Mượn Trăng Lưu Giữ Ánh Sáng

Chương 9

Hai người cùng đưa Trần Túng về nhà. Sợ bật nhạc thể loại cô không thích nghe, Đàm Thiên Minh bảo cô kết nối điện thoại với hệ thống điều khiển trung tâm, bật một ít nhạc cô thích nghe. Pin điện thoại của Trần Túng còn kém lành mạnh hơn cả lịch sinh hoạt của cô, phải cắm sạc trước mới kết nối Bluetooth được. Điện thoại đột nhiên sống lại, các cuộc gọi lần lượt hiện lên màn hình trung tâm, nhưng đều bị cô bạo lực chặn hết. Cuối cùng thì không nghe được nhạc, chỉ toàn nghe thấy tiếng bận máy.

Đàm Thiên Minh liếc nhìn đồng hồ, cười tủm tỉm:

– Em gái quả nhiên là người bận rộn.

Trần Túng cúi đầu tìm nhạc, vô tình trả lời:

– Toàn là việc công thôi anh.

Đàm Thiên Minh nhớ lại tên người gọi vừa nãy:

– ‘Chu Chính Kỳ’ cũng là việc công à?

Trần Túng không tỏ rõ ý kiến, trách nói:

– Nửa đêm nửa hôm thế này, có để cho người ta yên ổn không?

Nói xong câu này, cô vẫn không được yên, lập tức lại có một cuộc điện thoại nữa. Tên người gọi được ghi chú là [Chung còn đẹp hơn tôi một chút], Trần Túng do dự một lát, rồi thản nhiên bắt máy ngay trên loa của Đàm Thiên Minh. Lợi dụng cơ hội máy bận thực sự này, cô tranh thủ gỡ từng số vừa rồi ra khỏi danh sách chặn.

Cũng không hàn huyên nhiều, đại mỹ nữ trực tiếp mở lời nhắc Trần Túng:

– Báo cho cậu biết, Chu Chính Kỳ có thể đang ở dưới nhà cậu đấy.

Xe vừa lái vào khu chung cư, hai người ở ghế trước lập tức nhìn về phía dưới tòa nhà không một bóng người ở xa, dưới ánh đèn pha quả nhiên có một người trẻ tuổi đang đi đi lại lại.

Lẽ ra lái thẳng về phía trước là có thể đậu vào chỗ trống. Đàm Thiên Minh xoay vô lăng, tránh tuyến đường ban đầu, lái vòng sang đậu ở dưới một tòa nhà khác trong khu chung cư.

Chung Dĩnh tiếp tục nói:

– Cậu cứ không trả lời tin nhắn, không nghe điện thoại, vừa mới đến Thâm Quyến, ở đây cũng chỉ có mấy người bọn tôi là bạn bè, mọi người đều lo cho cậu lắm. Ăn cơm xong, Chu Chính Kỳ còn giữ lại một ít đồ cho cậu, mấy đứa bọn tôi cùng anh ấy mang đến dưới nhà cậu, tiện thể xem có nói chuyện được với cậu không. Đợi đến gần 11 giờ, tôi còn việc nên đi trước, nghe đâu nhà anh ấy hình như trước đây có người thân xảy ra chuyện gì đó, thế nên quan tâm quá hóa loạn, anh ấy kêu Hứa Thụy đợi cùng anh ấy thêm một lúc, nhỡ cậu tỉnh dậy có chuyện gì thì hai người họ có thể ứng phó được… Hứa Thụy hiện giờ đang làm việc trong xe ở gần đó. Cậu cũng đừng sợ, tôi gọi điện đến chỉ là để nhắc cậu một tiếng thôi. Nếu cậu thấy không ổn, tôi gọi xe đón cậu, lát nữa đến chỗ tôi ngủ, đến nơi rồi tôi sẽ gọi điện lại báo cho anh ấy.

– Cảm ơn cậu đã nhắc nhở, – Trần Túng nghe vậy, – Tôi biết phải xử lý thế nào, đừng lo lắng.

Biết cô giỏi đối phó với nam giới, mọi người cũng không phải người xấu, Chung Dĩnh dĩ nhiên không lo lắng chuyện này.

