Mượn Trăng Lưu Giữ Ánh Sáng

Chương 8

Việc gắn định vị vào điện thoại của Trần Tử Dạ, Đàm Thiên Minh tự thấy mình cũng có lý do chính đáng. Nhưng cách làm này của anh lại âm thầm, giấu giếm đương sự, bây giờ thì bị lật tẩy ngay tại chỗ. Thế nhưng tình huống lúc này không thích hợp, anh chỉ có thể câm nín nuốt bồ hòn làm ngọt, không thể giải thích ngay, cũng chẳng thể lập tức bỏ đi, đành phải chuẩn bị tinh thần chịu phán quyết bất cứ lúc nào từ phía Tử Dạ, như thể đang chờ thanh kiếm Damocles trên đầu rơi xuống.

Dù là cố ý hay vô tình, Tử Dạ cũng rất biết nắm bắt lòng người, hoặc có lẽ vì có người ngoài nên không tiện phát tác. Thế nên từ đầu đến cuối anh vẫn giữ nụ cười thân thiện, hoàn toàn không để lộ bất kỳ dấu hiệu bất thường nào.

Thế là cả bữa ăn đều có một sự ngượng ngùng tinh tế nhạy cảm, chỉ có m*nh tr*n Túng là tự nhiên thoải mái.

Cô không ngừng quan sát Từ Dạ, rốt cuộc nhịn không được hỏi:

– Anh Thiên Minh ơi, sao chỗ này của anh… có hai lọn tóc bạc vậy? Hồng Kông bây giờ thịnh hành kiểu tóc này hả?

Trần Tử Dạ nhìn Đàm Thiên Minh một cái, giải vây cho anh ấy:

– Anh ấy bạc tóc sớm.

Đàm Thiên Minh vội vàng phụ họa:

– Đúng vậy, di truyền gia đình.

Trần Túng càng hoang mang hơn:

– Em xem tin tức, bố anh và anh chị em trong nhà ai cũng tóc đen nhánh mà.

Tử Dạ biện hộ cho anh ấy:

– Họ định kỳ nhuộm tóc đen, chỉ riêng anh ấy là khá nổi loạn.

Đàm Thiên Minh v**t v* lọn tóc bạc:

– Thấy không đẹp hả em gái?

Trần Túng lắc đầu:

– Giống Dương Quá của Cổ Thiên Lạc, rất giàu chất truyện.

Đàm Thiên Minh cười nhìn Tử Dạ:

– Nghe thấy chưa, giàu chất truyện, ba chữ bình thường vô vị mà đã nắm trọn khí chất của anh rồi.

Một lúc sau Trần Túng vẫn nhìn chằm chằm vào Đàm Thiên Minh, khiến anh đỏ mặt tía tai, có chút ngượng ngùng.

Trần Tử Dạ lên tiếng hộ anh:

– Em còn muốn hỏi gì nữa?

Trần Túng hỏi Đàm Thiên Minh:

– Anh Thiên Minh ơi, cho em hỏi, có phải anh trai em vì thấy trên mạng có người chửi em, lại thấy mấy tập sau em thể hiện quá tệ, nên mới động lòng thương hại mà đến thăm em không?

Không ngờ lần này lời nói lại quay về chính mình, Tử Dạ nghe xong sững sờ.

Đàm Thiên Minh tò mò hóng hớt hỏi:

– Ở đâu ra mấy lời đó thế?

Trần Túng suy nghĩ kỹ một chút:

– Em cứ thấy anh ấy rất lạnh nhạt, yêu chẳng yêu, ghét chẳng ghét đối với đứa em gái hờ này anh ạ.

Đàm Thiên Minh phá lên cười:

– Nó thì với ai mà chẳng lạnh nhạt? Không lạnh nhạt thì không phải Tử Dạ. Tin anh đi, nó sĩ diện lắm, nhưng sau lưng vẫn lén xem chương trình của em, cảm xúc lên xuống không ít, quan tâm em nhiều lắm đấy.

Tử Dạ hồi tưởng lại một chút, luôn cảm thấy hình ảnh mà anh ấy mô tả có chút khác biệt với mình.

