Mượn Trăng Lưu Giữ Ánh Sáng
Chương 21
Suy nghĩ một lúc, Đàm Thiên Minh lại nhớ ra điều gì đó, hỏi Tử Dạ:
– Giáng sinh hai người có cãi nhau không, sau đó cô ấy có chủ động tìm em không?
Tử Dạ nói:
– Không.
– Cô ấy cũng không phải người nhỏ nhen, – Đàm Thiên Minh nghĩ một lát, vẫn không kìm được tò mò, – Em nói gì mà khiến người ta tức giận đến thế?
– Không nói gì cả, có lẽ dạo này cô ấy rất bận.
– Bận đến mức ba ngày không xem điện thoại, cả thông báo của tổ chương trình cũng không trả lời? Em cho rằng ai cũng giống em, là một người không giao tiếp xã hội hả?
Đàm Thiên Minh liếc nhìn anh, rất muốn nói rằng biết anh không bao giờ chủ động. Nhưng thỉnh thoảng, đối với những điều thực sự quan tâm, liệu có thể phá lệ một lần không? Nhưng cuối cùng anh không nói, lời đến miệng, ngay cả bản thân cũng cảm thấy tàn nhẫn.
– Em ấy rất tốt, em biết. – Tử Dạ nhận ra anh ấy muốn nói gì, – Nhiều thứ rất tốt, em đều muốn sở hữu. Mấy năm trước anh hỏi em tại sao không nuôi thú cưng, em nói với anh là không thích. Chỉ cần không nuôi sống được, thì chính là không thích. Em nhớ sau đó anh không hỏi nữa, chắc cũng nhận ra vấn đề này rất tàn nhẫn.
Anh không nói nhiều, khi im lặng hóa ra là đang mài dao, chờ lúc ngươi sơ hở liền ra tay một nhát. Đôi khi thà anh không nói, để dành đi viết sách, để làm tổn thương cả thế giới, có chết thì mọi người chết chung.
Đàm Thiên Minh bỗng dưng cảm thấy tức ngực, không nói thêm lời nào, cắm đầu lái xe.
Trước cửa nhà Trần Túng tụ tập một đám thanh niên trẻ. Hàng xóm báo cho ban quản lý, ban quản lý lên xem mấy lần. Tưởng là băng nhóm tội phạm nào đó, nhưng nhìn cách ăn mặc và khí chất lại không giống, mấy lần định mở miệng đều do dự. Xưa nay chưa từng thấy băng nhóm nào mặc toàn đồ hiệu, trông chẳng khác nào sắp biểu diễn thời trang ngay tại hành lang chung cư.
Cuối cùng vẫn là cô gái xinh đẹp nhất mở lời:
– Bạn của chúng cháu bị kích động một chút, mấy ngày nay không có tin tức. Chú ơi, chú có thể giúp chúng cháu tìm cách vào nhà xem cô ấy thế nào không? Chuyện nhỏ như thế này, bọn cháu cũng không đến mức là người thân thích gì, nên không tiện báo cảnh sát.
Ban quản lý một lát sau đi lên nói:
– Không sao, đồng hồ điện nước vẫn chạy, cả bưu phẩm cũng có người xuống lấy.
Mấy người tổng kết:
– Quả nhiên đang tự kỷ ở nhà.
Amber nói:
– Dù sao cũng phải trả lời một cuộc điện thoại chứ, mọi người lo lắng lắm.
Hứa Thụy nói:
– Nhìn cô ấy vô tư thế, không ngờ chuyện này lại đả kích cô ấy lớn đến vậy.
Chris hỏi lần thứ ba:
– Chúng ta đợi ở cửa nhà Trần Túng, có hơi… không phải phép không? Ở Trung Quốc chắc cũng là phạm pháp nhỉ, tôi rất sợ hàng xóm báo cảnh sát.
Chung Dĩnh cau mày:
– Tối mai phải ghi hình bổ sung ở trường quay. Mấy người các cậu từ nửa kia của trái đất bay về đây. PD của cá nhân tôi còn nói, bằng mọi giá không thể thiếu Trần Túng.
