Năm Ấy Phòng Tối Gặp Trăng Sáng
Chương 1
Phần 1
—
Lúc tôi xuyên đến là một đêm mưa.
Đầu choáng váng, trước mắt mờ mịt đầy máu.
Bên tai là tiếng vài gã đàn ông chửi rủa thô lỗ:
“Ngươi đúng là đồ ngu, Ngô Tam! Nhất định bắt bọn ta theo ngươi đi tìm vui. Giờ thì hay rồi, xảy ra án mạng rồi đấy!”
“Tao làm sao biết con tiện nhân này lại thật sự đâm đầu chết? Lúc đó tao còn chưa tháo đai lưng, nó đã lao đầu vào tường rồi! Mặt mũi nhìn thì mềm mại mà xương cốt lại cứng ghê.”
“Ê, tụi bây nhìn xem, còn chưa chết hẳn đâu! Vẫn còn thở đấy.”
“Mau vứt nó về lại ngục đi, chết ở đây không ổn đâu, quản ngục mà biết thì đầu bọn mình cũng không giữ được.”
Chúng lôi kéo tôi loạn cả lên rồi ném xuống đất, bụi bặm và mảnh cỏ khô xộc thẳng vào mũi tôi.
Tôi không dám ho mạnh, đầu đau muốn chết.
Gắng sức mở một khe mắt, nhìn quanh một vòng.
Ba phía là tường ngục, một phía là song sắt, rơm rạ dơ bẩn rải đầy đất, góc tường có vài con chuột cuộn mình kêu chít chít.
Hơ, đúng là một khởi đầu trời đánh.
Tôi thử lên tiếng hỏi:
[Hệ thống?]
[Thiên mệnh nhân?]
[Cục xuyên sách?]
Không có một tiếng trả lời nào vang lên.
*
Máu trên đầu không chảy được bao lâu thì dần dần ngừng lại.
Thiên lao không có cửa sổ, không nhìn thấy mặt trời mọc hay trăng sao lặn, chỉ có thể xác định ngày tháng qua thời gian cai ngục đưa cơm.
Bánh bao kèm dưa muối hoặc cơm chan nước kèm cải trắng, thỉnh thoảng ngửi thấy chút mùi mỡ thịt nhưng cả tô cũng chẳng thấy bóng miếng thịt nào.
Một ngày chỉ được ăn một bữa này, không đói chết, nhưng cũng chẳng sống ra hồn.
Phần lớn thời gian tôi đều đói đến phát điên nhưng không dám nghĩ nhiều, đè lấy cái bụng đau nhức bước đến bên tường, rút cây trâm gỗ trên đầu ra khắc một đường ngang lên tường.
Ngày thứ mười ba.
Tường đất mục đến mức chạm vào là rơi vụn, rất dễ đào, đâm trâm một phát là thành một lỗ.
Tôi từng nghĩ sẽ học theo Shawshank mà đào ra một con đường thoát khỏi thiên lao. Nhưng mới đào được ba ngày, trâm đã chạm phải vách đá, không đào sâu thêm được nữa.
Nghĩ lại thì thiên lao chắc được xây dưới lòng đất nên mới không có cửa sổ.
Tôi có chút nản lòng nhưng rất nhanh đã vực dậy tinh thần, tranh thủ lúc cai ngục mang cơm xuống mỗi ngày, tôi đến gần cửa ngục dò hỏi.
“Cai ngục đại ca, bây giờ là mùa gì vậy?”
Cai ngục lạnh lùng đáp: “Tháng Năm mùa hạ.”
Tôi cố gắng nặn ra một nụ cười tươi tắn: “Đại ca, huynh có thể cho ta ra ngoài làm việc không?”
“Huynh xem ta tay chân đầy đủ, thả ra ngoài làm việc chẳng hơn là ở trong địa lao ăn cơm không à? Ta biết quét nhà lau bụi, bưng trà rót nước, nấu cơm rửa chén, giặt đồ quạt mát đều được, không thì… huynh cứ coi ta là ca nữ sai khiến cũng được, ta biết hát nhiều bài lắm!”