Trần Túng cũng nói:

– Em không thể tưởng tượng được anh ấy sẽ có ‘cảm xúc dao động rất lớn’.

– Em biết nó giỏi gì không? Giỏi cố chấp đấy. Trước mặt mọi người là ‘thầy Trần’ ‘nam thần lạnh lùng, sau lưng thì trốn trong căn hộ lén lút lau nước mắt. Ai mà tưởng tượng được cơ chứ?

Cảnh tượng này khiến Trần Túng bật cười.

Tử Dạ không hiểu gì thoáng nhìn Đàm Thiên Minh một cái.

Đàm Thiên Minh quét mã thanh toán, xem đồng hồ:

– Tập tiếp theo sắp chiếu rồi. – Anh mời hai người, – Có muốn đến căn hộ của anh cùng nhau xem không?

 Rồi nói với Trần Túng:

– Tham quan cảnh Tử Dạ ‘cảm xúc dao động rất lớn’ luôn.

Chưa kịp để Tử Dạ lên tiếng ngăn cản, Trần Túng đã đồng ý ngay:

– Vậy thì tốt quá.

Cô vui vẻ đi theo, rất tự giác ngồi vào ghế sau, hỏi một câu:

– Căn hộ của anh Thiên Minh ở đâu ạ?

Xe vừa khởi động, tự động phát những bài hát tiếng Hoa cũ kinh điển.

Đàm Thiên Minh trả lời:

– Gần cửa khẩu La Hồ, đi khoảng nửa tiếng.

 Không nghe thấy phản hồi, anh liếc gương chiếu hậu thì thấy Trần Túng đang cười ngọt ngào, bất giác lại hỏi:

– La Hồ thì sao, em chê xa à?

– Em chỉ là tò mò thôi.

– Tò mò gì?

– Người ta nói, hồi xưa anh mua căn hộ ở La Hồ, nuôi mấy cô bạn gái. Có phải không ạ?

Hai người đàn ông ở ghế trước đều bật cười.

Đàm Thiên Minh nói:

– Này, này này, anh giống loại người đó lắm à?

Anh không quan tâm đến liêm sỉ, Trần Tử Dạ lo thay cho anh, lên tiếng minh oan:

– Con người anh ấy vẫn rất có liêm sỉ, mỗi lần chỉ quen một bạn gái, có lẽ đếm trên hai bàn tay là hết, chỉ là không thích tranh cãi với truyền thông thôi.

Trần Túng tiếp tục hỏi:

– Vậy anh của em thì sao ạ? Mấy năm nay quen được mấy cô bạn gái?

Khi dừng đèn đỏ, Đàm Thiên Minh nhìn về phía Tử Dạ, từ từ mở miệng:

– Nó à…

Xung quanh Đàm Thiên Minh có vô số hoa thơm cỏ lạ, nhiều người quan tâm đến Tử Dạ, cũng có người lấy hết dũng khí chủ động tiếp cận anh, nhưng không ai ngoại lệ đều kết thúc không có gì.

Có một người từng rất thảm, từng quay lại khóc lóc với Đàm Thiên Minh:

-… Anh ấy (Tử Dạ) không nuôi được ấm, không ôm được nóng, như một cái hầm sâu đen kịt không thấy đáy, bất kể ném gì vào trong, cũng vĩnh viễn không nghe được chút hồi âm nào.

Đàm Thiên Minh lúc đó bụng nghĩ, wow, “lãnh cảm” mà cũng nói được tinh tế thoát tục như vậy.

Thế là hôm nay, Đàm Thiên Minh cũng nguyên văn ba chữ đó chuyển lời cho Trần Túng:

– Lãnh cảm thì quen bạn gái gì chứ.

Trần Túng hiểu ra:

– Cũng đúng. Anh ấy trông tinh thần không tốt, phần lớn là suy nhược nghiêm trọng, luôn cảm thấy khía cạnh đó có thể không làm hài lòng bạn gái.

Lần này đến lượt Đàm Thiên Minh cười hả hê, cười đến mức suýt chút nữa không giữ nổi vô lăng, anh dụi mắt trên vai, đe dọa Tử Dạ:

– Em không định thanh minh gì à? Hoặc đưa anh chút phí bịt miệng? Bằng không sáng mai lên thẳng trang nhất cho coi.

