Mây Hồ - Tuế Nguyên
Chương 57: Tiểu Mãn
“Bọn em vẫn còn rất nhiều đồ trang trí kiểu này.” Khương Linh Duật dắt Thố Sơ đi dạo khắp mọi ngóc ngách của khoa Nhiếp ảnh.
“Đây đều là các em làm sao?” Thố Sơ đứng trước một dải lưới voan tạo hình sóng biển. Nhìn kỹ, anh thấy lớp voan ấy trông giống làn khói hơn.
“Không ạ, là sinh viên trường Mỹ thuật làm, tụi em mua lại thôi. Sau này chắc chẳng còn cơ hội nhìn thấy nữa.” Linh Duật giơ máy ảnh, chụp đi chụp lại những món đồ này.
Thố Sơ đứng sau lớp lưới voan, nhìn Linh Duật qua một lớp kính lọc tự nhiên, thấy cậu trở nên thật dịu dàng.
“Vậy thì lưu lại chút kỷ niệm với chúng đi.” Thố Sơ đón lấy máy ảnh từ tay cậu.
Đây là lần đầu tiên Thố Sơ chụp ảnh cho Linh Duật. Anh rõ ràng biết dùng máy ảnh, nhưng lúc này lại tỏ ra vụng về và căng thẳng.
Linh Duật chụp thế nào cũng đẹp, anh chỉ sợ mình không bắt trọn được vẻ đẹp của những tác phẩm nghệ thuật này, không thể làm nổi bật thứ mà Linh Duật yêu thích nhất.
Họ dạo quanh trường suốt một buổi sáng, lúc đi ra, Thố Sơ vẫn luôn im lặng, trong khi tâm trạng Linh Duật lại rất phấn chấn.
Cậu trẻ con dẫm lên những vệt nắng đổ dài trên đại lộ. Đi hết con đường dài ấy, Linh Duật mới chậm chạp nhận ra điều gì đó.
“Anh không vui ạ?” Cậu rụt rè hỏi dò.
“Không có.” Thố Sơ quay đầu nhìn lại ngôi trường một lần nữa.
Anh đã dành vài tiếng đồng hồ để nghe Linh Duật kể về ba năm qua của cậu. Ba năm có bao nhiêu giờ? Nhiều đến mức không đếm xuể.
Thế còn hai mươi năm thì sao? Những năm tháng mà Linh Duật chỉ tùy tiện nhắc qua, cậu đã phải một mình chịu đựng bao lâu mới đi được tới ngày hôm nay.
“Anh thấy đau lòng.” Giọng Thố Sơ khản đặc, cảm xúc như đang đứng trên bờ vực mất kiểm soát.
Chẳng có mấy việc khiến Thố Sơ mất kiểm soát, chuyện khóc lóc lại càng hiếm hoi hơn. Anh lúc nào cũng lý trí đến mức khác người, nhưng lúc này vành mắt lại đỏ hoe.
“Nếu như lúc trước anh không do dự, có phải em đã không hoàn toàn từ bỏ ảo tưởng về tình thân không?”
“Cái gì cơ?” Linh Duật há hốc mồm, nhìn biểu cảm của Thố Sơ đầy vẻ không tin nổi.
“Nếu anh sớm bày tỏ lòng mình và ở bên em, có lẽ đã khiến em bớt đau khổ đi một chút.”
Thố Sơ hiếm khi hối hận, hiếm khi nghĩ đến hai chữ “nếu như”, trên đời không có cỗ máy thời gian, nuối tiếc định sẵn là nuối tiếc.
Nhưng hôm nay, chưa bao giờ anh khao khát được quay lại quá khứ đến thế. Dù cả hai đều biết, ôm giữ những ảo tưởng hão huyền cũng chỉ là “mất bò mới lo làm chuồng”, nhưng nếu tia hy vọng ấy không tan biến, Linh Duật đã không trở thành một đứa trẻ không nhà để về.
“Sớm muộn gì em cũng phải chấp nhận sự thật thôi mà.” Linh Duật kéo Thố Sơ vào một lối nhỏ, vươn tay ôm lấy eo anh.
Cậu tựa cằm lên vai Thố Sơ, giọng đầy vẻ hối lỗi: “Em lại thấy, nếu có thể quay lại quá khứ, hôm đó em nhất định sẽ không nói những lời như vậy với anh, cũng sẽ không làm anh bị thương.”
“Đồ ngốc.” Thố Sơ xoa nhẹ gáy cậu, “Nếu lúc đó em không đẩy anh ra, thì có lẽ là do em không để tâm đến anh rồi.”
Cũng đúng, Linh Duật thầm nghĩ, đoạn đường này nhìn thì như đi lòng vòng, đầy rẫy những sự cố ngoài ý muốn.
Nhưng mỗi bước đi đều không hề dư thừa. Chính những biến cố ấy đã khiến một Linh Duật nhút nhát trở nên dũng cảm, khiến một Thố Sơ lý trí phải tan chảy. Chỉ khi gỡ bỏ lớp vỏ bọc bảo vệ giả tạo, hai trái tim mới có cơ hội chạm vào nhau.