Tên nhóm được trưởng nhóm Chung Dĩnh đổi thành “Tìm kiếm người phụ nữ quyến rũ nhất”. Cô thích tự xưng là gái nóng bỏng, nghĩ rằng đổi tên như vậy, Trần Túng sẽ lập tức nhảy ra nhận, nhưng không có; khi Trần Túng có nhiều tin tức nóng nhất, Trương Nhã Thông đã thừa nước đục thả câu, đăng một bài xin lỗi và giấy chứng nhận hoàn tiền, nói rằng bố cô ấy đã dần dần bồi thường cho người thân của nạn nhân, và lặp lại lời xin lỗi về sự “thiếu chuyên nghiệp” của ông ấy, tuyên bố:
– Ba năm tiền lương trong tương lai của tôi cũng sẽ được quyên góp cho các tổ chức từ thiện.
Làn sóng tuyên bố này không mang lại cho cô ấy bao nhiêu thiện cảm, ngược lại còn đổ thêm dầu vào lửa, bị cư dân mạng giận dữ phê phán – cả hai đều không phải chim tốt, mấy mùa trước là nam gặp chuyện, mùa này là nữ gặp chuyện. Chương trình hẹn hò có thể sàng lọc người kỹ càng hơn được không?
Nửa tiếng sau khi đăng bài, bài viết Weibo của Trương Nhã Thông đã bị Chung Dĩnh ra lệnh xóa.
Vừa rồi trước khi lên lầu, Phan Hồng Vũ tiện miệng nhắc, nói Chu Chính Kỳ không nên bóc trần thân phận của Trần Túng trên chương trình. Chu Chính Kỳ lập tức nổi đóa, nói ban đầu người đổ thêm dầu vào lửa chẳng phải là cậu sao? Tôi làm sao biết sau này lại có nhiều chuyện tào lao như vậy? Phan Hồng Vũ nghe thấy hai từ “chuyện tào lao” lập tức sầm mặt, hỏi lại, vậy cậu thật sự nghĩ Trần Túng đạo văn? Chu Chính Kỳ không trả lời. Phan Hồng Vũ nói, cậu không xứng đến đây, về mà l**m Trương Nhã Thông của cậu đi… Hai người suýt chút nữa đã đánh nhau dưới lầu, bây giờ vẫn còn nóng giận, bị buộc phải ngồi trên hai xe khác nhau để suy ngẫm về lỗi lầm của bản thân.
Chung Dĩnh nhìn mà có chút ghen tị, thầm nghĩ, cô nàng này cũng không đẹp đến mức đó, sao đi đến đâu cũng gây ra chuyện để đàn ông đánh nhau vì cô nàng thế?
Không lâu sau, điện thoại của Trần Túng cuối cùng cũng gọi được.
– Tôi ổn, chỉ là hơi mệt, – Giọng nói nghe có vẻ bất thường và yếu ớt, – Tối mai? Tối mai được, sẽ không vắng mặt. Tôi nghỉ ngơi thêm một ngày là được.
Mọi người đều thở phào nhẹ nhõm. Chung Dĩnh lại nói:
– Mọi người hai ngày nay đều quay về Thâm Quyến. Cặp đôi tình nhân ngọt ngào nhất mang quà cho cậu này, đặc sản châu Âu, giăm bông, phô mai dê, rượu vang gì đó, cũng không biết cậu có thích ăn không… Còn có một hộp xì gà Havana, cậu tự biết ai tặng nhỉ?
Trần Túng thậm chí không còn sức để cười:
– Cảm ơn, cảm ơn mọi người nha.
Chung Dĩnh nói:
– Bảo bối, cậu cứ nghỉ ngơi thật tốt, bọn tôi đi đây. Có việc gì thì nhắn tin trong nhóm, tối mai cần xe đến đón thì nhớ nói trước một tiếng.
Cúp điện thoại, vài người đang chuẩn bị đi thang máy. Cửa thang máy mở ra, hai người đàn ông cao lớn bước ra suýt va phải mọi người. Mấy người né sang một bên, Chung Dĩnh theo bản năng ngước mắt nhìn, rồi lại nhìn lần nữa, đột nhiên đứng sững lại, ngay lập tức dùng hai tay che miệng.
Chris ở cuối hàng, thấy hai người đi đến cửa nhà Trần Túng, liền chú ý một chút.
Một trong hai người quẹt sáng khóa cửa, cúi đầu xem điện thoại.
Chris có ý tốt nhắc nhở:
– Đây là phòng 1102.
Hai người đều quay đầu lại. Người đang xem điện thoại gật đầu, nói:
– Cảm ơn, tôi biết.