Cai ngục đưa cơm luôn là hai người, một người xách thùng cơm, một người cầm đèn lồng. Đây là khoảng thời gian duy nhất mỗi ngày tôi có thể thấy ánh sáng, bọn họ đi từ đầu hành lang bên này đến bên kia, chưa đến hai phút.
Nhưng ánh sáng ấy sắp rời đi rồi, bóng tối vô tận lại sắp nuốt chửng tôi.
Tôi hoảng sợ tột độ, duỗi tay ra nắm lấy tay áo cai ngục.
“Ca, cái này không có tờ bản án nào, ta bị giam đến bao giờ chứ?”
Tôi thậm chí còn không phân biệt nổi đây là triều đại nào, là không gian hư cấu hay lịch sử chính thống, chính trị luật pháp thế nào cũng mù mờ.
“Ca, huynh nói giúp ta với quan trên một tiếng đi, hỏi xem có công trạng gì thì được giảm án không? Ta đọc thuộc bảng cửu chương, còn nói tiếng Anh tiếng Pháp trôi chảy nữa, có người Tây nào không? Ta có thể làm phiên dịch!”
“Ta không biết làm thủy tinh nhưng chắc có thể chế ra xà phòng đấy! Mỡ heo + xút + nước muối! Lưu huỳnh + diêm tiêu tỉ lệ một hai!”
“Đại ca! Đại ca đừng đi mà! Nhà ta có bạc, nhà ta có m nhiều bạc lắm! Huynh thả ta ra, ta tặng huynh một trăm lượng bạc được không?”
Cai ngục già cười khẩy một tiếng, vung roi quất mạnh lên tay tôi.
“Con điên này, muốn gạt gia gia ngươi à! Đây là tầng ba của địa lao, toàn nhốt gia sinh nô của phủ tiền Thái tử, sinh ra đã là nô tài, có chút tiền trong tay thì đã chạy từ sớm rồi.”
“Gia gia ta nói thật cho ngươi biết, tiền Thái tử bị tân hoàng quản thúc trong phủ, thuộc hạ thì đứa chết đứa trốn, mấy đứa nô tài như các ngươi đến mùa thu đều sẽ bị chém đầu cả. Nhân lúc còn được ăn vài bữa cơm thì giữ sức đi!”
Tôi ngồi bệt xuống đất, uất ức đầy lòng chẳng biết trút đi đâu, nắm chặt song sắt nổi điên.
“A a a a a! Có ai còn sống không!”
“Chủ nhân các ngươi đâu! Mau nghĩ cách đi chứ!”
Trong thiên lao rộng lớn chỉ còn lại tiếng vọng.
Tôi dần dần không phân biệt được mộng hay tỉnh. Thỉnh thoảng nghe được tiếng r*n r* thê lương, rất xa, tôi gọi nhưng không ai trả lời.
Mấy con vật nhỏ ở góc tường lại bắt đầu gặm rơm sột soạt, giày vò chút lý trí cuối cùng còn sót lại của tôi.
Tôi như kẻ thần kinh, cắn đầu ngón tay mình, mấy đầu ngón tay bị cắn đến chảy máu. Trong đầu là đủ loại suy nghĩ rối tung.
– Trời sẽ giao trọng trách cho người có chí, ắt sẽ khiến ý chí họ chịu khổ, gân cốt họ lao nhọc.
– Chết rồi liệu có thể xuyên không một lần nữa không?
– Cây trâm này hơi cùn, nhỡ đâu đâm không chết được thì sao. Không biết đập đầu vào tường có được không?
– Nhưng lịch sử ghi chép, tân hoàng lên ngôi đều đại xá thiên hạ để thể hiện lòng nhân từ, nhỡ đâu ngày mai thả bọn mình ra thì sao, vậy chẳng phải mình chết oan sao?