– Em lấy gì mà thanh minh? – Tử Dạ nhanh tay nhanh mắt, ngay lập tức giữ vững vô lăng, vừa chú ý đến dòng xe, ánh mắt cũng ẩn chứa ý cười, – Anh nên nhìn đường cẩn thận, dạo này em chưa muốn chết đâu.

– Anh trai em là người nho nhã, chúng ta đừng trêu anh ấy nữa, – Trần Túng cũng lên tiếng, – Em nói linh tinh thôi, anh em vẫn rất mạnh –

– Cô bé miệng mồm không kiêng nể gì cả, – Đàm Thiên Minh vội vàng cười ngắt lời, – Chuyện này không được nói linh tinh đâu.

Một lát sau đến căn hộ.

Đàm Thiên Minh nhấn sáng khóa mật mã, mời Trần Túng mở cửa vào trước:

– Phiền em xác nhận xem anh có giấu bồ nhí không.

Trần Túng không khách sáo, chui vào nhà, hệt như một đội trưởng tuần tra thực thụ.

Đàm Thiên Minh đứng ở cửa, chỉnh đèn không khí phòng khách cho cô, rồi gọi AI điều chỉnh TV sang kênh show hẹn hò, quay đầu hỏi Tử Dạ:

– Uống chút gì không?

Tử Dạ bất ngờ sảng khoái:

– Có.

Trần Túng đã ngoan ngoãn ngồi trên ghế sofa, chuyên chú chờ chương trình phát sóng.

Đàm Thiên Minh nói:

– Đồ ăn vặt ở tủ bên trái, em gái cứ xem trước đi, hai anh uống một ly.

Trần Túng từ xa đáp lại:

– Vậy cho em nhấp một ít nhé.

Đàm Thiên Minh mở quầy bar, vặn nắp một chai whisky.

Tử Dạ chăm chú nhìn động tác của anh:

– Uống mạnh vậy sao anh?

Đàm Thiên Minh không nói, mở tủ lạnh, kẹp những viên đá hình vuông hoặc tròn vào ba chiếc ly có hoa văn ô vuông, rót một ly trước, mang ra phòng khách cho Trần Túng.

Trần Túng cúi đầu ngửi một chút:

– Johnnie Walker King George V!

Đàm Thiên Minh nghe vậy thì vui mừng, đột nhiên hiểu được sự bất ngờ của Chu Chính Kỳ khi nghe nói có người cũng thích Mượn Trăng như mình.

Âm thanh loa mở rất lớn, Đàm Thiên Minh dùng nó làm lá chắn, cùng với Trần Tử Dạ trò chuyện phiếm trong quầy bar. Ban đầu anh nói chuyện tầm phào, linh tinh lang tang, từ việc cây hoa tú cầu rụng lông đến việc mình xem đua ngựa thắng một vạn tệ, quả thực vụn vặt đến cực độ. Mỗi khi nói một câu, anh lại nhìn sắc mặt Tử Dạ, hy vọng anh có thể gợi ra một chủ đề nào đó.

Nào ngờ Tử Dạ cực kỳ bình tĩnh, có gì thì tiếp đó, bất kỳ chủ đề nào cũng nói chuyện vui vẻ hòa thuận với Đàm Thiên Minh, bất kỳ chuyện lặt vặt nào cũng có thể có chút cảm nhận cá nhân không biết từ đâu mà ra để nói.

Đàm Thiên Minh tiến thoái lưỡng nan, dần dần lúng túng, cẩn thận nhìn Tử Dạ, như một con chó già làm sai chuyện.

Tử Dạ cảm nhận được, giảm tốc độ nói, kịp thời dừng lại, im lặng chờ đợi.

Đàm Thiên Minh nuốt nửa ly rượu lấy can đảm. Anh vốn dĩ đã có tâm sự, lập tức có chút ngà ngà say. Vẫn còn nhớ bảo vệ quyền riêng tư quan trọng hơn, anh nghiêng người nhìn thoáng qua phòng khách, thấy cô gái đang chăm chú xem chương trình, lúc này không thể phân thân để nghe lén, lúc này mới ấp úng thú nhận:

– Anh không cố ý cài định vị của em đâu. Anh chỉ… sợ em gặp chuyện.

