Mỹ Nhân Kiều Diễm Bị Hiến Tế Sau Nằm Thắng
Chương 249: Ánh trăng (4)
Nam minh tinh nơm nớp lo sợ dẫn Vân An vào phòng.
Bước qua huyền quan, vào đến phòng khách thì thấy Hoa Cương đang đứng trước cửa sổ sát đất, nhìn ngắm cảnh sắc bên ngoài. Cửa sổ hơi hé mở, luồng gió lạnh tự nhiên thổi vào, khẽ lùa qua những sợi tóc bên thái dương của Hoa Cương.@TửuHoa
Vân An ngẩn người nhìn hắn. Giờ khắc này, hình tượng của Hoa Cương trong lòng cậu bỗng trở nên sinh động hơn rất nhiều.
Nghe thấy động tĩnh, Hoa Cương không lập tức quay đầu. Hắn uống cạn ly nước trong tay, sau đó mới hơi nghiêng người nhìn về phía hai người. Khi thấy Vân An đứng phía sau nam minh tinh, hắn khẽ nhướng mày, có chút ngoài ý muốn.
Nam minh tinh căng thẳng, vừa xấu hổ vừa gồng mình giới thiệu bản thân với Hoa Cương. Anh ta cố nhấn mạnh rằng mình là người phát ngôn mới, nếu không, với địa vị cao ngất của Hoa Cương, sợ rằng hắn căn bản chẳng nhớ ra mình là ai.
Hoa Cương hơi gật đầu, biểu thị đã biết, không cần nói thêm. Nam minh tinh lập tức ngoan ngoãn ngậm miệng.
Dưới ánh mắt kinh ngạc xen lẫn sợ hãi của nam minh tinh, Vân An chậm rãi tiến về phía Hoa Cương. Càng tới gần, nhịp tim cậu càng đập dữ dội. Đến khi đứng ngay trước mặt Hoa Cương, Vân An đưa tay lên ngực, cậu chỉ nghe được tiếng tim mình đập kịch liệt, không thể phân biệt rõ cảm giác từ khế ước.
"Hoa Cương." Vân An nghiêng đầu nhìn hắn, hốc mắt ửng đỏ, ánh lên một tia lệ: "Anh khỏe không, em tên là Vân An."
"Vân An." Hai chữ này từ miệng Hoa Cương thốt ra, lại mang theo một chút ý vị lưu luyến khó hiểu.
Nhưng còn chưa đợi Vân An nói thêm gì, ánh đèn sáng trưng trên tầng thượng bỗng chốc vụt tắt.
Trong khoảnh khắc bóng tối bao trùm, nam minh tinh hoảng sợ hét lên, giọng run rẩy: "Này... là cúp điện sao?"
Vân An đứng yên tại chỗ, nhíu mày. Không xa phía trước, Hoa Cương cũng đồng dạng nhíu mày. Không hiểu vì sao, ngay khoảnh khắc đèn tắt, hắn lại bản năng giang hai tay ra, như thể chắc chắn rằng người trước mặt sẽ nhào vào lòng mình.
Nhưng hắn không chờ được người ấy.
"Không phải." Vân An gọi nam minh tinh, bật đèn pin điện thoại chiếu về phía anh ta, nghiêm giọng: "Lại đây, nó tới rồi."
Nam minh tinh sợ đến mức mặt mày tái mét, hai chân mềm nhũn, vừa bò vừa lết đến bên cạnh Vân An, co rúm sau lưng cậu, run rẩy: "Thiên... thiên sư, cứu mạng a!"@TửuHoa
"Hừ, vẫn chỉ biết bắt nạt kẻ yếu." Vân An nheo mắt. Mấy lần trước, Vân Trinh vẫn luôn đi cạnh nam minh tinh, con tiểu quỷ kia chẳng dám xuất hiện. Vậy mà hôm nay, chỉ vừa dẫn nam minh tinh ra ngoài chưa đến nửa tiếng, nó đã dám hiện thân. Chẳng phải vì nghĩ rằng cậu lực lượng không đủ cường đại sao?
Vân An hừ lạnh một tiếng, lập tức dặn nam minh tinh gửi tin nhắn cầu cứu Vân Trinh.
