Mỹ Nhân Kiều Diễm Bị Hiến Tế Sau Nằm Thắng

Chương 250: Ánh trăng (5)


Không đợi Vân Trinh lên tiếng, Vân An đã không nhịn được.


"Các người rốt cuộc muốn gì!" Vân An nghiến răng, giận dữ hỏi.


Gia chủ Kim gia và gia chủ Hạ gia chẳng buồn nhìn Vân An, như thể cậu không tồn tại. Họ chỉ chăm chăm vào Vân Trinh, giọng lạnh lùng chỉ trích: "Vân Trinh! Cậu là thiên sư, vậy mà lại sa ngã, giao du với yêu tà quỷ quái! Cậu không sợ làm ô uế bùa chú trong tay, phụ lòng Đạo tổ mà mỗi ngày cậu đều bái lạy sao?"@TửuHoa


"Nếu cậu chịu giết con quỷ kia, quay đầu lại là bờ, Đạo tổ sẽ tha thứ. Vòng tròn thiên sư vẫn sẽ chừa cho cậu một chỗ!"


Những lời chất vấn như sấm vang bên tai khiến Vân Trinh ôm đầu, chìm trong giằng xé.


Nhìn Vân Trinh đau đớn, Bạch Diên xót xa muốn bước tới nhưng bị Vân An kéo lại: "Các người dựa vào đâu phán xét cô ấy! Bạch Diên ẩn thế tu luyện, chưa từng hại ai. Trên người cô ấy có quỷ khí nhưng không hề có oán khí. Nếu cô ấy chưa làm điều ác, các người lấy quyền gì mà phán giết cô ấy chứ!"


"Các người là thiên sư, đáng lẽ phải bảo vệ thế gian, giữ chính khí. Nhưng giờ đây, các người lại giương lưỡi hái nhắm vào đồng đạo. Đó là đạo lý của thiên sư sao?"


Gia chủ Kim gia cười lạnh: "Một kẻ nửa người nửa quỷ như cậu, có tư cách gì phán xét chúng ta?"


Ông ta xoáy ánh nhìn về phía Vân Trinh: "Nếu muốn cứu anh và em cậu, giết nó đi!"


Vân Trinh im lặng hồi lâu, rồi chậm rãi giơ lên kiếm gỗ đào. Khoảnh khắc ấy, ai nấy đều căng thẳng.


"Vân Trinh..." Vân An khàn giọng, thân mình run nhẹ. Đặt bản thân vào vị trí ấy, cậu biết mình cũng chẳng thể chọn. Cả hai đều là người hắn không thể mất.


Cuối cùng, mũi kiếm gỗ đào nhắm thẳng vào Bạch Diên.


"Không!" Vân An lao tới chắn trước mặt bà, giọng run rẩy: "Hoa Cương, giúp em!" Cậu van cầu, vì bản thân không thể đối đầu với ba, nhưng càng không thể nhìn mẹ chết.


Bạch Diên đặt nhẹ tay lên vai Vân An, dịu dàng: "An An, tôi không sao."


"Không sao cái gì! Nếu trúng kiếm này, hậu quả sẽ thế nào..." Vân An run giọng.


Bạch Diên khẽ nói: "Anh ấy... sẽ không tổn thương tôi."@TửuHoa


Vừa dứt lời, kiếm gỗ đào đột ngột xoay hướng, phát ra âm thanh sắc lạnh, nhắm thẳng gia chủ Kim gia và gia chủ Hạ gia.


Thừa dịp họ tránh né, Vân Tùng và Vân Hạo thoát khỏi trói buộc, chạy về phía Vân Trinh.


Nhưng lúc này, Vân An thấy nụ cười nham hiểm trên mặt gia chủ Kim gia. Một cây cung nhỏ xuất hiện, mũi tên sắc bọc bùa chú vàng, lao đi mang theo tiếng gió rít – nhắm vào Bạch Diên.


Khoảnh khắc ấy, Vân An không kịp nghĩ gì.