Tử Dạ bật cười một tiếng:

– Ồ, may quá. Nếu không em đã nghĩ ai đó lần này phát điên, phong cách là mua chuộc người thân cận để giám sát em rồi.

– Dựa vào ông già đó mà đòi mua chuộc anh á? – Đàm Thiên Minh “ha” một tiếng cười, như nghe được chuyện cười gì đó. Anh lại uống thêm hai ngụm rượu, dần dần mắt đỏ lên, – Anh thật sự rất sợ. Anh sợ lắm. Năm kia đi cùng Lập Sơn đến Đài Bắc giải sầu, anh kêu cậu ấy đợi anh mua ly cà phê thôi, ngay sau đó cậu ấy đã ngã sóng soài trước cửa tòa nhà. Một người đẹp như vậy, lại ngã thành một đống thịt nát. Điều duy nhất anh có thể làm cho cậu ấy lúc ấy, lại chỉ là quỳ rạp xuống đất, lấy áo khoác phủ lên người cậu ấy… Từ sau hôm đó, anh gặp ác mộng suốt nửa năm. Nói một câu vô lương tâm, mỗi ngày anh tỉnh dậy sau ác mộng đều nghĩ, may mà không phải em, người anh tự tay thu dọn xác, may mà không phải là em.

– Đừng tự trách, không phải lỗi của anh, tất cả đều đã qua rồi. – Tử Dạ bình tĩnh lắng nghe, đọc mười một chữ quyết.

– Hôm nay đạo diễn Trịnh nói em trên chương trình tinh thần rất kém, vừa xuống chương trình đã bắt taxi bỏ đi, mấy tiếng không thấy bóng dáng đâu. Anh thật sự rất sợ, sợ tìm thấy lại là thân tan xương nát và nội tạng nát bét khắp nơi. – Thấy Tử Dạ vẫn không biểu lộ chút cảm xúc nào, Đàm Thiên Minh sợ rằng ngay cả Tử Dạ bằng xương bằng thịt còn chưa mất, thì tâm hồn của Tử Dạ đã không còn nữa. Anh vô cùng bất lực, giây phút này cố gắng nắm giữ điều gì đó, bèn vươn tay, giữ chặt Tử Dạ, – Em đừng giận anh. Nếu em giận, em muốn cài định vị vào điện thoại anh cũng được.

Tử Dạ cười:

– Cài định vị cho anh á, em cũng bị bệnh như anh chắc?

– Anh thật sự sợ lắm, – Đàm Thiên Minh đột nhiên mất hết sức lực, gục đầu lên vai anh khóc nức nở, – Anh thật sự sợ…

Càng lớn tuổi, con người càng dễ mềm lòng, cũng càng dễ tổn thương và nhạy cảm hơn. Vì điều đó, Tử Dạ vô cùng thấu hiểu và cảm thông.

Nhưng không hiểu vì sao, bất kể lúc nào, ở đâu, bất kể đối phương bao nhiêu tuổi, dường như Tử Dạ mãi mãi đều phải là người dỗ dành trẻ con, cho dù anh mới là người bị hại.

Sau đó, anh cảm thấy vai áo mình bị ướt một mảng lớn. Tử Dạ cố gắng không để sự ghét bỏ hiện ra trên mặt, cuối cùng vẫn phải an ủi:

– Khóc gì chứ? Em cũng đâu đến mức đến sở cảnh sát kiện anh đâu.

Đàm Thiên Minh từ khóc chuyển sang cười, vui vẻ rất lâu:

– Cảnh sát mà bắt Đàm Thiên Minh thì hay biết mấy, làm tê liệt nửa công ty quản lý ở Hồng Kông, còn Đàm Thiên Minh thì sẽ được rảnh rang nhàn rỗi.

Một lúc sau lại bắt đầu thực hiện chế độ đổ trách nhiệm:

– Nói gì mà, khi muốn chết thì viết chút gì đó’… Hôm nay anh phát rồ thế này, chẳng phải vì thấy hot search nói em sắp xuất bản cuốn sách mới, làm anh sợ chết khiếp, tưởng em đang tuyệt vọng muốn tìm đường chết trong nay mai rồi.

