Mối Tình Đầu Ngọt Ngào - Dịch Vãn Tiểu Tửu
Chương 71: Không nhịn được
Hai người đứng ở trạm xe buýt đợi xe, chẳng mấy chốc xe đã đến.
Bây giờ đang là giờ cao điểm đi học, trên xe toàn học sinh, từ lâu đã không còn chỗ ngồi, không khí trong xe có chút ngột ngạt.
Khương Vãn nhỏ con, chỉ có thể bám theo Lục Hoài Chu đi vào trong. Anh cao hơn, như đang mở đường phía trước, cô đi sau, cảm giác cũng không tệ.
Cuối cùng, cả hai đứng gần cửa sau, khu vực này không có ghế ngồi nên còn khá rộng rãi. Khương Vãn liếc nhìn tay nắm treo trên đầu, thấy quá cao liền từ bỏ, nắm lấy tay vịn bên cạnh.
Cô nghiêng người dựa vào vách xe, bên cạnh là cửa sổ. Lục Hoài Chu đứng ngay phía trước cô, cửa kính xe mở một khe nhỏ, gió bên ngoài thổi vào, lùa qua mái tóc cô, xua tan không khí bức bối.
Ở hàng ghế cuối, Hoàng Phi Hoành đang giảng giải kiến thức sinh học cho một học sinh bên cạnh. Cậu học sinh kia bỗng ngắt lời: "Thầy Hoàng, kia có phải là bạn học Lục Hoài Chu và Khương Vãn lớp thầy không?"
Thầy Hoàng này đúng là lắm lời, một kiến thức mà cứ nhắc đi nhắc lại bên tai cậu, còn bắt trả lời nữa!
Hôm nay cậu ra cửa không xem lịch rồi, chỉ định đi xe buýt thôi mà cũng bị nhồi nhét kiến thức sinh học.
Thế nên, cậu chỉ hy vọng thầy Hoàng chuyển sự chú ý sang người khác.
Có vẻ ông trời đã nghe thấy lời cầu nguyện của cậu, liền cử hai người đến cứu vớt.
Hoàng Phi Hoành nhìn theo hướng cậu học sinh nói. Với chiều cao nổi bật của Lục Hoài Chu, ông dễ dàng nhìn thấy ngay.
Quả nhiên là hai đứa nó.
Ông đẩy gọng kính, rồi nghe thấy học sinh bên cạnh tám chuyện: "Em thấy quan hệ giữa hai người họ khá tốt nhỉ, còn đi học chung nữa."
Hoàng Phi Hoành gật đầu: "Hình như hai đứa sống cùng một khu, bình thường quan hệ cũng ổn."
"Thầy luôn ủng hộ tinh thần giúp đỡ lẫn nhau giữa những học sinh ưu tú. Nhìn chúng hòa hợp thế này, với tư cách giáo viên, thầy cũng yên tâm rồi."
Học sinh bên cạnh sững người, rồi gật đầu liên tục: "Thầy Hoàng nói phải ạ."
"Nhưng dạo gần đây, em nghe nói hình như hai người họ đang hẹn hò." Câu này cậu ta nói rất nhỏ, sợ truyền đến tai Lục Hoài Chu. Nếu không, anh Chu mà biết được thì chắc chắn sẽ "xử đẹp" cậu.
Phản ứng của Hoàng Phi Hoành vẫn rất bình thản, chỉ khẽ thở dài, lắc đầu nói: "Các em ấy à, vẫn còn quá trẻ."
"Nam nữ học chung mà thân thiết một chút liền cho rằng họ yêu nhau? Quan điểm này quá nông cạn."
Cậu học sinh bị chê "nông cạn": "..."
Sao thầy chủ nhiệm lớp nghe tin học sinh yêu sớm lại chẳng có tí phản ứng nào vậy?
Sai lầm rồi, sai lầm rồi.
Ánh mắt Hoàng Phi Hoành lại rơi lên người Khương Vãn và Lục Hoài Chu, ánh lên nụ cười hài lòng. Thực ra, ông là người hiểu rõ mối quan hệ giữa hai đứa nó hơn ai hết.
