Mượn Trăng Lưu Giữ Ánh Sáng

Chương 20

– Tôi phải nói về nguồn gốc tên nam chính. Trong cuốnTỳ Xá Xà Quỷ, ngay từ đầu câu chuyện, Bắc Tống đã sụp đổ, cha của nam chính Chu Phục đã trải qua sự thay đổi của triều đại, lựa chọn làm tay sai cho Hoàn Nhan Thị. Hoàn Nhan Thị để mắt đến người vợ Hán kiều mong manh của ông ta, ông ta tức  khắc dâng vợ lên giường của đế vương, không ngần ngại tiếp tục phục tùng, luồn cúi trước đế vương và sủng phi – người từng là bạn đời của mình. Chu Phục lợi dụng sự tiện lợi của cha mình, tập hợp bè phái ám sát Hoàn Nhan Thị nhưng không thành, phụ thân anh để dập tắt cơn giận của đế vương đã diệt thân thích một cách đầy nghĩa khí, thẳng tay thiến con trai rồi đưa vào cung, để chịu sự giám sát dưới mí mắt của đế vương. Vị thái giám người Hán mới mẻ này mà người Nữ Chân chỉ mới nghe đến chứ chưa từng thấy ngay lập tức trở thành hóa thân của tiền triều, bị cưỡng h**p, trở thành ‘Giang Nam’ mà Hoàn Nhan Thị yêu thích ngợi ca, trở thành một món đồ chơi, bị người mẹ trơ mắt nhìn, bị một đám con cháu hoàng tộc tranh nhau trêu ghẹo, bao gồm cả hoàng tử do chính bà sinh ra…

– Câu chuyện như vậy đã gây ra một sự chấn động mạnh mẽ đối với tôi. Ở tuổi đó, tôi đương nhiên nghĩ thế giới là một trò chơi đánh bại kẻ xấu. Chưa bao giờ nghĩ rằng, ác ý có thể đến từ người thân. Chưa bao giờ nghĩ rằng, thứ thực sự có thể làm tổn thương một con người sống, là dòng máu không có tình yêu và số phận vô tình. Chưa từng nghĩ đến, sống chỉ là một cuộc cưỡng h**p dai dẳng như vậy, giống như trongTỳ Xá Xà Quỷđã đi thẳng vào vấn đề, bị dòng máu không có tình yêu và số phận cùng nhau cưỡng h**p. Tôi của lúc đó làm sao hiểu được sự cưỡng h**p này? Cùng lắm chỉ cảm thấy sự t*nh d*c đó quá diễm lệ nhưng không dung tục, dù tôi có miêu tả bút pháp đó thế nào, nó vẫn mãi xa vời không thể với tới.

– Chu Phục chưa thành người cả về thể xác lẫn tinh thần, nhưng đã sớm trải qua vô số lần bị cưỡng h**p tập thể. Lý tưởng tan vỡ, thân xác và tinh thần đều chết, tôi nghĩ đến điều này, liền nghĩ rằng anh ấy không nên gọi là Chu Phục, mà nên gọi là Chu Phược (trói buộc). Và quá trình tôi hiểu Chu Phược, là do tôi, một người tầm thường, với những trải nghiệm cuộc sống tích lũy dần theo năm tháng làm công cụ cắt tỉa, để bóc tách từng lớp về anh ấy.

Đây là tự truyện của Tử Dạ năm mười bốn tuổi, Trần Túng hai mươi bốn tuổi mới hiểu ra.

Cô đã nghĩ rất nhiều, rất nhiều. Nhớ lại một cách hỗn loạn, dần dần gần như không còn chút sức lực nào để cầm bút nữa.

Cưu Bàn Đồ Quỷ và Tỳ Xá Xà Quỷ đều xuất phát từPháp Hoa Kinh. Ngay cả Trần Túng cũng từng nghĩ rằng, Tử Dạ đặt tên sách như vậy, là để ké fame của bố. Sau này cô đọcTiếu Lâm Quảng Ký, Tiết Đạo Hành đi sứ Nam Triều, tìm kinh hỏi đạo, đến thăm một ngôi chùa Phật giáo ở Nam Triều, vị sư lớn tiếng đọc một đoạn trongPháp Hoa Kinh, “Cưu Bàn Đồ Quỷ, nay ở trong nhà.” Tiết Đạo Hành lập tức trích lạiPháp Hoa Kinh, “Tỳ Xá Xà Quỷ, lại ở trong đó.” để phản bác sự sỉ nhục của vị sư. Trần Túng lúc đó mới biết, hóa ra tên sách là một cuộc châm biếm và đấu tranh.

