Mây Hồ - Tuế Nguyên
Chương 44: Tôi nghe hiểu rồi
“Được voi đòi tiên” đó là kết luận mà Khương Linh Duật rút ra được sau khi chăm sóc Thố Sơ tròn một tuần.
Thố Sơ của hôm nay thì chê canh quá nhiều dầu mỡ, ngày mai lại ngại bỏ quá nhiều bột ngọt.
Mỗi lần như vậy, Khương Linh Duật chỉ có thể lẳng lặng gạch tên quán ăn bị hắn chê ra khỏi danh sách, dù đó đều là những quán có lượt đánh giá rất cao.
Có một ngày, Khương Linh Duật đến muộn hơn thường lệ. Thố Sơ nhớ rất rõ thời khóa biểu của cậu, hôm nay cậu không có tiết.
Ngay khi Thố Sơ bắt đầu nghi ngờ có phải cậu lại bỏ chạy rồi không, thì Khương Linh Duật mới khoan thai xuất hiện. Cậu mang theo một chiếc hộp cơm hai tầng, tổng cộng có bốn món, mà món nào trông cũng… rất khó coi.
Đây là vì hắn quá bắt bẻ, nên cậu cố ý trả thù sao?
“Đói lắm rồi phải không?” Linh Duật đến muộn hơn một tiếng so với mọi khi, cậu nhìn nửa thanh chocolate còn sót lại trên bàn với vẻ áy náy, rồi bẻ đôi đôi đũa đưa tới trước mặt Thố Sơ.
Thố Sơ trước giờ chưa từng thực sự giận cậu, nhưng hắn vẫn muốn giả vờ dỗi một chút. Linh Duật cũng không nản, cứ thế giơ đũa chờ đợi. Chưa đầy hai phút, Thố Sơ đã đưa tay nhận lấy.
“Đây là… đặc sản vùng nào vậy?” Thố Sơ ngoài miệng vẫn không chịu thua, nhưng đũa đã đưa tới gắp một cọng rau xanh. Rau xào đã già lại còn hơi cháy, ăn vào thấy cả vị cơm cháy khét lẹt.
“Tôi đã cho rất ít muối và dầu rồi mà.” Linh Duật lầm bầm một câu, rồi đưa tay định lấy lại đôi đũa từ tay Thố Sơ.
“Thôi đừng ăn nữa, anh muốn ăn gì tôi đi mua cái khác cho.”
Ngay khi Linh Duật định giật lấy đôi đũa, Thố Sơ chợt thấy trên mu bàn tay cậu có một vệt đỏ dài. Theo bản năng, hắn túm chặt lấy cổ tay Linh Duật, đôi đũa rơi xuống sàn nhà kêu lanh lảnh.
“Làm sao vậy?” Linh Duật ngơ ngác nhìn hắn.
“Tay bị làm sao thế này?” Ánh mắt Thố Sơ dán chặt vào vệt đỏ đó.
“Chỉ là sơ ý bị xước thôi.” Linh Duật không muốn hắn biết cảnh tượng binh hoang mã loạn của mình lúc nấu cơm, cậu cố vùng vẫy định xoay cổ tay để giấu vết thương đi.
Cổ tay lật lên, nơi đó cũng đầy những vết sẹo màu hồng nhạt nông sâu khác nhau. Tim Linh Duật run lên, cậu dùng sức thoát khỏi sự kìm kẹp của Thố Sơ.
“Tôi không có tự hại mình, thật đấy.”
Thố Sơ im lặng hồi lâu, ánh mắt lạnh lùng bỗng hiện lên vẻ suy tư, pha lẫn một nỗi ưu sầu khó giải tỏa.
“Khương Linh Duật, đừng gạt tôi.”
Không có chất vấn, không có cầu xin, Thố Sơ đứng ở một vị trí bình đẳng, dùng ngữ khí bình thản nhất để nói ra thỉnh cầu của mình.
Linh Duật sinh ra đã khao khát sự công bằng, nhưng cậu chưa bao giờ được đối xử bình đẳng. Sự chất vấn sẽ khiến cậu hoảng loạn, còn sự cầu xin sẽ làm cậu bỏ chạy.
“Cậu có thể nói là cậu không muốn cho tôi biết, nhưng đừng lừa tôi.”