– Dư Tinh à Dư Tinh, mày không thể là kẻ hèn nhát được, cố thêm một chút nữa, cứ xem như một cơn ác mộng thôi.
– Trời già chết tiệt! Có thể ban cho ta một người sống không, chỉ cần có người nói chuyện với ta thôi cũng được!
Như thể có ai nghe được lời tôi cầu xin.
Ngày thứ bốn mươi chín, khi nét cuối cùng của chữ chính () thứ mười sắp khắc xong trên tường.
Trong ngục có người mới.
*
Ngày hôm đó, cửa địa lao mở rồi lại đóng, liên tục đưa tù nhân mới xuống, nhiều phòng giam trống đều bị nhét đầy người.
Tôi bám lấy song sắt, mắt trông ngóng tha thiết.
“Chia cho ta một người đi, chia cho ta một người.”
Cai ngục nhìn tôi với ánh mắt như nhìn kẻ điên.
Không biết là thương hại tôi hay là thấy buồn cười, vậy mà bọn họ thật sự đưa cho tôi một bạn tù mới.
Là một người đàn ông, bị cai ngục kéo vào rồi ném xuống, hai chân mềm nhũn lê trên đất như đang lôi một bao tải.
Người này đầy máu và bụi bẩn, tóc rối bù che cả mặt, áo tù trên người rách nát như giẻ rách, vết roi, dấu nung chồng chéo lên nhau, gần như không có mảnh da nào lành lặn.
“Đại ca, người này là ai vậy, phạm tội gì thế?”
“Cũng là kẻ sắp chết như ngươi.” Cai ngục khạc một câu rồi xách đèn lồng bỏ đi.
Trong ngục lại tối om, cho dù mắt tôi đã quen với bóng tối nhưng cũng chỉ có thể thấy được hình dáng đại khái của hắn.
Thật giống như một người chết, không thấy có chút nhấp nhô của hơi thở.
Tôi ngồi xổm trên đất quan sát hắn, lết từng bước vòng quanh hắn, quả thật không nhịn được nụ cười trên môi.
“Hello? Đại ca huynh còn sống không?”
“Lên tiếng một cái đi mà, ta cầu xin huynh đấy.”
Tim đập thình thịch, không phải vì căng thẳng mà là vì kích động.
Nếu là trước đây, biết bên cạnh có một tử tù, tôi chắc chắn sẽ bỏ chạy xa tám mươi mét.
Nhưng giờ tôi đã sắp tìm đến cái chết, bị giam trong nơi bé tí hon này suốt bốn mươi chín ngày, nếu có một con chuột tinh biết nói thì tôi còn muốn thờ cúng, huống chi là một người sống to lớn thế này!
Bạn tù ca hoàn toàn không có động tĩnh gì.
Tôi vén mái tóc rối tung của hắn ra, thấy hắn đang mở mắt, ngây ngốc nhìn lên nóc phòng giam.
Tôi lại đưa tay đến gần mũi hắn, đầu ngón tay cũng cảm nhận được hơi thở ấm áp.
Tốt, tốt, còn thở là được.
“Hehe, bên ngoài thời tiết thế nào rồi? Trời nắng hay đang mưa thế?”
“Ta đến đây là chưa từng thấy chút mặt trời nào.”
“Đại ca huynh đừng lạnh lùng thế chứ, rảnh rỗi cũng rảnh rỗi rồi, chúng ta nói chuyện đi mà.”
“Huynh phạm tội gì mà bị xử thế này vậy?”
Tôi tự nói một hồi lâu, lâu đến mức cả đám vợ chồng chuột ồn ào trong phòng giam cũng im bặt.
Tôi mới không cam lòng mà tin vào sự thật.
Haizz, hình như bạn tù bị tra tấn đến ngu người rồi.
*
Ngày hôm sau, trong phần cơm bỗng nhiên có thêm thịt.
Đồ cai ngục đưa tới là cơm trắng, rau xanh xào dầu, trên khay còn có một con gà quay thêm một chén trà thơm ngào ngạt.
