánh Kiều ăn một lần là ghiền luôn, à còn có Chu Tiểu Lượng. Thầy ấy là tổ ăn sống.
“Không cần đâu.” Du Tân Dương đóng cốp sau lại, “Hỏi đầu bếp Tây rồi, gần đây hải sản không về được.”
Nói xong, anh từ từ tựa lưng vào cạnh cốp xe, cúi đầu, ánh mắt dịu dàng nhìn cô. Nhìn một hồi, anh khẽ thở dài một tiếng gần như không nghe thấy, hai tay cho vào túi áo, cuối cùng vẫn trả lời câu hỏi cô hỏi trên xe: “Cậu còn nhớ lần chúng ta tra điểm xong đi về quê tìm Phương Nguyệt không? Cao Điển về nói với mình là cậu chê mình lùn, căn bản không để mắt tới mình. Vậy mà cậu lại… như thế, mình định cho cậu hai ngày để bình tĩnh rồi mới nói chuyện.”
Quả thật, cô vừa bình tĩnh lại thì chặn anh ngay. Hai ngày sau, anh nhắn cho cô: “Nói chuyện chút không?”
Bên kia lập tức hiện lên dấu chấm than, lúc đó Du Tân Dương hơi hoang mang, phản ứng đầu tiên là đưa tay lên ngửi ngửi lòng bàn tay, mình có hôi miệng không vậy. Tại sao hôn xong lại chặn anh?
“Vậy lúc đó… mình có làm gì khiến cậu thấy khó chịu không?”
Anh đứng đó, giọng như kiểu đang hỏi dịch vụ hậu mãi, dù đã quá thời gian bảo hành rất lâu rồi.
Thật ra lúc đó anh hoàn toàn ngơ ngác, khi môi cô chạm lên, trong đầu anh như “bùm” một tiếng, một ngọn lửa không rõ nguồn gốc “vù” một cái bùng lên. Não anh xèo xèo như than cháy, hoàn toàn không thể suy nghĩ. Nhiều động tác cũng là theo bản năng, ví dụ như Lý Ánh Kiều kiễng chân ôm mặt anh, thì theo bản năng anh vòng tay ôm eo cô nâng người lên giúp cô đỡ lực, thế là hai cơ thể trẻ trung, nóng bỏng tự nhiên mà dán chặt vào nhau.
Tối hôm đó Du Tân Dương cứ trằn trọc nghĩ mãi, rốt cuộc mình có xúc phạm cô không. Dù người ta chỉ hôn anh một cái, nhưng anh lại lập tức phản ứng như chào cờ, thế cũng không lịch sự lắm. Huống hồ Lý Ánh Kiều là người rất mạnh mẽ, cô chặn anh cũng dễ hiểu. Mấy năm trước anh còn ngây ngô về chuyện tình cảm nên cũng không dám chủ động liên hệ lại, sợ bị cho là kẻ chỉ biết chạy theo h*m m**n, sợ Lý Ánh Kiều càng coi thường anh.
Mãi đến khi giờ đã hoàn toàn tỉnh ngộ, anh mới hiểu lúc đó mình suy nghĩ buồn cười cỡ nào. Cho nên giờ anh mới có thể thản nhiên hỏi ra câu đó: ‘Lúc đó mình có làm gì khiến cậu khó chịu không? Nếu có, mình xin lỗi. Nếu không, vậy tại sao lại chặn mình?’ Anh muốn đưa ra lời biện hộ hợp lý cho mối tình non trẻ đã bị b*p ch*t từ trong trứng nước này.
Lý Ánh Kiều ôm chai rượu trong lòng, nghiêng đầu nhìn sắc mặt nghiêm túc của anh một lúc, thẳng thắn nói: “…Không. Thật sự chẳng có cảm giác gì cả, mình từng nghi ngờ có phải cậu bị bất lực không.”
