Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử

Chương 4: Cậu thật sự rất ồn


Tiểu Họa Thành là nơi tụ tập đời con của những hộ được đền bù giải tỏa, lương tháng không đủ tiêu nhưng lại ở toàn biệt thự tự xây. Sau lưng Tiểu Họa Thành có một bến tàu nhỏ, nhánh sông Phong Đàm cuồn cuộn chảy ngang qua, cư dân ven sông phần lớn đã cải tạo nhà tự xây thành cửa hàng, thi thoảng bán mì gói, rượu, thuốc lá và tép nhỏ cho hành khách trên thuyền du lịch. Có người khinh thường mấy đồng lời vặt đó, ví dụ như ông chủ Du – dưới trướng ông có bốn năm nhà máy đồ chơi, bận bịu như con lừa kéo mãi chẳng hết hàng nên tất nhiên chẳng buồn quan tâm mấy đồng cắc trước cửa nhà.


Ông và Lý Xu Lị mở cửa hàng đối diện nhau, cách một con phố Xuyên Minh. Cửa hàng của Lý Xu Lị ở đầu phố còn của ông ở cuối phố. Ông biết rõ Lý Ánh Kiều nghịch ngợm đến mức nào. Dù con nhóc có gọi “chú ơi chú à” suốt dọc đường, ông cũng không mềm lòng, quyết tâm phải sửa cái tật thấy van xe là muốn tháo của nó.


Ban đầu Lý Ánh Kiều còn vùng vẫy, sau nó cứ bị ông xách đi một mạch như thế, cuối cùng cũng từ bỏ. Cái đầu nhỏ cụp xuống như thể đã nhận mệnh, dáng vẻ ngoan ngoãn mặc kệ sự đời giống hệt một con mèo nhỏ bị bắt quả tang đang ăn vụng cá khô, hoàn toàn để mặc cho Du Nhân Kiệt xử lý.


Sau đó, theo mệnh lệnh của ông chủ Du, con bé lập tức vung tay ra sức bơm hơi cho bánh sau hơn mười phút rồi bực bội nói: “Chú ơi, được rồi chứ?”


Thật ra trong thâm tâm Lý Ánh Kiều nghĩ mãi cũng không hiểu nổi, bình thường chú Du thích nhất là lái xe Mercedes đi khoe mẽ khắp nơi, sao hôm nay lại lái cái xe đạp thanh ngang cũ kỹ lỗi thời thế này, cô bé tưởng chỉ có thầy Từ cứng nhắc mới lái loại xe đó.


Thế nhưng, mười phút vẫn chưa đủ để Du Nhân Kiệt hút hết một điếu thuốc. Ông đứng dưới đèn đường trước cửa nhà nhả khói, nghĩ bụng dù gì cũng phải để con khỉ quậy này bơm đủ thời gian ông hút một điếu. Ông vừa định bảo nó tiện thể bơm thêm bánh trước thì sau lưng chợt vang lên tiếng của Đường Tương: “Du Nhân Kiệt!”


Đường Tương đứng ở cửa, bên cạnh còn có một đứa nhỏ đang cầm ngồng tỏi non mới nhổ. Bà nhìn hai bóng người một lớn một nhỏ dưới ánh đèn đường, vội thúc giục: “Anh làm gì đấy?”


Tiếng hét đó làm gáy của Du Nhân Kiệt như bị lột một lớp da, lạnh buốt. Ông sợ Đường Tương hiểu lầm ông không ở nhà làm một người ba đàng hoàng mà ra ngoài làm lén lút gì đấy, vừa định nói là con nhóc này vặn van xe ông trước thì Lý Ánh Kiều đã nhanh miệng hét lên: “Dì Đường Tương ơi! Chú Du bảo con bơm bánh xe giúp chú! Chú bảo sẽ cho con năm đồng!”


Đường Tương nhìn Du Nhân Kiệt: “Vậy thì trả tiền đi, lề mề cái gì.”


Du Nhân Kiệt: “…………”


Du Nhân Kiệt bắt đầu cảm thấy bát tự kiếp trước của ông với cả nhà họ Lý chắc bị ngâm đẫm trong nước tương tỏi, chứ thế này thì mẹ kiếp, cũng quá xung khắc rồi đấy.