Vì cứu bác cả và chú, cậu đã rời xa Bạch Diên. Giờ đây, cậu chỉ có thể nhào tới, dùng chính bản thân mình chắn mũi tên.


Thế giới trước mắt Vân An quay cuồng, cơn đau xé toạc cơ thể. Cậu thấy mơ hồ, nhưng rõ ràng: Mũi tên xuyên qua bụng cậu... rồi xuyên qua trái tim của Bạch Diên.


Tiếng gào thét thống khổ của Vân Trinh và Hoa Cương vang vọng. Một đôi tay lớn đỡ lấy thân thể sắp ngã của cậu.


Mơ màng mở mắt, cậu thấy hốc mắt Hoa Cương đỏ hoe. Vân An cố mở miệng, muốn an ủi... nhưng không thốt nổi lời.


Trước khi chìm vào bóng tối, cậu vẫn còn nghe tiếng gào xé lòng của Hoa Cương, vang mãi bên tai.


——————————————————————————————————


Giống như một lữ khách lạc đường trong sa mạc, khổ sở tìm kiếm lối ra, Vân An cảm thấy mình đã đi rất xa, rất xa. Thể xác và tinh thần đều kiệt quệ, chỉ hận không thể ngã xuống đất, mặc kệ mọi thứ, ngủ một giấc thật dài.


Nhưng một giọng nói nữ dịu dàng nhưng gấp gáp đánh thức cậu.@TửuHoa


"An An, An An, cậu tỉnh lại đi." Giọng Bạch Diên run rẩy, bà hít vào một hơi lạnh, sắc mặt tái nhợt.


Vân An bị tiếng gọi kiên định của bà kéo tỉnh. Cậu chậm rãi mở mắt, trước mắt là một màu đen thăm thẳm, từng giọt mưa lạnh buốt rơi lộp độp lên người cậu.


Đây là đâu? Không phải cậu đã bị một mũi tên bắn xuyên ngực sao? Mẹ đâu rồi? Bà có ổn không?


Vô số câu hỏi dồn dập xông vào đầu Vân An. Cậu chớp mắt, lập tức tỉnh táo lại, cố ngồi thẳng dậy.



"Tạ ơn trời đất, cuối cùng cậu cũng tỉnh lại, thật tốt quá." Bạch Diên xúc động, nước mắt tràn ra. Bà cố gắng giãy giụa đứng dậy. Vân An thấy động tác bà khó nhọc, theo bản năng đưa tay đỡ lấy, nhưng ngay lập tức ánh mắt cậu sững lại — bụng bà lớn đến mức như sắp sinh, lại mang trên mình vết thương nghiêm trọng.


Mưa đêm, bao vây truy sát, sinh nở...


Những từ khóa đó đồng loạt lóe lên trong đầu Vân An. Cậu nhìn ra bên ngoài. Trong màn mưa xối xả, dưới ánh đèn đường lờ mờ là một đám thiên sư tay cầm bùa chú và pháp khí. Hơn trăm người bao vây, đối đầu chỉ với một mình Vân Trinh.


"Ta đã thăm dò rõ ràng rồi, trong rừng phía sau có một điểm phòng thủ lỏng lẻo, có thể trốn ra từ đó. Chúng sẽ không thể lập tức phát hiện tung tích." Hoa Cương chạy vào đình, trên người còn ướt đẫm nước mưa.


"Tốt." Bạch Diên gật đầu, siết chặt tay Vân An, rồi đặt tay cậu vào lòng bàn tay của Hoa Cương. "Hai người mau rời khỏi đây, tôi sẽ ở lại yểm trợ."


"Không, con không đi." Vân An kiên quyết lắc đầu.


Nhìn màn mưa to tầm tã ngoài đình, cậu đã hiểu. Cậu tất cả đều đã hiểu rồi.


Phó bản này chính là thế giới của ba cậu — Vân Trinh. Suốt ba lần cậu tiến vào nơi này đều là những khoảnh khắc then chốt trong mối tình giữa Vân Trinh và mẹ — Bạch Diên. Những khoảnh khắc đau thương không thể nguôi ngoai.@TửuHoa


Bởi vì mỗi cột mốc hạnh phúc của họ đều bị những thiên sư khác phá nát. Đó chính là nguồn cơn hận ý của Vân Trinh.