Mặt hồ tĩnh lặng bỗng tan ra, Linh Duật như kẻ trôi nổi trên mặt nước, khao khát tìm được một con thuyền nhỏ để bấu víu.
“Tôi không lừa anh.”
Đối diện với đôi mắt ấy, Linh Duật không thể cự tuyệt, cũng không thể nói dối.
“Chỉ là thấy anh không thích đồ ăn mua ở tiệm, nên tôi muốn tự mình thử xem sao. Anh cũng biết tay nghề của tôi rồi đó, lúc nãy vô ý làm vỡ cái đĩa nên bị xước một chút.”
“Cậu tự làm sao?” Thố Sơ nhìn lại những món ăn trên bàn, đột nhiên thấy chúng thuận mắt hơn hẳn.
“Ừm.”
Linh Duật khom lưng nhặt đôi đũa lên, “Không ngon thì đừng ăn.”
“Ngon mà.”
Linh Duật bật cười: “Anh nói dối.”
Thố Sơ bị “gậy ông đập lưng ông” nhưng mặt vẫn không đỏ, tim không đập: “Nói dối hay không chẳng phải do cậu quyết định, mà phải để dạ dày tôi quyết định.”
Dưới sự yêu cầu mãnh liệt của Thố Sơ, Linh Duật đành phải bày đồ ăn lên chiếc bàn nhỏ trên giường, đưa cho hắn một đôi đũa mới.
Thố Sơ chưa kịp ăn được mấy miếng đã bị kẻ “chuyên chế” nào đó tịch thu quyền ăn uống. Nhìn dáng vẻ của cậu, tâm trạng hắn bỗng chốc tốt lên lạ kỳ.
“Tôi muốn ra ngoài đi dạo.” Linh Duật chiều theo ý hắn, tìm một chiếc xe lăn rồi “ép” hắn ngồi lên. Thố Sơ cảm thấy mất mặt, ra sức phản đối nhưng vô hiệu.
Đi ngang qua sảnh khu nội trú, ở góc phòng có đặt một chiếc đàn piano để bệnh nhân giải khuây.
Mắt Thố Sơ sáng lên, hắn quay sang nói với Linh Duật: “Cậu đàn lại một lần nữa đi.”
“Đàn gì cơ?”
“Đàn bản nhạc lần trước ở tiệm cà phê cậu đã đàn cho tôi nghe ấy — Merry Christmas, Mr. Lawrence.”
Thố Sơ đọc tên bản nhạc, Linh Duật cũng nhớ lại đêm hôm đó. Một khúc nhạc khắc ghi trong lòng, cậu đã đàn cho hắn nghe hai lần.
Lần đầu tiên, cậu mang theo tâm tư thầm kín, nói với hắn: “Rồi anh sẽ hiểu thôi.”
Lần thứ hai, cậu nghe thấy Thố Sơ nói: “Tôi nghe hiểu rồi.”
Linh Duật kinh ngạc nhìn hắn, rồi lại nghe hắn lặp lại một lần nữa: “Tôi nghe hiểu rồi.”
Hóa ra mọi chuyện đều có dấu vết để lại, chính vì nghe hiểu nên Thố Sơ mới có thể buông bỏ mọi đắn đo, không chút do dự mà tiến về phía cậu.
Tâm tình Linh Duật rất vi diệu, mọi chuyện vòng vo cuối cùng đã tạo thành một vòng tròn khép kín. Vì quá ngượng ngùng, cả người cậu bỗng trở nên thẫn thờ.
“Tôi muốn xuất viện.”
Sau khi về phòng bệnh, Thố Sơ đột ngột lên tiếng.
“Hả?”
Linh Duật không tán thành, “Anh còn chưa tháo bột, xuất viện rồi chẳng ai chăm sóc, đi lại cũng không tiện, tôi không yên tâm.”
Thố Sơ không cho là đúng: “Tôi lớn ngần này rồi còn cần cậu chăm sóc sao? Mà dù tôi có nằm viện hay không, cậu vẫn phải đi học đó thôi?”
“Hơn nữa, thang máy ở khách sạn thẳng tới cửa phòng, không cần lo chuyện đi lại khó khăn.”
Hắn đã như vậy làm sao cậu có thể để hắn ở khách sạn, Linh Duật tiếp tục khuyên: “Hay là anh cứ ở lại đây thêm một thời gian đi, tháo bột rồi hãy xuất viện.”
