Nam Hộ Sĩ Sản Khoa Xuyên Vào Truyện Hào Môn Sinh Tử Văn
Chương 43: Ôm tôi một cái đi
Úc Nam nghĩ thầm, nếu bây giờ mà giả vờ không hiểu, chắc chắn sẽ bị cho là bạch liên bông quá.
Mà nếu giả vờ không nghe thấy gì, vậy chẳng phải là coi Sở Cứu như thằng ngốc à?
Còn nếu thẳng thừng từ chối: "Xin lỗi, tôi không thích anh" thì dù sao cũng hơi ảnh hưởng đến thưởng Tết năm sau , dù sao Sở Cứu vẫn là sếp của cậu mà.
Úc Nam không hề nghi ngờ gì về tình cảm của Sở Cứu lúc này, nhưng không biết nó sẽ kéo dài bao lâu.
Dù sao thì cậu một thân một mình, chẳng có gì phải lo lắng, vì vậy cứ luôn cố chấp, lý tưởng hóa mà nghĩ rằng, tình yêu là sự lựa chọn bắt buộc, không phải là phương án dự phòng.
Sở Cứu thì lại có quá nhiều thứ: tình thân, tiền bạc, địa vị, bạn bè. Những thứ đó quan trọng với cả một đời người, cậu không thể đảm bảo rằng sẽ không có ngày nào đó Sở Cứu vì một trong những thứ này mà bỏ rơi cậu.
Cậu đã từng bị bỏ rơi, cảm giác ấy rất tệ.
Cậu không muốn mình chỉ là sự lựa chọn dự phòng.
Mà Sở Cứu bây giờ cũng không phải là sự lựa chọn bắt buộc của cậu, đứa trẻ mới là sự lựa chọn duy nhất.
Hai người không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn nhau rất lâu, từ ánh mắt của Úc Nam, Sở Cứu thấy được sự lạnh nhạt.
Sở Cứu đang nghĩ xem phải tìm lý do gì, kiểu như "Trên mặt em có cái gì đó" để chuyển chủ đề, cứu vãn tình hình, thì Úc Nam lên tiếng.
Úc Nam cười cười: "Sếp, anh muốn yêu đương à? Định yêu bao lâu vậy? Có tính là làm thêm giờ không?"
Sở Cứu: "Không tính."
Úc Nam: "Vậy thì thôi, không yêu nữa."
Sở Cứu thu ánh mắt lại, cười cười không nói gì.
Úc Nam thông minh, chắc chắn đã từ chối không ít người, cho nên mới có thể từ chối Sở Cứu một cách tự nhiên như vậy.
Không khí lại rơi vào yên lặng, Úc Nam chủ động tìm đề tài: "Hồi nhỏ anh có bao giờ nghĩ, nếu mỗi người trên thế giới này đều cho mình một đồng tiền không ?"
Sở Cứu lắc đầu: "Không có."
Úc Nam lại tiếp tục tìm chuyện để nói: "Ồ, vậy anh không cần nghĩ nữa vì anh đã có rồi, cái ý nghĩ này là đặc quyền của người làm công chúng tôi đó."
Một làn gió lạnh thổi qua, Úc Nam, người mặc ba lớp áo dày, hắt hơi mấy cái, còn Sở Cứu thì đứng đó, chẳng hề hấn gì, bình thản như núi.
Xem ra người nghèo uống gió Tây Bắc nhiều quá bây giờ nên gió Tây Bắc cũng ghét người nghèo rồi, lực mạnh cứ thổi hết về phía cậu.
Sở Cứu ngồi dậy, lấy chiếc khăn quàng từ sau đầu đưa cho Úc Nam.
Úc Nam nhìn cổ Sở Cứu trống trơn: "Anh quàng đi, tôi có áo len cổ cao rồi."
Sở Cứu: "Tôi nóng."
Úc Nam: "..."
Sở Cứu: "Xe có lều, tôi đi dựng."
