Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử

Chương 1: Xuống xe lửa, rơi vào lưới tình.


Mùa hè năm 1982, một con ngựa gỗ nhỏ đột ngột xuất hiện, hoàn toàn thay đổi vận mệnh của một thành phố. Cùng năm đó, bài hát “Con ngựa gỗ nhỏ” của Đặng Lệ Quân phát hành từ mười hai năm trước bỗng dưng trở nên phổ biến, vang khắp phố phường huyện Phong Đàm.


Năm đó Du Nhân Kiệt tám tuổi, lái một chiếc xe đạp thanh ngang 28* mới tinh, bàn chân đạp pê-đan vun vút, tiếng chuông “ring ring” hoà lẫn với tiếng hát du dương như suối chảy của Đặng Lệ Quân.

(*)
Cậu đạp xe bon bon trên con đường lát đá mài bốc hơi nước nóng hổi, chạy một mạch về đến trước cửa nhà. Chỉ đến khi dựng chân chống xuống, cậu mới để ý thấy trong giỏ xe có mấy chiếc lá bí đỏ héo úa, bẩn thỉu. Cậu quay đầu lại nhìn, quả nhiên bánh sau cũng y chang.


Du Nhân Kiệt biết ngay là ai làm chuyện này. Nếu là lúc bình thường thì cậu đã quay lại “trả đũa”. Nhưng hôm nay trước cửa nhà lại có một chiếc xe hơi bốn bánh đậu nghênh ngang, hiển nhiên là có khách đến thăm. Cậu nhanh chóng dọn sạch lá bí, ném ra cửa cho con Vàng ăn rồi vội vã chạy vào nhà.


“Bà nội! Ba! Mẹ! Con về rồi! Con biết bơi rồi đấy!”


Vừa bước vào nhà, Du Nhân Kiệt đã lớn tiếng hét lên, mắt đảo quanh tìm kiếm, quả nhiên thấy trong nhà có mấy gương mặt lạ.


Đối phương chỉ liếc thoáng cậu qua khóe mắt, nhàn nhạt hỏi: “Đây là con anh à?”


Nhiều năm sau, đến khi Du Nhân Kiệt cũng trở thành một người ba, cậu mới hiểu được hàm ý sau năm chữ ấy.


Bởi vì khi người ta thật lòng khen thằng bé, họ sẽ nói: “Đây là con anh à? Trông lanh lợi quá. Nghe nói vừa đoạt giải Nhất cuộc thi gì đó phải không? Có phúc nhé ông chủ Du.” Lúc đó Du Nhân Kiệt vừa nhấn mạnh “chỉ là cuộc thi nho nhỏ thôi, không quan trọng” vừa âm thầm nhận ra trong lòng: thì ra “Đây là con anh à” vốn dùng như thế này.


Ba cậu – thợ mộc Du hơi ngại ngùng gật đầu, sau đó ra hiệu cho cậu vào buồng trong. Trong ấn tượng của Du Nhân Kiệt, ba cậu là một thợ mộc hơn nửa đời người có tiếng trong trấn, ai tìm ông đều phải theo quy củ, không thể nói là được kính trọng khắp nơi, nhưng cũng rất ít khi thấy ông phải nịnh nọt ai.


Cậu cảm nhận được những vị khách này có lai lịch không nhỏ, bèn lùi từng bước một vào trong, vừa hay thấy bà nội Du Uyển Quyên đang ngồi ở góc bếp lặng lẽ chẻ nan tre.


Năm đó bà nội còn rất trẻ, mới sáu mươi. Nhưng trong thời đó, tuổi ấy coi như đã đặt một chân vào quan tài, song bà vẫn ăn khỏe, mỗi bữa ăn hai chén cơm. Các con thấy bà ăn nhiều quá bèn bàn nhau thay phiên nuôi dưỡng, tháng này đến lượt nhà thợ mộc Du.


Cậu khẽ đi tới, rón rén định hù bà nhưng bị mẹ phát hiện, bụp cho một phát.


Mẹ cầm đĩa trái cây lườm cậu một cái, nhỏ giọng mắng: “Lại trốn đi bơi phải không? Không sợ chết đuối à! Xe đạp có phải mày lấy đi không? Ba mày tìm nãy giờ không thấy, lỡ mất việc rồi đấy, chờ bị đòn đi!”