Tôi kinh ngạc một thoáng rồi nhào tới mà ngấu nghiến. Cái đùi gà đã được nhét vào miệng rồi thì lý trí mới quay về.
Shhh, hình như đây là cơm của hắn.
Cai ngục ngoài cửa nhà lao là một gương mặt lạ, ngơ ngác nhìn tôi, nước mắt nói rơi là rơi.
“Chủ nhân ơi! Thập Ngũ vô dụng, ngay cả cơm của ngài cũng không giữ được!”
Hắn vừa lau nước mũi vừa rơi lệ, gào khóc cực kỳ khó nghe.
Tôi do dự liếc nhìn đùi gà, rốt cuộc cũng không nỡ đặt xuống, hôm nay định làm người vô lễ một phen.
Vì vậy tôi ngậm đùi gà mơ hồ nói xin lỗi: “Xin lỗi nhé, ta đói quá rồi... Đây là chủ nhân của ngươi à? Trông hắn hình như không muốn sống nữa, ngươi mau khuyên một chút đi.”
Thập Ngũ quỳ xuống lại khóc, vừa khóc vừa cầu xin, quỳ ngoài cửa ngục dập đầu suốt một hồi lâu cũng không khiến chủ nhân nhà hắn nói được một lời.
Người này từ hôm qua bị ném vào là đã nằm đó, không nhúc nhích chút nào, tựa như một thi thể yên tĩnh.
Cai ngục trong bóng tối thúc giục: “Niên thị vệ nên đi rồi. Ngài đừng làm khó tiểu nhân, quản ngục xuống tuần tra, bị bắt được là tiểu nhân mất đầu đấy!”
Thập Ngũ đi ba bước ngoái đầu một lần, bỗng xông đến trước mặt ta, dập đầu ba cái vang dội.
“Ta thấy cô nương tướng mạo hiền lành, nhất định là người tốt bậc nhất! Nô tài cầu xin ngài chăm chút cho chủ nhân nhà ta, đút cho ngài ấy chút cơm nước, nô tài cầu xin ngài đấy!”
“Chủ nhân nhất định phải sống!”
Thập Ngũ hung hăng lau nước mắt rồi theo cai ngục vội vàng rời đi.
Shhh, gánh nặng to thật.
Tôi có chút tò mò về thân phận của hắn nhưng cũng không tiện hỏi. Gì mà tiền Thái tử, tân Hoàng đế, không biết là tranh đấu trong hoàng tộc hay thay đổi triều đại.
Dù tôi có hỏi, hắn cũng chẳng thèm để tâm.
Bởi vì có cái gọi là nhận sự ủy thác của người ta thì hết lòng vì việc của người ta, tôi ăn no uống đủ, tâm tình tốt đẹp, lại có chuyện mới để làm, bèn đến gần đỡ người bạn ngục kia dậy, chỉnh hắn thành tư thế ngồi.
Nhưng lại cảm thấy cơ thể dưới tay tôi đang run rẩy.
“Sao vậy? Huynh đừng sợ ta, ta là người tốt.”
Hắn vẫn run không ngừng, gò má nghiến chặt, một lúc lâu sau mới thở ra một hơi.
Tôi chậm chạp nhận ra: “Có phải ta đã đụng phải vết thương của huynh không?”
Hắn không đáp, tôi bèn tự mình sờ thử hai cái, cách lớp vải rách sau lưng hắn, tôi sờ thấy vết máu còn mới. Không có ánh sáng, thật sự không thấy rõ vết thương ra sao.
“Ôi, chỗ này cũng không thể phòng nhiễm trùng, chỉ có thể trông vào sức đề kháng của huynh thôi.”
Tôi đặt khay cơm trước mặt hắn.
“Được rồi, ăn cơm thôi. Hehe, huynh muốn ăn cái nào trước?”
