Nam Hộ Sĩ Sản Khoa Xuyên Vào Truyện Hào Môn Sinh Tử Văn
Chương 44: Nhỡ đâu em ấy chạy theo người khác thì sao?
Úc Nam vừa khóc xong, giờ lại bật cười.
Gì mà như tâm thần phân liệt thế này?
Thế nhưng mà lúc này, nếu Sở Cứu bảo anh ôm cậu một vòng rồi quay mấy vòng, Úc Nam cũng sẽ đồng ý.
Úc Nam mỉm cười hỏi: "Vậy, ông chủ, có cần nâng tôi lên không?"
Sở Cứu: "Không cần, chỉ cần ôm tôi là được."
Úc Nam vừa giơ tay lên, vừa vòng tay qua eo Sở Cứu, thì nghe thấy tiếng cửa kêu "cạch" một cái và một tiếng chạy từ phía đối diện vọng tới.
Hai âm thanh cùng lúc im bặt.
Úc Nam nhắm mắt lại, tay vừa mới vòng qua eo Sở Cứu đã lập tức rút ra, nhưng Sở Cứu lại ôm chặt hơn.
Úc Nam thì thầm: "Sếp? Có người tới rồi."
Sở Cứu hình như cười nhẹ, đáp lại bằng giọng trầm: "Không sao đâu, em cứ vùi mặt vào ngực tôi, không ai biết đâu."
Úc Nam: "......" Thế này chẳng khác gì con đà điểu chui đầu vào cát và tưởng mình ẩn mình được không?
Dù sao cũng đã xấu hổ rồi, Úc Nam quyết định không để mất nốt cái liêm sỉ nào nữa. Giữa phố xá mà ôm ấp như thế thì có gì hay ho đâu.
Vì vậy, Úc Nam chẳng nói gì, lập tức rút khỏi vòng tay Sở Cứu, đứng ngay bên cạnh như không có chuyện gì.
Trước cửa, người trên tầng đã đóng cửa, còn Đại Tráng và một gã to lớn thì đứng ở đầu ngõ, nhìn họ chẳng khác gì mấy con chồn, chỉ thiếu cái tay cầm trái dưa.*
(*) Ý là bảo hai người kia là mấy con chồn muốn ăn dưa hóng drama.
Mà thôi, chắc chồn không dậy sớm đến thế.
Úc Nam mỉm cười như không có gì: "Buổi sáng tốt lành."
Bước chân dừng lại hồi nãy lại tiếp tục vang lên.
Gã to lớn khẽ ôm người, cũng cười trả lời như nước: "Trời lạnh quá, ôm nhau một cái cho ấm nhé."
Đại Tráng xem ra cũng không phải là tay mơ. Tuy đã cố gắng giữ vẻ mặt nghiêm túc, nhưng không giấu được sự tò mò: "Chào buổi sáng, Lục Lam, chủ tịch Sở."
Úc Nam cứ tưởng họ sẽ đi ngay, ai ngờ hai người này lại có số phận giống như con chồn vương ăn dưa chuyển thế, đồng loạt dừng lại cạnh họ.
Gã to lớn bắt đầu tám chuyện: "Người này là chồng của cậu à, trông cũng đẹp trai đấy."
Cái hiểu lầm này quá mức rồi, Úc Nam vội vàng giải thích: "Không phải, ông chủ tôi thôi."
Gã to lớn hơi ngạc nhiên, hít một hơi lạnh: "Ồ, vậy tôi đi chạy mấy vòng trong trường, tạm biệt nha."
Úc Nam nhìn biểu cảm của gã, cảm thấy danh dự của mình vừa bị cuốn sạch.
Đại Tráng cũng là kiểu người rất đơn giản, thế nên cứ nhìn thẳng vào Úc Nam, hỏi thẳng: "Vậy là các cậu yêu nhau rồi à?"
Úc Nam: "Không phải."
Sở Cứu: "Ừm, phải."
Hai người cùng trả lời một lúc.
Sở Cứu lại bổ sung thêm: "Gần như thế rồi."
Úc Nam: "......" Kệ lão già này đi.
Đại Tráng ngơ ngác: "À, ra thế à."
Dưa chưa chín mà.
Đại Tráng vừa định nói gì đó thì Úc Nam đã nhanh chóng cắt lời: "Đại Tráng, sao cậu dậy sớm thế?"
Đại Tráng: "Cậu quên à, tôi là streamer thể hình, sáng sớm live stream tập gym, còn các cậu thì..."
Úc Nam ngắt lời: "Đại Tráng, cậu thật quá có kỷ luật, tôi rất ngưỡng mộ. Tôi cũng muốn có thân hình như cậu, ngày nào đó tôi cũng muốn tập gym cùng cậu."
Đại Tráng đương nhiên vui vẻ: "Tốt, sau này tôi sẽ gọi cậu dậy, cậu muốn tập phần cơ nào tôi dạy cậu."
