Mây Hồ - Tuế Nguyên

Chương 56: Ngày trở lại, cũng không mưa gió cũng không tình


Trước kỳ nghỉ Quốc khánh, Thố Sơ đã lặn lội đến Côn Minh một chuyến, tiết trời vào thu, anh mang cho Khương Linh Duật cả một vali quần áo dày dặn.


Tối ngày 30 tháng 9, hai người đáp chuyến bay muộn đến Bắc Kinh để chuẩn bị cho buổi lễ chào cờ tại Thiên An Môn.


5 giờ sáng ngày 1 tháng 10, họ đứng chen chúc giữa dòng người đông đúc, chờ đợi khoảnh khắc lá quốc kỳ tung bay.


“Trước đây anh đã đến Bắc Kinh bao giờ chưa?” Linh Duật ngước đầu hỏi anh.


“Chưa.” Thố Sơ lắc đầu, “Cả đời anh mới chỉ đi ra khỏi tỉnh có ba lần.”


Ba lần.


Linh Duật chắc chắn một trong số đó là lần Thố Sơ đến Thượng Hải tìm cậu.


“Thế còn hai lần kia?”


Thố Sơ nắm lấy bàn tay lạnh giá của Linh Duật cho vào túi áo mình, cười đáp: “Một lần là khi A Tang mới vào đại học, anh đưa con bé đến Quảng Châu. Còn lần thứ ba chính là bây giờ.”


“Thế còn em? Trước đây em đã tới chưa?”


“Cũng chưa ạ.”


Linh Duật lắc đầu, cười nhạt: “Đi Thiên An Môn thường là phải có bố mẹ đưa đi cùng, nhưng họ chẳng bao giờ rảnh rỗi để đưa em đi cả. Đây là lần đầu tiên của em.”


Thố Sơ không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng siết chặt tay cậu giữa biển người mênh mông.


“A Ba của anh lúc nào cũng ao ước được đến đây một lần.” Khi lá cờ đỏ đạt tới đỉnh cột cờ, Thố Sơ đột ngột lên tiếng.


Linh Duật rất thấu hiểu sự chấp niệm của thế hệ trước với Thiên An Môn: “Đợi đến kỳ nghỉ đông, chúng mình đưa chú và dì cùng đến đây nhé.”


“Được.”



Xem xong lễ kéo cờ, họ mua vé máy bay chiều để về Thượng Hải.


Thời gian buổi trưa còn dư dả, Linh Duật đề nghị đi dạo Thập Sát Hải. Ngày lễ, nơi đâu cũng là người với người. Đi được một lát, họ tìm thấy một chiếc ghế dài dưới bóng cây để ngồi nghỉ. Linh Duật nhìn chằm chằm vào dòng người xô bồ trước mắt hồi lâu.


Nhìn mãi, vành mắt cậu bỗng cay cay. Thố Sơ cũng nhìn theo hướng đó, nhưng dòng người rộn rã ấy chẳng có gì đặc biệt để chiêm nghiệm.


Thế nhưng, Thố Sơ vốn là người nhạy cảm, anh gần như lập tức hiểu được Linh Duật đang nghĩ gì.


“Nhớ nhà à?”


Linh Duật sững lại, rồi bật cười khẽ.


Thố Sơ lúc nào cũng nhìn thấu tâm can cậu.


“Em không nên nghĩ đến, đúng không?”


Linh Duật thu hồi tầm mắt, cười khổ: “Từ khi em bắt đầu có ký ức, tình thân mà họ dành cho em chỉ đếm trên đầu ngón tay. Nhưng em vẫn thường xuyên tự an ủi mình rằng thực ra họ cũng yêu em, vì ít ra em vẫn tìm thấy vài dấu vết nhỏ nhoi. Sau này em không còn hy vọng nữa, em hoàn toàn chấp nhận sự thật là họ không yêu mình. Ngoài sự chấp nhận, còn có cả hận thù. Nhưng thỉnh thoảng nhớ lại, em vẫn thấy lòng thắt lại, dường như chẳng thể hận tiếp được nữa.”


Sợi dây ràng buộc tình thân là thứ sâu sắc nhất và cũng khó cắt đứt nhất. Dù có tranh cãi đến mức long trời lở đất, giữa đôi bên vẫn luôn tồn tại một sợi tơ không thể chặt đứt.


Thố Sơ không đưa ra ý kiến gì, chỉ khẽ gật đầu ý bảo mình vẫn đang lắng nghe.


“Trước đây em vẫn luôn tự mình chịu đựng, đáng lẽ phải chai sạn rồi mới đúng. Nhưng giờ nhìn thấy cảnh náo nhiệt của người ta, lòng em bỗng dưng lại lung lay.”


“Điều đó chứng tỏ em đã buông bỏ được rồi.”


 Giọng Thố Sơ dịu dàng: “Em không còn dằn vặt với quá khứ nữa, em tha thứ cho họ, và cũng tha thứ cho chính mình.”


Linh Duật thở phào một hơi, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết: “Nhưng em không định quay đầu lại.”


“Ừm.”