——
Linh Duật thích Côn Minh, nhưng cậu yêu Shangri-La hơn. Kỳ nghỉ còn năm ngày, cậu không chút do dự theo Thố Sơ trở về.
Nhân Thanh – người bị “bỏ rơi” mấy tháng trời, cuối cùng cũng được diện kiến họ.
Bữa trưa được hẹn ở một quán nhỏ. Nhân Thanh đến muộn hơn một chút, vừa ngồi xuống đã tự phạt một ly. Linh Duật mặc chiếc áo hoodie màu cam, không biết có phải do nóng không mà mặt mũi trông rất hồng hào.
“Thật không ngờ đấy, cuối cùng hai người lại thành đôi thật.”
Nhân Thanh giơ ly rượu thứ hai. Thố Sơ uống cùng anh một ly, Linh Duật cũng nhấp một ít rượu thanh khoa.
Trong bữa ăn, câu chuyện cứ thế diễn ra. Linh Duật khuyến khích Nhân Thanh kể về quá khứ của Thố Sơ. Hắn nhiều lần ngăn cản không thành, thấy Linh Duật nghe một cách say mê, đành bất lực bỏ cuộc. Nhân Thanh lại là kiểu người thẳng tính, nói đến đoạn cao hứng là tuôn ra hết sạch.
Cũng may Linh Duật có chút men rượu nên phản ứng hơi chậm, cậu chưa kịp hiểu ra thì Nhân Thanh đã bị Thố Sơ lườm cho cháy mặt, vội vàng đổi chủ đề.
Cuối cùng, Nhân Thanh đã uống khá nhiều, anh nhìn họ đầy cảm khái: “Nói thật, lúc đầu tôi chẳng mấy lạc quan về hai người đâu, hưng không ngờ các cậu lại đi được đến cuối cùng. Hôm nay nhìn thấy hai người thế này, phải sống thật tốt nhé.”
“Cảm ơn anh.” Linh Duật lấy trà thay rượu, kính anh một ly.
Nhân Thanh nhìn Linh Duật, chân thành nói: “Tôi thực sự mừng cho cậu. Bây giờ cậu trông tuyệt lắm.”
Linh Duật của hôm nay như biến thành người khác. Nụ cười là thật lòng, gương mặt cũng đầy đặn hơn một chút, khác hẳn với chàng trai gầy gò, thiếu sức sống nằm trên giường bệnh ngày nào.
Ăn xong, Nhân Thanh biết ý chuồn sớm, trả lại không gian cho đôi tình nhân.
“Anh không uống nhiều quá chứ?” Linh Duật đỡ Thố Sơ đi trên con đường đá gập ghềnh.
“Không sao.”
“Thế chuyện ‘mối tình đầu’ là thế nào ạ?” Linh Duật lúc này mới phản ứng kịp lời nói hớ của Nhân Thanh, bắt đầu hỏi tội.
Thố Sơ sững lại, lộ vẻ đau đầu. Anh thở dài, định nắm tay cậu nhưng bị cậu tránh đi.
“Mối tình đầu gì chứ? Còn chưa kịp luỵ nữa.”
“Thế anh có thấy tiếc vì chưa kịp luỵ không?” Linh Duật quyết tâm hỏi cho ra nhẽ.
Thố Sơ phì cười, nghĩ kỹ lại thấy cũng thú vị, một Linh Duật biết “vô lý đùng đùng” trông thật sống động.
“Cũng muốn lắm, nhưng chẳng phải là không thành sao.” Thố Sơ trêu cậu.
“Là ai ạ?”
Nếu Nhân Thanh không nhắc, Thố Sơ cũng chẳng nhớ nổi. Đó chẳng phải mối tình đầu gì cả, chỉ là một đoạn rung động không thành thời niên thiếu.
“Một người bạn trong ban nhạc hồi đó thôi.”
Ban nhạc, nghĩa là lúc Thố Sơ mới vào đại học. Lại còn là bạn, nghĩa là giờ vẫn còn liên lạc. Linh Duật tự não bổ một hồi, nhưng rồi nhận ra mình chẳng có lập trường gì để giận chuyện cũ cả.
“À, thế giờ còn liên lạc không ạ?” Linh Duật đột nhiên “thu quân”, trông xìu xuống hẳn.
“Không, ban nhạc giải tán là hết liên lạc luôn rồi.”
“Ồ.”
“Ồ?” Thố Sơ bóp cằm Linh Duật, thấy cậu im hơi lặng tiếng, anh lại thấy không vui.
“Em không giận à?”
Linh Duật thấy anh thật vô lý, cậu gạt tay anh ra: “Anh muốn em giận lắm à?”
Thố Sơ cười không đứng đắn: “Không muốn, nhưng anh thích xem em ghen.”
Linh Duật xì hơi, ngập ngừng: “Em không giận, chỉ là thấy hơi… khó chịu một tí.”