Nguyên do là Đàm Thiên Minh nhìn thấy trong phòng Tử Dạ có một chồng bản thảo, tính ra cũng đã đủ số lượng chữ để gửi cho nhà xuất bản. Tưởng sách mới của Trần Tử Dạ sắp ra mắt, muốn hỏi anh một vài tin tức độc quyền. Nào ngờ Tử Dạ nói:

– Thứ này, không chết thì không thành sách. Chưa chết được, thì chỉ là than vãn vô nghĩa thôi.

Người này luôn dùng giọng điệu bình tĩnh đến lạ thường để nói ra những lời kinh thiên động địa, đôi khi khiến Đàm Thiên Minh thật sự khiếp sợ.

Tử Dạ cũng biết sách mới ám chỉ điều gì, anh nói:

– Lời nói đùa mà anh cũng tin hả? Tuổi ngày càng lớn, mà lại chẳng viết ra được câu nào hay ho. Chẳng qua chỉ là cái cớ viện ra cho đỡ mất mặt thôi.

Đàm Thiên Minh lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Tử Dạ nói:

– Em vẫn đang sống rất tốt, anh đừng nghi thần nghi quỷ nữa, rồi vô cớ nguyền rủa em, tự hành hạ chính mình.

Đàm Thiên Minh chạm ly vào ly của anh:

– Chúc em trường thọ trăm tuổi.

Một lúc sau, hơn nửa chai rượu đã cạn đáy. Đàm Thiên Minh thò đầu ra nhìn, thấy cô gái ngồi trên sàn xem show tạp kỹ, nước mắt chảy đầy mặt. Vừa nhấc chai rượu lên, đã nghe thấy Tử Dạ nói:

– Đừng cho em ấy uống nhiều quá.

Đàm Thiên Minh đổ phần rượu còn lại vào ly của mình, lắc lắc chai:

– Chỉ còn chút phúc căn thôi.  (Chú thích: phúc căn, rượu còn lại dưới đáy chai, thường chỉ còn một hoặc hai ngụm.)

Sau đó mới vào phòng khách, đổ nốt chút phúc căn còn lại vào ly đã cạn của cô, hỏi:

– Sao xem cái show hẹn hò do chính mình đóng mà cũng khóc được thế này?

Trần Túng xem say mê, không để ý anh đến, cô hít hít mũi, ngước mắt lên nhìn, đôi mắt đẫm lệ, giọng điệu vẫn khá ấm ức:

– Nói là cùng xem mà, vậy mà cuối cùng chỉ còn mình em làm trò cười à?

Đàm Thiên Minh cười sảng khoái. Anh ngồi dậy, gọi Tử Dạ:

– Sao còn không mau đến xem TV!

Tử Dạ hơi bực bội:

– Anh Đàm, chỉ là một tập show thôi, anh định bắt em xem bao nhiêu lần nữa?

Dù nói vậy, anh vẫn uống cạn ngụm rượu còn lại trong tay, lát sau lại ngoan ngoãn ngồi xuống gần bên cùng xem tiếp.

Vừa hay đến đoạn khách mời nam thứ tư Phan Hồng Vũ xuất hiện. Khi anh ấy đẩy hành lý vào nhà, mọi người đang tụ tập lại một chỗ, nhiệt tình thảo luận về những thay đổi phong cách của Trần Tử Dạ qua từng thời kỳ. Chris – người không mấy khi xem Trần Tử Dạ – thì ngồi thu mình trong góc chơi guitar, mang lại chút linh hồn cho khung cảnh ấy.

Chris ngồi nghiêng người, vừa lúc Phan Hồng Vũ bước tới từ phía đối diện, hai người lập tức chạm mặt. Phan Hồng Vũ làm động tác “suỵt”, Chris hiểu ý, im lặng không nói gì.