Thố Sơ xoa mái tóc cậu, “Nhà của em ở Shangri-La.”



“Phải.” Thố Sơ kéo Linh Duật lại gần hơn, bàn tay đang đặt trên vai chuyển sang xoa nhẹ dọc sống lưng cậu, như thể muốn làm cậu mềm nhũn ra trong vòng tay mình.


“Chỉ cần em còn cần anh, nơi đó vĩnh viễn là nhà của em.”


Biết rõ đây là một lời dỗ dành, Linh Duật vẫn lập tức phản bác: “Không đâu, em sẽ không bao giờ không cần anh.”


“Em có muốn đi chào tạm biệt không?” Thố Sơ kéo cậu đứng dậy, nhường chỗ ngồi cho một cặp vợ chồng già.


“Không ạ.”


Họ theo dòng người hướng ra cửa công viên, “Thực ra trước khi gặp anh ở Thượng Hải, em đã về qua nhà rồi.”


Giờ đây kể lại những chuyện này, Linh Duật không cảm thấy nhẹ lòng hơn, nhưng cậu cũng không thèm giả vờ tỏ ra thoải mái nữa.


Người ta thường nói việc để lộ điểm yếu là hành động không khôn ngoan vì nó sẽ trở thành lưỡi kiếm để người khác phản công. Nhưng nếu bị phản công, lỗi không nằm ở sự chân thành, mà nằm ở bản chất con người đó.


“Mẹ em mang thai rồi.” Lúc ở phòng nghỉ hôm đó, Thố Sơ đứng ngoài đã nghe thấy nên giờ đây anh không quá sốc.


“Tính theo ngày dự sinh thì giờ nhà em chắc đã có thêm một cậu em trai hoặc cô em gái rồi.”


 Linh Duật ngẩng đầu nhìn bầu trời Bắc Kinh trong xanh với những đám mây khổng lồ trôi lững lờ.


Trước đây cậu thích nhìn mây, nhưng nhìn lâu sẽ thấy buồn. Những đám mây ấy dường như chưa bao giờ có một nơi để thuộc về. Cậu thường tưởng tượng mình là một đóa mây trên bầu trời, cứ trôi mãi, trôi mãi rồi tan biến.


“Họ đã hoàn toàn từ bỏ em rồi.” Linh Duật không dùng những từ như “có lẽ” hay “đại loại”, cậu chỉ bình thản thuật lại sự thật.


“20 năm, 7300 ngày, mẹ em chưa bao giờ đắn đo giữa em và công việc. Dù em sốt cao hay nằm một mình trong phòng cấp cứu, bà cũng chưa từng dành một chút thời gian công việc nào cho em. Thế mà bà lại từ chức, từ bỏ cái công việc mà bà từng coi em như vật hy sinh để đổi lấy. Khi đối mặt với đứa trẻ kia, ánh mắt bà tràn đầy sự hiền từ và yêu thương không giấu nổi. Em cứ ngỡ bà đã thay đổi, nhưng ánh mắt bà nhìn em trong phòng nghỉ ngày hôm ấy, và cả những lời bà nói, vẫn y hệt như ngày xưa.”


Linh Duật cảm nhận được bàn tay Thố Sơ đang nắm lấy tay mình dùng lực rất mạnh, lòng bàn tay nóng rực như muốn thiêu đốt cả da thịt.


“Hóa ra, không phải bà không biết yêu thương người khác, mà là bà không muốn yêu em.”


Chỉ trong một khoảnh khắc cúi đầu rồi ngẩng đầu, đóa mây mà cậu vừa đuổi theo đã bị gió thổi tan.



“Em nghĩ ngày hôm đó chính là lời chào tạm biệt cuối cùng rồi. Và em sẽ không bao giờ quay đầu lại nữa.”


“Em rất giỏi.” Khi ánh nắng gắt leo lên những ngọn cây, cậu nghe thấy tiếng Thố Sơ trầm ấm.


“Em nên cầm máy ảnh, tự do tự tại đi đến những nơi em thích. Em có thể ghi lại nỗi khổ cực của con người, cũng có thể đứng ở dưới khán đài. Bởi vì người tỏa sáng không chỉ là người đứng trên sân khấu, chính em cũng là một người vô cùng ưu tú và rực rỡ.”


Linh Duật không biết rằng trong lúc cậu ghi lại hình ảnh người khác, cũng có một người đang ghi lại hình ảnh của cậu. Ánh mắt người đó không đặt trên sân khấu, mà đặt trên chính con người cậu ở dưới khán đài kia.


——


Lần trước đến nghĩa trang là trước khi đi Shangri-La. Đêm đó Linh Duật đã thơ thẩn một mình rất lâu mới tìm thấy bia mộ của Từ Tử Trừng.


 Lần này trở lại, cậu vẫn rất căng thẳng, ôm bó cúc lớn che khuất cả người, Thố Sơ lẳng lặng theo sau.


Cách bia mộ một đoạn ngắn, Linh Duật đột nhiên dừng bước. Thố Sơ nhìn thấy cái tên trên bia mộ từ xa, anh vỗ nhẹ vào lưng Linh Duật để trấn an cậu. Linh Duật ngồi xuống đặt hoa trước mộ.


