Mỹ Nhân Kiều Diễm Bị Hiến Tế Sau Nằm Thắng

Chương 270: Cuộc sống ngọt ngào hằng ngày (Kết thúc)


Gió lạnh bất chợt nổi lên, chỉ sau một đêm, mặt đất đã khoác lên lớp áo bạc trắng xóa. Tuyết bay lả tả trên cành cây, mang theo từng đợt rét buốt.


Trong căn phòng ấm áp, Vân An cuộn mình trong chăn, chỉ lộ ra một gương mặt trắng hồng phơn phớt đỏ vì ngủ. Cậu nhắm mắt, đôi môi mềm mại hơi hé, trông thế nào cũng là dáng vẻ rất dễ hôn. Hoa Cương nghĩ như vậy, và cũng làm như vậy.


Giống hệt công chúa trong truyện cổ tích được nụ hôn đánh thức, Vân An khẽ nhíu mày, bĩu môi. Hơi thở quen thuộc bên cạnh như một bức tường kín gió bao trọn lấy cậu. Cậu ngoan ngoãn dụi dụi vào ngực Hoa Cương, khuôn mặt đỏ hồng vì ngủ, lẩm bẩm: "Cho em ngủ thêm một phút nữa..."


"Tối qua trước khi ngủ em còn dặn đi dặn lại là phải gọi em dậy lúc tám giờ mà." Hoa Cương cười khẽ, đưa tay véo nhẹ chóp mũi cậu.


Vân An càng áp mặt sát hơn. Tiếng cười trầm thấp của Hoa Cương vang bên tai cậu: "Em không muốn dậy thì thôi không đi nữa. Hôm nay tuyết rơi, bên ngoài lạnh thế này, ta cũng không nỡ để em đội tuyết đi gặp đám nhóc đó..."


Hoa Cương còn chưa nói xong, Vân An đã cố mở mắt, cả người vẫn còn mơ mơ màng màng, mí mắt chỉ mở hờ nhưng vẫn vén chăn định xuống giường.


"Em đúng là lúc nào cũng nghĩ cho bọn họ." Nếu lời trước của Hoa Cương chỉ là cố ý kích cậu, thì giờ trong giọng đã thật sự có chút ghen.


Vân An ngồi bên mép giường, cố tỉnh táo hơn, giọng mềm mềm: "Em đã hứa với họ hôm nay sẽ qua rồi."


Sau khi khôi phục ký ức, Vân An cũng suy nghĩ thông suốt. Trong ảo cảnh, Vân Trinh đã dạy cậu rất nhiều thứ, không chỉ là kỹ năng của thiên sư mà còn là trách nhiệm truyền thừa.


Vì vậy, sau khi trở lại thủ đô, Vân An bắt đầu nhận việc, xử lý đủ loại sự kiện linh dị, quỷ quái lớn nhỏ.


Nhưng sức một người vẫn là không đủ. Từ lâu Vân An đã có một ý tưởng: Cậu muốn lập ra một tổ chức.


Những gia tộc thiên sư lớn ở thủ đô đều dựa vào huyết mạch truyền thừa, nhưng đó không phải con đường lâu dài. Vân An muốn xây dựng một học viện thiên sư không phân biệt thân phận, địa vị, giới tính và tuổi tác.


Chỉ cần có thiên phú và muốn trở thành thiên sư, muốn góp một phần sức lực cho thế giới này, Vân An đều sẵn sàng giúp đỡ.


Học viện dạy hoàn toàn miễn phí, nhưng chỉ đào tạo những thiên sư dự bị có thiên phú nhất định. Những người chỉ có mộng làm thiên sư nhưng không có năng lực thực sự thì không thể học sâu hơn, chỉ được học vài kỹ năng cơ bản, nhưng như vậy cũng đã đủ.


Ban đầu chẳng mấy ai tin tưởng, chỉ có Hoa Cương ủng hộ. Vân An vẫn cắn răng kiên trì, và đến nay mọi thứ cũng đã vào quỹ đạo.


Những thiên sư dự bị trong học viện đều rất kính trọng và yêu mến Vân An. Công việc của cậu ngày càng bận rộn, cũng khiến Hoa Cương không vui.