"An An, nghe lời." Hoa Cương nhẹ vuốt tóc Vân An, rồi đặt lên giữa trán cậu một nụ hôn. "Em và Bạch Diên rời đi, ta sẽ ở lại giúp Vân Trinh."


"Không, em không thể đi." Vân An lùi lại một bước. Mưa to tạt vào mái đình, lạnh buốt thấm qua lớp áo mỏng khiến cậu run lên, giọng nói cũng run rẩy: "Hai người không hiểu, đây là chuyện em phải đối mặt. Hai người đi đi. Hoa Cương, hãy đưa Bạch Diên rời khỏi đây. Hứa với em, nhất định phải bảo vệ cô ấy. Đừng để cô ấy xảy ra bất cứ chuyện gì."


"Vân Trinh còn ở đây, tôi sẽ không rời đi. Chúng ta đã hứa với nhau, dù gặp chuyện gì cũng sẽ cùng nhau đối mặt." Bạch Diên cũng kiên định, không chịu rời khỏi.


Không ai có thể thuyết phục ai. Cuối cùng, cả ba đều chọn ở lại.


Vân An đỡ Bạch Diên ngồi xuống băng ghế lạnh lẽo trong đình. Bà ôm bụng, sắc mặt đau đớn đến tái nhợt. Trái tim Vân An như bị ngàn đao cắt xé. Cậu biết — đêm nay, Bạch Diên sẽ sinh ra cậu.


Cậu biết, ngày mẹ sinh cậu đã chịu muôn vàn đau khổ. Nhưng được tận mắt chứng kiến, nỗi đau đó khắc cốt ghi tâm, khác xa với bất kỳ tưởng tượng nào.


Nỗi đau xé lòng này khiến Vân An thậm chí nghĩ: thà rằng mình chưa bao giờ được sinh ra, như vậy có lẽ mẹ sẽ bớt khổ sở hơn.


Hoa Cương vận quỷ lực giúp Bạch Diên giảm bớt cơn đau. Bạch Diên khẽ đẩy tay Vân An. Dù đau đớn đến mức không thể nói nên lời, nhưng ánh mắt bà đã nói rõ tất cả. Bà muốn cậu đi giúp Vân Trinh.


Bà đang lo cho chồng mình.@TửuHoa


Nhìn Bạch Diên yếu ớt tựa vào Hoa Cương, Vân An cắn chặt răng. Ít nhất, Hoa Cương ở bên cạnh, Bạch Diên sẽ an toàn. Nhưng Vân Trinh lại đang một mình chống chọi hơn trăm thiên sư.


Không chút do dự, Vân An xoay người, lao ra khỏi đình, chạy về phía nơi ba cậu đang chiến đấu.


Càng đến gần, Vân An càng nhận ra manh mối.


Vì sao Vân Trinh có thể lấy một địch trăm, cầm cự trước bao nhiêu thiên sư? Bởi vì ông đã tu luyện một loại bí thuật — điều khiển quỷ bằng bùa chú.


Nhưng đây không phải là thuật trục quỷ, mà là thuật sai khiến.


Một thiên sư trừ ma vệ đạo lại mạnh mẽ thu phục quỷ hồn, ép chúng trở thành công cụ của mình. Bí thuật này... thậm chí có thể coi là tà thuật.


Trong hàng ngũ quỷ hồn đang chiến đấu, Vân An nhận ra những gương mặt quen thuộc — những "người" mà cậu từng gặp trong các phó bản: Sở Nguyệt và con cô ấy từ Bài ca đoàn kịch , Nam Tịch từ Trường Trung học số 1 , bà ngoại từ Toà nhà 5 tầng , Reuel từ Lâu đài cổ Mary - kẻ này còn ngoái đầu lại nở một nụ cười quỷ dị với Vân An. Thậm chí, cậu còn thấy cả những con sói xám từ Thôn sói xám .