Bia mộ được lau chùi rất sạch sẽ, không hề có rác hay đồ đạc lộn xộn, chắc hẳn bố mẹ Từ Tử Trừng thường xuyên đến thăm. Cậu nhìn chằm chằm vào tấm ảnh trên bia mộ hồi lâu mà không thốt nên lời.


 Người trong ảnh vẫn trông rạng rỡ và có chút vô tư như xưa, đã trôi qua một năm rưỡi, Linh Duật vẫn không thể tin rằng một Từ Tử Trừng hoạt bát như thế đã không còn nữa.


“Tử Trừng, xin lỗi cậu nhé.”


Linh Duật ngồi trước bia mộ, tự lẩm bẩm: “Lần trước đến thăm, mình nói sẽ sớm đi tìm cậu, mình thất hứa rồi. Mẹ cậu nói họ không trách mình, nên chắc chắn cậu cũng sẽ không trách mình đâu. Dì ấy còn bảo cậu chắc chắn muốn mình được sống tốt.”


“Mình đã đi một mình rất lâu, gặp được cậu mình vui lắm, cảm ơn cậu nhé. Nếu không có cậu, mình chẳng thể nào gồng gánh nổi hai năm tăm tối đó.”


Giọng Linh Duật nghẹn lại, cậu dụi mắt, cố kìm nén nước mắt.


“Những trải nghiệm tươi đẹp nhất trong đời mình đều là do cậu mang lại. Lần đầu tiên có bạn thân, lần đầu tiên nhận được sự quan tâm của người lớn, lần đầu tiên có người cổ vũ và ủng hộ ước mơ của mình.”


Quanh đi quẩn lại, chủ đề lại quay về lúc ban đầu.


“Xin lỗi cậu, mình nghĩ mình nên sống tiếp thật tốt. Mình đã đến Shangri-La nơi cậu từng muốn đi, chụp được rất nhiều ảnh, mình đưa cậu xem nhé.”



“Mình còn muốn khoe với cậu một chuyện, ở Shangri-La, mình đã tìm thấy người mình yêu rồi.”


Linh Duật quay đầu nhìn Thố Sơ. Thố Sơ bước lên ngồi xổm cạnh cậu, khẽ gật đầu chào tấm ảnh của Từ Tử Trừng.


“Cậu sẽ chúc phúc cho mình đúng không? Mình không cần phải sống như trước kia nữa rồi. Giờ mình có người yêu thương mình, có thể làm những việc mình thích, thực sự rất tuyệt.”


Cậu lấy rượu mang theo ra, đổ xuống đất: “Cậu yên tâm đi, mình sẽ thay cậu chăm sóc chú dì thật tốt.”


Rời khỏi nghĩa trang, Thố Sơ vẫn luôn nắm chặt tay Linh Duật. Ngôi nhà thuê trước kia đã trả, họ chỉ có thể vào khách sạn.


“Anh nhớ trường em ở gần đây đúng không?” Đi ngang qua một con phố, Thố Sơ đột ngột phá tan sự im lặng.


“Vâng, rẽ trái ở ngã tư phía trước là tới ạ.”


“Đi xem chút đi, đưa anh đi xem nơi em từng sống trước đây.”


Linh Duật cúi người nói với tài xế: “Bác tài ơi, làm ơn cho cháu xuống ở ngã tư phía trước ạ.”


“Được rồi.”


Linh Duật dùng thẻ sinh viên đưa Thố Sơ vào trường, trên đại lộ, lá phong rơi đầy mặt đất. Con đường cậu đã đi suốt ba năm, giờ đây mới thấy nó đẹp đến thế.


“Đây là học viện Tài chính.”


Linh Duật chỉ vào cổng lớn: “Em đã trải qua năm nhất đại học u ám nhất ở đây.”


Học viện Nghệ thuật cách học viện Tài chính nửa vòng sân trường. Suốt năm hai và năm ba, Linh Duật ngày nào cũng tất bật chạy đi chạy lại giữa hai nơi.


Ở cổng khoa Nhiếp ảnh có một bức tường dán đầy những chú bướm giấy theo phong cách rất độc đáo, bức tường trắng thực chất chỉ là một tấm xốp mỏng.


Linh Duật đi tới cầm cạnh tấm xốp đẩy nhẹ, nó xoay một vòng, những chú bướm trên đó cũng lay động theo, trông sống động như thật.


Lúc này Thố Sơ mới phát hiện mặt sau tấm xốp có gắn một bóng đèn.


Khi tấm xốp xoay, những chú bướm như đang vỗ cánh bay, dưới hiệu ứng của ánh sáng và bóng tối, khung cảnh trông vừa thê lương vừa lãng mạn. Giống như đang muốn tung cánh bay cao, mà cũng giống như đang sắp sửa rơi xuống.


Mây Hồ - Tuế Nguyên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Mây Hồ - Tuế Nguyên Truyện Mây Hồ - Tuế Nguyên Story Chương 56: Ngày trở lại, cũng không mưa gió cũng không tình
10.0/10 từ 36 lượt.
loading...