Đến cuối cùng, cô ấy vẫn không tránh khỏi tám chuyện một câu:

– Đêm hôm rồi mà còn gặp ai quan trọng thế?

Trần Túng nói:

– Không có gì đâu, chỉ là anh trai ở quê hồi nhỏ thôi.

Hai người đàn ông ở ghế trước chống cằm, nhìn nhau, cảm thấy nói thế cũng không sai. Cảng thành bây giờ chẳng phải chính là “quê” đấy sao?

Điện thoại ngắt, Trần Túng lập tức mở cửa xe ra xem tình hình.

Đàm Thiên Minh nhìn sang ghế phụ lái, định cùng cô xuống xe, lại bị Trần Túng ngăn lại.

Cô nói:

– Em tự xử lý được.

Rồi chỉ vào chỗ đậu xe ở cuối hồ nước xa hơn:

 – Hai anh lái xe đi xa một chút.

Ngay sau đó, cô sải vài bước rời khỏi bãi đỗ xe, chạy về phía tòa chung cư.

Người vừa đi, nhạc lại bắt đầu phát, mà không phải phát từ đầu: “Để an dùng cả tấm chân tình giữ em lại bên đời, khuôn mặt ửng hồng sưởi ấm tim anh ~”

Đàm Thiên Minh hỏi Tử Dạ:

– Thật sự không đi nhìn à?

Tử Dạ nói:

– Em ấy nói tự xử lý được.

Đàm Thiên Minh nói:

– Em cứ cứng miệng đi, không nhìn thấy bộ dạng vừa nãy của em à, người không nhúc nhích nhưng hồn đã bay mất rồi.

Tử Dạ nhìn chằm chằm vào một chỗ không xa, như không nghe thấy lời anh ấy nói.

Đàm Thiên Minh nói:

– Không sao, xử lý được thật không? Vậy thì hôm đó ai đi Tiêm Sa Chủy về, tay run đến mức không cầm nổi cốc, đến tận khi đi ngủ vẫn không uống được một ngụm nước nào?

Tử Dạ lúc này mới quay đầu lại:

– Anh muốn đi thì đi đi, châm biếm em làm gì?

– Còn giận cá chém thớt sang anh nữa chứ, Sáng hôm sau mảnh thủy tinh văng đầy đất vẫn là anh dọn giúp em đấy, – Đàm Thiên Minh cười, – Thật sự không đi xem à?

 – Mình đi đi, – Tử Dạ nói, – Không xem.

Đàm Thiên Minh lại không làm theo, từ từ lái xe bám theo, giữ khoảng cách không gần không xa, vừa đủ để Bluetooth không bị ngắt kết nối, và cũng vừa đủ để nghe được bàiTrái táo nhỏ Rực Rỡ Nhất.

Suốt cả quãng đường lái xe, Tử Dạ cũng không thèm liếc nhìn lấy một cái.

Đối phương vẫn khá lịch sự, thấy Trần Túng đến gần thì tự động lùi lại hai bước. Hình như anh ta hỏi một câu tại sao không nghe điện thoại. Trần Túng lắc lắc điện thoại trong tay, có lẽ nói hết pin. Điện thoại hết pin đương nhiên không thể trách, nhưng tối nay xem như anh đã tốn công vô ích. Mọi cảm xúc dồn nén không chỗ trút, bỗng chốc có phần mất kiểm soát. Cô lại gần cố gắng an ủi, Chu Chính Kỳ lấy tay áo lau mặt, rồi lùi lại một bước, quay đầu bỏ đi.

Đâu phải lo lắng, rõ ràng là nhung nhớ.

Đàm Thiên Minh thở dài:

– Đôi khi nước mắt đàn ông là thủ đoạn đặc biệt đối với phụ nữ.

– Còn thuyết minh nữa hả? – Tử Dạ nói, – Cậu ta năm nay bao nhiêu tuổi rồi.

– Hai mươi tư gần hai mươi lăm gì đó. – Đàm Thiên Minh nói, – Gái hơn trai ba tuổi.

Tử Dạ chưa bao giờ phát hiện Đàm Thiên Minh là một nhân tài, luôn nói những điều khiến người khác không biết nói gì hơn.