Úc Nam thở dài trong lòng, cuối cùng cũng xua đuổi được hai người bạn hàng xóm này. Cảm giác này chẳng khác gì chuyện yêu đương thời cấp ba, ôm nhau dưới nhà mà còn phải lo lắng.
Còn đau đầu hơn nữa là, cậu chưa nghĩ ra phải đối mặt với Sở Cứu thế nào. Nhưng nhìn chung thì Đại Tráng dễ đối phó hơn Sở Cứu, thế là cậu quyết định chuồn luôn.
Úc Nam vẫy tay chào Đại Tráng: "Được rồi, ngày nào đó tôi sẽ học hỏi cậu, đúng rồi, tôi quên mang thẻ cửa, lên cùng cậu nhé."
Úc Nam bước nhanh tới chỗ Đại Tráng, quay lại với Sở Cứu nói: "Sếp à, anh về trước đi, cảm ơn vì đã đưa tôi về nhé."
Đại Tráng vẫy tay chào: "Vậy chủ tịch Sở, tạm biệt."
Sở Cứu chỉ gật nhẹ đầu, khó hiểu nhìn Đại Tráng, không biết cậu ta đắc ý cái gì, có phải hắn không nhìn thấy vừa rồi họ ôm nhau không?
Cuối cùng, buổi sáng cũng yên ả trở lại, âm thanh đóng cửa xe của Sở Cứu như có chút bực bội.
Đại Tráng vẫn kiên nhẫn "hỏi tội" Úc Nam: "Chủ tịch Sở có vẻ thích cậu lắm đấy, cậu không thích anh ta sao?"
Úc Nam: "Có đời nào mà làm công lại thích ông chủ chứ? Đã vậy có ông chủ nào mà lại thích nhân viên đâu?"
Đại Tráng không trả lời được, chỉ biết cười ngây ngô: "Vậy lúc nãy hai cậu ôm nhau, cậu còn khóc thảm thương thế, anh ta còn lấy khăn giấy cho cậu lau mũi, cậu còn nói không thích, ai lấy khăn giấy cho cậu lau mũi cơ chứ?"
Úc Nam im lặng một hồi, cảm thấy Đại Tráng nói cũng có lý.
Cậu cũng không ngờ Sở Cứu lại ôm mình như vậy.
Úc Nam cảm thấy Đại Tráng bây giờ có thể coi là bạn của mình rồi, nói dối cũng không hay, nên cậu mỉm cười nói:
"Một người bạn của tôi có đứa con phải đi phẫu thuật ở nước ngoài, ca phẫu thuật thành công, tôi vui quá, may mà có ông chủ ở bên cạnh, nên ôm một cái thôi."
"À, thì ra là con của bạn cậu phẫu thuật thành công rồi! Đúng là phải ôm một cái thôi" Đại Tráng nghe xong, quay người lại, cũng cho Úc Nam một cái ôm
"Chúc mừng bạn nhỏ ấy hồi sinh, sau này sẽ càng khỏe mạnh hơn nhé."
Úc Nam cười gật đầu: "Cảm ơn Đại Tráng nhé."
Úc Nam về đến nhà, vẫn còn sớm, cậu phấn khích chuẩn bị làm bữa sáng.
Cậu còn gửi tin nhắn vào nhóm của thư ký: [Sáng nay tôi mời mọi người ăn sáng, bánh thịt bò nhân dày, bánh bao sữa nở hoa, trứng gà luộc, sữa đậu phộng hạt sen]
Làm là làm, Úc Nam bắt tay vào nhào bột, trộn nhân, ủ bột, nướng bánh, hấp bánh bao, rồi dùng máy xay sinh tố làm sữa đậu.
Cậu còn ra tiệm tạp hóa ngoài ngõ mua chút bột hạt nhung, để tạo màu hồng nhẹ cho trứng gà.
Khi còn bé, mỗi khi có ai đó từ viện mồ côi được nhận nuôi, viện trưởng sẽ nấu trứng đỏ chia cho các bạn nhỏ, còn cho người chuẩn bị ra viện một quả.
Sau này Úc Nam mới biết, trứng đỏ là món ăn vào những dịp đặc biệt, ngày cưới tượng trưng cho trăm năm hạnh phúc, sinh con tượng trưng cho trường thọ, còn đối với họ thì đó là một sự hồi sinh.
Dù sao, ý nghĩa đều là tốt cả.
Úc Nam đã chuẩn bị hai phần ăn sáng, một phần nhỏ thì chụp ảnh gửi cho Sở Cứu với dòng chú thích:
[Mời sếp ăn sáng nhé, có được tính là hối lộ không nhỉ?]
Chụp xong thì cất điện thoại, vui vẻ chạy đi làm.