Chris và Amber đang nghi ngờ, giao tiếp bằng tiếng Anh:
– Trông quen quá…
Đối phương cũng đang đánh giá mọi người.
Chung Dĩnh là người đầu tiên thốt lên một tiếng thét:
– Thầy Đàm! Trần… – Cô ấy vẫn còn hơi không thể tin, nên lắp bắp – Thầy Trần?
Nói xong, cô ấy giật mình vì mình quá ồn ào, lập tức lại che miệng lại.
Tử Dạ gật đầu:
– Chào bạn, đã gặp trên TV rồi.
Đàm Thiên Minh cũng nở một nụ cười hiền lành:
– Chào các bạn.
Bị bạn bè của Trần Túng nhận ra giữa phố. Dưới ánh mắt của mọi người, hai người đàn ông cao lớn bỗng dưng trở nên luống cuống, chụm đầu lại nghiên cứu mật mã của một ổ khóa nhỏ một hồi lâu, cứ như thể đang gỡ bom, bắt đầu đùn đẩy trách nhiệm cho nhau.
Đàm Thiên Minh nói:
– Tử Dạ, em mau mở cửa đi.
Tử Dạ bó tay chịu trói:
– Em có mật mã đâu.
Đàm Thiên Minh cúi đầu lầm bầm bên tai anh:
– Mật mã là sáu chữ số đầu tiên trong Wechat của em đấy.
– Không phải, – Tử Dạ cạn lời, giơ tay quẹt sáng khóa điện tử lần nữa, – Có cần thiết phải như vậy không?
– Có, chuyện này vẫn nên để em làm thì hợp hơn, – Đàm Thiên Minh như tên trộm đầu sỏ, thì thầm bên tai Tử Dạ xong, vừa quay đầu giới thiệu Trần Tử Dạ với mọi người, – Anh trai của Trần Túng đến thăm cô ấy.
Sợ làm hỏng danh tiếng của Trần Túng.
Những người ở thang máy ngóng cổ chờ đợi, một lúc lâu sau, khóa điện tử hoàn toàn chuyển sang màu xanh lá, chốt khóa xoay trên đường ray trượt, tách một tiếng, cửa chống trộm tự động bật mở, hé ra một khe hở. Tử Dạ bước vào căn phòng tối om, quay đầu lại nhìn. Đàm Thiên Minh đứng canh gác ở cửa, vẻ mặt như thể không có sự mời của chủ nhà, bản thân không tiện vào, ra hiệu cho anh tự vào nhà tìm người. Tử Dạ liếc nhìn anh ấy một cái, ánh mắt tự mình hiểu, rồi quay người đi vào phòng ngủ.
Phía sau Đàm Thiên Minh vang lên một tràng thì thầm cuối cùng cũng ngộ ra.
– Trần! – Chris là người đầu tiên phản ứng lại.
– Đều họ Trần, sao tôi lại chưa bao giờ nghĩ đến nhể.
– Trông cũng hơi giống…
– Cũng chưa từng nghe cô ấy nhắc đến.
– Thật sự quá thiếu tinh thần đồng đội.
– Bây giờ đi xin chữ ký, liệu có quá đột ngột không?
– Không sao, sẽ có cơ hội, ngày mai lại gặp được.
– Nếu không được thì sau này tùy lúc hỏi Trần Túng mà xin.
– May mà Chu Chính Kỳ không lên, nếu không lúc này cậu ấy chắc đang điên cuồng mất.
– Song Trần hợp thể, cậu nghĩ Phan Hồng Vũ sẽ không điên cuồng à?
– Một nhà không viết hai chuyện, tôi đã nói rồi, tính cách của Trần Túng, sao có thể đạo văn? Hóa ra là như vậy…
…
Chung Dĩnh vẫn im lặng. Cô ấy cúi đầu, mặt tối sầm, điên cuồng gõ chữ mắng Trần Túng, bộ móng tay lạch cạch trên màn hình. Mọi người liếc nhìn, luôn cảm thấy chuyến thang máy đi xuống này móng tay và màn hình thế nào cũng phải vỡ tan một cái mới chịu thôi.