Đồng thời, cậu rút ra vài lá bùa — đều là thành quả nửa tháng qua cậu luyện tại nhà Vân Trinh.
Vân Trinh từng xem qua Vân An vẽ bùa, còn chỉ điểm cho cậu một số kỹ xảo. Dù Vân An tuổi còn nhỏ, nhưng thiên phú bẩm sinh tuyệt đối không phải lời đồn.
Nhờ sự chỉ dạy của Vân Trinh, bùa chú do Vân An vẽ đã mạnh lên đáng kể. Hơn nữa, nguyên liệu làm bùa đều là loại tốt nhất trong nhà Vân Trinh. Bùa chú lần này uy lực gấp nhiều lần trước đây. Vì vậy, Vân An không quá lo lắng cho an nguy của nam minh tinh. Cậu tin mình có thể trụ vững cho đến khi Vân Trinh tới cứu viện.
Đột nhiên, một tiếng thét chói tai sắc nhọn của quỷ anh vang lên trong bóng tối, chói đến nhức óc. Ngay giây tiếp theo, Vân An cảm nhận được một luồng quỷ khí khổng lồ từ một hướng xông thẳng tới.
Cậu lập tức quyết định, vung một lá bùa ra. Quỷ anh lập tức sinh kiêng kỵ, theo bản năng tránh đi, lá bùa nhẹ nhàng rơi xuống mặt đất.
Nam minh tinh chứng kiến cảnh ấy, sắc mặt trắng bệch, giọng run run: "Vân An... làm được không vậy? Nhìn thế nào cậu cũng giống một thiên sư gà mờ mà..."
Quỷ anh đổi hướng, lại một lần nữa công kích. Vân An tiếp tục ném bùa chặn đường. Sau vài lần thử, quỷ anh vẫn không phát hiện những lá bùa rơi dưới đất đã âm thầm tạo thành một vòng vây xung quanh nó.
Ngay lúc quỷ anh sắp phát điên vì công kích mãi không trúng, Vân An vươn tay, lớn tiếng quát một câu. Ngay lập tức, tất cả những lá bùa rơi trên mặt đất đồng loạt bay lên không, hình thành một kết giới bùa trận, vây chặt quỷ anh bên trong.
Bùa trận nhanh chóng cắt đứt nguồn quỷ khí trên thân quỷ anh. Ngay lúc ấy, đèn phòng đột nhiên sáng trở lại.
Nam minh tinh nhìn thấy cảnh tượng ấy mà trợn mắt há hốc mồm, ánh mắt nhìn Vân An tràn đầy sự kính phục!
Ánh sáng chói lóa khiến Vân An hơi không quen, cậu khẽ nheo mắt. Ngay sau đó, cậu bắt gặp ánh nhìn lạnh lẽo của Hoa Cương.
Trong phút chốc, Vân An bỗng hoảng hốt. Lúc nãy cậu chỉ lo bảo vệ nam minh tinh, lại quên mất... quên mất sự hiện diện của Hoa Cương.
Hắn nhất định đã thấy cậu sử dụng bùa chú...@TửuHoa
"Cậu là thiên sư." Giọng nói của Hoa Cương là khẳng định, ánh mắt hắn gắt gao khóa chặt Vân An, đôi mắt lạnh băng như mãnh thú, trong thoáng chốc bùng lên sát ý: "Cậu tới... đuổi quỷ sao?"
Khí thế của Hoa Cương khiến Vân An nghẹt thở. Rõ ràng cậu chẳng làm gì sai, vậy mà dưới ánh mắt ấy, cậu lại cảm thấy như toàn bộ không khí xung quanh đều bị rút cạn, khiến cậu không thể hô hấp.
Đáng chết! Cậu quên mất, Hoa Cương tuy rằng có máu thịt và trái tim, nhưng vẫn là một con quỷ. Chắc chắn hắn đã hiểu lầm, nghĩ rằng mình đến đây để bắt hắn.
"Không, em đúng là thiên sư, nhưng em không đến để bắt anh. Con tiểu quỷ này bám theo anh ta đến đây. Em chỉ đang bảo vệ anh ta, không hề có ý làm hại anh." Vân An vội vã giải thích.