Mà Sở Cứu vừa đến khách sạn khu phát triển, chuẩn bị vào cửa thì gặp ngay Lý Tín Dương.
Lý Tín Dương nhìn thấy bộ dạng xốc xếch của Sở Cứu, chỉ vào vết bẩn trên áo khoác đen của anh mà hỏi: "Chủ tịch, anh đêm qua ra ngoài công tác hả?"
Sở Cứu mặt tối sầm, hỏi lại: "Tên Songpan kia có được cấp quyền cư trú lâu dài không?"
Lý Tín Dương nghe mà chẳng hiểu gì, cộng thêm chưa ăn sáng, đầu óc hơi mờ mịt, chỉ biết là: Ai cơ? Quyền cư trú gì?
Mà Sở Cứu là người không dễ để trả lời qua loa, sau khi suy nghĩ, Lý Tín Dương bèn nói: "Nếu cậu ta phạm pháp thì có thể bị trục xuất ạ."
Sở Cứu tức giận nói: "Râu ông nọ cắm cằm bà kia."
Lý Tín Dương ngơ ngác: "?"
Lúc này, điện thoại của Sở Cứu vang lên, anh liếc qua rồi lập tức bớt căng thẳng, cúi xuống trả lời tin nhắn, như thể Lý Tín Dương không tồn tại.
Lý Tín Dương đành ngượng ngùng hỏi: "Vậy chủ tịch, lát nữa có họp ở phòng họp không ạ?"
Sở Cứu đáp đơn giản: "Ừm."
Nói xong anh bước vào phòng.
Úc Nam đã nhắn tin bảo mời anh ăn sáng.
Mặc dù có những người còn phải gọi điện nhắc nhở, nhưng Úc Nam vẫn nghĩ rằng không thể để Sở Cứu một mình dưới lầu cả buổi.
Lý Tín Dương bỗng gọi với theo: "À đúng rồi chủ tịch, tôi có việc xin nghỉ vào ngày kia."
Sở Cứu: "Chuyện gì thế?"
Lý Tín Dương cười ngượng: "Tôi phải đi đăng ký kết hôn với Ngôn Ca."
Sở Cứu gật đầu: "Được, tốt quá, nhưng không phải dự tính đến Tết mới đi sao?"
Lý Tín Dương giải thích: "Tết thì Ngôn Ca lại phải ra nước ngoài phỏng vấn, đành phải sớm một chút."
"Sao gấp vậy, còn đám cưới thì sao?"
"Đám cưới dời lại, trước hết đăng ký trước đã ạ." Lý Tín Dương cười: "Không nhanh thì biết đâu Ngôn Ca lại chạy theo người khác thì sao?"
Sở Cứu bất ngờ, nhưng chẳng hiểu sao câu nói đùa này lại đánh thẳng vào tim anh.
Nếu như Úc Nam đi với người khác... nếu như cậu ấy chạy đi đâu đó xa lắc như Đông Nam Á... thì anh phải làm sao đây?
Không thể để em ấy đi được!
.
.
Úc Nam - Người còn chẳng biết mình sẽ có khả năng chạy sang Đông Nam Á, đang cầm hai cái hộp cơm vào văn phòng.
Khi cậu đến nơi, cả Chu Á Lan và Giang Vĩ Quang đều đã có mặt.
Khi thấy Úc Nam, họ đồng thanh hỏi: "Đồ ăn sáng đâu?"
Úc Nam đặt hộp cơm lớn lên bàn họp: "Mọi người tự lấy đi nhé."
Mở hộp ra, mùi thơm ngào ngạt. Úc Nam còn chuẩn bị sẵn găng tay và ly dùng một lần, hai người cảm động đến rơi nước mắt.
Giang Vĩ Quang nhìn thấy trứng đỏ, hỏi: "Ôi chao là trứng gà đò, Úc tổng, có chuyện vui gì vậy? Kết bạn mới à?"
Úc Nam vui vẻ trả lời: "Con của bạn tôi phẫu thuật thành công, là đại hỉ sự."
Chu Á Lan xách trứng đỏ lên: "Oa, thật là chuyện vui, ăn thêm một chút, chúc cho bạn nhỏ ngày càng khỏe mạnh."
Giang Vĩ Quang làm ra vẻ nghiêm túc gõ trứng: "Chúc bình an, khỏe mạnh, sống lâu trăm tuổi!"
Úc Nam cười cười: "Cảm ơn ạ, mọi người ăn thoải mái nhé."
Cậu nhìn thấy phần nhỏ trong hộp cơm, là phần dành riêng cho Sở Cứu. Đang định tìm lý do để đưa qua văn phòng thì điện thoại trong văn phòng đổ chuông.
Là Sở Cứu gọi tới.
"Em đến văn phòng chưa? Sáng nay ăn gì vậy?"
Úc Nam trả lời: "Lát tôi mang qua cho anh."