“Khó chịu thì cứ xả ra với anh, cứ vô lý một chút đi, anh sẽ dỗ em.”
Linh Duật chớp mắt, thở dài: “Hình như em không biết làm nũng, mỗi lần định làm vậy, em lại thấy không cần thiết, sợ sẽ làm phiền người khác.”
Thố Sơ cúi xuống nhìn thẳng vào mắt cậu, giọng dịu dàng: “Em có biết không? Người được thiên vị thì có quyền được đặc cách.”
Anh dừng lại một chút, bất lực nói: “Em cứ hiểu chuyện thế này, anh lại thấy mình làm chưa tốt. Nói yêu em mà lại khiến em không thể thoải mái làm nũng với anh.”
“Không phải đâu.” Linh Duật bịt miệng anh lại, “Anh làm đủ tốt rồi. Là do em chưa học được thôi.”
“Anh dạy em.”
Linh Duật đang ngơ ngác thì bị anh kéo mạnh vào lòng, cậu hốt hoảng vùng vẫy: “Đang ở ngoài đường mà anh!”
“Có giận không?”
Thố Sơ hôn cậu một cái, bất ngờ hỏi, Linh Duật đỏ bừng mặt, nhìn quanh quất: “Về nhà rồi dạy, có người đang đi tới kìa.”
Cậu định vùi mặt vào vai anh, nhưng Thố Sơ lại được nước lấn tới, cắn nhẹ tai cậu: “Lúc giận, em có thể làm bất cứ điều gì em muốn với anh.”
Linh Duật hít một hơi sâu, vươn tay ôm lấy cổ Thố Sơ, ngẩng đầu cắn mạnh lên môi anh. Nhưng chỉ một giây sau, cậu lại không nỡ, chỉ áp chặt môi mình lên môi anh.
Thố Sơ ôm eo cậu, cười đắc ý rồi đảo khách thành chủ, đè cậu vào góc khuất hôn nồng nhiệt.
“Học được chưa?” Hôn xong, anh vẫn không quên trêu chọc.
Linh Duật da mặt mỏng, không nói một lời đi thẳng về phía trước. Thố Sơ mỉm cười, cảm thấy Linh Duật là một học sinh rất có tố chất.
Về đến nhà, Linh Duật vẫn làm ngơ anh, chỉ mải mê v**t v* sữa bò.
“Giận thật à?” Thố Sơ bế thốc con mèo đi, ghé sát mặt cậu.
Linh Duật ngượng nghịu, quay mặt đi chỗ khác. Thố Sơ dứt khoát bế xốc cậu đặt lên đùi mình.
“Đừng giận nữa, chuyện đó chỉ là đùa thôi.”
Thố Sơ bắt đầu giải thích kỹ càng: “Hồi đó mọi người đều rất cởi mở, anh biết cậu ấy có ý với mình, mọi người cũng gán ghép, anh cũng có chút thiện cảm. Hai đứa cũng có chút mập mờ, thân mật nhất cũng chỉ là nắm tay. Chưa từng nghĩ đến chuyện đi xa hơn. Lúc anh đi cậu ấy có nhắc đến, nhưng anh đã từ chối. Đó chỉ là chút tình cảm nhen nhóm lúc chưa hiểu nhau, nghĩ lại thì chẳng phải là thích.”
Linh Duật thấy thật may mắn vì mình mới là “mối tình đầu” thực sự của Thố Sơ. Cậu hỏi: “Bạn đó là con trai ạ?”
“Ừm.”
“Thế còn Ngũ Nghiên?”
Thố Sơ v**t v* lưng cậu: “Anh không thích con gái, từ trước đến nay vẫn vậy. Nhưng ba mẹ anh không biết, lúc đó họ không nói là đi xem mắt nên anh mới đi. Chuyện bạn ấy đến nhà cũng là ý của bố mẹ hai bên, lúc dẫn bạn ấy đi chơi anh đã nói rõ ràng rồi.”
“Thế còn chú và dì?”
“Họ à…”
Thố Sơ cười, trấn an cậu: “Họ rất tôn trọng anh, sẽ không can thiệp vào chuyện tình cảm của anh đâu, nhưng chuyện này có lẽ cần thời gian để họ chấp nhận.”
“Vậy chúng mình đừng nói cho họ biết, đừng để họ buồn.” Linh Duật tựa vào lòng anh, khẽ nói.
“Anh cũng nghĩ thế, nhưng mà, họ rất quý em đấy.” Linh Duật không nói gì, chỉ mỉm cười.
“Sắp đến sinh nhật em rồi, chúng mình về nhà anh nhé.” Thố Sơ hôn l*n đ*nh đầu cậu.
“Vâng.”
Thế này là đủ rồi, Linh Duật thầm nghĩ.
Mây Hồ - Tuế Nguyên
Đánh giá:
Truyện Mây Hồ - Tuế Nguyên
Story
Chương 57: Tiểu Mãn
10.0/10 từ 36 lượt.