Sở Cứu từ trong cốp xe lấy ra một đống đồ cắm trại, đầy ắp một thùng lớn, nhanh chóng dựng lều xong, còn có cả đệm hơi, túi ngủ, đèn, thậm chí cả thuốc xịt côn trùng, đầy đủ mọi thứ.
Úc Nam cười: "Tôi gần như nghi ngờ anh đã chuẩn bị trước đó rồi."
Sở Cứu kéo một góc lều, nghiêng người vào: "Lều trong xe chưa động vào đâu, vào đi."
Úc Nam: "Không đốt pháo nữa à?"
Sở Cứu: "Giờ đốt à?"
Úc Nam từ trong túi lấy bật lửa, "xoạch", bật lên: "Ừm."
Sở Cứu nhận ra, cái bật lửa trong tay Úc Nam chính là cái hôm đó cậu dùng để thổi nến sinh nhật cho mình.
Sở Cứu chỉ vào một thùng pháo: "Đốt cái này trước?"
Úc Nam nhìn thấy dòng chữ "Như ý cát tường" trên thùng: "Anh mua thùng này à?"
Sở Cứu không trả lời thẳng: "Em đốt không?"
Úc Nam: "Đốt."
Úc Nam bật pháo, 50 quả pháo liên tiếp bay lên trời, Sở Cứu lấy đệm hơi ra, Úc Nam nằm lên xem.
Sở Cứu nằm xuống bên cạnh cậu: "Nhanh ước đi."
Úc Nam: "Tại sao phải ước?"
Sở Cứu: "Em không phải từng nói là em luôn ước khi xem pháo hoa à?"
Úc Nam ngớ người, suy nghĩ một chút mới nhớ ra hôm đó ở Quảng Trường Minh Hồ, cậu chỉ vô tình nói với Sở Cứu rằng vì sinh nhật rơi vào đêm giao thừa nên cậu sẽ ước khi nhìn pháo hoa.
Không ngờ Sở Cứu lại nhớ.
Sở Cứu: "Em nói khoa học đã đến tận cùng rồi thì phải tin vào huyền học, còn nói ước không có ý nghĩa gì, nhưng mà nó làm người ta vui vẻ, ước đi."
Úc Nam: "Vậy phải ước rồi."
Úc Nam ngồi dậy, chắp tay lại, nhắm mắt lại thành kính ước.
Ước cho Ngọc Ngọc phẫu thuật thành công, ước cho hai đứa con của mình bình an chào đời, ước mình sớm phát tài, ước Sở Cứu mãi mãi giàu có, những điều ước này không có thứ tự ưu tiên, tất cả phải cùng lúc thành hiện thực.
Thật ra chỉ được ước ba điều, nhưng cậu đã vượt quá hạn mức, nhưng pháo hoa đẹp quá, khiến cậu tưởng nó có thể chứa đựng tất cả điều tốt đẹp trong lòng, vì thế không nhịn được mà ước nhiều hơn.
Úc Nam ước xong, mỉm cười hài lòng, "Ước xong rồi."
Sở Cứu: "Nỗ lực do người, thành công do trời, làm hết sức rồi thì giao cho số mệnh, mọi thứ đều có an bài."
Úc Nam hơi ngạc nhiên, Sở Cứu là người luôn sắc bén, tài giỏi trong việc kiểm soát tình huống, tận dụng mọi thứ xung quanh để đạt được mục đích của mình, người như thế mà lại tin vào số mệnh sao.
Úc Nam: "Anh tin vào số mệnh à?"
Sở Cứu lắc đầu: "Đó là lời di nguyện của cha tôi."
Úc Nam làm việc trong bệnh viện nhiều năm, hiểu rõ câu này là đúng, trước sự sống chết, con người chỉ có thể làm được rất ít điều.
Úc Nam: "Cha anh nói đúng."
Sở Cứu: "Vậy nên, đừng quá lo cho Trương Bằng và con của cậu ta, hãy cho họ một chút niềm tin."