Bà nội cũng quay lại, dùng hai ngón tay ra hiệu một đoạn rất dài và hẹp để dọa cậu: “Dài thế này, hẹp thế này, bà thấy nó vừa làm xong đấy.”


Ban đầu ba cậu là thợ làm chiếu tre, tay nghề chẳng kém thợ mộc, càng làm càng tinh xảo, sợi tre càng ngày càng nhỏ, dài và sắc, đánh người càng đau.



Du Nhân Kiệt sợ chết khiếp, đang định chuồn ra cửa sau thì lúc này vị khách trong nhà cũng đứng dậy, uống cạn nước trà, chào ba cậu rồi trịnh trọng nói: “Thợ mộc Du, mong anh có thể suy nghĩ thêm. Chuyện gấp gáp, chúng tôi cũng không muốn phá quy củ của anh.”


“Không giấu gì các anh, công việc tôi đã xếp kín cả tháng sau rồi. Thứ các anh muốn tôi chưa từng nhìn qua, có làm cũng cần nghiên cứu một thời gian, nhưng thời gian gấp quá, làm ra cũng chỉ là hàng thô, tôi không muốn làm mất danh tiếng của mình.” Thợ mộc Du đáp.


Đối phương thấy thái độ của ba cậu kiên quyết, biết là người không dễ lay chuyển nên cũng không nói thêm.


“Không làm thật à?” Mẹ cậu tiếc nuối, thu đĩa hoa quả vừa cắt lại: “Số tiền này bằng mấy vụ làm ăn của anh rồi đấy. Chỉ là đồ chơi cho con nít mà họ chịu chi thế, tiền cọc toàn là phiếu lương thực.”


“Em biết gì chứ.”


Người phụ nữ không nói gì thêm, lặng lẽ dọn bát đũa trên bàn.


Phần lớn thời gian là mẹ cậu nhẫn nhịn cam chịu, vì thế cậu trở thành “kẻ phản loạn” trong nhà.


Bà nội Du Uyển Quyên là tấm chắn bảo vệ của cậu. Khi ba cậu thật sự muốn đánh cậu, chỉ cần cậu trốn sau lưng bà thì ông không dám làm gì.


Lúc này cậu không thể không thừa nhận: Dưới đòn roi vọt mới có con trai hiếu thuận.


Nghe nói ông nội đánh ba cậu còn dữ hơn, nhiều khi cậu lại ghen tị với em gái, vì gia pháp này không đánh con gái.


Nhưng em gái lại nói với cậu: Em có thể bị đánh, chỉ cần công bằng.


Việc “công bằng” xưa nay không ai có thể định được một chuẩn mực duy nhất. Du Nhân Kiệt thần kinh thô, từ nhỏ lại hay chọc giận ba. Nhưng ba lại thương cậu nhất, chẳng ai rõ thương chỗ nào, ngay cả chính ông có lẽ cũng không nói rõ được. Du Nhân Kiệt chỉ biết một điều: cậu chắc chắn không xấu.


Du Nhân Kiệt bị đánh một trận ra trò, da tróс thịt bonɡ, nằm sấp trên chiếc chiếu tre do ba cậu tự tay đan mà đưa ra một quyết định: bằng mọi giá phải làm ba, làm một người ba oai phong, làm ba của mười đứa con. Chỉ khi làm ba thì mới có thể đánh người mà không cần dè chừng.


Thế nhưng sáng hôm sau, cậu bị đánh thức bởi tiếng khóc thảm thiết vang dội khắp sân.


Con Vàng chết rồi. Khi thợ mộc Du phát hiện, dù đã cố cho nó uống nước xà phòng để nôn ra nhưng không kịp nữa.


Các em òa khóc nức nở, mẹ cậu cũng đứng một bên lau nước mắt: “Chắc chắn là đám người đó, lần trước họ đã định bắt con Vàng đi, bị ba tụi bay phát hiện mới thôi.”


Du Nhân Kiệt chợt nhớ ra một chuyện, cậu không nói không rằng, vớ lấy thanh sắt ngoài cửa lao ra ngoài, nhưng bị ba cậu nhanh tay tóm cổ áo cậu lại: “Mày còn chưa thấy đủ loạn à? Mày định liều mạng với ai? Mày đấu lại được mấy thằng ăn tһịt сầy đó không?!”