Du Tân Dương rõ ràng đơ ra, tai đỏ ửng ngay lập tức, như bút lông vẽ màu đỏ chu sa, lập tức lan cả vùng. Anh từ từ đứng thẳng người, khóa xe lại, cùng cô đi vào khách sạn, bất đắc dĩ cười một tiếng: “Lý Ánh Kiều… chỉ vì chuyện này thôi à? Lúc đó cậu đã hiểu chuyện đó rồi sao?”
“Cũng không hẳn hiểu đâu,” Lý Ánh Kiều ôm chai rượu cười ngửa ra sau. Sau đó cô bước nhanh lên trước anh, vừa đi vừa đi giật lùi nói với anh, “Nhưng mình đọc nhiều tiểu thuyết và anime lắm, thôi, nói với cậu cũng không hiểu được đâu. Lúc đó mình đúng là hơi bốc đồng, chờ cả tối mà cậu không nhắn gì. Hôm sau mình ra ngân hàng rút tiền, gặp ba cậu đi ra khỏi phòng VIP, giọng ông ấy mỉa mai nên mình về nhà là chặn cậu luôn.”
“Ông ấy nói gì?”
“Ông ấy hỏi mình còn bao nhiêu số nữa mới tới lượt, mình nói còn hơn bốn mươi số, sắp đến rồi. Ông ấy nói ‘Nhóc quỷ, thời gian của con rẻ rúng tới mức phải xếp hàng cả buổi chiều chỉ để rút tiền à? Bên cạnh chẳng phải có máy ATM sao?’ Mình nói mình còn có việc khác phải làm. Ông ấy nói ‘Vậy cũng không thể đứng chờ vậy được, con xin chú đi, chú giúp con lấy số VIP cho’, mình nói không cần, cảm ơn.”
Thật ra nếu là trước kia, Lý Ánh Kiều chắc chắn sẽ nhào tới, nhờ Du Nhân Kiệt đưa thẻ vàng cho cô mượn. Nhưng cô vừa mới cưỡng hôn con trai người ta, đột nhiên lại không dám mở miệng nịnh nọt Du Nhân Kiệt được. Ngay sau đó Du Nhân Kiệt cũng phát hiện cô kỳ lạ, nửa đùa nửa thật nói một câu: “Làm gì đấy, con nhóc kia, tự nhiên nghiêm túc vậy, có phải dắt thằng Dương làm chuyện xấu gì rồi đúng không?”
Lúc đó tim Lý Ánh Kiều đập thình thịch, nghĩ bụng: chú ta không biết đâu nhỉ? Du Tân Dương là kiểu người có đánh rắm cũng không giấu được, biết đâu khi về nhà cậu ta lại kể ra mất. Dù sao thì từ nhỏ cậu ta gặp chuyện gì cũng kể cho dì Đường nghe.
Cô chỉ có thể vừa quan sát sắc mặt của Du Nhân Kiệt, vừa nịnh nọt cười: “Không có mà. Sao lại thế được.”
“Thế thì tốt,” Du Nhân Kiệt đứng dậy, dùng thẻ của mình lấy cho cô một số vip, nói đầy ẩn ý: “Đi đi, nhớ ân tình của chú đây, sau này già rồi nhớ đẩy xe lăn cho chú, đừng lấy oán báo ân nhé.”
Không thể trách Lý Ánh Kiều nghĩ ngợi lung tung được. Hồi đó cô vô tình cứu được Bánh Ngọt suýt bị bọn buôn người bắt đi, ông bà nội của Cao Điển đầu óc cổ hủ, cứ nhất quyết bắt ba mẹ Cao Điển đến tận nhà cầu hôn để báo đáp ơn cứu mạng của Lý Ánh Kiều. Khi ấy, cô còn nhớ bà Lý Xu Lị không nói không rằng, lập tức xông vào bếp vớ ngay con dao phay sáng choang đuổi ra ngoài, mắng họ lấy oán báo ân, khiến cả Tiểu Họa Thành đều biết chuyện.