“Cơm hơi nguội rồi, hay là ăn gà trước nhé?” Tôi lau nước miếng nơi khóe miệng, do dự: “Nhưng người trọng thương mà ăn đồ béo ngậy thế này, e là không tốt cho việc hồi phục vết thương.”
“Thề với trời là ta không thèm nốt nửa con gà còn lại đâu!”
“Trước khi ăn cơm thì ăn canh trước, ta cho huynh uống chút nước nhé?”
Tôi dùng thìa múc một ít trà, chậm rãi đưa tới bên miệng hắn.
Hắn dựa vào tường không hề mở miệng, mắt nhắm nghiền, răng nghiến chặt không nhúc nhích.
Tôi sụt sịt giả khóc: “Công tử à, xin huynh thương xót, đừng chết vào hôm nay mà. Ta cô đơn ở đây bốn mươi chín ngày, ngày nào cũng tự nói một mình đến mức sắp hóa điên rồi, huynh ở lại với ta vài ngày nhé.”
“Trước khi huynh đến, ta suýt nữa chịu không nổi nữa rồi. Ta định khắc đủ mười dấu rồi tìm một bức tường đập đầu chết cho xong.”
(Chú thích: Dấu – chữ Hán gồm năm nét gạch, mỗi lần khắc một nét, khắc mười chữ tượng trưng cho năm mươi ngày.)
“Nhưng huynh đến rồi, đây là gì?”
“Đây là ý trời đấy.”
“Phật gia nói “cứu một mạng người hơn xây bảy tháp phù đồ”. Ấy? Huynh nói xem phù đồ là cái gì vậy?”
“Ta đã đọc không ít sách, cớ sao lại không biết cả từ này? Ta thật là không tìm hiểu đến nơi đến chốn mà.”
Nhân lúc hắn lơi lỏng cảnh giác, tôi dùng hai ngón tay bóp má hắn, nhét một thìa nước vào miệng.
“Khụ khụ khụ!”
Hắn ho mãi không thôi, có lẽ động đến vết thương, lại đau đến phát run một trận.
Khi thìa nước thứ hai đưa đến miệng, cuối cùng hắn cũng nhắm mắt mà uống.
Tôi cười ha ha: “Ta lớn thế này mới lần đầu hầu hạ người khác, tay nghề chưa thuần thục, huynh chịu khó nhé.”
Tôi lại múc cơm đưa đến miệng hắn.
Hắn cụp mi mắt, sắc mặt như tro tàn.
Tôi lại dùng chiêu cũ, lại bóp má ép hắn một lần nữa, nhét thìa cơm vào miệng.
“Đại huynh đệ à, huynh phải ăn cơm tử tế vào. Cai ngục nói giờ mới là tháng Năm, đến sau thu mới xử trảm. Trong sử nói “sau thu” là tiết thu phân, chúng ta còn sống được ba tháng nữa.”
“Ăn ngon uống khỏe dưỡng đủ tinh thần, biết đâu ba tháng này có bước ngoặt mới.”
Tôi giống như bà mẹ già lải nhải không ngớt, tự nói tự nghe, còn tự chọc cười mình.
Tôi nghĩ mình thật đúng là mắc bệnh rồi, bất ngờ gặp người sống, mừng đến ngẩn ngơ.
Nhưng nhìn hắn ăn cơm uống nước từng thìa một, tôi thấy còn thú vị hơn cả bện tóc rơm nữa.
*
Tôi đã nuôi “sống” hắn.
“Huynh muốn tự ăn à? Hôm nay có sức ăn cơm rồi hả?”
Hắn nhìn tôi, chậm rãi gật đầu.
Tôi có chút chưa thỏa mãn, hôm nay mất đi một thú vui lớn.
Lại sợ hắn ăn khoẻ, không chia thịt cho tôi, tôi bèn lén lút vươn đũa, muốn gắp nửa con cá trong đĩa của hắn.
Hắn cụp mắt nhìn thấy, lại duỗi tay, chầm chậm đẩy đĩa cá ấy đến trước mặt tôi.