Lúc ấy cậu giống như con gà con bị ba cậu xách bằng một tay, cuối cùng không nhịn nổi nữa, mặt cậu đỏ gay gào lớn: “Không phải tụi nó! Là tụi Lý Vũ Thanh!”


Ba cậu sững người: “Sao mày biết?”


Du Nhân Kiệt lúc này mới kể chuyện mấy dây bí. Thợ mộc Du cũng lập tức hiểu ra, nếu là đám ăח tһịt сầy kia thì đã chẳng để lại con Vàng cho nhà họ.


“Con phải đi làm tһịt mấy đứa đó!”


Du Nhân Kiệt gần như mất kiểm soát, lại định lao ra ngoài lần nữa.


Lần này thợ mộc Du buông tay, các em sợ cậu nổi nóng gây chuyện nên níu chặt cửa, mãi đến khi ba cậu nói: “Nếu mày chỉ luôn biết dùng nắm đấm để giải quyết vấn đề vậy thì đi đi.”


Du Nhân Kiệt thấy buồn cười và khó hiểu, bình thường ông ấy đánh con cái chẳng nương tay, đến lúc cậu cần dùng đòn thì lại dạy cậu rằng không thể giải quyết vấn đề bằng vũ lực. Chẳng phải vì nhà họ Lý có nhiều anh em nên mới dám ngang ngược khắp trấn sao?


Chưa kịp để nhà họ Du ra tay tính sổ thì người nhà họ Lý đã tìm đến trước. Đi đầu là thằng út nhà họ – Lý Vũ Thanh, nó xông vào sân đạp cho chiếc xe đạp thanh ngang mà thợ mộc Du quý như vàng chổng hai bánh lên trời, hai bánh xe quay tít như quạt điện, làm bà Du Uyển Quyên lạnh toát cả tim.


Bà nghe tiếng động, bước ra định mắng “đồ tạo nghiệt” thì thấy Lý Vũ Thanh trừng mắt hỏi em gái: “Anh mày đâu rồi!”


Vì vụ con Vàng, em gái cậu cứng mồm, không nói một lời.


Không ngờ thằng em trai lại không nhịn được, nhảy ra khoe: “Anh tao ra sông ‘mò vàng tàu’ rồi!”


Hồi đó, ai bơi giỏi thì có thể bám vào neo tàu, theo con tàu trôi qua khúc thác dữ nhất trên sông Phong Đàm. Nếu may mắn có thể vớt được đồ quý, đem đổi lấy phiếu lương thực đỡ đần gia đình. Nhưng nếu xui thì mất mạng như chơi. Thường người lớn trong nhà sẽ không cho con cháu đi “mò vàng tàu”.


Bà Du Uyển Quyên vừa nghe xong, chờ đám nhà họ Lý đi khỏi là cũng hốt hoảng chạy một mạch ra bờ sông đi tìm cháu trai.


**


Hôm nay Du Nhân Kiệt ngụp lặn dưới nước cả nửa ngày chẳng vớt được gì, vừa lên bờ đã thấy Lý Vũ Thanh đứng chờ sẵn, còn cầm cả quần áo và giày của cậu. Oán mới thù cũ cộng dồn, cậu không nói một lời, xông lên đá cho thằng kia một cú lăn quay.


Nhưng bốc đồng là ma quỷ. Chẳng bao lâu sau cậu bị mấy anh em nhà họ Lý đè ra đất đánh hội đồng.


Mặt Du Nhân Kiệt dính sát đất, cảm giác như bị người ta vắt đến giọt dầu cuối cùng thì Lý Vũ Thanh lại buông một câu khiến cậu thỏa mãn đôi chút—



Lý Vũ Thanh giẫm lên cậu, mưa đấm gió đá rơi xuống người cậu không ngớt. Cuối cùng, nó dùng đế giày đóng vài chiếc đіnh tây, nghіến mạnh lên ngực Du Nhân Kiệt đến khi m.á.υ thấm hết lòng bàn chân mới hậm hực bỏ đi, để lại một câu: “Nếu ba mày còn dám giành việc của ba tao, lần sau tao đánh ɡãу chân mày.”


Lúc bà nội cậu chạy đến vừa hay thấy cảnh này. Mặt Du Nhân Kiệt bị người ta đè xuống đất, một bên sưng vù như bị ngâm tương, bên còn lại thì như cái bắp cải tím bị trầy da.