Lúc này Úc Nam mới hiểu, tại sao Sở Cứu lại đến tìm mình tối nay, vì sao lại dẫn mình đi đốt pháo hoa.
Tối nay quả thật rất dài, rất khổ sở, nhưng vì những pháo hoa vô danh này, mọi thứ trở nên bớt căng thẳng hơn.
Úc Nam quay đầu nhìn Sở Cứu, Sở Cứu cũng đang nhìn lại cậu.
Úc Nam mỉm cười với anh: "Cảm ơn."
Lần cuối cùng Úc Nam cười với anh như vậy là hôm tiệc từ thiện.
Úc Nam: "Trương Bằng nói muốn mời anh ăn cơm, vì chuyện quỹ từ thiện, anh đã giúp đỡ rất nhiều."
Sở Cứu: "Ăn cơm thì không cần."
"Vậy anh muốn tôi làm gì để cảm ơn?"
Sở Cứu cười: "Cái này phải xem Úc tổng có đồng ý không."
Úc Nam khẽ cười: "Ngoài chuyện lấy thân báo đáp ra thì cái gì cũng được."
Sở Cứu không nói gì, chỉ đưa tay ra.
Úc Nam: "Làm gì vậy?"
Sở Cứu: "Tay tôi lạnh."
"Nhét vào túi áo đi, không được thì nhét vào dưới mông."
"Ý tôi là, Úc tổng, làm cho tôi một đôi găng tay làm quà cảm ơn nhé, tôi muốn màu đen. Nếu có thời gian thì làm thêm một chiếc khăn quàng nữa, để cho nó hợp với khăn quàng, làm thêm cả áo len nữa..."
Úc Nam cười cắt lời: "Chỉ có một đôi găng tay thôi, không thể nhiều hơn đâu."
Sở Cứu rụt tay lại: "Được rồi."
Một lúc sau, Úc Nam lại nói: "Tính luôn cả pháo hoa tối nay, thì có thể làm thêm một chiếc khăn quàng nữa."
Sở Cứu: "Cảm ơn Úc tổng."
Hai người tán gẫu một hồi, cả thùng pháo hoa đã bắn xong.
Sở Cứu còn muốn tiếp tục, nhưng Úc Nam ngăn lại: "Không bắn nữa."
"Sao vậy?"
"Đã ước nguyện rồi, bắn nhiều quá sẽ lãng phí, chi bằng ngắm trăng đi."
"Vậy thì mấy cái này để làm gì?"
"Tôi đã hứa với Ngọc Ngọc, khi em ấy xuất viện về nước, tôi sẽ cùng em ấy bắn pháo hoa."
"Cũng tiết kiệm nhỉ."
Úc Nam cầm cây đũa thần mà ông chủ tặng, "Chúng tôi là dân thường, sống sao cho đỡ tốn kém, còn phải 'vắt' tiền của tư bản, đó là trách nhiệm của dân lao động."
Sở Cứu nghe cậu nói lý luận xuyên tạc mà nhếch môi, cười nhạo một tiếng.
Úc Nam nhét nửa cây đũa thần vào tay Sở Cứu: "Anh cầm cái này đi, đây là quà tặng."
Sở Cứu nhìn cây đũa thần với ánh mắt đầy sự khinh bỉ, không nhận lấy.
Úc Nam nhịn cười: "Thật ra thì cây đũa thần này là ông chủ bán pháo hoa tặng cho anh đấy, anh không định vẫy một cái sao?"
Sở Cứu nghiến răng, giọng lạnh lùng: "Không vẫy!"
Úc Nam nhịn cười không nổi nữa, tay ôm những cây đũa thần cười run rẩy, cuối cùng không nhịn được, cười thành tiếng, từng cơn cười đứt quãng, "Ông ấy lại nghĩ anh có thể là... là một đứa trẻ ngốc."
Sở Cứu thu dọn đống rác dưới đất, nhìn bàn tay dính đầy bẩn, rồi nhìn người đang cười đến mức không thở nổi, bặm môi quay mặt đi, khe khẽ cười.