Trương Nhã Thông nói:

– Thầy Trần sáng tác nhiều nhất trong mấy năm từ mười sáu đến hai mươi hai tuổi, hầu như mỗi năm một cuốn tiểu thuyết trung và dài kỳ. Nghe nói những năm đó anh ấy sống ở Kim Thành, nên nói đất Kim Thành của chúng ta rất biết nuôi người đó. Nhưng mấy cuốn đó đều quá bạo lực và trực diện, tôi không thích lắm. Sau khi anh ấy về Hồng Kông, có thể do bài vở quá bận, hoặc thật sự là ‘khoa Ngữ văn không đào tạo nhà văn’, nên anh ấy chỉ lẻ tẻ viết được hai cuốn tùy bút tản văn và những điều mắt thấy tai nghe trong cuộc sống. Hai mươi lăm tuổi, hai mươi lăm tuổi thầy Trần chắc là yêu rồi? Một cuốn“Mượn Trăng” tình tứ nồng nàn, đã khiến tôi kinh ngạc suốt nhiều năm.

Chu Chính Kỳ cũng vô cùng tình tứ nồng nàn nhìn Trương Nhã Thông:

– Anh nghĩ hẳn là thất tình, thất tình mang lại k*ch th*ch cảm xúc mãnh liệt hơn.

Amber đã chuyển thể Mượn Trăng thành vở kịch múa, tự có cảm nhận riêng:

– Nhưng Mượn Trăng có một số mô tả cũng khá tr*n tr** và trực diện, tại sao chị lại thích cuốn này nhất?

Trương Nhã Thông đỏ mặt:

– Thầy Trần viết về t*nh d*c, diễm lệ mà không tục tĩu, rất tinh tế.

Chu Chính Kỳ cũng tiếp lời:

– Không có từ ngữ khó hiểu, không có thành ngữ th* t*c, không có biện pháp tu từ cao sang, mà dùng những lời lẽ trực diện nhất để nói ra những lời đâm thẳng vào tim, giống như bản năng nguyên thủy nhất của con người, giống như cầm dao từng nhát từng nhát đâm vào tim bạn, nhưng lại ngây thơ hỏi ‘Ôi, sao bạn chảy máu rồi?’ .Bạn ngẫm đi, bạn ngẫm kỹ đi. ‘Trong vườn của công chúa nhỏ có một cây hoa quý. Một ngày nọ, anh ấy biết mình nhất định sẽ khô héo, vì vậy quyết định vào đêm rực rỡ nhất, nở rộ cho cô ấy xem.’

Chung Dĩnh không có chút tế bào văn học nghệ thuật nào, nghe xong chỉ hỏi:

– Tôi rất tò mò, bất kể yêu hay thất tình, nàng thơ truyền cảm hứng cho thầy Trần rốt cuộc là thần thánh phương nào.

Cảnh chương trình tạp kỹ chuyển sang trường quay, các khách mời đồng loạt trêu chọc, hỏi Tử Dạ rằng “nàng thơ” của anh là ai.

Tử Dạ trên chương trình nói:

– Ảo tưởng mà thôi, chỉ cần chọn không tỉnh, giấc mơ vĩnh viễn không tan vỡ.

Phần dựng phim bị cắt ghép ngắt quãng, rất rõ ràng là trong đoạn trả lời này, anh đã nói mấy từ cấm kỵ; những phần không bị cắt bỏ thì được thay thế bằng những từ an toàn như “ảo tưởng” và “giấc mơ”.

Bên ngoài chương trình, Đàm Thiên Minh lại hỏi Tử Dạ một lần nữa:

– Bây giờ không có máy quay, em có thể tiết lộ cho anh hai thông tin về nữ chính đó được không?

Tử Dạ:

– Anh muốn biết à?

Đàm Thiên Minh:

– Đúng vậy.

Tử Dạ:

– Đâu dễ vậy. Trước tiên anh giao nộp danh sách tên bạn gái cũ của anh ra trao đổi đi đã.

Đàm Thiên Minh:

– Em cũng không bán tin tức, hỏi chuyện này làm gì chứ?

Tử Dạ hỏi ngược lại:

– Vậy em đang yên đang lành, tại sao lại lấy tin đồn của mình làm bằng chứng cho anh?

Đàm Thiên Minh tự chuốc lấy sự xấu hổ, tiếp tục bật chương trình truyền hình.

Phan Hồng Vũ đứng ở góc tường đã lặng lẽ nghe suốt một lúc, bèn kịp thời xen vào:

– Tôi cũng rất thích Mượn Trăng. Nhưng tôi muốn hỏi thêm một câu, không biết trong số các bạn ở đây có ai đã đọc Tuyết trên núi chưa?