Bà nội máu nóng dồn lên, vớ ngay cây ɡậy nhọn mới vót của nhà hàng xóm, dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, bà xіên thằng Lý Vũ Thanh.


Lý Vũ Thanh nằm viện gần một tháng, vừa định tìm người tính sổ thì đúng lúc gã lái ô tô bốn bánh kia bất ngờ ký được một đơn hàng lớn tại hội chợ đồ chơi gỗ ở Quảng Đông. Từ đó mở ra thời đại đồ chơi gỗ ở Phong Đàm, thậm chí nhanh chóng trở nên nổi tiếng ở nước ngoài.


Năm ấy trong trấn có không ít người bắt đầu phất lên, hộ có mười nghìn tệ tăng vọt. Thợ mộc khắp trấn đều bận rộn làm đồ chơi gỗ, mối hận giữa hai nhà tạm thời bị gác lại, chẳng ai rảnh để gây sự nữa.


Từ đó Du Nhân Kiệt tự cột mình và bà nội Du Uyển Quyên lại với nhau, thậm chí còn mạnh miệng tuyên bố với ba: “Từ giờ bà nội để con bảo vệ. Ai dám đụng đến bà, con xử kẻ đó.”


Ông già nghe xong liền đập trán cậu cái bốp: “Thằng trời đánh! Lấy cái giẻ trên đầu mẹ tao xuống!”


Du Nhân Kiệt đúng là cái loại bốc đồng đầu đất như thế.


Cho đến năm hai mươi ba tuổi, cơn bão tài chính càn quét khắp châu Á, các sàn giao dịch ngoại hối liên tiếp tuyên bố phá sản, xuất khẩu Đông Nam Á bị hạn chế, nhà máy đồ chơi gỗ trong trấn cũng như lá rụng mùa thu, từng nhà từng nhà lần lượt đóng cửa.


Thanh niên trong trấn cũng kéo nhau như chim di trú, ùn ùn đổ về hai tỉnh Quảng Đông, Quảng Tây. Ngay cả mấy anh em nhà họ Lý cũng bắt chuyến tàu lửa xanh rời đi giữa khuya.


Du Nhân Kiệt cũng ngứa ngáy, nói muốn một mình ra ngoài lập nghiệp.


Ông già rất nhạy bén: “Đi đâu?”


Du Nhân Kiệt: “Hải Nam.”


Ông già lại tặng cho trán cậu một cú nữa: “Thằng phá của! Mày đi nghỉ mát à?!”


Thợ mộc Du thu luôn sổ tiết kiệm của cậu, mua cho đúng một vé tàu một chiều rồi tống lên tàu.


Trên chuyến tàu lửa xanh chạy lắc lư đó, Du Nhân Kiệt gặp được cô Đường Tương. Hai người ngồi đối diện, cánh đồng lúa mạch bên ngoài trải dài tít tắp làm cho ngũ quan của cô gái trước mặt càng thêm hài hòa thanh tú. Ngay khoảnh khắc đó, Du Nhân Kiệt xác định đây chính là mẫu người lý tưởng của mình, anh thích kiểu phụ nữ hào sảng, có thể trò chuyện cởi mở như thế.


Hai người là đồng hương, Đường Tương là người thành phố Phong Đàm, tính cách rộng rãi vui vẻ, tàu còn chưa rời ga đã nói thẳng với cậu rằng cô đang đến Hải Nam làm việc—— làm phó quản lý sảnh cho khách sạn nghỉ dưỡng năm sao đầu tiên trong nước.



Với sự giúp đỡ của Đường Tương, anh tìm được một công việc khuân hành lý trong sảnh. Đang định phát huy sở trường quyền cước thì bất ngờ nhận được tin dữ: bà nội ở Phong Đàm bị tai nạn xe.


Du Nhân Kiệt như bị sét đánh ngang tai. Đây là lần đầu tiên anh đối mặt với chuyện người thân ly thế. Người keo kiệt đến mức không làm rơi nổi một giọt kem đánh răng như anh, vậy mà cắn răng mua vé máy bay nguyên giá bay về tỉnh thành. Trên máy bay vừa bay vừa khóc, đổi sang xe đường dài thì ôm tay chú bán vé khóc tiếp.