Sở Cứu: "Cười vui lắm à?"
Úc Nam gật đầu, mắt đẫm lệ vì cười: "Cũng bình thường thôi, nhưng mà không tệ, đổi được một đống đũa thần mà."
Sở Cứu nhếch miệng, rõ ràng trong mắt cậu, mặt mũi của anh không đáng giá bằng một cây đũa thần.
Nếu mà cậu vẫy đũa thần hình trái tim hay vẽ vòng tròn thì còn có thể tha thứ được.
Úc Nam đâu biết được trong đầu anh ta lúc này nghĩ gì, thẳng tay cắm hết đũa thần xuống đất, bật lửa, ngọn lửa bùng lên rần rật.
Một cây đũa thần đã tạo ra một trận "vàng bạc" đầy đất.
Mặt Sở Cứu càng tối sầm, nếu anh nhớ không lầm thì đũa thần phải vẫy trong tay, vẽ một vòng hay tạo hình trái tim gì đó chứ, ai mà ngờ được có người lại cắm xuống đất, rồi thế là mặt mũi của anh cháy sạch như thế này.
Còn không quên khoe khoang: "Anh thấy tôi chơi đũa thần này có đẹp không?"
Sở Cứu khẽ cười một tiếng: "Đẹp lắm."
Úc Nam tiếp tục cười: "Nếu ông chủ cửa hàng pháo hoa biết người mà ông ấy nghĩ là ngốc thật ra lại là chủ tịch Sở thông minh nhất thế giới, người mà chỉ cần dậm chân là GDP sẽ nhảy lên ba bậc, chắc ông ấy sẽ hối hận vì không nhận ra sớm."
Sở Cứu nhìn bàn tay dính đầy bẩn của mình, đột nhiên giơ chân xông tới Úc Nam, Úc Nam nhanh chóng nhảy lên, kêu lên một tiếng rồi chạy, nhưng vì không có chỗ trốn, chân cũng không dài như Sở Cứu, chỉ loáng một cái đã bị Sở Cứu túm lấy áo.
Úc Nam vật lộn, vặn vẹo muốn thoát ra nhưng cứ như là con khỉ bị nhốt dưới năm ngón tay của Phật, mãi mà không thể thoát khỏi sự kiểm soát của Sở Cứu, cuối cùng bị ôm chặt vào lòng.
Úc Nam nghĩ rằng Sở Cứu chắc hẳn có chút kiến thức về huyệt đạo, nếu không thì sao hai con người giống nhau lại có thể bị một người khống chế như vậy?
Nhưng cuối cùng, không thoát được, càng vùng vẫy lại càng bị cuốn vào vòng tay của Sở Cứu, cho đến khi cậu mệt lả, đầu dựa vào ngực Sở Cứu thở hổn hển, cậu mới nhận ra rằng mình đã bị Sở Cứu ôm chặt quá lâu.
Tiếng thở dồn dập của hai người vang lên trong không khí tĩnh lặng của đêm, tiếng tim đập ầm ầm, còn vang hơn cả những pháo hoa vừa rồi.
Úc Nam đưa tay nắm chặt cánh tay Sở Cứu, rồi đẩy anh ra, lùi lại hai bước, cười nói: "Cuối cùng cũng thoát được rồi."
Úc Nam cười tự do tự tại, còn Sở Cứu thì đứng im một lúc như hóa đá, có lẽ còn chưa quen với sự đột ngột này.
Anh có cảm giác rằng, vừa rồi Úc Nam ôm lấy eo anh, tay anh cũng thắt chặt một chút.
Úc Nam cúi đầu chỉnh lại quần áo và tóc, lấy giọng điệu coi thường che giấu sự hoảng loạn trong lòng: "Không chơi nữa đâu, tay tôi bị bẩn hết rồi, dơ muốn chết."
Sở Cứu cũng thoát khỏi tư thế đơ người, vỗ vỗ tay, cười nhạt nói: "Trước khi cười người khác, em nhìn lại mình đi."