“Để chiếm dụng tài nguyên y tế sao?” Thố Sơ nhìn quanh căn phòng bệnh đơn này, rồi lại nhìn vào mặt Linh Duật. Ánh mắt chạm nhau, Linh Duật không tự nhiên mà quay mặt đi.
“Y tế Thượng Hải chắc chắn có rất nhiều người cần, tôi đã ở đây một tuần rồi. Vả lại, phòng bệnh này cũng đâu có rẻ.”
Thố Sơ nhếch môi, thản nhiên nói: “Bắt tôi ở phòng đắt thế này, sao đây? Muốn tôi nợ tiền cậu à, không sợ tôi ăn vạ không trả sao?”
Mặt Linh Duật đỏ bừng lên, cậu không thể tin nổi nhìn hắn. Rõ ràng là những lời rất bình thường, tại sao qua miệng Thố Sơ lại mang theo một tầng ý nghĩa khác như vậy.
Cậu chỉ nghĩ Thố Sơ vì mình mà bị thương nên muốn cho hắn ở nơi tốt một chút để dưỡng thương, hoàn toàn không nghĩ nhiều. Vậy mà qua lời hắn, cứ như cậu có ý đồ gì vậy.
“Vậy anh có định trả tôi không?”
“Không trả.”
Thố Sơ lười biếng tựa vào đầu giường, cái chân không bị thương co lên tùy ý. Tóc hắn đã dài thêm một chút, vài sợi tóc lòa xòa trước mắt trông có phần phóng khoáng.
Đôi mắt cười lặng lẽ nhìn chằm chằm vào Linh Duật, giống như hai ngôi sao vệ tinh vừa sượt qua nhau. Radar mất kiểm soát, Linh Duật rơi tự do xuống một cái hố lớn. Chỉ cần Thố Sơ không trả nợ, Linh Duật sẽ phải để hắn “ăn vạ” đòi nợ cả đời.
“Đừng ở khách sạn nữa, qua chỗ tôi đi.” Linh Duật rửa một chùm nho, hái một quả đưa tới trước mặt Thố Sơ, hắn trực tiếp há miệng ăn ngay trên tay cậu.
“Tôi mới thuê một căn hộ, nội thất đầy đủ cả, tôi chỉ việc xách vali vào ở thôi. Anh xuất viện thì dọn qua đó đi.”
“Có tiện không đấy?”
Cứ ngỡ hắn sẽ đồng ý ngay, Linh Duật hơi sững lại một chút rồi mới nói: “Tiện mà, chỉ có mình tôi ở đó thôi.”
“Vậy sáng mai làm thủ tục xuất viện luôn đi.”
Ai đó đã đạt được mục đích nên tâm trạng cực kỳ tốt, nhưng cũng không quên chuyện quan trọng: “Dạo này trông cậu không được tốt lắm.”
“Vậy sao?” Có rõ ràng thế không? Linh Duật không biết trả lời thế nào, đành im lặng.
“Khương Linh Duật, cậu trở về đây có thực sự vui không?”
Lông mi Linh Duật run lên, cậu có chút bất ngờ khi Thố Sơ hỏi câu này. Ai lại quan tâm cậu có vui hay không chứ? Nhưng Thố Sơ thì khác.
“Không vui.” Linh Duật thành thật đáp.
Thố Sơ định hỏi tại sao không vui mà vẫn muốn về, nhưng dường như hắn đã sớm biết đáp án.
“Lúc trước cậu thực sự muốn về, hay là vì tôi?”
Câu hỏi quá đỗi trực diện, thậm chí có phần tự phụ.Vạn nhất đáp án của Linh Duật không như hắn mong muốn, cục diện sẽ rất khó xử. Mỗi lần trả lời câu hỏi, Linh Duật luôn phải suy nghĩ rất nghiêm túc.
“Vì anh.”
Nói ra những lời như vậy với Linh Duật là một việc khó khăn, cậu không thể bộc bạch tình cảm một cách tr*n tr** như Thố Sơ.
“Nhưng cũng không hoàn toàn là vậy. Tôi vốn đã cân nhắc việc quay lại học tiếp, chương trình đại học của tôi chỉ còn một học kỳ cuối cùng. Tôi vốn định nói rõ với anh, không ngờ lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn.”