Rèm cửa phòng ngủ của Trầm Dọc không kéo, cửa sổ lại mở, ánh đèn đường hắt vào khiến trong phòng còn sáng hơn bên ngoài. Lờ mờ có thể thấy hình dáng một người đang co mình dưới lớp chăn mỏng xoắn vặn. Những ngày qua gió mưa liên miên, trên bàn đã đọng một vũng nước, giấy A4 bị gió thổi bay tứ tung khắp phòng. Tử Dạ bước tới đóng cửa sổ, thấy trên bệ còn một chiếc cốc cà phê, trong đó còn nửa cốc đầy mẩu thuốc lá, bên cạnh là hai bao thuốc trống rỗng, không còn điếu nào. Anh vứt vào thùng rác, lại dọn dẹp đơn giản căn phòng. Màn hình điện thoại sáng lên đúng lúc, Tử Dạ quay đầu lại, phát hiện cô đưa một bàn tay ra, với tư thế nắm chặt điện thoại mà ngủ thiếp đi. Anh muốn đặt điện thoại lên tủ cho cô, vừa quay đầu lại, phát hiện cô đang nhìn mình, không biết đã được bao lâu.
Em có ổn không. Tử Dạ muốn hỏi như vậy, hỏi một cách đúng mực như vậy. Lời đến miệng, vẫn biến thành:
– Ngày thứ mấy rồi?
– Ngày thứ hai, – Trần Túng trả lời, gần như là thì thầm. Hắng giọng, lại giải thích, – Tối qua em thức trắng đêm để nộp bản thảo, trước khi ngủ mới phát hiện là đến rồi.
– Ăn gì chưa.
Trần Túng gật đầu:
– Ăn khoai tây chiên rồi ạ.
Tử Dạ bất lực:
– Có muốn uống chút nước đường không.
– Có ạ. Anh…- Trần Túng ngập ngừng, giọng nhỏ dần, – Anh có thể tiện tay… lấy giúp em một cái q**n l*t ở giá phơi ngoài ban công, rồi lấy thêm một cái quần sạch được không? Em đang mặc tã giấy để ngủ.
Tử Dạ nói:
– Ừ được.
Nghe thấy tiếng động ở phòng khách, Đàm Thiên Minh lại nhìn qua. Tử Dạ đi thẳng ra mở cửa kính phòng khách, ra ban công, từ giá phơi quần áo rút xuống một chiếc quần dài trông khá ổn. Sau đó, anh lại khó khăn tìm kiếm thứ gì đó.
Trên móc treo hình vòng tròn là đủ loại đồ lót đủ màu sắc, từ kiểu cotton hình vịt con màu vàng nhạt mang phong cách thiếu nữ, đến kiểu ren viền, lụa xuyên thấu đầy gợi cảm, kiểu dáng đa dạng, phong cách trải rộng đến kinh ngạc.
Tử Dạ đau đầu một lúc. Từ trong số màu đen chọn một cái khá là kín đáo, cuộn trong quần dài, quay lại đi vào phòng.
Trần Túng đã nhân cơ hội vào phòng tắm. Bên trong có tiếng nước, nhưng cửa không đóng, hé ra một khe hở. Tử Dạ gõ cửa, để đồ cho cô trên chiếc ghế đẩu bên cạnh cửa. Trần Túng đáp một tiếng, trả lời:
– Đợi em một chút.
Tử Dạ dựa vào tường, hỏi:
– Không đau nữa à?
Giọng nói của Trần Túng mơ hồ truyền ra:
– Trước khi mấy người đến, họ gọi điện thoại cho em, em vừa uống tám viên Tylenol.
Tử Dạ như thể không nghe rõ:
– Mấy viên?
– Tám viên, – Trần Túng đang đánh răng, – Có thể cầm cự được một hai tiếng. Cơ hội hiếm có, muốn nhân cơ hội này ăn chút gì đó.
– Có phải quá nhiều không? – Tử Dạ nói, – Nhiều nhất không được vượt quá sáu viên.
– Sau này sẽ không như vậy nữa, từ tối qua suýt ngất vì đau em đã âm thầm thề, phải tìm một người đàn ông có bác sĩ trong nhà để làm bạn trai.
– Ừm. – Giọng điệu của Tử Dạ không có gì thay đổi, – Đã có đối tượng phát triển rồi à?
– Nhà Chu Chính Kỳ mở công ty dược phẩm. – Trần Túng trả lời như vậy. Sau đó lại hỏi, – Anh, chỉ có hai anh em mình ăn cơm thôi à?