Thầy bói nói bà cụ mệnh cứng, Thiên Sát Cô Tinh, không dễ chết vậy đâu. Quả nhiên nửa tháng sau Du Uyển Quyên hồi phục một cách kỳ diệu, mấy hôm sau liền xuất viện.


Lúc này Du Nhân Kiệt mới hiểu thế nào là sự khác biệt giữa “ăn hai chén cơm” và “ăn một chén”. Ban đầu anh định chờ bà nội xuất viện rồi về lại Hải Nam tìm Đường Tương, không ngờ lại vướng ngay chuyện tang lễ của chú Hai, ông ấy làm thuê cho người ta rồi bất ngờ bị té chết.


Trong trấn bắt đầu râm ran tin đồn, nói Du Uyển Quyên đúng là “Thiên Sát Cô Tinh”. Bản thân bà cụ chẳng quan tâm người ta nói gì về mình, vẫn vui vẻ đếm ngày tháng trôi qua.


Nhưng tính tình Du Nhân Kiệt nóng như pháo kép đụng vào là nổ, biết ai tung tin đồn, anh lập tức xách đồ chạy thẳng đến nhà họ Lý. Vẫn là một cước đá bay cửa chính nhà họ, thanh chốt cửa văng ra, từ trước đến giờ mỗi lần anh đến đây chưa bao giờ biết gõ cửa.


Chỉ là lần này lại không khéo, có chị Cả của Lý Vũ Thanh ở nhà. Con gái lớn nhà họ Lý làm tài xế xe tải chuyên chạy hàng đường dài.


Bình thường chị ta chạy hàng ở tỉnh ngoài, ít khi về trấn. Nhà họ Lý là cái kiểu gia phong đó, Du Nhân Kiệt cũng không nghĩ chị ta có thể trị được Lý Vũ Thanh. Nào ngờ anh chưa kịp mở miệng, chị ta đã xắn tay áo, quay người “chát chát” hai cái vào mặt Lý Vũ Thanh.


Du Nhân Kiệt không ngờ Lý Vũ Thanh rụt người như con chim cút, không dám ho he lấy nửa lời. Đang khi anh bắt đầu có cái nhìn khác về chị Cả Lý thì ngay lập tức chị ta quay sang tát cho anh một cái rõ kêu.


Du Nhân Kiệt: “……”


Hai người im re, kẻ đứng trong kẻ đứng ngoài cửa, tay ôm mặt mắt trừng mắt cho đến khi chị ta lạnh lùng nói: “Cút về nhà đi, để hôm khác tôi dẫn nó qua xin lỗi bà cậu.”


Du Nhân Kiệt giống như người bị lên dây cót, chầm chậm đi về. Anh xoa cái má nóng rát, vừa đi vừa suy nghĩ: nhà họ Lý còn có người biết lẽ phải như thế này sao?


Ba tháng sau Du Nhân Kiệt mới quay lại Hải Nam. Vừa đặt hành lý xuống, anh liền chạy đi tìm Đường Tương. Ai ngờ cô không chỉ dọn nhà mà còn có bạn trai mới, cao to hơn anh nhưng không đẹp trai bằng. Du Nhân Kiệt lại lên máy bay trong nước mắt.


Từ đó mối tình Hải Nam ấy thành vết sẹo trong tim, anh không chịu đi đâu nữa, ở nhà ngoan ngoãn đi đào rau dại.


Người trong trấn xì xào bàn tán: tên si tình này từ nay coi như xong đời rồi.


Cho đến năm 2003, Đường Tương dắt theo một đứa bé năm tuổi đến tận cửa nhà anh. Chưa kịp để anh nhận ra người tới là ai, cô Đường đã đẩy đứa bé đang m*t miếng thạch hoa quả đến trước mặt anh như thể giao một kiện hàng không người ký nhận: “Dương à, gọi ba đi.”


Du Nhân Kiệt liếc trộm đứa bé mấy lần, từ trên xuống dưới, từ trái qua phải, trong lòng lập tức có phán đoán:


Tốt lắm, đời thằng nhỏ này cũng xong luôn, nó còn ăn đúng loại thạch “Tình yêu pha lê” của hãng Hỷ Chi Lang nữa.


Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử Truyện Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử Story Chương 1: Xuống xe lửa, rơi vào lưới tình.
10.0/10 từ 45 lượt.
loading...