Vân An không thể tin được, thì ra ba ngay lúc này cũng đã tính toán chu toàn đến vậy sao?


"Vân Trinh!" Vân An chạy đến bên cạnh ông, chỉ thấy sắc mặt Vân Trinh tái nhợt, thần kinh căng như dây đàn, vừa thấy Vân An lại gần, ông lập tức giận dữ quát: "Cậu tới đây làm gì! Tôi không còn sức đâu mà bảo vệ cậu!"


Những con quỷ mà Vân Trinh thu phục đều không cam tâm tình nguyện phục tùng ông, cho nên mỗi lần điều khiển bọn chúng, Vân Trinh đều hao tổn tinh thần cực độ, không dám lơ là, chỉ cần một sơ suất nhỏ liền có thể bị phản phệ.


"Con không cần ngài bảo vệ, tự ngài cẩn thận là được." Vân An lớn tiếng đáp, ánh mắt cậu nhìn chằm chằm đám thiên sư hung hãn đối diện, hàm răng cắn chặt.@TửuHoa


Nỗi khúc mắc lớn nhất của Vân Trinh là mỗi lần nhìn thấy Bạch Diên chịu tổn thương trước mặt mình. Cảnh tượng đêm mưa sinh con này cũng như một nhát dao sắc bén đâm xuyên trái tim ông. Vân Trinh không thể chấp nhận việc vợ mình rời xa nên mới dẫn đến những hành động điên cuồng sau này.


Vân An hiểu rõ, việc cậu cần làm chính là bảo vệ Bạch Diên và viết lại cái kết cục này.


"Vân Trinh, nghe con nói, Vân Tùng và Vân Hạo sắp tới nơi rồi, người không cần kích động!" Vân An nhìn đôi mắt đỏ ngầu của Vân Trinh, thấy ông đã bắt đầu sử dụng đám quỷ quái tấn công thiên sư.


Thiên sư vốn khắc chế quỷ quái. Dù bị Vân Trinh điều khiển, bọn quỷ quái vẫn phải liều mình lao lên, cuối cùng tan thành mây khói, hồn phi phách tán.



Vân An chỉ nhìn thoáng qua, vội vàng nắm lấy cánh tay Vân Trinh, định khuyên can ông. Nhưng cậu mới nói được vài câu, thì từ trong đình vang lên tiếng kêu đau đớn của Bạch Diên.


Cả Vân Trinh và Vân An cùng quay đầu lại, chỉ thấy Hoa Cương đang giơ cao chủy thủ, chậm rãi rạch xuống bụng Bạch Diên.


Sinh con...


Đó chính là cậu!


Vân An bỗng cảm thấy trời đất quay cuồng...


——————————————————————————


"An An, An An, tỉnh tỉnh." Lại là giọng nữ quen thuộc ấy.


Vân An choàng mở mắt, theo bản năng ôm chặt lấy bụng Bạch Diên, sắc mặt hoảng sợ.


Cậu ngồi bật dậy, thở hổn hển, nước mắt tuôn rơi, ôm chặt Bạch Diên và nói trong nghẹn ngào: "Tạ trời, may quá, mẹ không sao..."@TửuHoa


Cậu đỡ Bạch Diên ngồi lên, hiểu rõ rằng mẹ cậu sinh cậu bằng phương pháp mổ là một vòng tuần hoàn. Dù đây chỉ là một phó bản, nhưng vẫn không thể xuất hiện chuyện cả cậu khi mới sinh và cậu hiện tại cùng tồn tại một lúc.


Vậy nên, cậu nhất định phải giải quyết tất cả mọi chuyện trước khi Bạch Diên sinh cậu ra.


Lúc này, Hoa Cương cũng xuất hiện, giống hệt như trong trí nhớ và nói những lời y hệt trước đây.


Nhưng lần này, Vân An nhanh chóng quyết định: "Hoa Cương, anh hãy bảo vệ Bạch Diên rời đi, nhất định phải giữ cô ấy an toàn."