Trần Túng im lặng đi theo một đoạn, cho đến khi đưa anh ta lên xe, lại đến chỗ ghế lái dặn dò vài câu, lúc này mới nhìn theo Hứa Thụy lái xe đi. Sau đó cô đi đến gần, giơ ngón cái về phía Đàm Thiên Minh và Trần Tử Dạ, vẫy tay chào rồi quay người lên lầu.

Đàm Thiên Minh lắc đầu, nói:

– Mấy đứa trẻ bây giờ thật là.

Đèn hành lang chung cư từng ô sáng lên, màn kịch kết thúc, Bluetooth ngắt kết nối, thế giới trở nên yên tĩnh.

Tử Dạ lại đợi một lúc, nhìn chiếc Tesla chạy xa.

Đàm Thiên Minh mới nói:

– Giờ đi nhé.

Tử Dạ nói:

– Ừ.

Cứ như trải qua một giấc mơ Alice lạc vào xứ sở thần tiên, Trần Túng về đến nhà, tắm rửa xong, vẫn phải đối phó với hiện thực.

Nửa tiếng, đủ để Chu Chính Kỳ tỉnh rượu, giật mình nhận ra hành vi hôm nay không được thỏa đáng.

Kỳ Lộ Thượng Thanh ThiênXin lỗi, hôm nay anh không nên làm vậy.

Không giải thích quá nhiều về hành vi, cũng coi như chân thành.

Chuyên gia Xào CP Hạng 38Không sao, ai cũng có lúc say mà.

Chu Chính Kỳ thấy cô trả lời liền lập tức gửi tới hai đoạn “tiểu luận” đã soạn sẵn từ trước.

Trần Túng lười biếng đến mức không buồn đọc, trả lời:

– Anh Chu, hình như hiện tại chúng ta vẫn chưa phải đang yêu nhau… đúng không?

Tin nhắn vừa gửi đi, cô tận mắt nhìn thấy Chu Chính Kỳ thu hồi từng tin nhắn, cả giao diện WeChat trở nên gọn gàng hơn nhiều. Trần Túng vẫn còn lo lắng, thầm nghĩ, đừng khóc nữa, lát nữa lại phải dỗ dành.

Thế là lại gửi một câu:

– Cảm ơn hộp cơm của anh Chu! [Hình ảnh trái tim.jpg]

Quay đầu lại, cô còn phải đối phó với Tổng biên tập Hoàng. Kể từ khi Trần Túng chặn số Tổng biên tập Hoàng, người này ngay lập tức gửi liên tiếp hơn mười tin nhắn thoại dài trong nhóm WeChat, chỉ số tức giận trực tiếp tăng vọt; Mà Trần Túng thì buộc phải nhấn nghe từng cái một.

Tại sao không thể chuyển thành văn bản? Bởi vì Tổng biên tập Hoàng là một người Hồ Nam chưa từng được đào tạo tiếng Quan Thoại, nếu tham gia kỳ thi tiếng Quan Thoại, kết quả có lẽ sẽ là “Nhị Đinh” (cấp độ kém nhất). Mấy từ như “dầu xả tóc” mà ông ta đọc thành “dầu xịt dưỡng hóa hoa”, hay “Đại học Bách khoa Hoa Nam” mà nghe ra thành “Đại học Công nghệ Lang Nha” đủ khiến phần mềm chuyển giọng nói thành văn bản bị sốc mà đơ toàn tập. Đây cũng là lý do tại sao nửa đêm cô không muốn nghe điện thoại của Tổng biên tập Hoàng trên xe, sẽ khiến cả ba người trên xe sinh ra ảo thính, dễ có nguy cơ mất an toàn.

Hoàng Nhị Đinh:

– Văn chương của cô giỏi thế, không học khoa Văn đúng là đáng tiếc. Nhưng đáng tiếc hơn là, sự thật đã chứng minh, mấy người học Văn viết tiểu thuyết thường quá máy móc, kỹ xảo thì có mà hồn thì thiếu, thậm chí không bằng đội ngũ nghiệp dư như tôi. Dù cô có thừa nhận hay không, thì thứ cô viết ra chính là không bằng tôi. Cô không có những kịch bản thương mại đã được công bố trên thị trường, cô không có tiếng nói bằng tôi, nên cô phải nghe lời tôi.