Suốt một thời gian dài, Du Nhân Kiệt vẫn luôn liệt Lý Ánh Kiều vào hạng “con khỉ tinh quái nhất” và “khó đối phó nhất” trong cả Tiểu Họa Thành. Hồi nhỏ đã vậy, khi lớn lên càng kinh khủng hơn, ông dặn con trai ba lần bảy lượt là phải tránh xa con bé đó.


Du Tân Dương vừa nằm ra bàn làm bài tập, vừa dùng giọng điệu bất lực kiểu “sao ba chẳng biết suy xét gì thế” nói với ông: “Ba à, tụi con là bạn cùng bàn, không thể không nói một câu nào. Hơn nữa, với tính khí của Lý Ánh Kiều, con mà không để ý tới bạn ấy là bạn ấy sẽ đánh cho tới khi nào con chịu nói mới thôi. Ba có thể đừng chọc giận bạn ấy nữa được không, để bạn ấy đỡ tới lớp làm phiền con nữa.”


“Qua học kỳ sau là đổi bạn cùng bàn rồi, ráng nhịn đi. Con là nam tử hán mà.”



“Hừ, hạn hán thì có.”


Chọc phải nỗi đau, Du Nhân Kiệt vốn định ra khỏi phòng lại quay đầu đánh giá thằng bé một lượt: “Con trai, sao năm nay trông con lại không cao thêm tẹo nào vậy? Với chiều cao này mà còn ngồi cùng bàn với Lý Ánh Kiều được hả? Ba thấy con bé sắp cao hơn con cả cái đầu rồi.”


“Cho nên bạn ấy mới được chọn vào đội kéo cờ đó.”


“Con muốn vào không?”


“Không muốn.”


“Không cái rắm ấy.” Du Nhân Kiệt lại quay về, cúi sát đầu con trai đang đặt trên mép bàn, nhìn vào mắt nó, không chút nể nang mà vạch trần: “Rõ ràng là con rất muốn.”


Du Tân Dương không cho nhìn, ngòi bút vẽ loạn trên vở bài tập, vừa cảm thấy có bóng đen phủ xuống là lập tức ngoặt đầu vào khuỷu tay, không cho ba mình cơ hội nghiên cứu. Giọng cậu nghèn nghẹt, vùi trong bàn nói: “Nói không muốn là không muốn.”


Du Nhân Kiệt suy nghĩ một lúc, ngồi lên chiếc giường nhỏ hình t** ch**n của con trai, mặt dày nói: “Hay là ba gọi cho hiệu trưởng của con… gần đây xưởng mình vừa nhập về một lô gỗ sồi mới, có thể kêu thợ mộc làm vài trăm bộ bàn ghế——”


Du Tân Dương trừng to mắt: “……”


“Làm bàn ghế gì thế.” Đường Tương đi vào đẩy tay ông, lôi ra ngoài: “Đừng làm phiền con học, anh làm việc đàng hoàng đi, còn muốn con bị bàn tán ở trường nhiều hơn hả?”


“Bọn họ là ghen tỵ thôi! Nó có người ba vừa đẹp trai vừa có tiền như anh đây, để người ta nói vài câu thì sao đâu?”


“Anh bị nói vài câu đã nổi cáu, con trai dễ ngại hơn anh nhiều. Hơn nữa điều kiện của đội kéo cờ nghiêm như vậy, nó đứng hàng đầu giáo viên còn chê nó thấp, anh muốn ép nó lên giàn thiêu đấy hả? Anh có thể đừng lấy nó ra so thấp so cao với Lý Ánh Kiều mãi được không——”


Lời còn chưa dứt, cửa phòng của Du Tân Dương “rầm” một tiếng đóng sầm lại. Hai người ngoài cửa liếc nhau một cái, nhìn cánh cửa đóng chặt rồi đồng loạt quay đầu, Đường Tương vẫn trợn mắt nhìn ông, hạ giọng nói: “So chiều cao cái gì, không thì so điểm số đi? Không được thì anh tự đi mà so với ba của nó!”


Du Nhân Kiệt: “Em muốn anh đi tù à?”


Đường Tương: “…… Chưa từng đi học hả? Không biết nghe ra lời tốt xấu. Ý em là, điều gì mình không muốn thì đừng ép người khác! Huống chi còn là con ruột của anh, nó thấy anh phiền không để đâu cho hết.”