Cô nghĩ đến Trần Tử Dạ được vài tạp chí đánh giá là nhà văn trẻ triển vọng nhất của thế kỷ 21. Đài truyền hình lại phỏng vấn Trần Kim Sinh, nói ông ta hổ phụ sinh hổ tử. Trần Kim Sinh gần như phun ra một tiếng cười từ cuống phổi, nói:

– Viết loại văn chương dâm ô đó, chi bằng đi viết lời bài hát. Viết đến trình độ của Hoàng Triêm, độ hot của Lâm Tịch, xuất bản một tập tạp văn, chẳng phải còn hay hơn bây giờ, chỉ biết múa bút cầu danh?

 Ông ta quả thực rất giỏi vạch đường định hướng cho con trai mình.

Có năm cô đọc được một bản tin cũ từ Hồng Kông, tiết lộ mâu thuẫn giữa cô của Tử Dạ là Trần Hộ Quân và Đàm Thiên Minh. Ngọn nguồn là do một lần Đàm Thiên Minh lên sóng nói hồi nhỏ mình không ít lần bị người lớn hai nhà đối xử chẳng ra gì, may mà anh ấy tính tình rộng lượng, da dày thịt chắc, lớn lên cũng hiểu “họ không biết làm cha mẹ, lại là lần đầu làm cha mẹ, khó tránh khỏi sơ suất.” Trần Hộ Quân nghe thấy, liền nổi trận lôi đình, viết cả một bài đả kích chửi bới Đàm Thiên Minh, nói anh ấy từ nhỏ đã ở Anh nhiều năm, kỳ nghỉ về nước, tiếng Trung còn là do chính bà kèm cặp dạy dỗ. Nói anh ấy sinh ra đã ngậm thìa vàng, chẳng thiếu thốn thứ gì, ăn mặc không lo, đi khắp thế giới, chỉ quen đưa tay là có người hầu hạ. Những đứa nhóc quậy phá, từ nhỏ đều phải ăn đòn, không đánh thì không ngoan. Đàm Thiên Minh như vậy, chính là ăn đòn chưa đủ, cho nên mới đến nỗi mười lăm tuổi bị trường bên Anh đuổi học về Hồng Kông, mười sáu tuổi ngoài phố giành giật nữ minh tinh, bị người ta đánh cho một trận thê thảm, đến mức cha già phải tất tả chạy lo khắp nơi. Thế hệ mới hạnh phúc như vậy, lại vô cớ phê phán những tiền bối đã chịu khổ lớn lên, xây dựng pháo đài cho chúng.

Đàm Thiên Minh cũng đáp lại một bài.

– Bố tôi bận làm ăn, kỳ nghỉ thường gửi tôi cho cô Hộ Quân quản giáo, từ đó không ít lần phải ăn roi mây. Có một ngày cô làm mất con dấu ký séc, liền cho rằng nhất định là tôi, đứa ‘ngậm thìa vàng’, đã làm mất. Lúc đó tôi không hiểu, chỉ biết cô Hộ Quân giận tôi lắm. Tôi cũng không muốn thừa nhận, đành cắn răng chịu đựng. Roi mây đó cũng dài, tra tấn tôi cả một đêm xa vời vô tận. Sau này tôi theo ngành này, đọc một vài tin đồn, mới hiểu ra, những gì cô trút giận lên tôi đâu phải là lỗi của tôi, là những nỗi khổ cô đã chịu từ nhỏ, tình duyên lận đận, sinh con khi chưa kết hôn, hôn nhân không hạnh phúc, số phận trêu ngươi… mọi chuyện không như ý, đều mượn cây roi mây đầy gai nhọn đẫm máu này trút lên chúng tôi, những người thế hệ sau ‘ngậm thìa vàng’ từ khi sinh ra, đi xe sang, lớn lên ‘thuận buồm xuôi gió’ mà cô vô cớ ghen ghét. Một đứa không đủ, tôi lánh sang nước ngoài, thì đến lượt Tử Dạ. Tử Dạ đi rồi, tôi bỏ học về nước, thật trùng hợp, lại đến lượt tôi.