Úc Nam: "Bây giờ tôi đang mang thai, cơ thể yếu đuối, nếu không thì người bị khuất phục chắc chắn là anh rồi."
Sở Cứu cười khan một tiếng: "À, thế à?"
Hai người đấu võ xong lại đấu khẩu, giờ thì đều đứng mệt mỏi, thở phì phò ở hai bên nệm hơi.
Úc Nam thấy không thể thắng được, bèn ngồi phịch xuống nệm, nằm phành ra hình chữ X, chẳng hề có ý định để ai đó nằm một chút.
Lúc có lợi thế, cậu còn không quên nói mỉa: "Giường này hơi nhỏ, chỉ đủ cho một người nằm thôi."
Sở Cứu nhìn dòng chữ lớn trên chiếc giường hơi, cuối cùng bất đắc dĩ lắc đầu, bật cười: "Em thật là không biết lý lẽ."
Úc Nam hai tay gối đầu nhìn trăng, nghiêm túc thuyết giảng: "Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng. Thắng người thì có sức, thắng mình thì mạnh."
Sở Cứu: "Em đang đọc Đạo Đức Kinh đấy à?"
Úc Nam: "Tôi đang nói lý lẽ."
"..."
Sở Cứu ngồi trên ghế gấp, vắt chân lên, vẻ ngoài lười biếng thoải mái.
.
.
Đêm càng khuya, trời càng lạnh, Sở Cứu vốn tự nhận không sợ lạnh, giờ cũng liên tục hắt xì mấy cái.
Úc Nam nhìn thời gian, tưởng đêm dài sẽ rất khó chịu, nhưng giờ đã gần 4 giờ sáng, chỉ còn khoảng một tiếng nữa là ca phẫu thuật của Ngọc Ngọc sẽ xong.
Úc Nam từ trên giường hơi ngồi dậy, "Lạnh quá, chúng ta về thôi."
Sở Cứu: "Trong lều có túi ngủ, vào đó mà ngủ."
Úc Nam đã nhìn qua rồi, nhưng chỉ có một cái túi ngủ thôi. Sở Cứu loại người luôn muốn giữ mặt mũi, chắc chắn không bao giờ thừa nhận là mình sẽ lạnh, thà chết cóng cũng không chịu dùng túi ngủ.
Nếu anh ta mà bị lạnh chết, thì GDP của cả thành phố này làm sao bây giờ?
Úc Nam là người có tầm nhìn chiến lược, đứng dậy khỏi nệm, bắt đầu xả hơi cho nệm: "Ở đây đâu có giường êm như ở nhà, về ngủ đi."
Sở Cứu: "Em cũng dễ nuôi nhỉ."
Úc Nam: "Không phải dễ nuôi, là biết chăm sóc sức khỏe, chăm sóc cơ thể là đúng đắn mà."
Nói chăm sóc sức khỏe mà thức đến 4 giờ sáng, có lẽ chỉ có Úc Nam là dám nói kiểu này, chẳng sợ bị người ta cười.
Mặc dù không muốn bỏ lỡ vầng trăng sáng tròn vẹn, nhưng nhìn bộ dạng của người kia như thể không chịu nổi thêm chút nào, Sở Cứu đành phải nghe theo, quay xe về lại doanh trại
Mới lên xe, Úc Nam đã buồn ngủ ngủ rũ rượi, nhưng vẫn cố gắng giữ tỉnh táo để trò chuyện với Sở Cứu.
Sở Cứu: "Em ngủ đi, đến nơi tôi sẽ gọi em dậy."
Úc Nam chống tay vào mí mắt, cậu mở mắt ra để kéo dài thêm một chút thời gian tỉnh táo, giọng đã mơ màng: "Không được, tôi phải nói chuyện với anh, để anh tỉnh táo, tôi không muốn chết một lần nữa."
Vì câu nói này, Sở Cứu bất ngờ dừng lại, nhìn Úc Nam đang mệt đến mức chỉ còn lại khoảng 20% trí óc, anh cười nhẹ không nói gì: "Tôi ngủ ít quen rồi."