Không biết lúc đó Du Nhân Kiệt nói thật hay đùa, với một Lý Ánh Kiều đang ở tuổi nhạy cảm và đầy tự trọng, cô đương nhiên cho rằng lời chú Du có ẩn ý. Mặc dù cô thi đại học điểm còn cao hơn cả Du Tân Dương, cao hơn tất cả mọi người trong Tiểu Họa Thành. Nhưng chú Du vẫn không coi trọng cô, vẫn không thể nhìn nhận cô một cách công bằng. Lý Ánh Kiều vốn không phải người nịnh nọt những ai chưng ra bộ mặt lạnh, trên đời này cô chỉ có thể nghe lời bà Lý Xu Lị vô điều kiện mà thôi, những người khác thì không có cái đãi ngộ ấy, cho dù là Du Tân Dương cũng không. Thế nên cô đã chủ động b*p ch*t đoạn tình cảm vừa nhen nhóm kia.
“Mình chưa từng nói với họ chuyện đó.” Du Tân Dương ngồi xuống ghế trong phòng riêng trên tầng thượng, tranh thủ lúc chú Trương chưa vào, tận dụng thời gian để giải thích, “Một chữ cũng chưa từng.”
Lý Ánh Kiều vừa định lên tiếng, Trương Xung đã đẩy cửa bước vào. Ông đi theo Du Nhân Kiệt nhiều năm, phục vụ trước sau cũng hơn hai mươi năm, giờ khí chất của hai người ngày càng giống nhau, giọng nói cũng y như nhau, đầy kiểu cách: “Hai đứa đúng là vừa về đã dính lấy nhau rồi.”
“Không có, là con nhờ Du Tân Dương giúp liên lạc với chú đấy.” Lý Ánh Kiều lập tức phủi sạch quan hệ, với tay lấy chai rượu vang đỏ bên cạnh, đưa qua: “Chú, loại Pinot Noir chú thích nhất đây ạ.”
“Khó cho con rồi, bao năm rồi mà vẫn nhớ chú thích uống gì.” Trương Xung vui vẻ nhận lấy, trên mặt xếp thành mấy nếp nhăn, liếc nhìn Du Tân Dương nhưng không mở rượu: “Tấm lòng thì chú nhận rồi. Tối nay chú không uống đâu, lát nữa còn phải về thành phố xử lý việc công ty giúp sếp Du. Chúng ta nói nhanh nhé. Dương nói sơ qua rồi, con muốn làm khu du lịch, chú hoàn toàn ủng hộ. Nhưng mấy năm nay ngành văn hóa – du lịch cũng bão hòa rồi. Vài trăm cây số quanh Tiểu Họa Thành có không ít khu cổ trấn giống vậy, lượng khách mỗi năm đều thấp. Con đã nghĩ tới cách làm khác biệt chưa?”
Lý Ánh Kiều nghe đến đây lập tức hăng hái: “Đại hội Người vượn coi như là project đầu tiên, video kỳ một lên sóng hiệu quả khá tốt, nhưng lượng tương tác vẫn chưa đủ lớn, tụi con sẽ tiếp tục làm kịch bản cho các video sau.” Cô chuyển sang chuyện khác, “Chú, chú có muốn đóng vai người vượn không ạ? Ngay cả Meo cũng đóng rồi đấy.”
“Cảm ơn. Tạm thời không muốn.” Trương Xung từ chối, “Còn gì nữa?”
“Một mặt đợi video đại hội người vượn có phản hồi nhất định, tụi con có thể kết hợp công ty du lịch tung ra tour giá rẻ Đại hội Người vượn. Mặt khác thì, con muốn hợp tác với chú làm tuyến du lịch cao cấp, chú cho con giá thỏa thuận của khách sạn, tụi con sẽ làm phương án du lịch cao cấp, ví dụ như du lịch kết hợp học tập cho gia đình. Tuần sau tụi con sẽ kết nối dữ liệu với bên T, có thể sẽ số hóa Tiểu Họa Thành, tích hợp thêm nhiều hướng dẫn viên AI và giao diện số. Giờ khu du lịch vẫn chưa nâng cấp, rất phù hợp làm chủ đề Người vượn này; còn khách cao cấp đi du lịch học tập thì có thể vừa học vừa tương tác với nhóm Người vượn. Con vẫn đang trong giai đoạn thử nghiệm, còn nhiều ý tưởng cần triển khai thực tế rồi mới biết có làm được không.”