– Tôi nhớ Trương Ái Linh nói, ‘Người Trung Quốc cận đại, đột nhiên ngộ ra gia đình là tàn dư của chế độ phong kiến, cha là ma vương độc tài, mẹ là kẻ ngốc với ý tốt’, tôi nhớ bà ấy còn nói, ‘Người Trung Quốc thích sinh sôi, như cá đẻ một lượng lớn trứng cá, nhưng phần lớn cá con chỉ có số phận bị ăn thịt.’

– Tôi nghĩ đến Kafka. Georg nói với bố rằng, con sẽ đi dự đám cưới của bạn. Đây chỉ là một chuyện không quan trọng, nhưng lại kích động bố cậu ấy phản ứng dữ dội, chửi mắng, nghi ngờ cậu ấy không có người bạn này, bắt cậu ấy chứng minh là có thật. Cuối cùng trong cơn thịnh nộ, ông ấy nói với Georg “Tao tuyên án tử cho mày”. Georg liền chạy ra khỏi nhà, chạy lên cầu, từ trên đó nhảy xuống. Tôi vẫn nhớ lời nhận xét của giáo viên giảng về Kafka – cái chết của Georg là để chặt đứt quan hệ máu mủ nhằm đạt được một kh*** c*m báo thù – ông muốn tôi chết, thì tôi sẽ chết cho ông xem. Ngay cả trongHóa thân, cũng có thể thấy, Kafka từ đầu đến cuối đều sống dưới bóng đen của người cha cao lớn, hung bạo, có quyền lực tuyệt đối. Vì vậy trongThư gửi cha, ông ấy mới viết rằng ‘Con thấy bố có được tất cả những phẩm chất bí ẩn mà các bạo chúa có. Vì bố, con đã mất đi sự tự tin, ngược lại, thứ con nhận được, lại là cảm giác tội lỗi vô tận.’

– Tất cả những tác phẩm kinh điển tôi từng đọc, đều dần dần được giải mã trong quá trình tôi quen biết anh ấy.

– Hồi nhỏ, tôi rất dễ thích những thiếu niên ngang tàng, nổi loạn, nói theo bây giờ, chính là trẻ trâu lêu lổng. Tôi cũng rất ngưỡng mộ một người bạn gái luôn sống bạt mạng và chẳng màng phép tắc của tôi hồi nhỏ, có lần tôi nói với cô ấy như vậy, cô ấy nghĩ tôi đang khoe khoang.

‘Chỉ có chúng tớ ngưỡng mộ bọn cậu thôi. Những đứa trẻ ngoan ngoãn có gia đình hạnh phúc, được yêu thương như bọn cậu, không biết khiến những đứa con hoang không có cha mẹ quản giáo như bọn tớ ngưỡng mộ đến mức nào.’ Cô ấy hoài nghi ý đồ của tôi, ‘Bọn cậu có gì mà phải ngưỡng mộ bọn tớ?’

Rất lâu sau đó, sau khi đến Mỹ, tôi mới hiểu ra, sở dĩ tôi ngưỡng mộ, là vì họ cũng giống những đứa trẻ lớn lên trong xã hội người da trắng, đều có một khuôn mặt ‘chưa từng bị bắt nạt.’

Nhưng, một đứa trẻ từ nhỏ không được yêu thương, có gì mà ‘chưa từng bị bắt nạt’?

– Mọi thứ quay lại phần mở đầu câu chuyện. Mẹ của Chu Phược thấy Niên Niên mười ba tuổi đang đọcCuốn theo chiều gió, đột nhiên nói trước bàn ăn, ‘Cô biết cháu đọc cuốn sách này là đang xem cái gì.’ Trong cuốn sách này, tất nhiên có rất nhiều miêu tả về t*nh d*c và tình yêu. Nhưng trong câu nói đó, dường như hai từ khiến Niên Niên khó nói nhất, hai từ mà cô ấy sợ hãi nhất khi không được giáo dục giới tính, chính là toàn bộ nội dung của tác phẩm kinh điển đó. Niên Niên muốn phản bác điều gì đó, nhưng hai cú sốc vừa xấu hổ vừa nhục nhã khiến mặt cô ấy đỏ bừng, không thốt nên lời. Cô ấy tìm kiếm sự giúp đỡ từ cha mình, nhưng bố  cũng là đồng lõa của người vợ, mỉm cười nói, ‘Con muốn đọc gì cũng được, không sao cả.’ Niên Niên bị đả kích lớn, ngây người một lúc lâu, chỉ cảm thấy mình đã phải chịu đựng một cuộc cưỡng h**p tinh thần. Chu Phược đang ăn cơm, nói một câu rất trực tiếp, ‘Đọc kinh điển vì những miêu tả về t*nh d*c và tình yêu chẳng có gì đáng xấu hổ cả. Người lớn các người muốn nói, có phải là điều này không?’ Đó là một câu nói rất dơ bẩn, nhưng được nói ra bằng giọng nói trong trẻo độc nhất của thiếu niên, lại vô cùng trong sáng. Câu nói đó, đã xây dựng pháo đài phòng thủ cho Niên Niên.