Sở Cứu thở dài: "Tôi không ở trụ sở, tôi ở khu phát triển rồi."
Úc Nam hơi ngạc nhiên: "Sao anh lại chạy ra đó sáng sớm vậy?"
Sở Cứu: "Em cứ để bữa sáng lại cho tôi, trưa đem qua cho tôi, chiều tôi về một chuyến."
Úc Nam gật đầu: "Vâng."
Sau đó là một khoảng im lặng.
Úc Nam lên tiếng: "Anh có gì dặn dò không?"
Sở Cứu: "Đừng đi tìm cậu ta luyện cơ bắp, em luyện kiểu đó không đẹp đâu."
Úc Nam: "Vậy tôi cúp máy nhé."
"Không đồng ý thì không được cúp."
"Ồ, được rồi, tôi cúp đây."
Sở Cứu thở dài: "Chưa ăn sáng, đói quá Úc tổng à."
Úc Nam không chịu nổi cái kiểu than vãn này, liền cúp máy cái rụp.
Khi ngẩng lên, thấy Giang Vĩ Quang và Chu Á Lan đang nhìn chằm chằm.
Giang Vĩ Quang hỏi: "Ai gọi vậy? Nghe vừa cung kính lại còn có chút mờ ám thế?"
Chu Á Lan cũng hỏi: "Úc Nam, cậu có bạn gái rồi à?"
Úc Nam trừng mắt: "Ai lại gọi điện bàn yêu đương với em cơ chứ, anh chị à, bữa sáng em làm ngon không?"
Cả hai đồng thanh: "Ngon lắm!"
Úc Nam cười cười, cầm mấy tờ tài liệu: "Ăn từ từ nhé, em đi xin chữ ký của chủ tịch đây."
Chu Á Lan giữ anh lại: "Chủ tịch không có ở đây đâu, dự án khu phát triển đang khó khăn, mấy hôm nay anh ấy phải ở đó, chắc phải bận đến tuần sau."
Úc Nam gật đầu: "Hiểu rồi."
Sở Cứu đêm qua bồi cậu cả một đêm gió lạnh từ khu bắn pháo hoa trở về, sáng nay lại phải chạy đôn chạy đáo qua bên khu dự án.
Từ khu dự án đến chỗ này cũng khoảng chừng 2 tiếng rưỡi nếu không kẹt xe.
Úc Nam mím môi, cầm lấy nhắn tin cho Sở Cứu.
[Anh giữa trưa đừng quay về, lần sau tôi lại làm cái khác cho anh.]
[Một cái bánh bao]: Làm cho tôi cái gì ?
Úc Nam không thể hiểu được.
[Làm cơm sáng chứ gì.]
[Một cái bánh bao]: Úc tổng, lần sau nói chuyện nói đàng hoàn, sáng sớm đầu óc người ta dễ suy nghĩ lung tung.
Úc Nam: "......" Đói thành cái dạng này mà còn có ý nghĩ đen tối hả, lão già này.
.
.
Tối đó, Úc Nam ra chợ nhỏ mua len đen, dự định vừa livestream vừa đan cho Sở Cứu đôi găng tay và khăn quàng.
Cả một buổi chiều, chẳng có gì quan trọng ngoài việc cứ bị Tề Sổ sốt ruột nhắn tin bảo cậu livestream, nói rằng nick cậu đang tăng lượt người theo dõi nhanh lắm, không lâu nữa cậu sẽ thành hotboy mạng thôi!
Tôi nói nhỏ với cậu nha, cậu có biết tốc độ tăng trưởng dữ liệu của cậu mấy ngày nay nhanh kinh khủng không? Mấy nền tảng khác cũng muốn học cậu làm sao mà lan truyền dữ vậy, nhưng cậu có biết là cậu là người tự phát (tự đăng ký không qua trung gian) không? Cậu hát bài Nóng rực mà người ta cắt lại đăng lên mạng, like đã hơn 60 vạn rồi, ca sĩ gốc còn chia sẻ lại nữa. Cậu vừa có ngoại hình lại tài năng, tiền cứ rơi trên mặt đất để cậu nhặt mà cậu chẳng thèm nhặt, có phải cậu có khúc mắc gì không hả?
Tốc độ tăng trưởng này thì hầu như là dự đoán được, nhưng thật ra, trong lòng Úc Nam cũng chẳng muốn hot hủng gì đâu.
Cậu còn có chút kiêu ngạo: "Tôi không cần làm sao để nổi tiếng đâu. Nhưng mà tiền rơi dưới đất mà không nhặt là ngốc thật đấy."
Nổi tiếng hay không tính sau, kiếm tiền thì tính trước!
Úc Nam bật livestream lên, vừa nhắm nháp làm đồ handmade vừa hát.