Đường Tương vỗ một cái lên đầu ông: “Anh còn dám nhắc! Đó là vì anh cứ phải thêm chữ Tân vào tên nó, lúc đầu cái tên Du Dương nó còn viết không ra! Giờ thì nó khỏi cần tên mình luôn.” Vừa nói Đường Tương vừa giơ bốn ngón tay ra đếm, từng chữ từng chữ một: “Con trai Nhân Kiệt — bốn chữ toát lên vẻ ‘đầu óc ngu si tứ chi phát triển’ biết mấy!”


“……”

(*)
****


Chớp mắt đã đến năm 2007, các công trình phục vụ Olympic như Tổ Chim, Khối Nước đều lần lượt hoàn thành, Olympic Bắc Kinh 2008 đã bước vào giai đoạn chuẩn bị khẩn trương từng giây từng phút.


Ngày hôm đó tan học, người lớn trong Tiểu Họa Thành vẫn chưa tan ca, những rặng núi lởm chởm như móng vuốt của con quái thú khổng lồ bị giam nơi tận cùng lòng đất cũng không thể tóm lấy được ánh hoàng hôn đang lặn dần.


Nghe tiếng chuông báo tan học vang lên, Lý Ánh Kiều lập tức ném bút vào ngăn bàn, lao về nhà như tên bắn, tốc độ biến mất nhanh như tên lửa phóng lên trời. Du Tân Dương còn đang dịu giọng khuyên răn cô: “Hôm nay cô bảo mình giám sát cậu trực nhật——”


Một giây sau, chỗ ngồi bên cạnh đã trống trơn, đến một chiếc lá rơi cũng chẳng chừa lại cho cậu.


Du Tân Dương: “……”


Cậu thật sự không thể chịu nổi nữa. Gấp hạc giấy thì cô bạn không làm, trực nhật thì lười biếng, học hành thì lẹt đẹt ở cuối bảng. Cậu đúng là xui tám đời mới phải làm bạn cùng bàn với cô nhóc suốt hai năm nay.


Chẳng bao lâu sau thì thầy Từ được điều lên trường trên thành phố, giáo viên chủ nhiệm mới chưa quen học sinh, sau khi hỏi ý kiến phụ huynh thì cũng không tự ý sắp xếp lại chỗ ngồi. Dù ba cậu có giơ cả chân lên xin đổi thì giáo viên mới này vẫn công tư phân minh, không nể nang mấy chiêu trò của ông, nhất là sau khi thấy chiếc Mercedes của ông thì lại càng khinh thường ra mặt.


Thế là Du Tân Dương cứ thế mà ngồi cùng bàn với Lý Ánh Kiều đến tận lớp bốn. Tới giờ cậu vẫn không thể hiểu nổi, tại sao người như bạn ấy lại được vào đội kéo cờ, mỗi sáng thứ Hai còn được vác lá quốc kỳ rực rỡ đi trước mặt bọn họ, nhận lấy ánh mắt trang nghiêm của cả trường!


Từ lúc vào trường tiểu học Hoạ Thành cho tới nay, dưới sự dạy dỗ tận tình của quý bà Đường Tương, Du Tân Dương luôn cố gắng để bản thân trở thành “đứa trẻ hoàn hảo” trong mắt người lớn nơi đây, trừ chiều cao là điểm yếu chí mạng. Hiện tại cậu đang là lớp trưởng kiêm trung đội trưởng, chức vụ tiếp theo có thể hướng tới là đại đội trưởng, nhưng điều đó không nằm trong kế hoạch học kỳ này của cậu. Quý bà Đường Tương vẫn cho rằng thành tích học tập mới là quan trọng nhất.


Từ sau khi ngồi cùng bàn với Lý Ánh Kiều, hạc giấy dùng để đo dung tích phổi trong giờ thể dục thì cô lười chẳng buồn gấp, thành tích thì lo trước quên sau, ngoài hai cái tên viết rất đẹp trên bài kiểm tra ra, những chỗ còn lại thảm không nỡ nhìn. Mấy lần cô giáo tức đến mức phải ghi lời phê: “Còn dùng bài kiểm tra để đựng vỏ hạt dưa nữa là tôi gọi mẹ em đến đấy!”