– Trong phiên bản đầu tiên, tôi viết, ‘Câu nói đó đã cứu Niên Niên. Cô ấy lần đầu tiên cảm thấy, Chu Phược dường như cũng không đáng ghét đến thế.’ Còn bây giờ, tôi từ góc nhìn của Chu Phược, nghĩ đến ý đồ thực sự của anh ấy khi quyết định nói câu đó – anh ấy đâu chỉ cứu Niên Niên? Thứ anh ấy vô thức muốn cứu, chính là bản thân mình đã bị cưỡng h**p gấp mười, gấp trăm lần.

– Chu Phược đã cứu Niên Niên. Không ai có thể cứu Chu Phược.

Trần Túng nhớ lại khoảng thời gian dàn dựng vở kịch của sinh viên. “Bạn” nên đi từ bậc thang ra dưới ánh mặt trời, “tôi” nên từ trong bóng tối đứng vào bóng của cô ấy… Đến một ngày, những manh mối trong đầu Trần Túng dần dần nối liền thành một đường. Cô cuối cùng đã nhận ra, trong quá trình tìm hiểu Tử Dạ, cuối cùng cô cũng hiểu được chính mình, và trong quá trình tìm hiểu chính mình, cô cũng hiểu được Tử Dạ.

Các diễn viên trên sân khấu diễn một cách vụng về, ánh đèn loạn xạ đuổi theo, suy nghĩ của Trần Túng lại dần dần trở nên minh mẫn trong sự hỗn loạn này.

– Tôi hoang mang ngoảnh đầu lại, lần đầu tiên cuối cùng cũng đối mặt với đôi mắt trong bóng tối đó, lần đầu tiên cuối cùng cũng đọc được anh ấy muốn nói gì với tôi.

– Và tất cả, tất cả câu trả lời cho những bí ẩn đều đã được viết trong cuốn sách tái bản.

Trần Túng rất tinh quái để lại một bí ẩn có thể lớn hoặc nhỏ.

Những năm này, Trần Túng cũng đã hẹn hò với một vài người. Điều muốn chứng minh không gì khác hơn là, tôi không phải là không thể sống thiếu anh.

Không đúng, không đúng.

Cuối cùng điều chứng minh lại là, chỉ có thể là anh ấy, không thể thiếu anh ấy.

– Cô sẽ dành cả đời để đi tìm lại đêm hôm ấy.

Ngoài trời mưa bão, Trần Túng mở một ô cửa sổ, lặng lẽ đặt bút.

Thấy không, cuốn tiểu thuyết tầm thường của cô, cuối cùng cũng có một câu tổng kết rồi.

Tháng Một ở Hồng Kông không hay có mưa lớn như vậy. Cục khí tượng lại đưa ra cảnh báo màu vàng, mưa lớn sẽ kéo dài một giờ bốn mươi lăm phút.

Trong căn nhà ở Thạch Áo của Khâu Nga Hoa, vài cửa sổ đều có thể nhìn thấy biển. Bà đang nấu cơm trong bếp, Trần Kim Sinh đang đọc báo trong phòng ăn. Các món ăn đều rất thanh đạm, chỉ có duy nhất món thịt xào ớt xanh có hương vị đậm đà, làm Trần Kim Sinh ho sặc sụa không ngừng.

Mặt biển tối đen ảm đạm, như đang báo trước thời tiết sắp tới. Biển và trời cùng hiện lên trong khung cửa sổ, tựa như một khung tranh cát chảy, bầu trời xám xịt lắng xuống phần dưới của khung hình, nên trông nhạt màu hơn một chút.

Tử Dạ ở trên lầu nghe điện thoại xong đi xuống, Khâu Nga Hoa lập tức hỏi:

 – Ai đó?

– Đàm Thiên Minh ạ. – Tử Dạ trả lời.