Quả thật, cậu cứ như một streamer chính hiệu, vừa đan đồ vừa hát mà vẫn khiến người ta không thể rời mắt.
Chỉ sau vài giây, livestream đã có hơn nghìn người xem.
[Tôi cũng thử hát bài Nóng rực như vậy, suýt chút nữa cố quá bật cả rắm!]
[Tốc độ tăng fan này mà có ai không ghen tị thì thật là...]
Úc Nam hát xong, đứng dậy uống nước thì nhận ra bình nước hết nước rồi, đi nấu nước.
Cả buổi ngồi livestream mà không bị giảm view mà còn có người tặng quà. Cậu ấy thật sự không thể hiểu nổi.
Úc Nam ngồi xuống, người dùng 9653846237 lại gửi quà.
Úc Nam liếc mắt, đáp lại không nhanh không chậm: "Cảm ơn quà của anh."
Úc Nam chẳng muốn hát nữa, chỉ ngồi trò chuyện với người xem.
"Tôi đang đan cái gì à? Đan găng tay và khăn quàng cổ, định tặng người khác."
Úc Nam cười híp mắt: "Tặng ai? Nói ra thì các cậu chẳng tin đâu. Thôi không nói nữa."
[Cái này chắc chắn là tặng bạn gái rồi! Cái nhìn này, cậu mới yêu à?]
"Bạn gái à? Không đâu, tôi tặng sếp ấy. Sắp cuối năm rồi, tới lúc phát thưởng cuối năm, sếp có quan trọng hơn bạn gái không? Tặng sếp là chính xác rồi. Người giàu có, thích đồ handmade, còn sếp tôi, đã làm gì có thời gian làm mấy thứ này cho người yêu đâu."
Chắc là Úc Nam có tài năng làm comedy đấy, vừa lạ vừa đúng.
Một người hỏi nếu thất tình thì làm sao.
Úc Nam cười cười: "Làm sao? Cứ chịu đựng thôi, chịu không nổi thì khóc, khóc xong mà vẫn không chịu được thì cứ đi tìm người ta. Tìm vài lần, cậu sẽ nhận ra, thực ra cậu là một thằng ngốc, mà người ta cũng ngốc không kém, thế là xong. À, còn độ ngốc thì tỷ lệ thuận với số lần tìm kiếm ấy."
Ngay lúc ấy, người dùng 9653846237 lại gửi cả một chiếc tàu sân bay.
Cái hiệu ứng cầu kỳ khiến mọi người đều phải tránh ra.
[9653846237]: Xin hỏi chủ phòng, làm sao để theo đuổi người miệng lưỡi cứng như thép vậy?
Úc Nam vui vẻ đáp: "Có câu nói, con gái tốt sợ người theo đuổi dai, chân thành sẽ làm mưa làm gió, nhỏ giọt mà xuyên đá, cây sắt có thể đục thành kim. Ý là: kiên nhẫn, chân thành, rồi tìm ra sở thích của đối phương mà theo đuổi. Nếu không được, thử ba chiêu: khóc, dỗi, sau đó lại thử hôn hít ôm ấp. Nếu vẫn không được thì thôi, đổi người đi."
[9653846237]: Cảm ơn, nhưng tôi không đổi đâu.
Úc Nam bật cười, thích thì cứ thích đi.
.
.
Sau khi trở về từ chuyến công tác ở khu phát triển, những chiếc găng tay và khăn quàng cổ mà Úc Nam đan cũng đã xong.
Găng tay thì cậu đan màu đen theo yêu cầu của Sở Cứu, còn khăn quàng cổ thì cậu đan màu xám đậm, trông sang trọng hơn, hợp với Sở Cứu hơn.
Úc Nam giặt sạch sẽ, phơi khô rồi gói vào túi mang đi công ty.
Sở Cứu vừa mới đi công tác về, tất nhiên là bận ngập đầu với đủ loại cuộc họp và giấy tờ, nhưng dù công việc nhiều đến đâu, việc đầu tiên vẫn là gặp Úc Nam.
Nhưng không may là bị vướng bởi hàng loạt cuộc họp, xong xuôi hết thì gần đến giờ ăn trưa rồi.
Sở Cứu thèm gặp Úc Nam, mà Úc Nam cũng có chuyện cần tìm anh.
Úc Nam đến công ty từ sáng sớm, chỉ có mỗi Giang Vĩ Quang ở đó, nhìn qua phòng giám đốc, cậu hỏi: "Hôm nay Giám đốc Chu có việc ạ?"
Giang Vĩ Quang: "Ồ, Chủ tịch cho cô ấy nghỉ phép rồi."
Nghe vậy Úc Nam hơi giật mình, lần trước Giang Vĩ Quang nói ai được nghỉ phép, thật ra là bị đuổi việc rồi.
Úc Nam hỏi: "Nghỉ phép?"