Hai người vừa mới đăng ký kết hôn ở nước ngoài không lâu. Hoa Cương hận không thể giấu Vân An đi hưởng tuần trăng mật ba đến năm năm liên tục, nhưng vì Vân An đã đổ quá nhiều tâm huyết vào học viện, nên dù bất mãn thì hắn cũng chỉ càm ràm ở miệng.



"Nhưng người em nhớ nhất vẫn là anh mà." Vân An quay lại hôn nhẹ lên khóe môi Hoa Cương. Đôi mắt sáng long lanh, chỉ cần nhìn hắn một cái đã ngượng ngùng quay đi.


Ở bên nhau lâu như vậy, Vân An sớm đã biết cách "vuốt lông" cho Hoa Cương, nhưng mỗi lần đối diện thì cậu vẫn không nhịn được mà ngại ngùng.


Quả nhiên, chỉ một nụ hôn nơi khóe môi đã dỗ Hoa Cương vui trở lại. Hắn theo Vân An xuống giường, như một chú chó lớn ngoan ngoãn đi theo phía sau: Bóp kem đánh răng cho cậu, rồi làm bữa sáng đợi cậu ăn.


"Hôm nay tuyết lớn thế này, ta không yên tâm để em tự lái xe. Ta đưa em đi nhé." Hoa Cương nói.


Động tác uống sữa của Vân An khựng lại, vẻ mặt hơi không tự nhiên: "Không cần đâu, em tự đi được. Đường chắc đã được dọn tuyết rồi. Hôm qua thư ký của anh còn nói hôm nay anh có cuộc họp mà. Anh cứ đi họp đi, ăn xong em sẽ tự đến học viện."


"Học viện của em là sản phẩm từ thiện đó, không kiếm tiền còn phải bỏ tiền túi. Cho nên anh phải đi làm chăm chỉ kiếm tiền nuôi em đó, nghe chưa."


Nói xong, Vân An uống cạn ly sữa, hôn Hoa Cương một cái rồi vội vàng ra cửa.


Hoa Cương một mình thong thả ăn hết bữa sáng.


An An của hắn có chuyện giấu hắn, tại sao lại không muốn hắn tới học viện?


Tuy tò mò, nhưng lời An An nói thì vẫn phải nghe. Hoa Cương đến công ty họp trước.


Tổng giám đốc điều hành đứng trước bàn làm việc rộng lớn, cung kính chờ Hoa Cương chỉ thị. Hoa Cương lướt nhanh qua báo cáo và tài liệu do thư ký trình lên, ngón tay gõ nhịp lên mặt bàn, từng nhịp như đánh thẳng vào tim của vị tổng giám đốc.


"Không tệ." Hoa Cương đặt tài liệu xuống, hai tay đan trước bụng, hờ hững nói: "Tiếp tục giữ phong độ, cố gắng hơn nữa."


Tổng giám đốc như được đại xá, liên tục gật đầu. Còn chưa kịp nói gì thì đã nghe Hoa Cương tiếp: "Năm nay anh làm tốt. Thưởng cuối năm tăng thêm 5%."


Không có lời khen nào thực tế hơn tiền mặt. Lần này nụ cười trên mặt tổng giám đốc hoàn toàn là thật lòng: "Cảm ơn Hoa chủ tịch."


Hoa Cương không ở công ty lâu. Họp xong thì rời đi. Ban lãnh đạo đã quen với phong cách làm việc này của hắn, chỉ là một ông chủ vừa cao lớn đẹp trai lại giàu có, dù là những tinh anh trong giới cũng không tránh khỏi bàn tán về đời tư của hắn.


Mọi người đều rất tò mò không biết Hoa Cương đã kết hôn hay chưa.


Một phe khăng khăng nói chưa! Vì chưa ai trong công ty từng thấy vợ hắn, cũng chưa nghe hắn nhắc tới vợ con.


Phe còn lại khẳng định là đã kết hôn! Vì Hoa Cương mỗi ngày đều "đi muộn về sớm", đúng kiểu đàn ông có gia đình, trên ngón áp út còn đeo nhẫn cưới rất rõ ràng, thỉnh thoảng còn nghe hắn nói chuyện điện thoại với người bên kia bằng giọng vô cùng dịu dàng.



Ban lãnh đạo tranh cãi không ngớt, còn Hoa Cương thì chẳng hay biết gì. Lúc này hắn đang lái xe, tâm trạng rất tốt, hướng thẳng đến học viện của Vân An.