Tôi vui mừng nhướn mày: “Cảm ơn ca! Ta ăn đầu cá và đuôi cá, thịt bụng thì huynh giữ lại mà ăn nha.”
Bạn tù không nói lời nào, cũng chẳng lấy đồ ăn, chỉ co chân trái, đặt một bát cơm trên đầu gối mà ăn.
Hắn cầm đũa rất cứng nhắc, tôi không nhìn rõ, chỉ thấy hắn xúc cơm rất chậm, như thể mỗi lần chỉ kẹp được vài hạt.
“Hay là, vẫn để ta đút cho huynh ăn? Bữa cơm này huynh ăn đến khi trời tối mịt mùi mất thôi.”
Vai hắn khựng lại, lập tức vùi đầu vào bát ăn ngấu nghiến.
Ăn xong rồi, hắn chầm chậm dùng hai tay chống thân mình, xoay người về phía vách tường, đưa lưng về phía tôi.
Tôi tò mò thò đầu ra: “Có phải huynh muốn đi tiểu không? Ngồi thế không được đâu? Có cần ta đỡ huynh đứng lên không?”
Hắn cứng đờ như tượng đá, bất động, chỉ co tay lại, bịt lấy hai tai.
Tôi cười ha ha.
Thì ra hắn chê tôi ồn, muốn quay mặt vào tường, bịt tai tĩnh lặng một lát.
Hai ngày sau, thị vệ tên Niên Thập Ngũ lại đến.
Lần này hắn thay một thân áo bào lục ôm sát rất gọn gàng, đeo đao, không còn dáng vẻ lén lút như lần trước, được một vị đại thái giám dẫn đến.
Vị thái giám ấy đeo tua ngọc châu ngà leng keng ở eo, cổ ngắn, bụng lớn, mặt trắng tròn, cả khuôn mặt bôi phấn chì trắng mịn, đích thực là hình tượng gian hoạn.
“Ui chao, thối muốn chết.” Ông ta ghét bỏ mắng một tiếng, rút khăn tay che mũi, lười liếc nhìn người khác, chỉ hở ra nửa tròng trắng mắt.
Quản ngục quỳ xuống cười nịnh: “Không biết Hỷ công công đại giá quang lâm, chưa kịp quét dọn.”
Lại cung kính gọi Niên Thập Ngũ một tiếng: “Niên thị vệ.”
Tôi ngạc nhiên vui mừng nói: “Thập Ngũ huynh thăng quan rồi à?”
Niên Thập Ngũ cười khổ một cái, không đáp, chỉ chăm chú ngó vào trong ngục.
“Mở cửa! Ta muốn vào.”
Quản ngục do dự chưa dám động, đợi Hỷ công công gật đầu mới tháo chìa khoá mở cửa.
Thập Ngũ xông vào, sau lưng là một ông lão râu dài vác hòm bước nhanh theo sát, trên người nồng mùi thuốc Đông y, chắc là đại phu.
Họ thắp đèn, cởi từng lớp áo của bạn tù của tôi, soi từng tấc.
Tôi đến gần xem
Chỉ một cái nhìn, tôi đã bật ra tiếng “a” ngắn.
Không chỉ là vết roi và dấu thiêu trên người, ngón cái cùng ngón trỏ tay phải hắn đều bị đập bẹp từng tấc một.
Cổ chân hai bên đều gãy, xoắn vặn ở góc độ kỳ dị. Bắp chân phải gần như lộ xương... Đó là hình phạt sơ tẩy tôi từng nghe qua trong Bảo tàng Lịch sử.
Lúc ấy tôi kinh hãi không dám nhìn kỹ, chỉ lướt mắt qua rồi đi vội. Nay lại thấy rõ ràng bằng cách này.
Chẳng trách mỗi lần hắn đổi tư thế đều phải dùng tay khó nhọc chống đỡ.
Tôi sống cùng hắn ba ngày, lại không biết trên người hắn có nhiều vết thương đến vậy.