“Cứ từ từ làm, lát nữa con hoàn thiện phương án gửi chú là được.” Trương Xung liên tục gật đầu, cúi đầu gắp vài đũa đồ ăn rồi hỏi, “Dương nói con mới về được mấy hôm, năng lực hành động rất mạnh đấy. Trước đây ở Bắc Kinh con làm ở đâu?”
“Du lịch Convey.” Cô trả lời thật.
Du Tân Dương cũng liếc nhìn cô một cái, Trương Xung hơi bất ngờ, đặt đũa xuống nói: “Xem ra con cũng không biết.”
Du Tân Dương “dạ” một tiếng: “Không biết ạ, tụi con nhiều năm không liên lạc.”
Trương Xung gật đầu: “Đó là một công ty lớn đấy, sao lại nghỉ vậy?”
Lý Ánh Kiều cúi đầu gắp một đũa, từ tốn nhai một lúc, ngắn gọn đáp: “Chiến lược marketing và quan niệm không hợp.”
Trương Xung hỏi: “Làm tới chức gì? Bộ phận nào?”
“Phòng PR thương hiệu,” Lý Ánh Kiều hỏi lại, “Chú Trương hình như khá hiểu về Convey?”
Trương Xung cười: “Bọn chú với OTA vốn là chuỗi sinh thái, Convey đứng đầu bảng, bọn chú có hợp tác sâu. Nhưng chú có quen phó giám đốc marketing của các con, Trương Tông Hài. Cũng coi như nửa người Phong Đàm, từng học ở trường trung học Phong Đàm, chắc con biết, mỗi năm đều có học bổng do cậu ta tài trợ. Năm nay hình như được bổ nhiệm làm CMO rồi?”(*)
Đũa của Lý Ánh Kiều khựng lại giữa không trung, sực nhớ ra: “Chú với giám đốc Trương… không lẽ là họ hàng?”
“Cũng không hẳn, chỉ cùng họ thôi. Hồi đó cậu ta được sếp Du giúp đỡ, nhưng đúng là rất xứng đáng, từ thực tập sinh lên CMO cậu ta chỉ mất bảy năm.”
Lý Ánh Kiều không nói tiếp, quay sang nhìn Du Tân Dương nãy giờ im lặng không nói gì, anh vẫn cúi đầu, chuyên tâm gỡ xương cá, trước mặt là khung xương nguyên con cá, trông hệt con mèo ăn cá mà không sót mẩu xương nào.
“Vài năm trước ở Chicago cậu làm gì?” Cô đột nhiên hỏi.
“Làm đồng hồ cơ.”
“Làm tới chức gì?” Cô học theo kiểu hỏi vặn, Trương Xung từ nhỏ đã thấy cô là đứa khó qua mặt nhất, cũng hay ăn miếng trả miếng.
Du Tân Dương cuối cùng cũng ngừng nghịch đống xương cá, bật cười: “Về lâu vậy mà cậu cũng không thèm quan tâm mình ở Chicago làm gì, giờ chú Trương hỏi cậu, cậu lại quay ra hỏi mình à? Cậu thích trả thù ghê thế? Nói sao nhỉ? Mình tốn mất 5 năm, đến bộ máy đồng hồ cũng chưa nghiên cứu xong.”
“Ha, gà thế?” Lý Ánh Kiều nói.
Trương Xung cười bảo: “Nó đùa con đấy, khi đó vốn định về nước, thương hiệu đó chuẩn bị lập trung tâm đặt hàng theo yêu cầu khu vực Trung Quốc, vốn định để nó làm phụ trách chiến lược thương hiệu. Nhưng có một thằng nhóc gốc Chicago cưới vợ ở Trung Quốc, nhất quyết không chịu quay về, Dương đành phát triển ở khu vực châu Mỹ.”