Hoàng Nhị Đinh:

– Cô muốn khai thác mặt phức tạp của nhân tính thì đi viết chính kịch đi, đây là cái gì? Nữ chủ tiên hiệp. Cô không chịu hỏi khán giả thích xem gì, lại ngồi đây nói với tôi về gu thẩm mỹ của cô?

Hoàng Nhị Đinh:

– Sao cô cứ thích thêm thắt tình tiết thế? Tôi nói cho cô biết, cô làm những cái này, đến lúc đó sẽ không ai xem đâu.

Hoàng Nhị Đinh:

– Tôi biết những người chuyên làm công việc liên quan đến chữ nghĩa như các cô rất dễ cậy tài khinh người. Cô đã có nhiều ý tưởng như vậy, sao không đi mà viết tiểu thuyết?

Trần Túng trầm ngâm suy nghĩ. Một lúc sau, cô cũng gửi đi một đoạn ghi âm dài, phát âm rõ ràng, chuẩn chỉnh từng chữ một.

Trần Túng:

– Tôi không phải là người không biết lý lẽ. Nếu chị thực sự có lý, tôi cũng sẵn sàng nghe theo. Nhưng suốt thời gian qua, chị cứ luôn lấy lý lịch ra áp bức tôi, luôn dùng kinh nghiệm đã có với danh nghĩa là người từng có quyền ký tên để hạn chế tôi và Tiểu Diệp, thậm chí cả chính chị nữa. Tôi cảm thấy không nên như vậy, huống hồ kinh nghiệm của chị không thuyết phục được tôi, nên tôi không chấp nhận. Vì chúng ta mỗi người một phương án, không bằng giao cho sếp xem xét, xem cái nào tốt hơn. Chị ấy có thể không phải dân chuyên môn, nhưng có thừa kinh nghiệm nghề, và đồng thời cũng là một người đọc. Đến lúc đó bất kể quyết định là gì, tôi cũng chấp nhận.

Hoàng Nhị Đinh:

– Trần Túng, cô cứ thích chơi cái trò ngoài mặt vâng dạ trong lòng chống đối ấy à, vậy thì tôi cũng không cần khách sáo với cô nữa.

 Trần Túng bị tin nhắn này nghẹn họng.

Cô cảm thấy mình đủ tốt tính, nói chuyện lời lẽ thấu tình đạt lý, cũng đủ chân thành, lẽ ra phải đổi lại được chút thành ý chứ? Nhưng rõ ràng, Tổng biên tập Hoàng có lẽ hoàn toàn không quan tâm cô nói gì, có khi đã chặn tin nhắn của cô rồi cũng nên. Nếu không thì tại sao dù cô có trả lời hay không, bà ta vẫn cứ đều đặn gửi voice với một niềm vui… khó hiểu đến thế?

Trần Túng thực sự bất lực, cô đành phải kiểm tra việc bị chặn:

– Cùng một nhà cả mà, Tổng biên tập Hoàng khách sáo làm gì!

Hoàng Nhị Đinh:

– Tôi biết cô rất có khí phách, cũng rất có chính kiến.

Trần Túng:

– Thứ tôi thiếu nhất chính là khí phách, người khác mắng tôi một cái là tôi khóc ngay, người khác có lý là tôi quỳ sụp xuống tại chỗ ngay.

Hoàng Nhị Đinh:

– Nhưng Trần Túng, cô đừng lấy sếp ra để ép tôi. Tôi biết sếp kéo cô về đây, chẳng qua là để cô rèn luyện, cho cô một bàn đạp, một thời gian nữa sẽ sang nhóm biên kịch Tuyết trên núiđúng không? Nói cho cô biết, tôi không sợ cô nói gì trước mặt sếp đâu. Cô mà còn không sửa cho ra hồn, tôi có đủ cách để kick out cô ra khỏi Tuyết trên núi.