Nghĩ đến ba ngày qua tôi đối với hắn như tra tấn, ép hắn dậy uống nước ăn cơm, thật muốn tự vả cho mình một cái.
Đại phu xem một chỗ, thở dài một tiếng, lại xem chỗ khác, lại than thở.
Bỗng hạ thấp giọng nói một câu gì đó.
Thập Ngũ khóc không thành tiếng: “Chủ nhân ơi ngài đừng nhịn tiểu nữa, ngài phải tiểu ra chứ.”
Hắn chợt nhớ ra điều gì, quay đầu cầu khẩn tôi: “Cô nương có thể ra ngoài trước được không? Thiếu gia nhà ta là quân tử đoan chính, tuyệt đối sẽ không thất lễ trước mặt phụ nữ đâu.”
... Phải rồi, ba ngày nay chưa từng nghe thấy tiếng nước.
Tôi nhất thời nghẹn lời, cổ họng như tắc nghẽn.
“Quản ngục! Ngươi đưa nàng ấy ra ngoài.”
Từ lúc xuyên không hơn năm mươi ngày nay, đây là lần đầu tôi bước ra khỏi phòng tù nhưng lòng lại chỉ lo lắng cho người trong ngục.
Đợi tiếng nước róc rách kết thúc, tôi lại vội vã áp sát cửa ngục nhìn hắn.
Trong ngục thắp hơn mười ngọn đèn, rất sáng.
Đại phu quả là người khéo tay, một hộp kim dao chỉ may trên tay ông ấy như thêu hoa, lại dùng rượu mạnh, nước muối rửa vết thương nhiều lần, băng gạc quấn hơn hai trượng.
Hắn bị lật qua lật lại để kiểm tra, chẳng nhúc nhích, như đã tắt thở vậy.
Đến khi nối xương hai ngón tay, hắn kêu lên thảm thiết, mấy cai ngục cũng không giữ nổi hắn.
Tay đứt ruột xót mà. Tôi không dám tưởng tượng cơn đau ấy ra sao. Tôi thậm chí không biết tên họ hắn, chẳng rõ thân phận, mà nghe tiếng gào thảm ấy, lòng tôi như cũng đau theo.
Nhưng ở khoảnh khắc nào đó, hắn nhìn thẳng vào mắt tôi qua song sắt, bỗng từ bỏ toàn bộ sự giãy giụa, nhắm mắt, nghiến chặt răng.
Tôi hồi hộp lo sợ hắn cứ thế tắt thở, hai tay nắm song sắt đều run rẩy.
Bỗng hiểu ra lời Thập Ngũ nói “thiếu gia quân tử đoan chính” là ý gì.
Quân tử, là người không muốn để lộ dáng vẻ nhếch nhác ra trước người đời.
Trận trị thương như tra tấn này cuối cùng cũng kết thúc, hắn đã hôn mê sâu.
Đại phu nghỉ ngơi một hồi mới thở đều, nói với tôi: “Trong ngục không ai chăm sóc, trông cậy cả vào cô nương.”
“Lão phu đã kê thuốc, mỗi ngày sắc hai thang, sẽ có người đưa vào. Thuốc để nguội rồi mới cho uống, nhất định phải uống sạch cặn dưới đáy bát.”
Tôi gật đầu liên hồi, ghi tạc mọi dặn dò vào tâm khảm.
Đột nhiên sau lưng tôi như có sâu bò qua, ngứa ngáy khiến tôi rùng mình.
Quay đầu lại, tôi bị khuôn mặt trắng bệch của Hỷ công công doạ giật mình.
Lão già ấy dùng phất trần quét qua lưng tôi, ánh mắt trơn trượt vòng một vòng nơi eo hông tôi, cười nheo mắt với Thập Ngũ.
“Niên thị vệ vì chủ cũ của ngươi mà quả thực đã dốc hết tâm can. Người đã đến lúc tận số rồi mà còn muốn kiếm cho hắn một cô nương lưu giống.”