– Ngày nào cũng dính lấy nhau, hẹn hò à? Hay là đã ký hợp đồng làm nghệ sĩ cho nó rồi?

– Con đã bao nhiêu tuổi rồi chứ. Còn chưa kịp nổi tiếng, quay đầu đã phát tướng, hói đầu, bụng phệ, quay một bộ phim truyền hình thì phải chỉnh sửa từng khung hình một. Tiền đổ vào thì trên trời, fan chụp lén ảnh thật ngoài đời, lập tức bị dọa sợ chết khiếp.

Khâu Nga Hoa không ngờ mình chỉ hỏi vu vơ, mà anh lại có nhiều lời để nói như vậy:

– Cái thằng nhóc này có vấn đề về não à, ngày đầu năm mới, vừa nguyền rủa chính mình, lại vừa đối đầu với mẹ, chẳng có lời nào hay ho cả.

– Bệnh tâm thần gián đoạn là có thể di truyền đấy, – Trần Kim Sinh nhân cơ hội châm biếm. Sau đó nheo mắt lại, đánh giá Khâu Nga Hoa, – Bác sĩ khám bệnh cho bà không nói cho bà biết hả?

Khâu Nga Hoa bị ông ta nhìn đến rợn người, né tránh ánh mắt, quay đầu bỏ đi.

Tử Dạ đi qua phòng ăn một cách lặng lẽ, không nói thêm lời nào.

Khâu Nga Hoa lại đuổi theo, hỏi:

– Con cũng có bệnh à?

Tử Dạ nói:

– Không dám ạ.

Trần Kim Sinh nhấp một ngụm trà:

– Nghe nói mày bị đạo văn.

Tử Dạ hồi tưởng lại một chút, không nhớ ra gì, nghi ngờ mình bị mất trí nhớ, hoặc là lạc hậu hơn cả Trần Kim Sinh.

Trần Kim Sinh cười khẩy một tiếng:

– Loại lời lẽ dâm ô, ngôn từ th* t*c đó mà cũng có người sao chép cơ à? Đến lượt thật rồi thì kiện tụng cũng thấy ngượng, quan tòa đọc to tại tòa, người ta tưởng đang chỉ đạo cảnh hành động trực tiếp. Ha, thôi đi cho rồi.

Tử Dạ lờ đi không để ý.

Ngoài cửa đã có tiếng xe ô tô. Tử Dạ mang giày vào, vừa lúc chuông cửa reo. Vừa mở ra, Đàm Thiên Minh phủi nước trên quần áo, đứng ở cửa chào hỏi chú Trần và cô Hoa. Khâu Nga Hoa hỏi làm gì, Đàm Thiên Minh nói đưa Tử Dạ đi xử lý chút việc công. Ngay sau đó, anh nhặt chiếc ô màu đen lớn ở cửa, đường đường chính chính dẫn Tử Dạ đi.

Khâu Nga Hoa quay đầu lại:

– Đâu có phải cùng một công ty, Tết nhất cũng bận rộn như vậy hả?

Trần Kim Sinh nói:

– Có bạn gái rồi, bà không biết à?

Khâu Nga Hoa hỏi:

– Ai nói?

Trần Kim Sinh đáp:

– Đới Anh. – Rồi trải tờ báo ra, – Còn có paparazzi nữa.

Khâu Nga Hoa rướn người lại xem. Bức ảnh pixel thấp, chiếc xe biển số nhà, một cô gái say rượu ở trung tâm. Bà nhíu chặt mày, ánh mắt nhìn chằm chằm vào khuôn mặt được phóng to đó một lúc lâu, vẫn còn chút kinh ngạc, hoang mang.

Xe chạy được một lúc, mưa lớn lập tức xối xả xuống. Cần gạt nước bận rộn cày trên kính, cả chiếc xe biến thành một chiếc xuồng máy vượt sóng gió.

Đàm Thiên Minh nói:

– Em nổi tiếng, thiện cảm với người qua đường cũng tốt. Xảy ra chuyện này, trên mạng mắng dữ lắm.

Tử Dạ không trả lời. Nhận lấy điện thoại của Đàm Thiên Minh, đọc một bài viết blog được cả mạng xã hội xem. Chữ rất nhỏ, làm thành năm màu sặc sỡ lòe loẹt, còn có mấy tấm bị xé rách. Ô bên trái làTuyết trên núi, ô giữa làMượn Trăng, ô bên phải là tổng kết. Những chữ được đánh dấu cùng màu, chính là một câu hoặc một hành động cực kỳ tương đồng. Dòng tổng kết đầu tiên là:

– Mở đầu của cảnh giường chiếu, đều là nam chính đi tìm nữ chính, nữ chính đi đun nước, quay về thì thấy nam chính đứng trước bàn học của cô ấy, đọc cảnh giường chiếu mà cô ấy tự viết YY nam chính.