Không phải Sở Cứu nói lần trước chuyện đó công ty không cần phải xử lý, để cho cô ấy vẫn tiếp tục làm việc sao?
Úc Nam hơi định hỏi thẳng Chu Á Lan "Vì sao chủ tịch cho chị nghỉ việc" nhưng mà hỏi vậy thì khác gì sát muối vào vết thương đâu, nên sau khi bình tĩnh lại, cậu quyết định lên văn phòng của Sở Cứu hỏi thử.
Vừa đến văn phòng, Sở Cứu đang bận rộn với giấy tờ, nghe thấy tiếng gõ cửa thì anh lạnh lùng nói: "Vào đi."
Úc Nam bước vào, nhìn thấy vẻ mặt hơi nhăn nhó của Sở Cứu.
Úc Nam: "..."
Bây giờ Úc Nam lại muốn quay đầu bỏ chạy rồi, vì bình thường mà Sở Cứu có vẻ mặt như thế này là chắc chắn anh ta sẽ mắng người khác.
Nhưng thật kỳ lạ, sau vài giây, vẻ mặt của Sở Cứu từ từ thư giãn, lông mày cũng dãn ra. Mặc dù không phải là nụ cười, nhưng vẻ mặt có vẻ dễ chịu hơn.
Úc Nam vô thức đưa tay lau khóe miệng, chẳng lẽ lúc ăn sáng cậu không lau sạch?
Sở Cứu hất cằm lên, ra hiệu: "Ngồi đi."
Úc Nam: "À, không cần đâu, đây là khăn quàng cổ và găng tay anh muốn, còn mấy bản hợp đồng này cần anh ký."
Sở Cứu cầm găng tay và khăn muốn nhìn thử, Úc Nam liền nói: "Tối về xem, giờ ký giấy cái đã."
Sở Cứu mỉm cười: "Được, nghe theo lời Úc tổng."
"..."
Chỉ là mấy cái lịch họp định kỳ tuần sau mà Sở Cứu cần tham dự thôi, anh chỉ cần xem qua rồi ký là được.
Nhưng hôm nay không hiểu sao anh lại như bị mất chữ, lật qua lật lại đọc mãi mà chẳng chịu ký, cũng không tỏ vẻ nghiêm túc gì cho cam.
Giấy tờ sắp bị anh ta vò nát hết rồi mà vẫn không động bút, trông cứ như người nhà bệnh nhân đang ký vào giấy cam kết phẫu thuật vậy.
Úc Nam dè dặt lên tiếng: "Chủ tịch, có chỗ nào cần chỉnh sửa sao ạ?"
Sở Cứu nhấc cằm lên ra hiệu: "Ngồi xuống rồi nói."
Lần này Úc Nam không khách sáo nữa, ngồi phịch xuống ghế, kiên nhẫn chờ đợi chủ tịch nhà mình lên tiếng.
Nhưng Sở Cứu vẫn im lặng.
Úc Nam thì ngồi yên được, chứ linh hồn cậu bắt đầu xao động, mà linh hồn xao động thì ánh mắt cũng không yên, chỉ dám đảo nhẹ nhàng, không dám nhìn bừa bãi.
Trong tầm mắt của cậu, thứ đầu tiên lọt vào chính là thùng rác của Sở Cứu. Bên trong có một hộp thuốc. Thuốc nhập khẩu, trên hộp toàn chữ nước ngoài, nhưng Úc Nam biết, đây là thuốc giảm đau.
Sở Cứu đột nhiên lên tiếng: "Em nhìn chằm chằm thùng rác làm gì? Mắc chứng nghi thần nghi quỷ à?"
Úc Nam giật mình thu ánh mắt về, không ngờ mình lộ liễu thế luôn.
Nghĩ mãi chẳng biết đáp sao, cuối cùng chọn một câu kinh điển chẳng liên quan: "Chủ tịch anh phải bảo trọng thân thể nhé."
"..."
Sở Cứu trầm mặc một giây, bỗng cười khẽ, giọng điệu mờ ám: "Thân thể tôi khỏe lắm, cái này em biết mà."
Úc Nam: "..."
Câu này có cái gì đó sai sai nhưng cậu không dám bắt bẻ. Nhưng mà người ta đã tung chiêu rồi, cậu không phản kích lại thì có hơi nhu nhược.
Úc Nam bình tĩnh đáp: "Khỏe đến đâu thì cũng có lúc bị vắt kiệt thôi."
Sở Cứu hớn hở: "Được, nghe theo Úc tổng."
Úc Nam: "..."
Sao hôm nay lại dễ dụ vậy? Quen biết lâu thế rồi, tự nhiên thấy không quen chút nào.
Sở Cứu cười nhẹ một tiếng, tâm trạng khá tốt. Nhưng dù anh ta có cười đẹp đến đâu, Úc Nam cũng chẳng rảnh ngắm lâu.