Úc Nam vừa ngáp vừa nói, cố gắng nói nhiều để giữ mình không quá buồn ngủ: "Anh mới 32 tuổi, sao lại ngủ ít thế, người già mới ngủ ít, anh đừng có vào thời kỳ mãn kinh sớm đấy."
Sở Cứu: "Đêm nay tôi vốn dĩ đọnh thức đêm làm việc, trước khi ra ngoài tôi uống cà phê rồi, giờ không thấy mệt đâu, em yên tâm chưa?"
Úc Nam chẳng thể cầm cự thêm nữa, mắt đã nặng trĩu, tay chống mí mắt cũng không giúp gì được ngoài việc cố gắng nói lý lẽ thì cơ thể cậu đã sẵn sàng đi gặp bao công.
BMW không thể nào êm như Bentley được.
Cậu ngáp dài, mơ màng nói: "Anh sao phải thức đêm làm việc vậy? Dù không thức đêm, công ty cũng không sập. Nghỉ ngơi chút đâu có gì xấu, sao phải cứ nắm chặt dây cót như thế, lúc nào cũng làm thêm giờ? Nếu anh sống đến 80 tuổi, quay lại nhìn xem, 20 năm đầu học để tiếp quản công ty, 59 năm sau làm việc quần quật cho công ty, còn năm cuối nằm trong ICU sống nhờ thuốc, kiếm được bao nhiêu tiền mà chẳng có thời gian tiêu, cuối cùng chỉ tiêu ở ICU thì có ý nghĩa gì đâu."
Cảm giác mệt mỏi cực độ cũng giống như say rượu, Úc Nam cố gắng nói, nhưng chỉ được một lúc đã không còn sức, nói đến nửa câu thì ngáp ngủ.
Sở Cứu nhìn Úc Nam ngủ, thật ra cậu vẫn rất nghiêm túc ngay cả khi đang say giấc, tính tuổi vẫn chính xác, 20 năm học hành chăm chỉ, 59 năm lao động vất vả, cộng thêm một năm cuối cùng trong ICU, đúng 80 tuổi.
Úc Nam dù đã thắt dây an toàn nhưng vẫn ngủ rất khó coi, chưa ngủ được mấy phút đã quấn người thành đủ kiểu, Sở Cứu không còn cách nào khác đành phải tấp xe vào lề, ngả ghế ra cho cậu nằm.
Không ngờ, Úc Nam lại mở mắt, Sở Cứu vừa đặt tay lên ghế thì ngay lập tức dừng lại.
Ánh mắt của Úc Nam không tập trung, như một vòng xoáy đen ngòm, nhìn anh mờ mịt, không giống bình thường lúc nào cũng đề phòng như có lớp phòng thủ.
Lúc này, vẻ mặt cậu không còn chút đề phòng nào, trông vô cùng chân thành, và cũng vô cùng mong manh, khiến Sở Cứu không thể rời mắt.
Úc Nam từ từ nhắm mắt lại, miệng lẩm bẩm: "Cảm ơn anh đã đưa tôi ra ngoài chơi."
Nói xong, cậu lại chìm vào giấc ngủ sâu.
Úc Nam nằm ngủ yên tĩnh hơn rất nhiều, Sở Cứu nhìn cậu.
Người này miệng thì luôn thích nói phét, thích nói hươu nói vượn để che giấu lòng tốt của mình, nhưng chỉ cần lỡ miệng nói một câu chân thành thôi là đã đủ khiến người ta cảm động, dễ dàng bỏ tay, từ bỏ hết phòng vệ.
.......
Úc Nam ngủ suốt một chuyến đi, nếu không phải bị tiếng còi xe tải lớn và ánh đèn chiếu vào mặt thì cậu chắc vẫn ngủ tiếp.
Một chiếc xe tải ép đèn vàng, vừa bóp còi vừa chớp đèn, khiến Úc Nam giật mình tỉnh dậy, ngồi bật dậy rồi mới nhận ra mình vẫn còn trong xe, ghế đã ngả ra.