"Bạch Diên, nghe con nói. Con sẽ đi cứu Vân Trinh, đưa ông ấy toàn vẹn trở lại bên cô. Cô không cần lo cho con. Cô còn nhớ không? Con từng nói với cô, con là nửa người nửa quỷ, bùa chú khi dùng lên người con đều giảm hiệu lực."


Lời của Vân An khiến Bạch Diên sững sờ, đáy mắt hiện lên chút mơ hồ. Nửa người nửa quỷ... Mẹ là quỷ, ba là người. Bà chợt nhớ đến lời Vân An từng nói, lớp giấy mỏng ngăn cách chân tướng cuối cùng cũng chỉ cách một nhát đâm là thủng.


Nhân lúc Bạch Diên còn đang mơ màng, Vân An nhanh chóng đẩy bà về phía Hoa Cương, ra hiệu hắn mau chóng đưa bà đi.


Nhưng Hoa Cương vẫn đứng yên không nhúc nhích.


Vân An nhíu mày, định lên tiếng thì Hoa Cương chậm rãi nói: "An An, ta nhớ ra rồi."


Vân An ngây người. Nhớ ra rồi? Nghĩa là hắn đã nhớ lại tất cả những chuyện họ từng trải qua sao?


Trong khoảnh khắc đó, Vân An chỉ muốn bật khóc, lao vào lòng Hoa Cương và ôm hắn thật chặt.


Nhưng cậu không thể.


"An An, ta sẽ đưa các em đi. Sau khi đưa em và bà ấy đến nơi an toàn, ta sẽ quay lại giúp Vân Trinh." Đó là cách giải quyết tốt nhất mà Hoa Cương có thể nghĩ ra.@TửuHoa


Nhưng Vân An vẫn lắc đầu, nhìn Hoa Cương với nụ cười khổ và nói vài lời mà Bạch Diên không thể hiểu: "Không được, Hoa Cương. Anh hiểu rõ ràng nhất mà. Hiện tại, chỉ có em có thể phá vỡ phó bản này. Nếu không, nó sẽ tiếp tục tuần hoàn lặp lại dưới chấp niệm và oán khí của ba em."


"Hãy tin em. Em có thể làm được."


"Không." Không ngờ Hoa Cương lại từ chối cậu thêm một lần nữa.


"An An, ta đã biết lai lịch của mình rồi." Ánh mắt Hoa Cương phức tạp, trong đó chất chứa yêu thương, xót xa và cả mông lung: "Ta sẽ xuất hiện trong phó bản này, chính là vì mẹ em, Bạch Diên, nhờ cậy."


"Bà là đồng tộc duy nhất của ta trên thế gian này. Vào khoảnh khắc gần kề cái chết, bà mang theo em tìm đến ta, cầu xin ta bảo vệ em. Ta đã nhận lời. Vì thế, ta tiến vào phó bản này, nhưng ký ức của ta lại bị phong ấn."


"An An, ta đến đây chính là để bảo hộ em. Ta sẽ không rời đi."


Vân An bàng hoàng, toàn thân run rẩy, nước mắt lăn dài không ngớt. Cậu không thể tin nổi những gì vừa nghe.


Dù Hoa Cương nói những lời ấy không hề có oán trách, chỉ có chút bất đắc dĩ nhưng Vân An vẫn cảm nhận được một nỗi bi thương sâu thẳm.


Cậu hiểu rõ hơn ai hết — Hoa Cương khát khao được thoát khỏi nơi này đến mức nào. Vì mục tiêu ấy, hắn thậm chí chấp nhận mạo hiểm bị hệ thống chính truy sát. Nhưng hóa ra, tất cả bi kịch này đều bắt nguồn từ cậu. Nếu không có cậu, Hoa Cương sẽ không phải mất đi ký ức, sẽ không bị cuốn vào phó bản, không phải mắc kẹt trong vòng tuần hoàn vô tận này.


Và cả những con quỷ bị mắc kẹt trong vòng lặp ấy, cũng không cần mãi mãi bị xiềng xích nơi đây.