Thố Sơ mỉm cười với cậu: “Thật ra tôi lại rất cảm ơn chuyện ngoài ý muốn đó.”
Thấy vẻ mặt khó hiểu của cậu, hắn nói tiếp: “Nếu không có chuyện đó, anh có lẽ vẫn chưa hạ được quyết tâm.”
“Quyết tâm gì cơ?”
“Quyết tâm đến tìm em đấy.”
Thố Sơ nhướng mày, “Nói đúng hơn là dũng khí, vì anh cũng không chắc chắn về suy nghĩ của em.”
“Vậy bây giờ anh có hối hận không?”
“Không hối hận.”
Thố Sơ không bật đèn, trong bóng tối, Linh Duật sẽ cảm thấy an tâm hơn.
“Anh biết em muốn nói gì, nhưng dù là điều gì đi nữa anh cũng không hối hận. Anh không hối hận về quyết định của mình, càng không hối hận vì đã thích em.”
Từng câu chữ chân thành ấy rơi vào lòng Linh Duật như những bong bóng màu hồng. Người lúc trước chẳng chịu thừa nhận điều gì, giờ đây lại chân thành đến mức khiến người ta lúng túng.
“Còn em thì sao, có hối hận không?”
Thố Sơ hỏi ngược lại, “Hối hận vì đã từng thích tôi, hối hận vì đã quay về?” Linh Duật như bị hắn truyền cảm hứng, ít nhất là ngay khoảnh khắc này, cậu cũng trở nên dũng cảm hơn.
Cậu đính chính lại: “Không phải là từng thích, mà là vẫn luôn rất thích, rất thích anh.”
“Em không hối hận, chỉ thấy buồn thôi. Buồn vì biết được sự thật mình không được yêu thương, buồn vì không thể yêu anh một cách đàng hoàng. Em là một người… không hề tốt đẹp.”
Trong bóng tối, Thố Sơ khẽ thở dài. Hắn nhìn bóng hình mờ ảo trước mặt, chậm rãi lên tiếng: “Em có biết tại sao con vẹt lại tự nhổ lông mình không?”
“Tại sao?”
“Bởi vì nó bị nhốt trong lồng quá lâu, nó không vui, nên nó mới làm tổn thương chính mình. Ở trong lồng lâu ngày, nó không còn biết bay thế nào nữa. Nó lo âu vì biết mình không thể bay cao được. Nhưng không sao cả, bay chậm một chút, bay thấp một chút cũng không vấn đề gì. Rồi sẽ có ngày, nó có thể tung cánh trở lại.”
Linh Duật không nhìn rõ mặt Thố Sơ, nhưng giọng nói của hắn ôn nhu và bình thản vô cùng.
Hắn nói: “Khương Linh Duật, đừng sợ bộc lộ vết thương cho người thân cận thấy. Chỉ khi lộ ra, nó mới có thể được khâu lại. Cũng đừng giấu mình đi, người yêu thương em sẽ không vì không nhìn thấy mà an tâm đâu, họ chỉ càng thêm đau lòng thôi.”
Linh Duật không dám trả lời, sợ vừa mở miệng sẽ để lộ cảm xúc của mình. Thố Sơ vẫn kiên nhẫn chờ đợi, chờ cậu hạ xuống lớp phòng bị, chờ cậu nguyện ý để lộ vết thương, nguyện ý tiến lại gần hắn.
Khi ánh trăng len lỏi bên khung cửa sổ, hắn đã đợi được. Linh Duật chậm rãi tiến về phía hắn, vòng tay ôm lấy eo hắn, tựa trán lên vai hắn. Khi Linh Duật ngẩng đầu lên, Thố Sơ nâng lấy gương mặt cậu, trịnh trọng và dịu dàng đặt một nụ hôn lên trán.
Hắn nhìn những nụ hoa dưới ánh trăng, khẽ nói với Linh Duật: “Năm sau, anh dẫn em đi xem mùa xuân ở Shangri-La, có được không?”
Lời tác giả: Đã hôn trán rồi, thì ngày chính thức ở bên nhau chắc cũng không còn xa nữa đâu nhỉ?
Mây Hồ - Tuế Nguyên
Đánh giá:
Truyện Mây Hồ - Tuế Nguyên
Story
Chương 44: Tôi nghe hiểu rồi
10.0/10 từ 36 lượt.