“Meo, cậu cũng ghê đấy.” Lý Ánh Kiều lập tức nhìn anh bằng con mắt khác, “Giờ định tự làm thương hiệu à?”
Anh ngả người ra sau, cười một tiếng: “Mình đang làm Người vượn ở khu du lịch của cậu đấy thôi.”
“Nói nghiêm túc đi.”
“Mình cũng nghĩ vậy.” Anh lại cúi đầu, quét sạch đĩa đồ ăn trước mặt rồi nói, “Nhưng anh Một Tháng Tư bảo chỉ cần mình không khởi nghiệp, tiền trong nhà vẫn còn đủ cho mình và Kem Ốc Quế dùng một thời gian nữa.”
Trương Xung cũng nói theo: “Đúng thật, mấy khách sạn năm sao trông vậy thôi chứ chẳng lời lãi là bao. Còn có một công ty đồ chơi mỗi năm đều lỗ, mấy năm nay toàn lấy chỗ nọ bù chỗ kia, tốt nhất là Dương đừng mơ mộng gì.”
Cơm nước xong, Trương Xung về trước. Du Tân Dương lái xe đưa Lý Ánh Kiều về đến cổng Tiểu Họa Thành, lúc cô xuống xe thì bất chợt quay đầu nhìn anh, hỏi:
“Meo, cậu nhớ hồi xưa cậu từng nói, sau này già muốn làm gì ấy nhỉ?”
Anh không nhớ nổi nữa, mấy ước mơ hồi tiểu học, toàn nói đại thôi.
“Muốn làm ba.” Cô đập trán, nhớ ra rồi.
“Mình chưa từng nghĩ vậy. Đừng gán mơ ước của anh Một Tháng Tư cho mình.” Anh bất lực.
“Không phải à?” Lý Ánh Kiều nói, “Kệ, dù sao mình vẫn ủng hộ cậu có ước mơ.”
“Ủng hộ kiểu gì, góp tiền hay góp sức?”
“Tiền thì mình không có, nhưng Hàng Long Thập Bát Chưởng thì có một bộ.” Nói rồi, cô bất ngờ tung chưởng vào bụng anh, còn xòe tay lượn lượn trước mặt anh, hồi cấp ba cô mê tiểu thuyết kiếm hiệp của Kim Dung, thật sự đã luyện Hàng Long Thập Bát Chưởng hơn nửa tháng, lúc luyện đề thi còn thỉnh thoảng tung vài chiêu với anh.
“A…” Anh rên một tiếng, thuận thế cười nghiêng vào cánh cửa xe.
Du Tân Dương là người tập Popping, cơ bắp toàn thân gần như điều khiển tùy ý, rất linh hoạt, cực kỳ ăn rơ với mấy trò con nít của cô. Cô lại tung thêm một chưởng, bụng anh lại lùi về sau, Lý Ánh Kiều hơi ngạc nhiên vì khả năng kiểm soát cơ bụng của anh quá thuần thục, còn phối hợp hơn hồi xưa. Hồi cấp ba cậu ấy còn thấy trẻ con, có lúc chơi với cô rất hời hợt.
Thế là cô được đà, lại tung thêm một chưởng, lần này anh không lùi nữa, động tác tay cô không thu về kịp, lòng bàn tay áp thẳng lên cơ bụng căng cứng của anh, lớp da ấm áp dày dặn xuyên qua áo T-shirt truyền lên, đầu ngón tay còn có thể cảm nhận rõ nét vân cơ nhẹ nhàng chuyển động.
Tay Lý Ánh Kiều bị anh giữ lại, cô theo phản xạ ngẩng đầu, cổ tay và lòng bàn tay vẫn đang hấp thụ nhiệt độ từ anh. Anh quả thật đã hết đường lui, cả người dính chặt vào cửa xe, nắm chặt tay cô không cho chạm nữa, giọng điệu lại hỏi cô rất thản nhiên: “Chơi đủ chưa?”
Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử
Đánh giá:
Truyện Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử
Story
Chương 39: Cậu chơi đủ chưa
10.0/10 từ 45 lượt.