Thế nhưng luồng hàn khí quanh người Hoa Cương vẫn không hề giảm bớt, đôi mắt hắn cứ nhìn chằm chằm vào Vân An, như thể chỉ cần thêm một khắc nữa là sẽ ra tay giết người.
Trong lòng Vân An như bị xé đôi: một nửa run rẩy vì sợ hãi, còn nửa kia thì ngập tràn nỗi đau khổ không sao kiềm chế.
"Thiên sư." Hoa Cương hừ lạnh một tiếng, rõ ràng không hề để tâm đến lời giải thích của Vân An. Hắn giơ tay lên, cả người bùng phát ra một luồng quỷ lực mạnh mẽ, khủng khiếp hơn con quỷ anh ban nãy rất nhiều. Đối diện với sức mạnh khổng lồ ấy, Vân An sợ hãi nhận ra bản thân không những không muốn tránh né, mà ngược lại còn khát khao được hấp thu nó.
Phần quỷ trong cơ thể cậu đang thèm khát sức mạnh này một cách mãnh liệt.
"Không!" Vân An hoảng loạn, cậu không muốn hấp thu quỷ lực! Bản năng thúc giục cậu lùi lại, nhưng Hoa Cương từng bước ép sát. Ngay khi lưng cậu chạm vào tường, phía ngoài cửa bỗng vang lên tiếng bước chân hỗn loạn.
Chỉ một giây sau, hai tên vệ sĩ cao lớn, mặc đồ đen bị người ta đá văng vào phòng, cửa chính bị phá tung, tạo ra âm thanh chấn động lớn làm ba người trong phòng giật mình.
Vân An quay đầu nhìn lại, thấy Vân Trinh kéo theo Bạch Diên cuối cùng cũng đã đến.
"Hoa tổng... Thì ra anh là..." Vân Trinh nheo mắt lại, khuôn mặt hiện lên vẻ bất ngờ. Không ngờ Hoa Cương lại là quỷ mà còn che giấu thân phận ngay trước mắt ông bấy lâu nay.
Vân An hoàn toàn không ngờ rằng Vân Trinh lại quen biết với Hoa Cương.
Sau khi Vân Trinh và Bạch Diên bước vào, ánh mắt lạnh lùng của Hoa Cương lập tức chuyển hướng, không còn nhìn Vân An nữa mà nhìn chằm chằm về phía Vân Trinh.
Vân An nhận ra điều này, ban đầu cứ tưởng Hoa Cương cảm nhận được sự uy h**p từ Vân Trinh, nhưng sau một lúc cậu nhận ra... không phải Vân Trinh, mà là Bạch Diên.
"Là cô." Hoa Cương cất giọng đầy ẩn ý, trong mắt thoáng hiện lên chút nghi hoặc.
Ánh mắt Bạch Diên khi nhìn lại Hoa Cương cũng tràn đầy mông lung, như thể bà chắc chắn đã từng gặp hắn ở đâu đó. Bà cảm nhận được sức mạnh thuần khiết của hắn – một luồng quỷ lực giống hệt mình.
Vân Trinh chỉ cần liếc mắt là đã nhận ra Hoa Cương vừa rồi muốn ra tay với Vân An. Sắc mặt ông lập tức trầm xuống, buông tay Bạch Diên ra, rút từ trong túi ra mấy lá bùa rồi từ ba lô lấy ra một thanh kiếm nhỏ bằng gỗ đào. Thanh kiếm này bóng loáng, sắc bén và phát ra một luồng khí tức khiến quỷ hồn phải khiếp sợ.
Vân An nhận ra đây là pháp khí trấn giữ nhà của Vân Trinh, cực kỳ mạnh mẽ. Vân Trinh rõ ràng định dùng nó để đối phó với Hoa Cương!
"Không! Vân Trinh, nghe con nói! Hoa Cương không hề làm hại con. Đừng ra tay với anh ấy! Chúng ta hãy rời khỏi đây trước." Vân An vội vã lao về phía Vân Trinh, định giữ lấy cánh tay ông để kéo cả ông và Bạch Diên cùng rời đi.
Cậu không muốn thấy Vân Trinh và Hoa Cương giao đấu.