Cậu nhắc nhở: "Chủ tịch xem xong tài liệu chưa ạ?"
Sở Cứu cuối cùng cũng ký tên, rồi hỏi: "Em có ý kiến gì về lịch họp không?"
Chắc nãy giờ anh ta chỉ đang vướng mắc chuyện này.
Úc Nam thật lòng cảm thấy Sở Cứu họp hành quá nhiều. Tháng nào cũng phải đến từng bộ phận tham gia họp định kỳ. Tập đoàn lớn như thế, phòng ban nhiều như thế, bảo sao ngày nào anh cũng không có mặt ở văn phòng. Thì ra không phải đi họp thì cũng đang trên đường đi họp.
Có những cuộc họp chỉ mang tính hình thức, không họp cũng chẳng ảnh hưởng gì. Có khi bộ phận chẳng có vấn đề gì, nhưng vì phải họp nên còn cố đào ra chuyện để bàn cho đủ nội dung. Đúng kiểu... tốn tiền tốn sức mà chẳng để làm gì.
Tập đoàn này cái gì cũng tốt, chỉ có chế độ họp hành là Úc Nam không tài nào hiểu nổi.
Nếu bác sĩ với y tá cũng họp kiểu này, bệnh viện chắc đóng cửa luôn quá.
Nhưng Úc Nam không dám phát biểu bừa, dù sao cũng phải làm đến cuối năm.
Thế là cậu đáp bằng giọng điệu vô cùng nghiêm túc: "Chủ tịch bận rộn trăm công nghìn việc, vất vả lắm."
Sở Cứu nheo mắt: "Nghĩ lâu vậy mà chỉ nghĩ ra có thế thôi?"
Úc Nam cực kỳ thành khẩn: "Còn nữa, nhớ bảo trọng thân thể."
"..." Sở Cứu chậm rãi gật đầu, "Em còn biết nói khéo nữa cơ đấy."
"Tôi nói thật lòng mà."
Sở Cứu im lặng nhìn cậu, như thể đang tìm kiếm đáp án cho một câu hỏi chưa có lời giải trên gương mặt cậu.
Một lúc sau, anh khẽ thở dài, thầm nghĩ: Bao giờ cái tật miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo này mới sửa được đây?
Anh bật cười: "Nếu ánh mắt của em biết nói chuyện, thì chắc mặt em nát lâu rồi."
"?"
Úc Nam hơi rối, cảm thấy chủ tịch đúng là bậc thầy ngôn ngữ. Một câu ngắn gọn mà đã chửi bay mất hai phần ba gương mặt người ta.
Lúc cậu còn đang tiêu hóa câu nói này, Sở Cứu đã tranh thủ ký nốt tài liệu rồi đưa cho cậu.
Úc Nam không vội đi ngay, mà mỉm cười nhìn anh.
Sở Cứu nhướng mày: "Còn chuyện gì?"
Úc Nam gật đầu.
Sở Cứu: "Nói đi."
"Chuyện của giám đốc Chu, hôm đó tôi hiểu là chỉ cần công ty không nhúng tay, tôi giải quyết xong là xong, phải không ạ?"
Sở Cứu gật đầu: "Ừ, đúng."
Úc Nam không nói nên lời, sao cứ phải chen một câu móc mỉa trong khi nói chuyện vậy trời? Nhưng thôi, việc quan trọng hơn.
Cậu hỏi: "Thế sao hôm nay giám đốc Chu không đi làm ạ?"
Sở Cứu: "Tôi cho cô ấy nghỉ phép rồi."
Úc Nam nhíu mày: "Nhưng chẳng phải chuyện này đã xong rồi sao?"
Sở Cứu ngẩn ra, nhìn cậu với đôi mắt đầy nghi hoặc, sau đó như bừng tỉnh. Đúng là công ty có kiểu nói giảm nói tránh này - bị sa thải thì gọi là được nghỉ phép.
Hóa ra Úc Nam đến để đòi công bằng.
Nhưng Úc Nam vẫn không hiểu sao nét mặt Sở Cứu lại giãn ra, như thể vừa nhận ra một chân lý sâu xa nào đó.
Sở Cứu chợt nhớ về con mèo Ba Tư hồi bé của mình, tên là Tiểu Tề. Hồi đó, mỗi khi nó sốt ruột, anh lại trêu nó bằng cây gậy đồ chơi, trêu cho đến khi nó phát cáu mới ôm lại dỗ dành.
Nó mèo méo meo rùm beng, cuối cùng được cho chút đồ ăn thì mới chịu tha thứ.
Tiểu Tề đi rồi, anh không còn nuôi mèo nữa.
Sở Cứu nhìn Úc Nam, nhàn nhạt đáp: "Ừ, chuyện qua rồi."
Úc Nam cố hỏi khéo hơn: "Vậy sao cô ấy lại nghỉ phép ạ?"