"Anh hãy đưa bà ấy đi đi." Vân An nghẹn ngào trong dòng nước mắt, nhưng vẫn đưa ra quyết định cuối cùng.



Còn vòng tuần hoàn này... sẽ do cậu phá vỡ.@TửuHoa


Hoa Cương còn muốn nói thêm điều gì, nhưng lại bị Vân An vừa khóc vừa đẩy đi. Cậu vẫn luôn nhấn mạnh với Hoa Cương rằng phải bảo vệ Bạch Diên thật tốt.


Hoa Cương hiểu rõ đứa bé trong bụng Bạch Diên quan trọng đến nhường nào. Nếu Bạch Diên không thể chịu đựng nổi và sinh con ngay tại đây, Vân An sẽ lại phải rơi vào một vòng lặp tuần hoàn khác.


Hắn không biết cơ thể của Vân An còn có thể chịu đựng được thêm bao nhiêu lần nữa. Hoa Cương không dám đánh cược. Cuối cùng, sau một hồi do dự, hắn vẫn đồng ý với yêu cầu của Vân An và quyết định trước tiên đưa Bạch Diên rời đi.


Không để Bạch Diên có cơ hội từ chối, Hoa Cương dứt khoát đưa bà đi. Nhìn bóng dáng hai người rời xa, Vân An cuối cùng cũng lau nước mắt, hít một hơi thật sâu rồi sải bước nhanh về phía Vân Trinh.


Khung cảnh trước mặt vẫn giống như những lần trước. Hai bên giằng co, nhưng phía Vân Trinh chỉ có một mình ông, còn lại tất cả đều là quỷ.


"Vân Trinh." Vân An bước đến bên cạnh Vân Trinh, nghiêm túc nói: "Thu tay lại đi, thả những con quỷ khế ước này ra."


"Cậu đang nói nhảm gì thế?" Vân Trinh giận dữ đáp: "Nếu thả bọn chúng, tôi lấy gì để đối phó lũ đạo mạo giả nghĩa này?"


"Những con quỷ khế ước này không phải thật lòng phục vụ người. Giờ người ép buộc bọn chúng cũng là làm khó họ, chỉ cần một chút sơ hở, người sẽ bị phản phệ. Điều đó quá nguy hiểm." Vân An khuyên: "Còn chuyện đối phó bọn họ, con có cách."


Vân An chỉ vào đám thiên sư đối diện.


"Người muốn những kẻ đó phải nhận kết cục ra sao?" Vân An hỏi.@TửuHoa


Vân Trinh cười lạnh, rõ ràng không hề để tâm đến lời Vân An vừa nói.


"Tôi muốn bọn chúng phải chết hết! Chính bọn chúng đã ép tôi đến bước đường cùng, tan cửa nát nhà! Tôi nhất định phải báo thù, phải khiến con cháu đời sau của chúng cũng nếm trải mối hận này!" Vân Trinh gằn giọng, đôi mắt ngập tràn hận ý.


Vân An gật đầu, nói: "Được, con có thể giúp người giết sạch bọn chúng. Nhưng người phải hứa với con một điều: trả tự do cho những con quỷ khế ước này."


Nếu Vân Trinh không buông tha bọn chúng, chúng sẽ bị nhốt mãi trong phó bản do Vân Trinh tạo ra, lặp đi lặp lại vòng tuần hoàn vô tận. Vân An biết đó chắc chắn không phải điều bọn chúng muốn.


Vân An không để Vân Trinh có cơ hội cò kè thêm. Bạch Diên đã được Hoa Cương đưa đi, giờ đây, người duy nhất có thể giúp Vân Trinh là cậu.


Vân Trinh do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý.


Vân An cũng gật đầu đáp lại, rồi dùng chút điểm tích lũy cuối cùng từ cửa hàng hệ thống để đổi lấy một cây cung và mũi tên.


Cây cung và kỹ thuật bắn tên này là do chính Hoa Cương dạy cho cậu.