Cũng biết rõ, cả hai đang vì đối phương mà thay đổi. Từ năm lớp 10 đến bây giờ, cả hai đều không ngừng tiến bộ, hướng về một tương lai tốt đẹp hơn.
Với tư cách một người thầy, như thế đã khiến ông rất hài lòng rồi.
Giây lát sau, Hoàng Phi Hoành thu hồi ánh nhìn, quay sang học trò bên cạnh, hỏi: "Này, hồi nãy chúng ta nói đến đâu rồi nhỉ?"
"À đúng rồi, đến phần quang hợp! Thầy Trần chắc cũng giảng cho các em rồi, về cách tính số lượng ATP và khí CO₂ sinh ra..."
Cậu học sinh vừa cố chuyển hướng chú ý của thầy: "..." Thành tích của lớp 1 tốt đúng là có lý do cả.
——————
Khoảng cách giữa hai người rất gần, cô có thể ngửi thấy hương thơm nhàn nhạt trên người anh. Ngũ quan anh sắc nét, đường nét gương mặt rõ ràng, ánh mắt lạnh lùng, phong thái lười biếng. Đường viền xương hàm góc cạnh, đôi môi mỏng gợi cảm hơi mím lại, trông cao ngạo mà lạnh nhạt.
Lục Hoài Chu thật sự rất đẹp trai, chẳng trách nhiều nữ sinh thích anh như vậy.
Ánh mắt cô đúng là không tệ chút nào!
Khương Vãn âm thầm tán thưởng gu thẩm mỹ của chính mình.
Có lẽ cảm nhận được ánh mắt của cô, Lục Hoài Chu hơi cúi đầu xuống, vừa vặn chạm vào đôi mắt trong veo của cô gái nhỏ. Khương Vãn lập tức có chút xấu hổ, lúng túng dời ánh mắt đi nơi khác.
Lúc này, tài xế bất ngờ phanh gấp. Khương Vãn phản ứng nhanh, lập tức nắm chặt tay vịn, nhờ có vách xe phía sau chống đỡ nên cô vẫn đứng vững.
Nhưng Lục Hoài Chu đứng trước cô thì có vẻ không ổn lắm, thân hình cao lớn của anh đột nhiên đổ về phía cô. Hơi thở nóng rực của thiếu niên phả đến, Khương Vãn trợn tròn mắt, lập tức cứng đờ, không dám động đậy.
Một tay anh chống lên vách xe, vô tình vây cô trong vòng tay mình. Mùi hương mát lạnh trên người anh xộc vào mũi, khiến tim cô đập thình thịch. Dường như cô còn có thể cảm nhận được hơi thở và nhiệt độ cơ thể anh.
Mặt Khương Vãn không kìm được mà đỏ lên.
Ai ngờ, Lục Hoài Chu lại trông như chẳng có chuyện gì, khóe môi cong lên một nụ cười lười biếng, đôi mắt hoa đào xinh đẹp lóe lên tia sáng lấp lánh.
Anh hơi nặng nhọc thở ra, giọng khàn khàn: "Xin lỗi, không nhịn được."
Khương Vãn: "..." Cái gì gọi là "không nhịn được"?!
Không phải nên nói "không đứng vững" à? Tên này, sao cứ nói những câu kỳ quặc thế chứ!
Lưu manh!
Cô đưa tay đẩy anh một cái, nhíu mày thúc giục: "Cậu đứng vững vào nhanh lên!"
Nhỏ người nhưng mềm thật.
Hầu kết anh khẽ trượt lên xuống, ánh mắt càng sâu hơn.
Khương Vãn quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, gió nhẹ lướt qua xua tan hơi nóng trên má cô.
Cô bĩu môi nghĩ, tình huống này chẳng giống phim thần tượng chút nào cả. Trong phim, nữ chính thường là người nhào vào lòng nam chính, yếu ớt, dịu dàng và lãng mạn.
Đến cô và Lục Hoài Chu thì lại đảo ngược hết.
Đúng là, phim truyền hình toàn lừa người mà!