Hửm?
Nói bậy, gì mà lưu giống! Rõ ràng là tôi tự mình xin đến bầu bạn trò chuyện!
Tay Niên Thập Ngũ giấu sau lưng nắm chặt thành quyền, gắng gượng cười: “Đa tạ Hỷ công công lòng dạ từ bi — nô tài còn muốn cầu thêm một chuyện, có thể để đại phu mỗi ngày vào ngục thay thuốc cho thiếu gia nhà ta không? Nô tài sẽ thuê thêm gã sai vặt, dọn dẹp trong ngục...”
Khoé mắt Hỷ công công hất cao, chắp tay về hướng Bắc.
“Hôm nay cho các ngươi vào ngục gặp mặt, ấy là Hoàng thượng khai ân! Niên thị vệ chớ có không biết điều!”
Ông ta lại cười nói quái gở: “Được rồi. Người cũng gặp rồi, thương cũng trị rồi. Đi thôi Niên thị vệ, nên quay về bán mạng cho Hoàng thượng rồi.”
Thập Ngũ xấu hổ vô cùng, ai có tai ở đây cũng nghe hiểu.
Hắn ta phản bội chủ tử mình mới đổi được cuộc gặp mặt hôm nay.
Hai mắt Thập Ngũ sưng như bong bóng cá, lại quay lại dập đầu với ta ba cái, giọng tuy thấp nhưng từng chữ rõ ràng có lực.
“Cô nương là người có lòng thiện, giao phó chủ nhân cho cô nương, nô tài yên tâm.”
“Thập Ngũ phận hèn lời nhẹ, không dám hứa gì khác, nhưng đã dặn dò quản ngục, mỗi ngày không được keo kiệt đồ ăn đồ dùng. Cô nương cứ yên tâm, dù sau này bị chém đầu sau mùa thu thì cũng an tâm mà đi, Thập Ngũ sẽ cho cô nương tang lễ long trọng, dựng mộ phần cho cô nương đời đời!”
Hầy, ngươi cũng là người tốt đấy.
Tôi nghe ra ý hắn là mấy tháng tới không thể đến nữa, cuộc thăm lần này mang chút ý chia ly.
Mấy cai ngục sau lưng mang gối chăn đến, ném xuống đất.
Người rầm rập rời đi, trong ngục lại yên tĩnh.
Chỉ còn lại tôi và anh bạn tù.
Tôi ngồi ngẩn người một lát, lấy một tấm chăn trải làm nệm, nhẹ tay nhẹ chân bế hắn lên, lại nằm sát bên.
Thuốc bôi trên người hắn dường như có thể tĩnh tâm, chăn mềm mại khiến tôi dễ chịu mà lim dim mắt.
“Ca, xem ra huynh cũng là quan to phải không? Sao lại bị người ta giày vò thế này?”
“Bị kẻ thù hãm hại sao?”
“Bị đẩy vào cảnh ngục tối, còn có người vì huynh mà dốc tâm dốc sức, ôi, có chút hâm mộ đấy.”
Tôi bật ngồi dậy, giơ ba ngón tay lên trời.
“Ta với huynh là đôi huynh muội cùng khổ, chẳng cầu sinh cùng ngày cùng tháng, chỉ nguyện chết cùng tháng cùng ngày.”
Tôi sờ cái cổ thiên nga của mình: “Không biết bị chém đầu có đau không nữa.”
Bên cạnh không có lấy một tiếng hồi đáp, không tiếng động, dường như cũng không thở. Tay trái hắn sát với tay phải tôi nóng kinh người.
Tôi đưa tay sờ mặt hắn.
Hỏng rồi, người này lên cơn sốt rồi!
Tôi hắng giọng.
“Cứu mạng! Đại thiếu gia này sốt rồi, có thuốc hạ sốt không? Quản ngục thúc, đưa ta khăn mặt, rượu, khăn ướt với!”
Năm Ấy Phòng Tối Gặp Trăng Sáng