"Cậu định dùng thứ này để giết chúng tôi sao?" Một thiên sư cất tiếng cười nhạo, giọng đầy khinh thường.


"Có thể giết được hay không, cứ thử rồi sẽ biết." Vân An nheo mắt, ánh nhìn sắc lạnh hướng thẳng về phía các gia chủ thiên sư: "Nói thật, tôi đã nhịn các người đủ lâu rồi!"


Nếu không phải vì những kẻ này ép ba mẹ cậu đến bước đường cùng, dẫn đến kết cục cả hai đều mất mạng thì cậu đã không phải trở thành một đứa trẻ mồ côi từ khi còn nhỏ.


Trong lòng Vân An, mối hận này cũng chẳng kém gì Vân Trinh.


Cậu giương cung, đặt mũi tên lên dây, nhắm thẳng về phía đám thiên sư.


Vèo! Một tiếng xé gió vang lên giữa đêm mưa bão, mũi tên của Vân An bay vút đi. Nó chuẩn xác ghim thẳng vào cổ gia chủ Hứa gia. Đến cả một tiếng kêu cũng không kịp phát ra, động mạch nơi cổ phun trào máu tươi khiến ông ta lập tức nghẹt thở. Cơ thể nặng nề ngã xuống đất, những thiên sư khác hoảng hốt nhào tới đỡ, nhưng ông ta đã tắt thở.@TửuHoa


Đám thiên sư lập tức náo loạn, nhưng rất nhanh đã bị các gia chủ khác trấn áp, ổn định lại hàng ngũ.


Vân An l**m môi, ánh mắt lạnh băng. Không sao cả, cậu vẫn còn thời gian.


Cậu không vội vàng kết thúc trận chiến này, bởi cậu biết bác cả và chú đang trên đường tới. Nếu cậu có thể cầm cự đến khi họ đến tiếp ứng thì sẽ tốt hơn nhiều.


"Bùa chú!" Gia chủ Hạ gia hét lớn.


Vô số lá bùa lao tới chỗ Vân An, nhưng tất cả đều bị Vân Trinh chặn lại.


Vân An khẽ chớp mắt, ánh nhìn có chút xúc động khi nhìn về phía Vân Trinh. Đây là lần đầu tiên ba bảo vệ cậu.


Từng mũi tên, từng mạng người. Giữa cơn mưa rền gió dữ, không ai ngờ rằng Vân An lại bắn chính xác đến vậy.


Bất kể đám thiên sư giở thủ đoạn gì, Vân An không buông tha một ai. Dù bọn họ có chạy tứ tán khắp nơi, những mũi tên trong tay cậu vẫn không hề bắn trượt. Mỗi một phát, đều cướp đi một mạng người.



Khi trên mặt đất ngổn ngang toàn là thi thể, Vân An quay đầu nhìn Vân Trinh: "Nguyện vọng của người, con đã giúp người thực hiện. Giờ, đến lượt nguyện vọng của con."


Vân Trinh mặt lạnh, im lặng hồi lâu rồi mới gật đầu. Ông dùng đao nhỏ rạch sâu một vết ngay cổ, đâm xuyên qua một khối da thịt nhỏ có ấn văn phong ấn.


Theo đúng lời Vân An, những con quỷ nặng nghiệp chướng vẫn bị trói buộc, nhưng những con quỷ chưa từng tạo nghiệp sát sinh đều được thả tự do.


Rất nhanh, những con quỷ bị ông ép buộc xuất hiện từng con một rồi vội vàng bỏ chạy.


Vân An không chắc liệu trong số đó có ai còn nhận ra mình hay không nên cậu quyết định không tiến lại gần. Chỉ cần phá vỡ được vòng lặp này, mọi người đều có thể trở lại cuộc sống bình thường — đó là nguyện vọng lớn nhất của cậu.@TửuHoa


Nhưng dù đám thiên sư bao vây đã chết sạch, vẫn không có bất kỳ thông báo vượt ải nào xuất hiện.


Vân Trinh nhìn Vân An, ánh mắt vô cảm nhưng sâu thẳm lại phảng phất sự thù hận. Trong khoảnh khắc đó, Vân An bỗng hiểu ra tất cả.