Sở Cứu nhìn gương mặt cậu, thấy rõ dấu hiệu người sắp bùng nổ nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh. Tiểu Kỳ mà nổi điên cũng y chang thế này. Chắc đến lúc dỗ dành rồi.
Anh điềm nhiên đáp: "Tôi cho cô ấy ba ngày nghỉ phép có lương để xử lý chuyện này, thư ký Úc có ý kiến gì à?"
Úc Nam ngớ ra, miệng hơi há: "Ơ? Thật sự là nghỉ phép ạ?"
Sở Cứu: "Vậy em tưởng là gì?"
"... Không có gì đâu."
Sở Cứu híp mắt nhìn cậu: "Em tưởng tôi sa thải cô ấy à?"
Úc Nam lúng túng gãi mũi, che mặt trong lúc nhanh chóng điều chỉnh biểu cảm.
Khi bỏ tay xuống, cậu đã cười rạng rỡ, che giấu hết mọi suy nghĩ: "Xin lỗi, là tôi sơ suất, lần sau sẽ suy nghĩ thấu đáo hơn."
Sở Cứu bắt chéo chân, giọng điệu thảnh thơi: "Chả trách, lúc nãy em trông..."
Úc Nam chờ mãi không thấy anh nói tiếp: "Trông thế nào ạ?"
Sở Cứu nhìn cậu, khóe môi cong lên: "Hung dữ."
"Không có dữ đâu, tôi chỉ hơi sốt ruột chút thôi mà."
Sở Cứu ra vẻ trầm tư, lắc đầu, "Em sốt ruột không phải kiểu này."
Úc Nam nghĩ bụng, có phải sếp nào cũng thích thể hiện rằng mình rất thấu hiểu nhân viên để tạo cảm giác thân thiện không nhỉ?
Nhưng rõ ràng Sở Cứu chưa từng đi theo con đường "sếp nhà người ta", sao tự nhiên hôm nay lại hỏi kiểu này?
Úc Nam cười hỏi: "Vậy tôi sốt ruột trông như thế nào?"
Sở Cứu nhìn thẳng vào mắt cậu, nghiêm túc đáp: "Ánh mắt mơ màng, tay chân lóng ngóng, đến mức cởi mấy cái cúc áo sơ mi của tôi cũng không xong."
"..."
Sở Cứu nhìn Úc Nam, bất giác nhớ đến con mèo nhỏ ở nhà.
Mỗi lần trêu nó, cuối cùng người xù đầy lông mèo lại là anh, bận rộn đi lăn lông, thay đồ, tắm rửa. Trong khi đó, con mèo kia thì thảnh thơi gặm cá khô, chẳng có chút vướng bận nào.
Thật sự không biết là anh trêu mèo, hay mèo trêu anh nữa.
Cũng giống như bây giờ, rõ ràng Úc Nam đang đứng trước mặt anh với vẻ nghiêm túc, vậy mà trong đầu anh lại hiện lên hình ảnh của cậu tối đó - đôi mắt long lanh ướt át, hai tay luống cuống lôi kéo, vậy mà mãi vẫn không gỡ được mấy cái cúc áo của anh.
Úc Nam mặt lạnh, định lấy lại khăn quàng cổ và găng tay.
Sở Cứu lập tức giữ lại: "Đừng lấy đi, tôi cũng có quà cho em mà."
Anh đưa cho Úc Nam một chiếc hộp.
Úc Nam mở ra, bên trong là một thỏi vàng 200g và một thỏi bạc cùng kích cỡ.
Màu vàng vẫn là gam màu quyền lực nhất vũ trụ, đến mức thỏi bạc bên cạnh trông cứ như nhan sắc bị dìm tơi tả.
Sở Cứu: "Thích không?"
Úc Nam bật cười: "Tôi mà nói không thích thì nghe có vẻ giả quá nhỉ?"
"Vậy thì tặng em."
Úc Nam nhướn mày: "Sếp à, khăn quàng cổ với găng tay của tôi là len bình thường thôi đó, không phải kim tuyến hoàng kim, cũng không phải áo giáp vảy rồng, không có chống đạn chống dao gì đâu."
"Không phải em thích vàng thật bạc trắng sao? Tặng em đó."
"......"
Sở Cứu vô cùng lúng túng, gãi gãi mũi, rồi nghiêm túc nói: "Em không nhận, tôi... tôi sẽ khóc đó."
Nam Hộ Sĩ Sản Khoa Xuyên Vào Truyện Hào Môn Sinh Tử Văn
Đánh giá:
Truyện Nam Hộ Sĩ Sản Khoa Xuyên Vào Truyện Hào Môn Sinh Tử Văn
Story
Chương 44: Nhỡ đâu em ấy chạy theo người khác thì sao?
10.0/10 từ 31 lượt.