Không chỉ vậy, cô bạn còn thỉnh thoảng đánh nhau với con trai lớp bên, ngày nào cũng gây chuyện khiến lớp trưởng là cậu đây phải đứng ra xử lý. Thế mà vì cao lớn, cô vẫn được vào đội kéo cờ, được đứng hiên ngang cùng Cao Điển trong khi cậu – trung đội trưởng – chỉ có thể đứng dưới lễ đài nhìn cô uy nghi làm người cầm cờ. Xong rồi về cậu còn phải rót trà, đưa bài cho cô chép.


Du Tân Dương tức đến nghiến răng, lần này quyết tâm mặc kệ cô bạn luôn.



Lúc này, Cao Điển quay đầu lại hỏi: “Xe Tăng đâu rồi?”


Du Tân Dương mặt không cảm xúc: “Chạy rồi.”


“……”


Cao Điển là đứa trẻ ở lại quê, ba mẹ làm công ở Thâm Quyến, cả năm chỉ về đúng dịp Tết. Bình thường cậu sống với ông bà trong Tiểu Họa Thành. Ông bà đều già yếu, không thể đón cậu tan học, cậu phải tự mình đeo cặp băng qua đường. Trường học nằm đối diện Tiểu Họa Thành, cách không xa, Cao Điển thì rất cao, nhưng rõ ràng là đổi chỉ số IQ để lấy chiều cao. Hồi lớp một lớp hai, mỗi lần qua đường đều phải nhờ chú bảo vệ trông chừng.


Lúc này cậu đang vò đầu bứt tai: “Miểu Miểu, hôm sinh nhật bà cố của cậu, cậu viết gì vào thiệp chúc thọ vậy?”


“Sống lâu trăm tuổi, phúc như Đông Hải, thọ tỷ Nam Sơn.”


Cao Điển: “……”


“Sao thế?”


Cao Điển: “Nếu trên đời có người như này: năm nay 99 tuổi, anh trai tên là Đông Hải, em trai tên là Nam Sơn, cả hai người họ đều ngoẻo rồi. Vậy thì nên chúc cái gì?”


Du Tân Dương: “……Vậy thì cứ thành thật chúc khỏe mạnh sống lâu đi.”


Cao Điển vò đầu: “Thế thì bà mình sẽ bảo là đóng học phí cho mình coi như công cốc!”


“… Mình với cậu học cùng một lớp mà.” Cậu nhóc Du Tân Dương bất lực nói.


****


Lý Ánh Kiều gần như chỉ mất một phút để chạy về đến nhà. Từ trường đến tiệm tạp hóa cũng chỉ cách khoảng hai, ba trăm mét. Đối với Lý Xu Lị mà nói, bà vừa dọn dẹp xong kho hàng hôm nay, mới nghe tiếng chuông tan học vang lên thì giây tiếp theo con gái đã xuất hiện trước cửa nhà. Dư âm của tiếng chuông vẫn còn đang văng vẳng bên tai thì con bé đã ngồi trong quầy kính gặm snack rộp rộp rồi.


Lý Xu Lị thở dài, khóa cửa kho lại rồi nói: “Đáng lẽ mẹ nên nghe theo lời khuyên của thầy thể dục tụi con, gửi con đi luyện chạy cự ly ngắn gì đó, với cái tốc độ này… Giáo viên giao bài tập con có nghe rõ không đấy?”



Lý Xu Lị chẳng buồn để ý: “Mẹ đi mua ít đồ ăn, tối nay cậu con ghé qua ăn cơm. Cái tủ thu ngân nhớ khóa kỹ vào, đừng để cậu con thấy.”


Lý Ánh Kiều lập tức đứng phắt dậy khỏi cái ghế con, ưỡn ngực ngẩng đầu hô to: “Rõ rồi ạ!”


Chờ mẹ đi khỏi, cô bé mới chậm nửa nhịp tự vỗ trán mình rồi bừng tỉnh: “Hôm nay phải trực nhật! Tiêu rồi!”