Cậu xoa đầu, hơi ngượng ngùng: "Tôi ngủ sâu quá, ngay cả ghế ngả ra cũng không biết."
Sở Cứu: "Cứ ngủ đi, sắp đến rồi."
Úc Nam chẳng biết nói gì để bào chữa cho mình, trước còn nói mình lo lắng không ngủ được, sau lại ngủ như chết, không biết có ch** n**c miếng hay ngáy không nữa.
Cuối cùng, cậu cũng phải thừa nhận, chỉ ở gần Sở Cứu cậu mới có thể cảm thấy thư giãn đến vậy.
Úc Nam buộc phải lên tiếng giải thích cho sự mâu thuẫn của mình: "Ý chí mạnh mẽ đến mấy cũng không thể đấu lại đồng hồ sinh học. Người ta không nên chống lại tự nhiên mà phải thuận theo tự nhiên."
Sở Cứu: "Mới sáng sớm mà em đã chống lại tự nhiên rồi?"
Úc Nam: "Thật ra tôi vẫn dậy sớm mỗi ngày mà."
Sở Cứu: "Dậy sớm làm gì?"
Úc Nam: "Để tự hỏi mình ba lần."
Cảm giác bệnh nói hươu nói vượn sẽ bị lây bệnh, Sở Cứu cũng bắt đầu nói lời vô nghĩa: "Hỏi xem sáng nên ăn món gì, trưa ăn món gì, tối ăn món gì à?"
Úc Nam: "..." Đây rõ ràng không phải tư tưởng của một ông chủ lớn.
"Đương nhiên không phải, tôi phải tự hỏi mình, tôi có gì đặc biệt, tôi có thể làm gì cho công ty, làm sao cùng công ty phát triển."
Sở Cứu: "Đã có ý thức như thế rồi, vậy thì sếp có cho em làm không?"
Úc Nam lập tức thể hiện lòng trung thành: "Không được đâu, hiện tại tôi chỉ muốn làm một binh lính trung thành tận tâm, không dám tranh quyền soán vị đâu."
Sở Cứu: "..."
Úc Nam rất hài lòng với câu trả lời của mình, thái độ rõ ràng, trung thành, không biết có làm tăng số tiền thưởng cuối năm không nữa.
Sở Cứu bỏ qua, mỗi người một tài năng, với khả năng ăn nói vớ vẩn này, anh mãi mãi không thể thắng nổi Úc Nam.
Xe vừa đến khu ký túc giáo viên, trời vừa sáng, đèn đường trong khu đã tắt hết.
Úc Nam vừa xuống xe, điện thoại liền đổ chuông, là cuộc gọi quốc tế từ Trương Bằng.
Tâm trạng thư giãn của Úc Nam lập tức căng thẳng trở lại, cậu đứng yên, cầm điện thoại mà không dám nhận, lại vừa muốn nhận, trừng mắt nhìn điện thoại trừng đến nổi mắt muốn lồi ra.
Sở Cứu: "Nhanh nhận đi."
Úc Nam ngẩng lên, mặt mũi có chút khổ sở như sắp khóc, giọng cũng có chút nghẹn ngào: "Anh giúp tôi nhận đi, tôi không dám, tôi sợ."
Úc Nam cuối cùng cũng hiểu được cảm giác của người nhà đứng chờ ngoài phòng phẫu thuật.
Khi bác sĩ vừa bước ra, ai nấy đều muốn lao tới hỏi han, nhưng rốt cuộc lại chỉ biết há hốc miệng, run run môi mà không thốt nổi một lời, đành phải đợi bác sĩ lên tiếng trước.
Muốn biết kết quả, nhưng lại sợ phải biết.
Sở Cứu nhấc máy, không nói gì, bật loa ngoài rồi đưa cho Úc Nam. Cậu nhắm mắt, thậm chí đến thở cũng không dám mạnh.