Trần Túng nghe đi nghe lại đoạn ghi âm suốt cả buổi, cuối cùng mới nhận ra cái đoạn cuối ấy là một cụm từ tiếng Anh, chứ không phải Tổng biên tập Hoàng đang gáy, hát hò hay rap điện tử.

Tổng biên tập Hoàng già còn chơi lớn, tiện mồm quăng luôn một câu tiếng Anh, kick out.

Trần Túng lại phát lại tin nhắn thoại một lần nữa.

Bà ta muốn kick out mình ra khỏi Tuyết trên núi sao?!

Trần Túng không chỉ choáng váng.

Tiểu Diệp cũng nhắn tin riêng khuyên cô:

– Bà ta ở trong ngành này lâu rồi, trơn tru tráo trở, hai mặt ba lòng, thực sự rất thủ đoạn. Văn hóa rượu chè, cứng rắn mềm dẻo, không từ thủ đoạn nào, một đàn chị của em đã bị bà ta làm mất hợp đồng như vậy đó. Nhóm biên kịch Tuyết trên núilà cơ hội tốt biết bao! Chị hạ thấp thái độ, thuận lòng bà ta một lần. Nói thẳng ra thì thì cũng chỉ là một bộ phim ngắn 20 tập thôi, chúng ta thật sự không cần phải làm căng đến thế đâu.

Trần Túng nói cảm ơn Tiểu Diệp, sau đó lại dán một cái icon ếch khen ngợi Tổng biên tập Hoàng trong nhóm, rồi tắt thông báo nhóm của Tổng biên tập Hoàng và nhóm biên kịch, thoải mái nằm trên ghế máy tính công thái học đắp mặt nạ.

Không lâu sau lại có thông báo tin nhắn, Đàm Thiên Minh đã tạo một nhóm WeChat. Trong nhóm có anh, Trần Túng, và một người có tên WeChat ngắn gọn súc tích là [Biên tập viên Tiểu Bác]. Đàm Thiên Minh giải thích đơn giản, bảo Trần Túng gửi email của mình vào nhóm, Tiểu Bác sẽ đánh số và gửi cho cô những đoạn đã chọn. Đoạn nào từ giây nào đến giây nào không ổn, có thể thảo luận với Tiểu Bác để xóa hoặc cắt bỏ.

Trần Túng nói cảm ơn, lát nữa sẽ gửi email vào nhóm, anh Thiên Minh và anh Tiểu Bác ngủ sớm nhé!

Hai người trả lời OK.

Một lúc sau, Đàm Thiên Minh lại thêm một người vào nhóm. Một dòng thông báo bật lên – “wxid_128229xxx không phải là bạn bè với những người khác trong nhóm, vui lòng chú ý an toàn quyền riêng tư.”

Ảnh đại diện mặc định màu xám, ID là một chuỗi chữ cái và số.

Trần Túng suy nghĩ một chút, thêm anh làm bạn bè, đối phương rất nhanh đã chấp nhận.

Chuyên gia Xào CP Hạng 38Chào anh, em là Trần Túng.

wxid_128229xxxAnh đã chấp nhận yêu cầu kết bạn của em, bây giờ chúng ta có thể bắt đầu trò chuyện.

Chuyên gia Xào CP Hạng 38Alo Tử Dạ phải không, là Tử Dạ phải không.

wxid_128229xxxỪ.

Chuyên gia Xào CP Hạng 38Nè, anh không có ảnh đại diện à, nhìn y chang robot luôn đó.

Chuyên gia Xào CP Hạng 38Nếu là Trần Tử Dạ thật thì còn giống robot hơn người thường nữa ấy chứ.

wxid_128229xxxKhông biết đổi, phiền phức.

Chuyên gia Xào CP Hàng 38Muốn đổi thành gì, lần sau em giúp anh.

wxid_128229xxxỪ.

Trần Túng lột mặt nạ, vui đến mức lăn lộn trên giường.


Mượn Trăng Lưu Giữ Ánh Sáng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Mượn Trăng Lưu Giữ Ánh Sáng Truyện Mượn Trăng Lưu Giữ Ánh Sáng Story Chương 9
10.0/10 từ 27 lượt.
loading...