Trên màn hình TV, Trần Túng hoàn toàn sững người tại chỗ.

Chu Chính Kỳ liền hỏi lại:

– Đông Tây Vi Hoành á?

Phan Hồng Vũ gật đầu:

– Đúng vậy. Tác phẩm này rất giống với ‘Mượn Trăng’, được viết từ góc nhìn của nữ giới. Nhiều chỗ trùng hợp đến kỳ lạ với thầy Trần, tạo nên mối liên văn độc đáo. Nhưng từ góc độ sở thích cá nhân, tôi thích Tuyết trên núi hơn.

Chu Chính Kỳ nói:

– Trùng hợp thật, tôi cũng rất thích, nhưng…

Phan Hồng Vũ cười:

– Không nói ra được đúng không? Đàn ông con trai mà lại đi đọc tiểu thuyết mạng dành cho phái nữ.

– Cậu thành thật hơn tôi, tôi rất thích cậu, – Chu Chính Kỳ nghiêng người ra khỏi ghế sofa bắt tay anh ấy, – Tôi tên là Chu Chính Kỳ.

Phan Hồng Vũ nhân cơ hội tự giới thiệu:

– Tôi tên là Phan Hồng Vũ, Phan trong Phan An, Hồng trong Hồng Nhạn, Vũ trong Vũ Trụ. Sinh ra ở Thân Thành, mười sáu tuổi chuyển đến Austin, học kiến trúc gỗ, năm nay hai mươi bốn tuổi. Thích văn hóa cao bồi, nhưng càng yêu văn hóa Hoa ngữ hơn.

Các nữ khách mời nhìn Phan Hồng Vũ, cười nói:

– Chẳng trách lại họ Phan.

Đẹp trai thật. Trong lúc các nữ khách mời lần lượt lên giới thiệu bản thân, các nam khách mời đều sinh ra cảm giác nguy cơ.

Đến lượt Trần Túng, Phan Hồng Vũ như thể không nghe rõ, mời cô nhắc lại tên trường đang học.

– USC, Đại học Nam California. – Trần Túng nói lại lần nữa.

Trên mặt Phan Hồng Vũ hiện lên vẻ mặt vô cùng vui vẻ.

Trần Túng hỏi:

– Bạn cười gì thế?

Phan Hồng Vũ nói:

– Không có gì, rất vui được làm quen với bạn.

– Vui gì chứ? – Trần Túng quả thực không hiểu nổi.

Người xưa nay luôn tự nhiên thoải mái như cô, lần đầu tiên khiến không khí trong chương trình trở nên gượng gạo.

Chu Chính Kỳ thấy không khí không ổn, cố gắng hòa giải:

– Nghe nói Tuyết trên núi sắp được quay phim rồi, không biết người trong ngành có biết chút tin tức nội bộ nào không?

Trần Túng nói:

– Không rõ nữa, em mới vào nghề, năng lực còn nhỏ bé lắm.

 Cô lại xin lỗi:

– Hôm nay em mệt quá, xin lỗi, em về nghỉ ngơi trước đây.

Trên màn hình TV, Trần Túng đứng dậy về phòng, Phan Hồng Vũ nghiêng đầu, nhìn theo Trần Túng rời đi.

Hai người có sự chênh lệch nhất định về chiều cao. Khi Trần Túng đi ngang qua Phan Hồng Vũ, Phan Hồng Vũ kịp thời nghiêng người nhường đường một chút, không biết cố ý hay vô ý, ngay khoảnh khắc chạm làm rơi micro, anh ta khẽ nói một câu gì đó.

Trần Túng lập tức ngẩng đầu nhìn anh ta một cái.

Vừa chạm mắt, Phan Hồng Vũ lại đeo micro lên áo sơ mi, mím cười, nói một câu:

– Chúc ngủ ngon.

Lời Trần Túng định nói đã bị nghẹn lại trong cổ họng. Cô không nói thêm gì nữa, quay người về phòng.

Mọi người đều tự nhiên cho rằng câu thì thầm ấy là lời tán tỉnh, bốn chữ “hai người đẹp đôi” vang lên rộn ràng từ hàng ghế khách mời cho đến cả khán giả ngoài màn hình.