Phải rồi, cuộc đời thật chua xót.


Mẹ mất vì sinh cậu, bảo sao ba lại ghét cậu đến thế.


Thì ra, mấu chốt cuối cùng chính là ở đây.


Dưới cơn mưa lạnh, thứ bị tổn thương không chỉ có Bạch Diên mà còn là đứa trẻ.


"Người muốn Hoa Cương giết con." Vân An thốt lên.


Hệ thống từng cảnh báo, boss của ải này chính là Hoa Cương. Mà ký ức của Hoa Cương luôn bị xóa đi — rõ ràng đây là "tác phẩm" của Vân Trinh.


Vân Trinh vỗ tay, từ trong bóng tối, Hoa Cương một mình bước ra, tiến dần về phía Vân An.


Nhưng Vân An không lùi bước, chỉ chăm chú nhìn Hoa Cương như muốn khắc sâu hình ảnh hắn vào tâm khảm.


Trong đầu cậu vang lên giọng nói gấp gáp của hệ thống.@TửuHoa


Tiểu Vân An, còn đứng đó làm gì? Mau chạy đi! Hãy nhớ, chỉ cần còn sống, cậu mới có cơ hội vượt qua!


Chúng ta đã đồng hành lâu như vậy, mà tôi vẫn chưa biết cậu là ai. Vân An hỏi.


Hệ thống khẽ áy náy: Tôi không cố tình giấu cậu... Tôi là cơ chế bảo vệ thứ hai mà Bạch Diên để lại. Nếu Hoa Cương không thể bảo vệ cậu, nhiệm vụ này sẽ thuộc về tôi.


Vân An khựng lại, lòng đau xót. Thì ra, từ khi biết Vân Trinh muốn tạo ra thế giới phó bản này, mẹ đã lo nghĩ tất cả vì cậu, chỉ mong cậu sống sót.


Nhưng lần này, cậu đã làm bà thất vọng rồi. Cậu đã quá mệt mỏi rồi.


Nếu ba hận cậu đến mức phải có người trả giá, thì cậu sẵn sàng dùng cái chết để kết thúc mọi chấp niệm. Để giải thoát tất cả — quỷ quái, mọi người... và cả Hoa Cương.


Hoa Cương tiến tới, ánh mắt thoáng do dự. Hắn không thực sự muốn ra tay với người trước mặt.


Nhưng giết cậu, hắn sẽ được tự do. Chỉ là một kẻ xa lạ, giết thì có sao?


Ngay khi Hoa Cương còn đang giằng xé, Vân An đã ra tay trước.


Cậu không muốn để Hoa Cương mang theo bóng ma giết người mình yêu suốt đời.


Cậu cầm mũi tên tự đâm vào cổ, đồng thời giải trừ khế ước bằng phương pháp chính Hoa Cương từng dạy.


Khế ước tan biến. Mũi tên xuyên vào họng.


Trong khoảnh khắc ngã xuống, cậu kịp thấy nét hối hận trên mặt Vân Trinh và sự trống rỗng trong ánh mắt Hoa Cương.@TửuHoa


Vân An khép mắt lại.


Tiếc quá... Đây là cơ hội cuối cùng rồi. Không còn cơ hội làm lại nữa.


 


*Tác giả: Kết cục HE! Khẳng định là HE!


Tửu Hoa: Tác giả viết đến đây là hoàn chính văn rùi í ạ :> nhưng mà mình thấy đọc liền luôn với phiên ngoại thì sẽ không hụt hẫng nên mình không để kết thúc chính văn tại đây nhen!


Mỹ Nhân Kiều Diễm Bị Hiến Tế Sau Nằm Thắng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Mỹ Nhân Kiều Diễm Bị Hiến Tế Sau Nằm Thắng Truyện Mỹ Nhân Kiều Diễm Bị Hiến Tế Sau Nằm Thắng Story Chương 250: Ánh trăng (5)
10.0/10 từ 43 lượt.
loading...