Nhưng Vân Trinh đã tránh được tay Vân An, ánh mắt vẫn nghiêm nghị nhìn Hoa Cương, giọng nói cứng rắn: "Tôi sẽ không đi! Cậu chẳng lẽ không nhận ra sao? Hắn là một con quỷ cực kỳ nguy hiểm, không thể để hắn tiếp tục tồn tại trên thế gian này!"
Quanh người Hoa Cương tràn ngập oán khí và huyết quang. Chỉ cần nhìn là biết hắn đã giết rất nhiều người, không chỉ một hai mạng.@TửuHoa
Một con lệ quỷ hung tàn như vậy, Vân Trinh không thể tha. Ông cắn đầu ngón tay, nhỏ một giọt máu tươi đỏ rực lên lưỡi kiếm gỗ đào. Năm lá bùa vẽ bằng chu sa lập tức tự động bay lên, lơ lửng giữa không trung. Cửa sổ trong phòng đột nhiên bật mở dù không ai chạm vào, từng cơn gió lạnh gào thét cuốn vào, làm mái tóc mọi người rối tung.
"Nếu đã đến, thì ta cũng không để các người rời đi." Hoa Cương cười khẩy một tiếng, ánh mắt khinh miệt, tựa như chưa từng đặt Vân An hay Vân Trinh vào mắt.
Vân Trinh ra hiệu cho Bạch Diên giữ chặt Vân An, còn mình một mình đối đầu với Hoa Cương.
Bạch Diên dù gương mặt nhợt nhạt, ánh mắt mơ hồ vì cơn đau đầu dữ dội, vẫn nghe theo lời, giữ chặt cánh tay Vân An, không để cậu can thiệp vào trận chiến này, tránh cho cậu bị thương.
Thế nhưng khi Vân Trinh giơ cao bùa chú, ánh sáng đỏ của chu sa rực lên chuẩn bị tấn công, Vân An nghiến răng, vùng mạnh thoát khỏi vòng tay của Bạch Diên, lao đến chắn trước mặt Hoa Cương.
"Dừng lại!" Vân An hét lớn.
Thế nhưng, cậu chậm mất một bước.
Dù đã đẩy được Hoa Cương ra, bản thân cậu lại không kịp tránh.
Năm lá bùa đỏ rực đánh thẳng vào ngực và bụng Vân An. Trong khoảnh khắc ấy, cậu đã hiểu thế nào là sống không bằng chết.
Cơn đau dữ dội như cơn sóng lửa thiêu đốt khắp cơ thể cậu. Cậu cảm giác từng thớ cơ, từng mạch máu đều bị bẻ gãy, toàn thân như bị ném vào một chảo dầu sôi sùng sục.
Trong cơn đau tột cùng ấy, Vân An thoáng nghĩ: Chẳng lẽ... mình sẽ chết ở đây sao?
Nhưng may mắn thay, những cơn đau chỉ bám vào linh hồn của Vân An, khiến thân xác cậu không sụp đổ. Cậu gắng gượng tựa vào ghế, dù hơi thở đã yếu ớt.
"Đừng đánh nhau nữa..." Vân An khẽ cất lời, ánh mắt nhìn về phía Hoa Cương. Lúc này, Hoa Cương đang quỳ một gối, tay ôm ngực, vẻ mặt chấn động.
"Huyết khế... ta và cậu lại lập thành huyết khế!" Hoa Cương sửng sốt. Bạch Diên cũng bàng hoàng — huyết khế giữa người và quỷ sẽ chia sẻ thương tổn, là khế ước hiếm thấy.
Đột nhiên, nam minh tinh núp trong góc lao đến, bắt lấy Bạch Diên. Bà bị khống chế, không thể chống cự. Kẻ ấy trong khoảnh khắc đó, biến đổi gương mặt thành diện mạo của gia chủ Hứa gia, chỉ trẻ hơn.
"Thả Bạch Diên ra!" Vân Trinh quát lớn, đau đớn ôm đầu. Vân An dù yếu ớt, vẫn lê bước đến, chỉ có một ý nghĩ: Cứu Bạch Diên!