Đàm Thiên Minh kinh ngạc nói:

– Người này thật sự không tồi, khá hợp với em đấy. Đừng có cứ mãi chạy theo Chu Chính Kỳ nữa, dễ bị mắng lắm.

Trần Túng lại nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề này:

– Thế ạ? Anh ấy hợp với em hơn à?

Đàm Thiên Minh lập tức hỏi ý kiến Trần Tử Dạ:

– Tử Dạ, em thấy sao?

– Em thấy gì cơ?

– Phan Hồng Vũ thế nào?

– Được.

– Chu Chính Kỳ thì sao?

– Cũng tốt.

– Ai được hơn?

Tử Dạ nghẹn lời:

– Anh hỏi em cái này làm gì, chọn phi tần cho em hả?

Đàm Thiên Minh:

– Tám vui thôi mà. Em là người kém nhất trong việc tám vui đó.

– Không quan trọng, em ấy thích mới là quan trọng nhất.

Tử Dạ nói vậy. Nói xong, anh cảm nhận được một ánh mắt, liền cúi đầu nhìn xuống.

– Trước đây không thích, – Trần Túng ngẩng mặt lên nhìn anh, – Nhưng anh Thiên Minh đã nói vậy, thế thì em sẽ suy nghĩ kỹ lại về Phan Hồng Vũ.

Đàm Thiên Minh cười:

– Em gái à, rốt cuộc em có bao nhiêu lựa chọn trong tay vậy?

Trần Túng đếm mười ngón tay vẫn chưa hết, thế là mở luôn giao diện WeChat ra đếm. Đếm hồi lâu, cũng không công bố kết quả.

Đàm Thiên Minh “ồ” một tiếng:

– Nhiều vậy cơ à.

Tử Dạ cười hỏi:

– Không đếm xuể sao hả?

Trần Túng không trả lời.

Đàm Thiên Minh lại hỏi:

– Thế em gái thích ai nhất?

Trần Túng không chút do dự:

– Thích anh Thiên Minh nhất!

Đàm Thiên Minh sững lại một chút, rồi bật cười lên:

– Em gái thật biết nói chuyện.

Nụ cười trên mặt anh không thể che giấu.

Trần Túng nói:

– Không được ạ?

Hôm nay may mà có cô ngồi trấn giữ hiện trường, tạo cơ hội để Đàm Thiên Minh và Tử Dạ giãi bày hết lời. Nếu không thì với tính cách của Tử Dạ, chuyện này chưa biết sẽ kết thúc ra sao.

Đàm Thiên Minh mang ơn, càng nhìn cô càng thích, trả lời vô cùng chiều chuộng:

– Được, được được chứ.

Anh hoàn toàn không màng sống chết của Tử Dạ, tiếp tục chọc giận:

– Nhưng anh Thiên Minh vẫn chưa có số hiệu trong danh sách bạn bè WeChat của em đó.

Trần Túng hiểu ý, mở giao diện tìm kiếm bạn bè:

– Em sẽ thêm anh ngay đây ạ!

Đàm Thiên Minh đọc số, Trần Túng nhập, tìm kiếm, chấp nhận.

Tử Dạ lặng lẽ quan sát mọi thứ đang diễn ra trong phòng, lạnh lùng nói một câu:

– Em thấy tửu lượng của anh những năm gần đây càng ngày càng kém đi.

Đàm Thiên Minh nhận ra Tử Dạ cuối cùng cũng tức giận, lúc này mới giải thích:

– Gấp gì chứ, anh đâu phải người xấu gì. Anh chẳng qua là chỉ muốn lập một nhóm WeChat, để Tiểu Triệu gửi bản gốc vào nhóm, cho em ấy xem chỗ nào không ổn thì cắt bỏ đi, tiện lợi, dễ dàng, cũng để em cũng an tâm.


Mượn Trăng Lưu Giữ Ánh Sáng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Mượn Trăng Lưu Giữ Ánh Sáng Truyện Mượn Trăng Lưu Giữ Ánh Sáng Story Chương 8
10.0/10 từ 27 lượt.
loading...