Đầu dây bên kia yên lặng đến đáng sợ.
Mãi một lúc sau, giọng Trương Bằng nghẹn ngào vang lên: "Alo."
Úc Nam chớp mắt liên tục, cố giữ bình tĩnh đáp: "Ừ, tôi đây."
"Thành công rồi." Trương Bằng chỉ nói hai chữ đó, rồi im lặng rất lâu, sau đó bật khóc nức nở:
"Ngọc Ngọc phẫu thuật thành công rồi! Thành công rồi! Bác sĩ trong nước nói có 30% cơ hội, sang đây bác sĩ bảo chỉ còn 20%, vậy mà con bé vẫn vượt qua được! Con gái tôi thật sự rất dũng cảm!"
Úc Nam siết chặt điện thoại, tay run lên bần bật. Bao nhiêu nước mắt cố nhịn suốt quãng đường đi giờ không chịu nghe lời nữa, cứ thế mà rơi xuống không kiểm soát.
Cậu cố làm ra vẻ bình thường, sụt sịt mũi, ra vẻ bất cần: "Tôi nói rồi, không sao đâu. Tôi một chút cũng không lo lắng. Được rồi, tôi đi ngủ tiếp đây, sáng sớm gọi điện làm phiền người ta, có thấy phiền không hả? Cúp máy đi, đừng có khóc nữa, mất mặt lắm, giữ gìn hình tượng huyền bí của phương Đông chút đi."
Cậu vừa khóc vừa cố tỏ ra bình thản, vấn đề là xung quanh còn có khán giả. Mà khán giả này lại chính là sếp của mình.
Trương Bằng bị chọc cười, mắng một câu rồi cúp máy.
Úc Nam cũng nhỏ giọng chửi thề, Sở Cứu bên cạnh không nói gì, chỉ lẳng lặng đưa cho cậu một gói khăn giấy.
Úc Nam không còn tâm trạng để giữ hình tượng, xé túi khăn giấy ra, hỉ mũi một cái vang trời, rồi lau nước mắt loạn xạ.
Lý trí bảo cậu phải ngừng khóc, nhưng hôm nay tuyến lệ của cậu đặc biệt phản nghịch, cứ thích chống đối lại chủ nhân.
Dùng đến tờ khăn giấy cuối cùng, mà nước mắt vẫn chưa chịu dừng.
20 mấy năm gầy dựng danh dự, đến lúc này coi như đổ sông đổ bể hết rồi.
Sở Cứu nhịn không được bước lên một bước, nghĩ thầm rằng nếu ôm Úc Nam vào lòng, có lẽ cậu ấy sẽ dễ chịu hơn một chút.
Anh vừa giơ tay, thì Úc Nam đã lên tiếng: "Ôi đệt, mẹ nó quá mất mặt! Anh có thể xoay người sang chỗ khác không? Tiền thưởng cuối năm tôi có thể bớt một vạn, nhưng anh phải quên hết chuyện này đi."
Sở Cứu thu tay về, ngoan ngoãn quay lưng, đúng lúc đó lại thấy có người đang đi ngang qua khúc cua. Anh nhìn thoáng qua, là Đại Tránv.
Sở Cứu thu lại ánh mắt, quay người về phía Úc Nam, lần này không do dự nữa, trực tiếp kéo cậu vào lòng, ghé sát tai cậu thì thầm: "Quên thì được thôi, nhưng Úc tổng, pháo hoa đêm nay có vừa ý em không?"
Úc Nam khẽ gật đầu: "Ừm."
"Vậy có thể cho tôi một phần thưởng không?"
"Cái gì?"
"Ôm tôi một cái đi."
Nam Hộ Sĩ Sản Khoa Xuyên Vào Truyện Hào Môn Sinh Tử Văn
Đánh giá:
Truyện Nam Hộ Sĩ Sản Khoa Xuyên Vào Truyện Hào Môn Sinh Tử Văn
Story
Chương 43: Ôm tôi một cái đi
10.0/10 từ 31 lượt.