Nhưng gia chủ Hứa gia đã kéo Bạch Diên đến sát cửa sổ, rồi bất ngờ lao mình ra ngoài cùng bà. "Không!" Vân An hét lên, lao theo, túm lấy cánh tay bà. Mặc cho Bạch Diên muốn buông ra để cậu sống sót, Vân An vẫn cắn chặt răng giữ lấy.@TửuHoa
Hai người cùng rơi. Trong khoảnh khắc ấy, cậu ôm bà vào lòng, lấy thân mình đỡ cú va chạm khủng khiếp. Nỗi đau xé toạc thân thể, trước mắt cậu tối sầm.
...
"An An, tỉnh dậy." Một giọng nói dịu dàng vang lên. Vân An mở mắt, ánh sáng khiến mắt cậu chói lòa. Hoa Cương ân cần che ánh nắng, cưng chiều cọ nhẹ mũi cậu. "Dậy đi, sắp muộn rồi."
Vân An sững sờ rồi lao vào lòng Hoa Cương, hít lấy hương cỏ xuân và tuyết sơn quen thuộc. "Ác mộng à?" Hoa Cương hỏi, vuốt mái tóc đen mềm của cậu.
Vân An run rẩy, những ký ức trụy lầu cùng mẹ hiện về, cơn đau tựa như vẫn còn. Là giấc mơ hay hiện thực? Cậu không phân biệt nổi.
"Dù không muốn, cũng phải rời giường thôi. Nếu không sẽ muộn đấy." Hoa Cương khẽ giục.
Vân An vừa rửa mặt vừa hỏi: "Muộn... cái gì?"
Cậu cảm thấy không có điều gì rõ ràng cả, chỉ luôn muốn chạm vào Hoa Cương để xác nhận người kia thật sự ở cạnh mình.
Hoa Cương nhìn Vân An đầy nghi hoặc rồi vòng tay ôm lấy cậu từ phía sau. Trong gương, Vân An thấy hình ảnh cả hai tựa sát vào nhau. Hoa Cương cất giọng: "Hôm nay, chúng ta sẽ dự hôn lễ của Vân Trinh và Bạch Diên."
Như bị dội nước lạnh, Vân An sững người, ánh mắt trong gương cứng đờ. "Anh nói gì?" Cậu lắp bắp, không tin vào tai mình.
"Họ sẽ kết hôn." Hoa Cương nhắc lại. Vân An lẩm bẩm: "Vân Trinh... và Bạch Diên?" Trong khi Hoa Cương hôn nhẹ cổ cậu, hỏi: "Hôm nay em làm sao thế?"
Vân An xoay người, đối diện với Hoa Cương, áp tay lên ngực hắn, cảm nhận nhịp tim chân thật. Như để khẳng định, cậu lấy dao tự cắt tay, máu chảy xuống và trên da Hoa Cương hiện lên vết cắt mờ nhạt — huyết khế vẫn còn.@TửuHoa
Hoa Cương nhíu mày, tức giận vì Vân An tự làm mình bị thương, nhưng nhìn cậu bối rối, hắn chỉ lặng lẽ băng bó vết thương.
"Em sẽ thay đồ. Chúng ta đi dự lễ cưới." Vân An cắn răng quyết định. Nhưng trước khi rời phòng, cậu đối diện với Hoa Cương, giọng run run: "Hoa Cương... Em muốn nói với anh một chuyện."
"Em biết chuyện này nghe rất khó tin, nhưng nó là sự thật." Vân An hít sâu: "Chúng ta không ở trong thế giới thật. Đây là một phó bản trò chơi. Tất cả đều là ảo giác."
Cậu nhìn Hoa Cương tha thiết, đôi mắt ánh lên tuyệt vọng, như thể chỉ cần bị phủ nhận, cậu sẽ gục ngã.
Hoa Cương trầm mặc nhìn cậu, vài giây sau cúi đầu, đặt lên trán Vân An một nụ hôn nhẹ. "Vậy, cứ làm điều tốt nhất có thể."
Những lời này, như cơn gió nhẹ xua tan sương mù trong lòng Vân An. Cậu dụi vào ngực Hoa Cương, giọng nhỏ: "Được."
Dù điều gì đang chờ phía trước, ít nhất giờ khắc này, Hoa Cương vẫn ở đây.
Hai người đến khách sạn dự lễ cưới. Vân Trinh với nụ cười rạng rỡ của một chú rể ra chào họ. Nhìn nét mặt hạnh phúc của ba mình, Vân An khẽ cười theo, lòng cay đắng nghĩ: Trên đời này, chắc chẳng có đứa trẻ nào như mình... Tham dự chính lễ cưới của ba mẹ mình.