Học viện của Vân An có giấy phép kinh doanh đàng hoàng, mua hẳn cả tòa nhà văn phòng, cũng là do Hoa Cương cùng cậu đi xem và quyết định. Đến dưới tòa nhà, Hoa Cương không báo trước cho ai, tự đi thang máy lên.


Hắn rất ít khi tới đây. Bên trong tòa nhà đông hơn mấy tháng trước rất nhiều. Thấy gương mặt lạ của hắn, đám thiên sư trẻ chỉ tò mò, nhưng vì dáng vẻ Hoa Cương quá đỗi tự tin và hiên ngang nên cũng chẳng ai dám hỏi hắn có phải học viên của nơi này không.


Những thứ được dạy ở đây rất cơ bản nhưng vô cùng hữu dụng: Phù chú, phong thủy, võ thuật... Vân An mời thiên sư của các gia tộc lớn đến giảng dạy, Hạ Uyển và Kim Tử Ngâm cũng tới góp vui làm giáo viên.


Hoa Cương đi từng lớp từng lớp xem, có lớp đang học, có lớp trống, vẫn không thấy Vân An.


Ở cuối hành lang có một phòng học nhỏ. Bên trong vừa xong một tiết võ thuật, thầy giáo đã rời đi, chỉ còn học viên thở hổn hển, người ngồi người nằm.


Không thấy Vân An, Hoa Cương định rời đi thì lại vô tình nghe thấy đám học viên đang buôn chuyện về cậu.


"Ê, mấy người nói thầy Vân có tới hai mươi tuổi chưa?"


"Tôi thấy nhiều lắm cũng chỉ hai mươi. Thầy nhìn còn nhỏ hơn tôi, môi đỏ răng trắng, đẹp ghê."


"Còn lợi hại nữa. Tôi học lớp của thầy một lần rồi. Thuật dẫn lôi của thầy, sét đánh xuống mạnh đến mức bọn quỷ gặp cũng phải quỳ xin tha."


"Có phóng đại quá không, thầy nhìn nhỏ vậy mà lợi hại thế sao?"


"Không nhỏ đâu. Nghe mấy thầy khác nói thầy Vân đã hai mươi bốn tuổi rồi, mà còn..." Người đó hạ giọng đầy bí ẩn: "Tôi nghe nói thầy đã kết hôn rồi."


"Trời ơi, thật hả! Tim tôi vỡ tan. Thầy Vân đẹp như vậy, tôi còn định không biết xấu hổ thử theo đuổi thầy một lần."


"Nếu thầy Vân không khắt khe về giới tính như vậy, tôi cũng muốn thử theo đuổi..." 


......


Trong lớp học, đám học viên đang buôn chuyện rôm rả.


Ngoài cửa lớp, Hoa Cương khẽ nheo mắt lại.


"Hoa Cương? Sao anh lại đến đây?" Vân An đứng ngoài hành lang, nhìn Hoa Cương cách đó mấy bước, có chút bất ngờ.



Bị bắt quả tang nhưng Hoa Cương hoàn toàn không hề lúng túng. Hắn quay người bước về phía Vân An, nói rất tự nhiên: "Ta họp xong rồi, thấy cũng sắp tới giờ tan làm nên đến đón em về."


Vân An cúi nhìn đồng hồ, đúng là sắp đến giờ tan làm thật, nhưng tối nay cậu còn phải họp tổng kết với mấy thầy cô khác... chắc là phải tăng ca.


Hành lang người qua lại không ngớt. Mọi ánh mắt gần như đều dừng lại trên người Hoa Cương, một người đàn ông đẹp trai như người mẫu. Vân An nghĩ nghĩ, lập tức kéo tay hắn: "Anh vào văn phòng em trước đi."


Vừa đóng cửa văn phòng, Vân An đã bị Hoa Cương ôm lấy eo, hôn chặt lên môi, như một chú chó nhỏ l**m láp bờ môi cậu.


"Ưm..." Hoa Cương hôn vừa gấp vừa dữ. Vân An phát ra một tiếng rên khẽ, đưa tay đẩy hắn, nhưng chút sức đó trong mắt Hoa Cương chẳng khác nào đang làm nũng.


Khi nụ hôn kết thúc, môi Vân An đỏ ửng, bóng loáng, nhìn là biết vừa bị hôn rất dữ. Vân An bực mình trừng mắt nhìn Hoa Cương.