Hừm, đúng vậy, cô tưởng mình được chiếm tiện nghi một chút...
——————
Tiết học đầu tiên buổi chiều là tiết thể dục.
Thầy dạy thể dục thông báo tuần sau sẽ có bài kiểm tra thể lực, thời tiết cũng không còn quá nóng nên để ban cán sự thể dục dẫn cả lớp chạy hai vòng.
Khương Vãn và Đường Nịnh luôn thuộc nhóm "học sinh yếu đuối" trong môn chạy bền, lúc nào cũng ì ạch ở cuối hàng.
Trước đây chỉ có hai người họ, nhưng giờ lại có thêm một người nữa.
Bùi Ngôn.
Khương Vãn có thể hiểu được, dù sao cậu bạn mới này trông cũng yếu ớt, làn da trắng đến mức bệnh tật, nên chạy không nổi cũng chẳng có gì lạ.
Ban đầu, Bùi Ngôn chạy sau hai người họ, Khương Vãn và Đường Nịnh thấy cậu đáng thương nên đã chờ một chút.
Bùi Ngôn lắc đầu, giọng nói thấp nhẹ, không giống như Đường Nịnh đang th* d*c: "Không cần đâu."
Đường Nịnh thật sự không chạy nổi nữa, dứt khoát đi bộ. Khương Vãn vẫn còn cố gắng, không đợi cô bạn, thế nên cô và Bùi Ngôn chạy cùng nhau.
Lục Hoài Chu sau khi chạy xong, quay lại thì thấy hai người bọn họ đang chạy chung, thậm chí còn cùng nhịp bước.
Anh hơi nheo mắt, không vui chạy đến bên cạnh Khương Vãn, nhắc nhở: "Chú ý điều chỉnh nhịp thở, chim cánh cụt nhỏ. Với thể lực này của cậu, sau này phải làm sao đây?"
Lúc nói chuyện, Lục Hoài Chu hoàn toàn lơ Bùi Ngôn bên cạnh, coi như cậu ta không tồn tại.
Khương Vãn thở hổn hển, trừng mắt tức giận nhìn anh: "Không cần cậu lo, đừng có đi theo tớ!"
Không thấy cô chạy mệt như vậy sao? Cái miệng độc này không thể dịu dàng hơn một chút à? Nói vài lời dễ nghe được không?!
Lục Hoài Chu hơi cau mày, lạnh lùng liếc sang Bùi Ngôn một cái: "Được thôi, để cậu ta theo cậu."
Giọng anh đầy mùi dấm chua, nói xong thì bỏ đi luôn.
Khương Vãn vừa chạy vừa nhìn theo bóng lưng anh, bĩu môi. Đồ nhỏ mọn!
Lúc này, Bùi Ngôn bên cạnh ngước mắt nhìn cô, ánh mắt có chút vô tội, ngay cả giọng nói cũng nhỏ nhẹ như một chú chó con bị bỏ rơi: "Hình như bạn học Lục rất ghét tớ."
Nghe cậu nói vậy, Khương Vãn vội vàng giải thích: "Cậu ấy vốn vậy đó, ngoài lạnh trong nóng. Cậu đừng để ý."
"Cậu ấy cũng không phải đang giận đâu, chắc chắn là đi mua nước rồi. Bình thường bọn tớ vẫn hay đấu khẩu như vậy."
Quả nhiên, hướng Lục Hoài Chu đi chính là về phía căn tin.
Bùi Ngôn khẽ gật đầu, hàng mi dài rũ xuống, trông ngoan ngoãn đến mức khiến người ta xót xa.
Cậu nhẹ giọng nói: "Cảm ơn vì đã an ủi tớ, nhưng tớ biết... bản thân mình không được ai yêu thích cả."
Mối Tình Đầu Ngọt Ngào - Dịch Vãn Tiểu Tửu
Đánh giá:
Truyện Mối Tình Đầu Ngọt Ngào - Dịch Vãn Tiểu Tửu
Story
Chương 71: Không nhịn được
10.0/10 từ 43 lượt.