Hoa Cương bị Vân Trinh giữ lại để cùng tiếp đón khách mời, còn Vân An thì đi vào hậu trường hôn lễ. Bạch Diên đã trang điểm xong và khoác lên mình bộ váy cưới đỏ thắm kiểu truyền thống Trung Quốc. Nhìn Bạch Diên trong gương với nét mặt rạng rỡ, thần thái tựa thiếu nữ e lệ, Vân An bất giác thấy vui mừng thay bà.
"An An, hôm nay tôi có đẹp không?" Bạch Diên hơi ngượng ngùng hỏi.
Vân An mạnh mẽ gật đầu: "Đẹp! Trong lòng con, không ai xinh hơn cô."
Chuyên viên trang điểm cùng phù dâu đều bật cười khen Vân An khéo nói, nhưng cậu biết, trong lòng cậu là thật. Trong mắt Vân An, Bạch Diên luôn là người đẹp nhất.
Khi chỉ còn hai người trong phòng nghỉ, Bạch Diên soi gương, khẽ nhíu mày thì thầm: "Lạ thật, sao tôi có cảm giác cảnh này đã từng trải qua?"@TửuHoa
Vân An giật mình, phải chăng bà nhớ ra điều gì? Nhưng chưa kịp hỏi, Bạch Diên đã tự nhủ: "Chắc là do quá mong chờ ngày này... Có lẽ tôi từng mơ thấy." Rồi bà nở nụ cười tươi, ánh mắt cong cong như trăng non khiến người ta muốn đem mọi điều tốt đẹp trên đời dâng đến trước mặt bà.
Vân An nhìn dáng vẻ rạng rỡ của bà mà không đành lòng bóc trần sự thật. Hơn nữa, như Hoa Cương, có lẽ Bạch Diên cũng sẽ không tin cậu.
Giờ lành đến, chú rể và cô dâu lên sân khấu, dưới ánh mắt chứng kiến của hàng trăm quan khách. Trong giọng nói tràn đầy xúc cảm của người chủ trì, Vân Trinh và Bạch Diên trao nhẫn, hứa hẹn trọn đời.
Vân An ngồi dưới, nước mắt lặng lẽ rơi. Hoa Cương bật cười, bất đắc dĩ lau đi dòng lệ cho cậu và nói: "Một ngày nào đó, ta cũng muốn cùng em cử hành một hôn lễ như thế này."
Nhưng đúng lúc ấy, vài vị khách không mời xuất hiện — gia chủ Hạ gia, gia chủ Kim gia — đều mang vẻ ngoài trẻ trung nhưng sát khí ngùn ngụt. Họ xông vào phá vỡ khung cảnh tốt đẹp, đẩy hai người lên sân khấu.
"Bác cả! Chú!" Vân An kinh hãi kêu lên rồi lập tức lao đến che chắn Bạch Diên.
Sao cậu lại quên sự kiện trọng đại này? Ngày Vân Trinh thành thân, bác cả và chú chắc chắn sẽ tới!
Gia chủ Kim gia hạ một cước mạnh vào đầu gối Vân Hạo, buộc chú quỳ gối trên sàn. Khung cảnh hôn lễ lập tức hỗn loạn, khách khứa chạy tán loạn, để lại sân khấu chỉ còn Vân Trinh, Bạch Diên, Vân An, Hoa Cương cùng hai gia chủ Hạ – Kim và hai con tin Vân Tùng, Vân Hạo.
"Tiểu Trinh, đừng xen vào chuyện của chúng ta." Vân Tùng nghiến răng nói.
Gia chủ Kim gia cười khẩy, vỗ nhẹ mặt Vân Tùng — một hành động đầy sỉ nhục: "Hy vọng ông vẫn còn cứng cỏi như vậy một lát nữa."@TửuHoa
Mỹ Nhân Kiều Diễm Bị Hiến Tế Sau Nằm Thắng
Đánh giá:
Truyện Mỹ Nhân Kiều Diễm Bị Hiến Tế Sau Nằm Thắng
Story
Chương 249: Ánh trăng (4)
10.0/10 từ 43 lượt.