Dòng tổng kết thứ hai:

– Đều là nữ chính ngượng ngùng, mơ hồ, bối rối đứng im tại chỗ, sau đó nam chính hành động trước, chủ động đi về phía nữ chính…

Tử Dạ cố ý nhìn vào ô bên trái, phần miêu tả tâm lý của nữ chính.

-…Toàn bộ quá trình Chu Phược đặt cuốn sổ xuống, từ trước bàn học đi đến trước mặt cô ấy, chính là tổng hòa của những gì cô ấy hiểu về t*nh d*c trong sách. Trong đầu Niên Niên nổ pháo hoa, như giải được bài toán khó nhất, đã hiểu được tình yêu.

Dòng thứ ba, đều là “nụ hôn chủ động của nam chính”. Tử Dạ trực tiếp nhìn ô bên trái:

– Nụ hôn đó cứ như vậy rơi xuống, từ trán, đến mắt. ‘Rồi đến đâu?’ Chu Phược nhìn cô ấy, như thể đang thực sự hỏi, như thể thực sự không hiểu. Anh ấy thật sự rất giỏi quyến rũ người.

Dòng thứ tư, đều là nam chính tự xưng, hoặc đối phương gọi là “thô ráp, thẳng thắn”. Ô bên trái viết:

– Cô ấy phải cảm ơn Chu Phược lúc này là một Chu Phược đơn giản, thẳng thắn. Viết văn phong lưu, nhưng khi thực hành lại không thể tạo thành một bài tình tứ. Cũng cảm ơn sự thẳng thắn này của anh ấy, bất cứ lúc nào cũng có một vẻ quyến rũ sắc bén, một vẻ quyến rũ tàn nhẫn.

Tử Dạ khẽ mỉm cười.

Đàm Thiên Minh lải nhải không ngừng:

– … Mấy chuyện kiểu này, không có kinh nghiệm thì ban đầu ai chẳng bắt chước viết theo, có gì đâu? Hơn nữa em là anh trai của cô ấy, cô ấy bắt chước em thì sao? Được rồi, mặc dù người khác không biết. Bây giờ người trên mạng cũng quá giỏi làm chuyện bé xé ra to. Những đoạn kinh điển nhất trong sách của bố em, anh cũng kể ra được cả đống nguồn gốc rồi… Phải nói rằng, môi trường mạng vẫn quá tệ và khắc nghiệt với phụ nữ… Em không cần để ý là được, người trong cuộc không truy cứu không quan tâm, qua cơn sóng gió thì sẽ không sao.

Tử Dạ hỏi:

– Không liên lạc với em ấy được mấy ngày rồi?

– Ba ngày. – Lên cầu, Đàm Thiên Minh nhập vào dòng xe, đi được một lúc khó khăn, anh nghĩ đến điều gì đó, lại nói, – Hoặc, em có thể nói, em không quan tâm đến chuyện này. Chỉ cần em vẫn có thể viết, thì thực sự không sao cả.

Tử Dạ: – ……

– Làm vậy để chuyển hướng sự chú ý, mọi người đều sẽ chạy đến hỏi, – Đàm Thiên Minh nâng cao giọng, – Sách mới ở đâu? Mau ra chương mới đi, mau ra chương mới đi.

Tử Dạ quay đầu lại, nhìn về phía cảng biển trong mưa gió, lười biếng không muốn để ý.

– Thôi được, anh đùa thôi, – Đàm Thiên Minh thực sự đang nghiêm túc nghĩ cách, – Tốt nhất, tốt nhất là em đừng nói gì cả. Sức nóng đã cao như vậy rồi, em lại đổ thêm dầu vào lửa, bùng một cái – càng ầm ĩ hơn, tình hình sẽ chỉ càng khó coi hơn.


Mượn Trăng Lưu Giữ Ánh Sáng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Mượn Trăng Lưu Giữ Ánh Sáng Truyện Mượn Trăng Lưu Giữ Ánh Sáng Story Chương 20
10.0/10 từ 27 lượt.
loading...