Mặt đường đá xanh ở phố Xuyên Minh bốc hơi nóng hầm hập, ánh tà dương như lớp dầu nóng từng bị đun sôi rồi nguội dần, nhưng hơi nóng còn sót lại vẫn phủ lên cả con phố vắng vẻ. Học sinh từng tốp như ong vỡ tổ lần lượt đi ngang qua mặt đường. Lý Ánh Kiều ước lượng thời gian, ló đầu nhìn sang bên kia đường, đoán chừng sắp có đợt người mới đi qua, quả nhiên thấy một cái đầu quen thuộc vô cùng. Cô lập tức lấy ra một chén nước cùng một cái muỗng đã chuẩn bị sẵn, múc mạnh một muỗng rồi nghiêng nghiêng quệt vào bên cổ, mạch máu dưới da chỗ đó lập tức loang ra một mảng đỏ tươi.


Ôi? Trông như bị cảm nắng thật này.


Cô bé như trút được gánh nặng, lập tức gọi Du Tân Dương sắp đi qua cửa tiệm: “Meo!”


Du Tân Dương giả vờ không nghe thấy, rõ ràng là không muốn nói chuyện với cô. Trên đầu còn cố ý đội cái tai nghe chụp tai đang rất hot, là món quà mấy hôm trước ba mang về từ Thượng Hải. Sáng nay lúc đi học, ba vội vàng nhét nó vào cặp cậu.


Bảo cậu nếu Lý Ánh Kiều nói nhiều quá thì đeo tai nghe vào, đừng nói chuyện với cô nhóc nữa. Nhưng tai nghe này lại chẳng kết nối với máy MP3 hay thiết bị nghe nhạc nào cả, chỉ thuần túy là một chiếc tai nghe để trang trí mà thôi. Ba cậu nói nghe nhạc dễ phân tâm lại có thể dẫn đến bị điếc, trẻ con thì đừng nghe nhiều, công dụng chính của tai nghe là để chặn con nhóc phiền phức Lý Ánh Kiều kia.


Ban ngày đi học thì cậu không đeo, nhưng lúc tan học cậu quyết định đeo lên, sợ đi ngang tiệm tạp hóa sẽ bị Lý Ánh Kiều tóm.


Nhưng Lý Ánh Kiều vẫn tóm được, ngay cả sợi dây tai nghe không c*m v** đâu của cậu cũng bị cô lôi ra, vung vẩy trước mặt cậu trêu ghẹo: “Meo Meo, đang nghe gì đó? Nghe tiếng lòng cậu đấy à?”


“……” Cậu lập tức giật lấy đoạn dây, mặt vô thức đỏ bừng, có cảm giác túng quẫn vì bị người ta lật tẩy. Cậu vốn là người hay ngượng, tất cả là tại cái ý tưởng dở hơi của ba cậu mà ra. Nhưng vì giữ hình tượng lớp trưởng, cậu đành lạnh lùng trừng mắt nhìn cô bạn: “Lý Ánh Kiều!”


Lý Ánh Kiều phá lên cười haha, nhớ đến mấy cậu con trai trong Tiểu Họa Thành lúc nào cũng đeo máy nghe nhạc để ra vẻ ngầu lòi: “Mặt mũi mỏng thế còn bày đặt bắt chước người ta giả ngầu làm gì. Được thôi, mình cũng không nói với ai cả, chỉ cần cậu giúp mình giấu vụ trực nhật hôm nay là xong. Nếu không thì mình sẽ kể với tụi Cao Điển rằng cậu lén lút giả vờ ngầu đấy.”


“……”


Hiện giờ Du Tân Dương không bị cô dọa nữa, cậu cũng chẳng buồn giải thích: “Muốn làm gì thì làm, dù sao ngày mai tớ cũng sẽ báo cô chuyện cậu trốn trực nhật.”


Lý Ánh Kiều sững người, cô tức quá liền giật tai nghe của cậu: “Cậu! Sao cậu lại như thế! Đồ phản bội! Đồ mách lẻo! Kẻ thù của nhân dân!”


Du Tân Dương nghiêng đầu né tránh, không nhịn được mà nhíu mày nói: “Cậu thật sự rất ồn. Mình nói thật đấy, tai đã ụp cái này lên rồi mà vẫn nghe rõ từng câu nói của cậu.”


Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử Truyện Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử Story Chương 4: Cậu thật sự rất ồn
10.0/10 từ 45 lượt.
loading...