Nhìn thành quả của mình, chút ghen dỗi trong lòng Hoa Cương lập tức tan sạch, hắn bật cười. Nghe Vân An nói phải tăng ca, không thể về nhà ngay, hắn cũng không còn khó chịu nữa.


Vân An còn một tiết dạy nữa, không kịp nói chuyện nhiều với Hoa Cương thì đã vội lên lớp.


Hoa Cương thong thả ngắm quanh văn phòng một vòng rồi mới chậm rãi ra ngoài, đi thẳng đến lớp học của Vân An, gõ cửa. Nghe bên trong nói "mời vào" mới đẩy cửa bước vào.


Thấy là Hoa Cương, mặt Vân An lập tức đỏ bừng.


Trước cả lớp đông học viên, giữa những ánh mắt tò mò dò xét, Hoa Cương vẫn bình thản nói: "Thầy Vân, ta vào chào em một tiếng. Ta về nhà trước nhé. Dạy xong em nhớ về sớm, ta đợi em ở nhà ăn cơm."


"Woa~~" Cả lớp lập tức ồ lên trêu chọc. Vân An đỏ bừng mặt, vội vàng xua tay về phía Hoa Cương, lắp bắp: "Em... em biết rồi, anh về nhanh đi."


Hoa Cương hài lòng gật đầu, xoay xoay chìa khóa xe rồi rời đi.


.


Trợ lý bận rộn cả ngày, vừa về đến nhà, quăng mình lên ghế sofa thì nhận được điện thoại từ... sếp lớn.


Sau khi cúp máy, cô nhìn chằm chằm màn hình điện thoại đen ngòm phản chiếu gương mặt đầy kinh ngạc của mình.


Cô không nghe nhầm chứ?


Sếp lớn vừa gọi bảo cô sửa mục tình trạng hôn nhân trên Baidu của hắn thành... đã kết hôn?



Cô véo mạnh vào mặt mình, đau thật!


Hóa ra sếp lớn thực sự đã kết hôn rồi!


Tên người cùng kết hôn là gì nhỉ?


Vân An.


Nhìn hai chữ vừa ghi trong ghi chú điện thoại, trợ lý chỉ cảm thấy mọi thứ như mơ.


Nhưng sếp lớn nói sao thì làm vậy thôi.


Ngày hôm sau, toàn bộ công ty, từ trụ sở chính đến các chi nhánh đều nhận được thông báo nội bộ: Chủ tịch Hoa Cương đã kết hôn.


Hoa Cương nhìn mục "Chồng hợp pháp" trên Baidu của mình đã liên kết với tên "Vân An", trong lòng vô cùng thỏa mãn.


Vân An nằm trong lòng hắn, ngoài miệng còn nói: "Anh có ấu trĩ không vậy", nhưng nụ cười hạnh phúc trên mặt thì không giấu được.


 


Tác giả có lời muốn nói:


Hoàn thành truyện rồi~


Cảm ơn các bạn đã đồng hành cùng An An và Hoa Cương suốt chặng đường dài này~


Hy vọng các thiên thần đã mua full truyện cho mình một đánh giá bốn hoặc năm sao nhé ~


Yêu mọi người!


Toàn văn hoàn


 


Tạm biệt bé cưng Vân An! Tạm biệt Tà thần Hoa Cương! Tạm biệt Kim Tử Ngâm, Hạ Uyên cùng với rất nhiều người hoặc quỷ siêu cấp tốt bụng và thân thiện từ trong phó bản đến cuộc sống hiện thực! Chúc cho mọi người mãi mãi hạnh phúc và vui vẻ mỗi ngày về sau!


Cảm ơn các bae iu dấu đã đồng hành cùng Vân An và Hoa Cương tới cuối truyện nhaaa! Xin cảm ơn tình cảm mà các bạn độc giả đã dành cho truyện trong suốt hành trình dài này nhé ‍‍Mãi iuuuu ạ!


Mỹ Nhân Kiều Diễm Bị Hiến Tế Sau Nằm Thắng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Mỹ Nhân Kiều Diễm Bị Hiến Tế Sau Nằm Thắng Truyện Mỹ Nhân Kiều Diễm Bị Hiến Tế Sau Nằm Thắng Story Chương 270: Cuộc sống ngọt ngào hằng ngày (Kết thúc)
10.0/10 từ 43 lượt.
loading...