– Không, còn có Thiên Minh nữa.
– Ồ, vậy thì em vẫn phải đi gội đầu, nếu chỉ ăn với anh, thì em sẽ không gội đầu đâu.
Đàm Thiên Minh nghe thấy từ xa, nói:
– Ăn với anh Thiên Minh cũng không cần gội đầu đâu.
Trần Túng từ chối:
– Lỡ ngày nào đó hai chúng ta để mắt đến nhau thì sao? Anh sẽ nhớ lại em hôm nay đầu tóc bù xù, gàu rụng vào thức ăn. Rồi anh sẽ nhớ lại suốt đời, anh phải sống với một người phụ nữ như vậy, thật là nghẹt thở. Em luôn phải để lại một nước cờ dự phòng cho bản thân chứ.
Đàm Thiên Minh cười không ngớt.
Tử Dạ lại hỏi:
– Muốn ăn gì?
– Lẩu oden của FamilyMart.
Tử Dạ nói:
– Lát nữa tắm xong thì đến thẳng FamilyMart tìm bọn anh. Ngoài trời rất lạnh, mặc ấm vào, không cần ra khỏi tòa nhà chung cư.
Nghe thấy cô trả lời:
– Vâng ạ.
Khi Trần Túng lê bước với đôi dép lông thỏ đến FamilyMart của khu dân cư, bên trong chỉ có một mình Đàm Thiên Minh. Hôm nay lẩu oden bán rất chạy, không còn gì nhiều để ăn. Những người trẻ tuổi vừa tan ca cũng không ít, Đàm Thiên Minh sợ cô đến sẽ không có gì ăn, nên đã mua hết những gì còn lại, đựng cả nước lèo vào hai hộp. Trần Túng đến đúng lúc, vừa đến đã được ăn củ cải ấm nóng.
Cô ăn một lúc, mới hỏi:
– Anh trai em đâu?
– Đi mua nước đường cho em rồi, – Đàm Thiên Minh nhìn quầng mắt thâm quầng của cô, và vẻ mặt hơi kích động do thiếu ngủ quá nhiều, – Chắc là lướt điện thoại đến mất ngủ rồi hả?
Trần Túng không phủ nhận.
– Nói không quan tâm, thấy những lời khó nghe đó, có phải cũng không thể kìm được mà đau lòng không?
– Ba ngày nay em chỉ ngủ được hai tiếng, – Trần Túng thật thà nói, – Suỵt, đừng nói với anh trai em biết.
Đàm Thiên Minh thở dài:
-…Rốt cuộc em đang nghĩ gì vậy?
– Bí mật! – Trần Túng sờ sờ túi, ái chà một tiếng, – Đáng lẽ muốn nhờ anh ấy trên đường về tiện thể giúp em ghé mua chút đồ… quên mang điện thoại rồi.
Đàm Thiên Minh hỏi:
– Muốn gì, để anh nói với cậu ấy.
Trần Túng nhìn chằm chằm vào anh, chớp chớp mắt, lại chớp chớp mắt.
Đàm Thiên Minh lập tức hiểu ý, hỏi:
– Ở đây không có à?
Trần Túng nói:
– Cửa hàng này hai ngày đã bị em mua sạch rồi.
Đàm Thiên Minh nói:
– Không sao, lát nữa để cậu ấy đưa em đi một chuyến nữa.
Hai tô lẩu oden lớn nháy mắt đã sạch bóng, xem ra cô thật sự đã đói một thời gian dài.
Trần Túng kích động quá mức, nói lải nhải không ngừng:
– …Em đã mua quà năm mới cho mọi người rồi, chuyển phát nhanh chất đống một đống, không có sức để mở… Đáng lẽ phải tặng cho mọi người hôm nay… nhưng không sao, dù sao ngày mai cũng gặp được… Em đã chọn rất lâu đấy… Cái gì mà khách sáo? Anh Thiên Minh khách sáo quá, đừng thấy họ mắng em sướng miệng, em nằm không cũng kiếm bộn tiền… Trong lòng nghĩ có tiền thì mọi người cùng vui vẻ…
Đàm Thiên Minh dần dần nghe ra sự rời rạc trong lời nói, cuối cùng lên tiếng khuyên nhủ:
– Tốt nhất em nên tránh xa điện thoại hai ngày đi.
Mượn Trăng Lưu Giữ Ánh Sáng
